Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 208: Gánh Nặng Từ Cội Rễ

Mùi cà phê thơm nồng trong văn phòng Linh, mùi giấy in mới và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và năng động. Nhưng với cô, đó chỉ là một phông nền nhạt nhòa cho sự mệt mỏi và trống rỗng đang xâm chiếm tâm hồn. Cô tựa đầu vào lòng bàn tay, hơi thở nặng nề, cảm thấy mình đang ngày càng khép mình lại, không muốn ai nhìn thấy những vết nứt trong tâm hồn. Cô không biết mình phải yêu thương bản thân thế nào khi trái tim vẫn đau đáu, phải kiên nhẫn đến bao giờ khi tia hy vọng ngày càng yếu ớt. Cô đã cố gắng hiểu "gánh nặng vô hình" của Khánh, nhưng cô không thể. Anh không hé lộ, không chia sẻ. Làm sao cô có thể thấu hiểu một điều mà cô không được phép nhìn thấy?

Trong khi Linh chìm đắm trong mớ bòng bong cảm xúc của riêng mình, cách đó không xa, tại căn hộ cao cấp giữa lòng thành phố ồn ào, Khánh cũng đang tự mình đối mặt với những gánh nặng mà không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày vàng vọt hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng, du dương từ hệ thống loa âm trần cố gắng xoa dịu không gian, nhưng không thể xua đi cái không khí tĩnh lặng đến cô độc bao trùm căn phòng. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, hòa cùng mùi da ghế mới và chút hương gỗ sang trọng, tạo nên một cảm giác hiện đại, tinh tế nhưng thiếu đi hơi ấm. Khánh ngồi ở bàn làm việc, trước màn hình máy tính vẫn còn sáng đèn, những con số và biểu đồ nhảy múa như trêu ngươi. Dáng người anh cao ráo, nhưng lưng hơi chùng xuống, rõ ràng là dấu vết của những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, vô định.

Anh cố gắng tập trung vào bản báo cáo tài chính đang dang dở, nhưng tâm trí cứ như những đám mây mỏng manh, trôi dạt không ngừng. Anh nghĩ về dự án sắp tới, về áp lực doanh số mà công ty đặt ra, về những kỳ vọng của đối tác. Rồi những suy nghĩ ấy lại trượt dài sang những vấn đề cá nhân hơn, những gánh nặng vô hình mà anh đã gồng gánh bấy lâu. Anh biết mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa vững chắc, nhưng đôi khi, chính anh cũng cảm thấy chênh vênh đến lạ. Cảm giác bất lực len lỏi, không phải vì anh không đủ khả năng, mà vì có quá nhiều thứ cùng lúc đè nặng lên vai anh, khiến anh không kịp thở. Anh nhớ đến Linh, nhớ đến ánh mắt chất chứa mong chờ của cô mỗi khi họ gặp nhau, nhớ đến những lời nói lấp lửng đầy ẩn ý mà cô thường dùng để hỏi về tương lai của cả hai. Anh yêu cô, yêu bằng cả trái tim mình, nhưng tình yêu đó giờ đây lại giống như một ngọn lửa leo lét, bị gió đời thổi bạt, đe dọa tắt lịm bất cứ lúc nào. Anh không biết làm sao để giữ cho ngọn lửa ấy bùng cháy, khi chính anh đang phải vật lộn trong bóng tối.

Điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình hiện lên tên "Mẹ". Khánh thở dài một tiếng thật khẽ, tựa như muốn trút bỏ một phần gánh nặng vô hình đang đè nén lồng ngực. Anh biết cuộc gọi này sẽ mang theo những gì. Luôn là những lời nhắc nhở, những kỳ vọng, những lo toan không hồi kết của người mẹ dành cho con trai trưởng. Anh bấm nút nhận cuộc gọi, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể.

"Alo, con nghe đây mẹ."

