Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 209: Bức Tường Vô Hình
Khánh giật mình tỉnh giấc, nhưng không phải vì tiếng chuông đồng hồ hay ánh nắng ban mai. Đó là cảm giác nặng nề vẫn còn nguyên vẹn từ đêm qua, như một tảng đá đè nén lồng ngực anh. Anh vươn tay tìm điện thoại, ánh sáng xanh lờ mờ từ màn hình vẽ lên trần nhà những vệt sáng ảo não. Mấy giờ rồi? Mới hơn năm giờ sáng. Bên ngoài cửa sổ, trời còn âm u, một lớp sương mỏng giăng mắc như tấm màn che giấu đi sự hỗn độn của thành phố chưa kịp thức giấc. Anh nghe thấy tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của một ngày sắp mưa. Mùi hương của đêm qua, mùi khói xe và chút nồng của cà phê đã nguội, vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của căn phòng.
Anh nằm yên, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu, nhưng vô ích. Lời nói của Ông Nội cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng: “Con là đứa thông minh, cứng cỏi. Ông tin con sẽ biết phải làm gì. Đừng để ông và mẹ con phải lo lắng thêm nữa.” Không một lời trách móc, không một tiếng quát mắng, nhưng chính sự tin tưởng ấy lại càng trở thành xiềng xích vô hình, trói buộc anh chặt hơn. Anh không được phép thất bại, không được phép làm những người thân yêu thất vọng. Điều đó đồng nghĩa với việc anh phải gạt bỏ những gì cá nhân, những gì yếu đuối để gánh vác trách nhiệm.
Khánh thở dài, một âm thanh khô khốc trong sự tĩnh lặng. Anh đưa mắt nhìn sang chiếc bàn cạnh giường. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm chưa rõ mặt người, nhưng anh vẫn nhận ra nó ngay lập tức. Chiếc hộp nhung màu xanh đậm, nằm im lìm trên mặt gỗ sẫm màu, chứa đựng một chiếc nhẫn đính hôn chưa từng được trao. Nó là biểu tượng của một lời hứa, một tương lai mà anh đã từng vẽ ra với Linh, một tương lai mà giờ đây, anh cảm thấy mình không còn đủ tư cách để chạm vào.
Anh cảm thấy mình không xứng đáng. Làm sao anh có thể mang lại hạnh phúc cho Linh khi bản thân anh còn đang chìm trong sự hoang mang, bất lực? Làm sao anh có thể hứa hẹn một mái ấm vững chắc khi chính anh còn không thể đứng vững trước những cơn bão của cuộc đời? Những kỳ vọng của Linh không hề xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần sự hiện diện cảm xúc của anh. Nhưng ngay cả điều đó, anh cũng không dám chắc mình có thể làm được. Tâm trí anh bị chiếm đóng bởi công việc, bởi những con số, bởi những dự án khổng lồ, bởi gánh nặng gia đình. Anh còn sức lực đâu để lắng nghe những mơ ước nhỏ bé của cô, để sưởi ấm tâm hồn cô bằng những cử chỉ dịu dàng?
Anh không muốn Linh nhìn thấy bộ dạng này của mình. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét nam tính, nhưng giờ đây nó hằn rõ vẻ mệt mỏi, thiếu ngủ. Đôi mắt sâu của anh vốn dĩ đã ít biểu cảm, nay lại càng thêm vô hồn, trống rỗng. Anh sợ rằng, nếu cô nhìn thấy anh lúc này, cô sẽ thất vọng. Cô sẽ nhìn thấy một người đàn ông không đủ mạnh mẽ, không đủ tự tin để che chở cho cô. Và cái ý nghĩ đó, còn đáng sợ hơn cả những áp lực từ bên ngoài. Anh muốn cô nhớ về anh như một người đàn ông kiên cường, chứ không phải một kẻ yếu đuối đang oằn mình dưới gánh nặng.
Khánh khẽ cựa mình, tiếng drap giường sột soạt phá vỡ sự im lặng. Anh tránh nhìn thẳng vào chiếc hộp nhẫn, như thể nó là một lời buộc tội vô hình. Anh đẩy chiếc chăn sang một bên, cảm nhận hơi lạnh của sàn gỗ dưới chân. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần khiến anh muốn chìm sâu vào giấc ngủ thêm vài giờ nữa, nhưng lý trí mách bảo anh phải đứng dậy. Một ngày mới với vô vàn công việc đang chờ đợi. Anh biết, cách duy nhất để tạm quên đi những suy nghĩ này là vùi mình vào công việc, làm việc cho đến khi cơ thể rã rời, và tâm trí không còn đủ sức để nghĩ ngợi.
Anh đi vào phòng tắm, soi mình trong gương. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, khuôn mặt anh càng thêm tiều tụy. Anh dùng nước lạnh tạt lên mặt, cố gắng xua đi sự uể oải. Mùi kem đánh răng bạc hà lan tỏa trong không khí, nhưng không thể làm anh tỉnh táo hoàn toàn. Sau khi vệ sinh cá nhân, anh mặc vội chiếc áo sơ mi trắng và quần tây màu xám, trang phục công sở tối giản, màu sắc trầm, thể hiện sự nghiêm túc và thực dụng của anh.
Trước khi ra khỏi phòng ngủ, anh lại liếc nhìn chiếc điện thoại. Có một tin nhắn mới. Là Linh. Cô gửi từ lúc 11 giờ đêm qua, chỉ là một biểu tượng mặt cười và lời chúc ngủ ngon. Kèm theo đó là một tin nhắn khác từ sáng sớm nay: "Anh dậy chưa? Sáng nay ăn gì không anh? Em làm cho anh nhé?" Dòng tin nhắn ngắn ngủi, nhưng chứa đựng sự quan tâm ấm áp, chân thành mà anh biết Linh luôn dành cho anh. Trái tim anh khẽ nhói lên một cái, nhưng rồi lại nhanh chóng bị lớp băng lạnh của lý trí bao phủ. Anh không trả lời. Không phải anh không muốn, mà là anh không biết phải nói gì. Nói rằng anh mệt mỏi đến mức không muốn gặp ai? Nói rằng anh đang đứng giữa một mớ bòng bong không lối thoát? Không. Anh không thể. Anh chỉ đơn giản là lướt qua tin nhắn, và đặt điện thoại úp xuống mặt bàn. Cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị đẩy lùi bởi sự bất lực và nỗi sợ hãi. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí anh, như một lời biện minh cho sự im lặng, cho sự né tránh của anh.
***
Giữa buổi sáng, không khí bên trong văn phòng Tập đoàn X mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa, đối lập hoàn toàn với cái nóng oi ả và ngột ngạt đang bao trùm thành phố bên ngoài. Khánh vùi đầu vào công việc một cách điên cuồng, cố gắng quên đi những suy nghĩ đè nặng. Ánh sáng trắng của màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt anh, khiến những đường nét vốn đã sắc sảo nay càng thêm cứng nhắc. Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn, tiếng điện thoại nội bộ reo nhẹ, tiếng đồng nghiệp trao đổi công việc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Nhưng trong tâm trí Khánh, mọi thứ dường như mờ nhạt, chỉ còn những con số, những báo cáo, những hợp đồng cần phải xem xét và ký duyệt. Anh lao vào công việc như một cách để trốn tránh, để tự làm tê liệt cảm xúc của mình.
Điện thoại trên bàn chợt rung lên một tiếng báo hiệu tin nhắn mới. Khánh thoáng giật mình, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Anh không cần nhìn cũng biết là ai. Anh đã cài đặt chế độ riêng cho tin nhắn của Linh, một âm báo nhẹ nhàng, không gây chú ý nhưng đủ để anh nhận ra. Anh do dự một lúc, ngón tay đặt hờ trên chuột máy tính, ánh mắt vẫn dán vào màn hình. Cuối cùng, anh cũng không cưỡng lại được sự thôi thúc mà cầm điện thoại lên.