Đầu dây bên kia, giọng Bà Hoa vẫn hiền từ nhưng ẩn chứa đầy lo toan, như một sợi tơ mềm mại nhưng dai dẳng, nhẹ nhàng quấn chặt lấy anh. "Khánh đó hả con? Tối nay con có bận gì không? Nhớ ghé ông nội con nha. Ông già rồi, cứ mong ngóng con cháu sớm ổn định, có người chăm sóc." Bà dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc câu chữ, rồi nói tiếp, "Ông cũng nhắc mẹ hỏi con, dạo này công việc có thuận lợi không? Con trai trưởng mà, phải làm rạng danh gia đình, phải lo cho cái gốc. Mẹ biết con giỏi giang, nhưng cái chuyện trăm năm, cái chuyện có người ở bên cạnh, nó cũng quan trọng không kém đâu con à."

Khánh im lặng lắng nghe. Anh cảm thấy một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên, quen thuộc đến mức đau đớn. Anh không thể trách mẹ, anh biết mẹ chỉ lo cho anh, lo cho gia đình. Nhưng những lời nói ấy, dù nhẹ nhàng đến mấy, cũng như những giọt nước tí tách rơi không ngừng, dần dần làm mòn đi sự kiên cường trong anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi rụng xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ cô đơn giữa biển ánh sáng ấy, gánh vác một trọng trách quá lớn.

"Dạ, con biết rồi mẹ. Tối nay con sẽ ghé ông nội. Mẹ đừng lo lắng nhiều quá." Anh đáp, giọng hơi khàn. Anh không muốn đi sâu vào những lời mẹ nói. Anh không muốn tranh cãi, cũng không muốn giải thích. Bởi vì anh biết, có những điều, dù anh có nói ra, mẹ cũng sẽ không thể hiểu được trọn vẹn. Và chính anh cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để kể về những giằng xé trong lòng mình.

Bà Hoa thở dài một tiếng, nghe rõ qua điện thoại. "Thôi được rồi. Con ráng giữ gìn sức khỏe. Mẹ chỉ mong con được yên ổn thôi."

"Dạ."

Khánh cúp máy. Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những cơn nhức mỏi đang vần vũ trong đầu. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Những chiếc xe nối đuôi nhau, ánh đèn pha rọi sáng con đường như một dòng sông ánh sáng không ngừng chảy. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã tư đường lớn, không biết nên rẽ về hướng nào. Một bên là sự nghiệp, là gánh nặng tài chính, là kỳ vọng của gia đình. Một bên là Linh, là tình yêu, là khao khát một cuộc sống bình yên, không bon chen. Nhưng liệu anh có thể có cả hai không, hay anh phải đánh đổi một thứ để có được thứ kia? Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, không có lời đáp. Anh cảm thấy một sự bất lực lớn lao. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy chưa từng thốt ra thành lời, nhưng nó đã bắt đầu nhen nhóm trong suy nghĩ anh, như một lời biện minh đau đớn cho chính sự yếu mềm của mình.

***

Tối đó, Khánh lái xe đến nhà Ông Nội. Con đường dẫn vào khu phố cổ kính, yên tĩnh, như một cánh cửa mở ra một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, hối hả của trung tâm thành phố. Ngôi nhà của Ông Nội mang một vẻ trang nghiêm, cổ kính, với những mái ngói rêu phong và cánh cổng sắt đã bạc màu thời gian. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn từ trong nhà vọng ra, như đếm từng nhịp thời gian trôi qua, khiến không gian càng thêm tĩnh mịch. Mùi trầm hương thoang thoảng, hòa quyện với mùi trà nóng và mùi gỗ cũ, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa trang trọng, nhưng cũng đầy áp lực vô hình.

Ông Nội, với dáng người gầy gò, mái râu bạc phơ, ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế bành bọc nhung. Vẻ mặt ông luôn mang một sự nghiêm nghị cố hữu, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm ấy, Khánh vẫn nhận ra chút quan tâm, chút lo lắng ẩn chứa. Ông khoát tay ra hiệu cho Khánh ngồi xuống ghế đối diện, trên bàn trà đã có sẵn một ấm trà nóng và vài loại bánh ngọt truyền thống.

"Con đến rồi đấy à." Giọng Ông Nội trầm ấm nhưng vẫn giữ sự uy nghiêm. "Dạo này công việc thế nào rồi?"

Khánh cúi đầu, đáp lễ. "Dạ, con vẫn ổn thưa ông. Công việc cũng đang trên đà phát triển tốt ạ."

Sau bữa cơm tối đơn giản nhưng tươm tất, với những món ăn mà anh đã quen thuộc từ thuở nhỏ, Ông Nội bắt đầu cuộc trò chuyện mà Khánh biết trước sẽ đến. Ông không trực tiếp ép buộc, nhưng những lời nói của ông, được đúc kết từ cả một đời người, lại có sức nặng ngàn cân, từ từ bao trùm lấy Khánh như một gánh nặng vô hình.

"Khánh này," Ông Nội nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Khánh. "Con trai trưởng, gánh vác việc lớn, cũng phải lo cái gốc. Sự nghiệp thì tốt rồi, ông nghe mẹ con kể lại, con làm ăn phát đạt, ông rất tự hào. Nhưng gia đình thì sao, Khánh? Con không còn trẻ nữa."

Khánh im lặng, tay siết chặt tách trà sứ. Anh cảm nhận được từng lời nói của Ông Nội như những sợi dây vô hình, siết chặt lấy trái tim anh. Anh biết, Ông Nội không có ý xấu, ông chỉ mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho anh, cho dòng họ. Nhưng cái "tốt đẹp" mà ông hình dung, nó khác xa với những gì anh đang khao khát.

Ông Nội tiếp tục, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng của truyền thống. "Ông muốn nhìn thấy con có một mái ấm vững vàng, có cháu bế trước khi... trước khi ông không còn minh mẫn để tận hưởng niềm vui ấy nữa." Ông Nội bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Đó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tuổi tác, về thời gian, và về sự gấp rút của những kỳ vọng.

"Ông biết con là đứa có trách nhiệm. Nhưng trách nhiệm với gia đình, với dòng tộc, nó còn lớn hơn rất nhiều. Một người đàn ông, dù tài giỏi đến mấy, nếu không có một hậu phương vững chắc, một mái ấm đề huề, thì cũng khó mà yên tâm làm việc lớn được."

Khánh chỉ có thể cúi đầu lắng nghe. Anh muốn nói rằng anh cũng muốn có một mái ấm, anh cũng muốn có Linh ở bên. Nhưng anh biết, nói ra lúc này chẳng khác nào dội thêm gáo nước lạnh vào những kỳ vọng của ông. Hơn nữa, anh cũng đang tự hỏi, với những gánh nặng anh đang mang, liệu anh có đủ sức để xây dựng một "mái ấm vững vàng" đúng nghĩa, để làm Linh hạnh phúc không? Hay anh sẽ chỉ kéo cô vào mớ hỗn độn của mình? Cái câu "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," lại một lần nữa vang vọng trong đầu, như một lời thú tội đau đớn.

"Dạ, con biết rồi ạ. Con sẽ cố gắng." Khánh đáp, giọng nghẹn lại. Anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, nhưng nội tâm anh đang dậy sóng. Anh cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc. Ai có thể hiểu được sự giằng xé này? Ai có thể san sẻ gánh nặng này với anh? Linh thì đang mong chờ một lời giải đáp, một sự hiện diện, trong khi anh lại đang bị kéo căng ra bởi những nghĩa vụ mà anh không thể chối bỏ.

Ông Nội nhìn Khánh một lúc lâu, ánh mắt đong đầy suy tư. "Con là đứa thông minh, cứng cỏi. Ông tin con sẽ biết phải làm gì. Đừng để ông và mẹ con phải lo lắng thêm nữa."

Những lời đó, không phải là trách móc, mà là một sự tin tưởng, một kỳ vọng. Và chính sự tin tưởng ấy lại càng trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên vai Khánh, khiến anh cảm thấy như mình không thể thất bại, không thể làm những người thân yêu thất vọng. Anh biết, anh phải tìm cách giải quyết mọi chuyện, nhưng con đường phía trước lại mờ mịt quá.