Là Linh. Lần này không phải là lời chúc buổi sáng, mà là một câu hỏi đầy hy vọng: "Anh ơi, trưa nay mình ăn gì đó nhé? Em nhớ anh." Kèm theo đó là một biểu tượng mặt cười nhỏ, như thể cô đang cố gắng xua đi những u ám trong lòng anh. Anh nhìn dòng tin nhắn, cảm giác ấm áp chợt lóe lên rồi vụt tắt. Ăn trưa cùng Linh? Anh hình dung ra nụ cười của cô, ánh mắt mong chờ, và những câu chuyện nhỏ nhặt mà cô sẽ kể. Anh hình dung ra cái cách cô sẽ khẽ dựa vào vai anh, hay nắm lấy tay anh khi cả hai cùng đi bộ. Những hình ảnh đó, từng là nguồn động lực, giờ đây lại trở thành gánh nặng. Anh không muốn cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi của anh. Anh không muốn cô phải cố gắng tìm cách xoa dịu anh, hay tệ hơn, anh không muốn cô cảm thấy mình là nguyên nhân của sự mệt mỏi đó.
Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ rồi lại xóa. Hàng loạt lý do xuất hiện trong đầu anh: công việc nhiều, có cuộc họp đột xuất, cần phải gặp khách hàng… Anh chọn lý do dễ chấp nhận nhất, một lời nói dối trắng trợn mà anh tin rằng sẽ không làm cô quá buồn.
"Anh bận rồi. Có cuộc họp đột xuất. Để lúc khác nhé em."
Anh gõ xong, ngón tay vẫn lơ lửng trên phím gửi. Anh biết, câu trả lời này quá cụt ngủn, quá lạnh nhạt. Nó không hề mang theo chút ấm áp nào, không một lời giải thích sâu xa, không một lời an ủi. Anh biết, Linh sẽ buồn. Cô sẽ cảm thấy hụt hẫng. Nhưng anh không biết phải làm sao khác. Anh cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc, không thể thoát ra. Gửi. Tin nhắn đi. Anh đặt điện thoại xuống bàn, úp mặt màn hình xuống, như muốn cắt đứt mọi liên lạc.
Không lâu sau, điện thoại lại rung lên. Lần này, là một cuộc gọi đến. Hiển thị trên màn hình: "Linh". Trái tim anh chợt đập nhanh hơn một chút. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang rung, như thể nó là một quả bom hẹn giờ. Anh muốn bắt máy, muốn nghe giọng cô, muốn nói với cô rằng anh nhớ cô nhiều lắm, rằng anh đang mệt mỏi đến nhường nào. Nhưng rồi, anh lại chần chừ. Anh sợ rằng, nếu anh nghe máy, anh sẽ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Anh sợ rằng, cô sẽ nghe thấy sự kiệt quệ trong giọng nói của anh, sự bất lực trong từng hơi thở. Anh sợ rằng, cô sẽ hỏi "Anh ổn không?" và anh sẽ không biết phải trả lời như thế nào ngoài sự thật trần trụi rằng anh không hề ổn chút nào.
Tiếng chuông điện thoại cứ reo dai dẳng, rồi tắt ngúm. Khánh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc đó, một cảm giác tội lỗi và trống rỗng lại dâng lên. Anh đã tự tạo ra một bức tường vô hình giữa mình và Linh, một bức tường được xây nên từ áp lực, từ nỗi sợ hãi và sự bất lực. Anh cố gắng vùi mình vào công việc một lần nữa, những con số và báo cáo trở thành tấm khiên che chắn anh khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những cảm xúc mà anh không muốn đối mặt. Anh không biết rằng, ở một nơi nào đó, Linh đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, trái tim cô thắt lại vì sự lạnh nhạt của anh, và những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm hồn cô.