***

Khánh lái xe về nhà trong đêm khuya. Chiếc xe lướ đi trên đường phố Quận 1, nơi ánh đèn neon đủ màu sắc vẫn rực rỡ, những tiếng còi xe vẫn vang lên thưa thớt, và tiếng nhạc từ các quán bar, nhà hàng v��n vọng lại, tạo nên một không khí náo nhiệt, sôi động. Mùi khói xe hòa quyện với mùi thức ăn đường phố, mùi nước hoa thoang thoảng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống đô thị về đêm. Nhưng trong khoang xe yên tĩnh, những âm thanh và mùi hương ấy dường như bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng và nặng nề trong lòng Khánh.

Những lời nói của Ông Nội cứ vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như thể ông đang ngồi ngay bên cạnh. "Con trai trưởng, gánh vác việc lớn... lo cái gốc... không còn trẻ nữa... mái ấm vững vàng... có cháu bế trước khi..." Mỗi câu chữ là một nhát dao cứa vào trái tim anh, không đau đớn theo kiểu vật lý, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng của sự giằng xé. Anh bóp chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy như mình đang bị kéo căng ra giữa hai thái cực hoàn toàn đối lập. Một bên là tình yêu anh dành cho Linh, tình yêu mà anh biết là chân thành, sâu sắc. Anh muốn được ở bên cô, muốn cùng cô xây dựng một tương lai. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô nói về những ước mơ nhỏ bé của mình. Anh biết cô không đòi hỏi cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, cần sự hiện diện cảm xúc của anh.

Nhưng bên kia, là trách nhiệm nặng nề mà gia đình và xã hội đặt lên vai anh. Áp lực tài chính, áp lực sự nghiệp, và giờ đây là áp lực về việc "ổn định gia thất", "nối dõi tông đường". Anh không thể bỏ mặc những kỳ vọng ấy. Anh là con trai trưởng, là niềm hy vọng của cả dòng họ. Anh đã chứng kiến cha mình, ông mình đã làm việc cật lực để gây dựng nên cơ nghiệp này, để duy trì danh dự gia đình. Anh không thể là người phá vỡ điều đó.

Anh thở dài một tiếng, nặng nề đến mức như trút đi một phần hơi thở cuối cùng. Sự mệt mỏi xâm chiếm toàn thân anh, không chỉ là mệt mỏi về thể xác, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Anh không biết mình phải chọn con đường nào. Liệu có một lối thoát nào cho anh không? Một con đường mà anh có thể dung hòa cả tình yêu và nghĩa vụ, cả hạnh phúc cá nhân và trách nhiệm gia đình? Hay anh phải hy sinh một trong hai? Anh tự hỏi, liệu anh có còn đủ sức để yêu cho đúng, khi mà tâm trí anh cứ mãi bị giằng xé, bị chiếm đóng bởi những lo toan không hồi kết này? Anh đã từng nghĩ mình mạnh mẽ, mình có thể gánh vác tất cả. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật bất lực.

Ánh mắt anh vô định nhìn về phía trước, xuyên qua màn đêm của thành phố, xuyên qua những ánh đèn lấp lánh như những vết cắt trên nền trời tối đen. Anh cảm thấy một sự cô đơn đến tột cùng. Anh không thể chia sẻ những gánh nặng này với ai. Mẹ anh, Ông Nội anh sẽ không hiểu được nỗi lòng của anh. Còn Linh, anh không muốn cô phải lo lắng thêm, không muốn cô phải gánh vác những áp lực này cùng anh. Anh sợ rằng, nếu cô biết hết, cô sẽ không còn nhìn thấy anh là người đàn ông mạnh mẽ mà cô từng yêu nữa. Và hơn hết, anh sợ rằng, những gánh nặng này sẽ bào mòn tình yêu của anh, khiến anh không còn là người có thể mang lại hạnh phúc cho cô. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," giờ đây đã hình thành rõ ràng hơn trong suy nghĩ anh, không còn là một ý tưởng thoáng qua, mà là một sự thật nghiệt ngã đang dần dần bóp nghẹt trái tim anh. Anh đang đứng giữa ngã ba đường, và mỗi con đường đều dẫn đến một sự hy sinh, một nỗi đau. Anh không biết phải đi đâu, phải làm gì.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free