***
Chiều muộn, quán Cà Phê "Hồi Ức" nép mình trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, như một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố ồn ào. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, tường gạch trần lộ ra những vết thời gian, bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, đèn lồng giấy màu vàng dịu tỏa ánh sáng ấm áp. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, trầm bổng chảy tràn trong không gian, hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và những tiếng nói chuyện thì thầm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Bên ngoài, trời đã ngả về chiều, nhưng bên trong quán, ánh sáng vàng dịu khiến thời gian như ngừng trôi.
Minh ngồi đối diện Khánh, anh bạn thân của Khánh. Minh là một chàng trai cao ráo, vạm vỡ, với vẻ ngoài mạnh mẽ, năng động. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, trông rất thoải mái. Khuôn mặt thân thiện của Minh thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng. Anh đã hẹn Khánh ra đây sau khi nhận thấy sự khác lạ từ bạn mình qua vài cuộc gọi ngắn ngủi.
Khánh ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khoảng không vô định. Ly cà phê đen đá của anh đã vơi đi một nửa, những viên đá tan chảy lỏng chỏng trong cốc, tạo thành những giọt nước đọng trên thành ly. Anh không còn vẻ tập trung cao độ như khi làm việc, mà thay vào đó là sự mệt mỏi rõ rệt, như thể gánh nặng từ đêm qua vẫn chưa thể rũ bỏ.
“Dạo này mày sao thế, Khánh?” Minh mở lời, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ quan tâm. “Trông mày mệt mỏi quá. Có chuyện gì à?”
Khánh khẽ giật mình, như thể bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh quay sang nhìn Minh, một nụ cười nhạt nhếch trên môi, không chạm đến đôi mắt. “Không có gì. Chuyện công việc thôi, áp lực quá.” Giọng anh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề như mọi khi, nhưng ẩn chứa một sự uể oải không thể che giấu. Anh đưa tay day day thái dương, một thói quen mỗi khi anh căng thẳng.
Minh nhíu mày. Anh đã chơi với Khánh đủ lâu để biết rằng "chuyện công việc" thường chỉ là vỏ bọc cho những vấn đề sâu xa hơn. “Công việc thì lúc nào chẳng áp lực. Nhưng tao thấy mày khác lắm. Có chuyện gì với Linh à?” Minh hỏi thẳng, ánh mắt dò xét. Anh biết Linh và Khánh đã yêu nhau lâu rồi, và anh luôn thấy họ là một cặp đôi bền chặt.
Nghe đến tên Linh, Khánh thoáng rụt người lại. Anh quay mặt đi, nhìn ra ban công nhỏ nơi tiếng mưa lất phất trên mái hiên. Tiếng mưa rơi, dù nhỏ, nhưng lại như một bức màn che chắn, giúp anh tạm thời né tránh ánh mắt của Minh. “Không có gì.” Anh trả lời cộc lốc, giọng trầm hơn. “Chỉ là… áp lực từ mọi phía. Cả gia đình nữa…”
Minh quan sát Khánh, nhận thấy sự né tránh rõ rệt trong ánh mắt và cử chỉ của bạn. Khánh vốn là người trầm tính, ít nói, nhưng chưa bao giờ anh thu mình lại đến mức này. “Gia đình? Ông Nội lại gọi mày lên nói chuyện à?” Minh hỏi, anh biết rõ áp lực từ phía gia đình Khánh lớn đến mức nào. “Ông Nội lại nhắc đến chuyện lập gia thất, nối dõi tông đường gì đó chứ gì?”
Khánh không trả lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi lại nhìn ra ngoài. Anh không muốn nói về những lời nói của Ông Nội, về cái gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Anh không muốn nói về cảm giác bất lực khi phải đứng giữa tình yêu và trách nhiệm. Anh cảm thấy mình không đủ tốt để chia sẻ những điều đó với ai, kể cả với Minh, người bạn thân nhất của anh.
“Tao cảm thấy mình không đủ tốt.” Khánh đột nhiên buông ra một câu, giọng anh khẽ run lên, như một lời thì thầm thoát ra từ tận cùng của sự kiệt quệ. Anh không nhìn Minh, ánh mắt vẫn dán vào những hạt mưa đang nhảy múa trên mái hiên. “Không đủ tốt để lo cho ai cả. Không đủ tốt để gánh vác mọi thứ.”
Minh ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên anh nghe Khánh nói những lời như vậy. Khánh, người mà anh luôn xem là trụ cột vững chắc, luôn mạnh mẽ và kiên cường, giờ đây lại thốt ra những lời tự ti đến thế. “Không đủ tốt gì? Mày vẫn luôn là thằng giỏi nhất mà. Từ bé đến giờ, mày làm gì cũng thành công. Mày gánh vác cả gia đình, mày xây dựng sự nghiệp vững chắc. Mày đang nói cái gì vậy?” Minh cố gắng trấn an bạn, giọng anh có chút bối rối.
Khánh lắc đầu nhẹ, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Có những thứ… không phải cứ cố gắng là được.” Anh nói, rồi đưa tay cầm ly cà phê lên uống một ngụm lớn, như muốn nuốt trôi đi những cảm xúc đang nghẹn ứ trong cổ họng. Cà phê đã nguội, vị đắng chát lan tỏa. Anh cảm thấy cái vị đắng ấy thật hợp với tâm trạng của mình lúc này.
Minh im lặng, anh biết Khánh đang gặp vấn đề nghiêm trọng. Anh muốn hỏi thêm, muốn tìm hiểu sâu hơn, nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi và xa cách của Khánh, anh lại không dám. Minh vốn là người nhanh nhảu, nhưng trước sự trầm mặc của Khánh, anh cảm thấy mình thật vụng về. Anh nhìn Khánh, trong ánh mắt anh là sự lo lắng và khó hiểu. Khánh đang che giấu điều gì? Hay anh đang thực sự chìm trong một mớ bòng bong mà chính anh cũng không thể gỡ ra được?
Khánh nhìn đồng hồ, rồi đứng dậy. “Thôi, tao có việc rồi. Phải về sớm.” Anh nói, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc.
Minh vội vàng đứng dậy theo. “Mày đi đâu mà vội thế? Mới ngồi được chút mà.”
“Có hẹn với khách hàng.” Khánh viện cớ, một lời nói dối nữa. Anh chỉ muốn rời đi, muốn trốn tránh, muốn ở một mình. Anh sợ rằng nếu ở lại lâu hơn, anh sẽ không thể giữ được vẻ ngoài cứng rắn của mình.
Minh nhìn theo Khánh bước đi, bóng lưng anh cao ráo nhưng lại mang theo một vẻ nặng nề, cô độc. Khánh tránh ánh mắt của Minh, uống cà phê một cách vội vã, sau đó viện cớ có việc gấp và rời đi sớm, để lại Minh với sự lo lắng và khó hiểu. Minh cảm thấy bất lực. Anh không thể giúp gì được cho bạn mình, khi mà chính Khánh cũng không chịu mở lòng.
***
Tối muộn, cơn mưa lất phất kéo dài từ chiều giờ đây đã biến thành một trận mưa rào nặng hạt. Từng giọt nước lớn đập vào cửa sổ căn hộ của Linh, tạo ra những âm thanh rào rào đều đặn, như một bản nhạc buồn não nề. Bên trong căn hộ, Linh ngồi một mình trên chiếc ghế sofa quen thuộc, ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn ngủ không đủ sức xua đi sự u ám đang bao trùm. Mùi nến thơm với hương hoa oải hương dịu nhẹ, thường ngày có thể xoa dịu tâm hồn cô, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay, màn hình đã tối đen. Cô đã cố gắng gọi cho Khánh vài lần trong ngày, nhưng anh không bắt máy. Những tin nhắn cô gửi đi, từ lời chúc buổi sáng, lời đề nghị ăn trưa, cho đến câu hỏi thăm lo lắng vào buổi chiều, đều chỉ nhận lại được những câu trả lời cụt ngủn, lạnh nhạt: "Anh bận rồi." "Có cuộc họp đột xuất." "Anh không sao." Mỗi tin nhắn là một nhát dao nhỏ, cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm thầm.
Cô úp điện thoại xuống mặt bàn kính, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bề mặt. Một cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu dâng trào, nhấn chìm cô vào một hố sâu trống rỗng. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc. Khóc thì được gì? Khóc có làm Khánh quay lại, hay khiến anh nói ra điều gì đó chân thật hơn không?
Cô nhớ lại những lời khuyên từ Ông Lâm và Bà Ngoại ở chương trước. Ông Lâm từng nói rằng tình yêu cần sự kiên nhẫn, cần sự thấu hiểu. Bà Ngoại từng khuyên cô hãy lắng nghe trái tim mình, và đừng vội vàng buông bỏ. Cô đã cố gắng. Cô đã cố gắng hình dung những gánh nặng vô hình mà Khánh đang gồng gánh, cố gắng cảm thông cho sự im lặng của anh. Cô đã tự nhủ rằng anh yêu cô, chỉ là anh đang mệt mỏi quá.
Nhưng giờ đây, trước sự xa cách rõ ràng đến mức lạnh lùng của Khánh, những lời khuyên đó dường như trở nên vô nghĩa. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người, mỗi ngày một dày hơn, một kiên cố hơn. Cô vươn tay ra, nhưng không thể chạm tới anh. Cô cố gắng gọi tên anh, nhưng chỉ nghe thấy tiếng vọng của sự im lặng.
"Anh ấy đang nghĩ gì?" Cô tự hỏi thầm, giọng nói khẽ run lên trong căn phòng trống. "Anh ấy có còn yêu mình không? Hay mình đã làm gì sai?" Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí cô, những câu hỏi không có lời đáp, chỉ càng làm tăng thêm sự hoang mang và tuyệt vọng. Có phải cô đang đòi hỏi quá nhiều? Có phải cô đã vô tình trở thành gánh nặng cho anh trong lúc anh đang kiệt sức?
Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô không cần anh phải hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, lắng nghe cô, chia sẻ với cô, hay chỉ đơn giản là ôm cô thật chặt để cô biết rằng cô không đơn độc. Nhưng anh đã chọn cách thu mình lại, đẩy cô ra xa. Anh đã chọn cách im lặng, để mặc cô chìm trong biển nước mắt của riêng mình.
Linh đứng dậy, tiến về phía cửa sổ. Cô nhìn ra màn đêm đen đặc, nơi những hạt mưa vẫn ào ạt trút xuống. Ánh đèn đường mờ ảo xuyên qua màn mưa, tạo thành những vệt sáng nhòe nhoẹt. Cô cảm thấy cô đơn đến tột cùng. Mối quan hệ này, liệu có còn là của cô nữa không? Hay cô chỉ đang níu giữ một cái bóng, một hình ảnh của tình yêu đã từng rất đẹp đẽ?
Cô quay trở lại ghế sofa, ôm chặt lấy chiếc gối hình mèo mà Khánh đã tặng cô. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một cái của cô, một cái của anh, nằm đơn độc trên bàn, lạnh ngắt. Cô vuốt ve hình chú mèo nhỏ trên chiếc gối, cảm nhận sự mềm mại của vải. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng chảy dài trên má cô, nóng hổi. Cô úp mặt vào gối, để tiếng nức nở vỡ òa trong sự tĩnh lặng của căn phòng.
Cô cảm thấy mình đang lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình. Cô không thể hiểu được anh, và anh cũng không cho cô cơ hội để hiểu. Có lẽ, cô cần tìm cho mình một lối thoát cảm xúc khác, một nơi nào đó để cô có thể là chính mình, để cô không phải chịu đựng sự im lặng và xa cách này nữa. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mình, thay vì cứ mãi chờ đợi một người đang dần biến mất. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, như đang khóc than cho một tình yêu đang dần nguội lạnh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.