Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 210: Lời Khẩn Cầu Giữa Đêm Lặng
Tiếng mưa đêm qua, sau một trận dội ào ạt, đã dần dịu xuống thành những hạt lất phất miên man, rồi cuối cùng tạnh hẳn vào lúc Linh không còn nhớ mình đã chìm vào giấc ngủ lúc nào. Khi ánh sáng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, nhuộm một vệt màu xám bạc lên bức tường, cô mở mắt. Đôi mắt cô nặng trĩu, sưng húp, như thể cả đêm qua chúng đã phải gánh chịu một dòng sông nước mắt. Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi nến oải hương đã cháy cạn, hòa lẫn với một chút ẩm mốc từ cơn mưa. Chiếc gối hình mèo mà Khánh đã tặng vẫn nằm yên trong vòng tay cô, ướt đẫm hơi lạnh và những giọt nước mắt khô cứng.
Linh nằm đó, bất động, cảm nhận sự trống rỗng, lạnh lẽo lan tỏa từ tận cùng lồng ngực. Cơn đau không còn dữ dội như đêm qua, mà chuyển thành một nỗi buồn dai dẳng, một sự mệt mỏi ăn sâu vào từng thớ thịt. Cô cố gắng nhớ lại mình đã khóc bao lâu, đã nghĩ về những gì, nhưng tất cả chỉ là một mớ hỗn độn. Chỉ có một điều rõ ràng như mũi kim châm vào tim: sự im lặng của Khánh, sự xa cách của anh, đang dần biến cô thành một cái bóng.
Cô chậm rãi ngồi dậy, cơ thể rã rời. Ánh sáng bên ngoài cửa sổ đã dần chuyển sang màu vàng nhạt của một buổi sáng nắng dịu. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Linh, nó chẳng khác gì một sự kéo dài vô tận của ngày hôm qua. Cô bước vào bếp, pha một tách cà phê. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, nhưng không đủ sức đánh thức những giác quan đang tê liệt của cô. Cô cầm chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vuốt ve hình chú mèo nhỏ trên đó. Chiếc cốc của cô, màu trắng tinh khôi, vẫn còn hơi lạnh. Chiếc cốc của Khánh, màu xám tro, đã được cô cất vào tủ từ bao giờ, tựa như cất giấu đi một phần ký ức đang dần trở nên mờ nhạt.
"Khánh... anh có hiểu em đang cảm thấy gì không?" Cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì khóc. Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một điệp khúc bi ai. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ nghĩ đến cô trong những lúc anh bận rộn đến thế không? Liệu anh có bao giờ ngừng lại một giây, dù chỉ để thở, để tự hỏi cô đang làm gì, đang cảm thấy ra sao? Hay cô đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí anh, chỉ còn là một cái tên, một trách nhiệm mơ hồ trong cuộc đời bộn bề áp lực của anh?
Cô ngồi xuống bàn làm việc, cố gắng mở máy tính, cố gắng tập trung vào những bản vẽ kiến trúc đang dang dở. Nhưng từng đường nét, từng chi tiết đều trở nên vô nghĩa. Tâm trí cô cứ quẩn quanh những suy nghĩ về Khánh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, trong khi cô lại cảm thấy mình đang lạc lõng giữa một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng vọng của nỗi đau.
Linh nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, Khánh dù trầm tính nhưng luôn cố gắng lắng nghe cô. Anh không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt anh, hành động của anh luôn thể hiện sự quan tâm. Anh từng ngồi hàng giờ bên cô, chỉ để nhìn cô vẽ, hay đơn giản là cùng cô ngắm hoàng hôn từ ban công căn hộ này. Giờ đây, những hình ảnh ấy như những thước phim quay chậm, nhói lên trong tâm trí cô. "Không thể cứ thế này mãi được." Cô tự nhủ, cố gắng gạt bỏ sự yếu đuối đang bủa vây. Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng này. Cô cần một lời giải đáp, một sự rõ ràng, dù là đau đớn đến đâu. Cô cần biết mình đang đứng ở đâu trong mối quan hệ này, hay đúng hơn, mối quan hệ này còn tồn tại hay không. Cô muốn tìm lại chính mình, tìm lại năng lượng đã mất, nhưng trước khi làm điều đó, cô cần phải đối mặt với "bức tường vô hình" giữa cô và Khánh.
Cả ngày hôm đó, Linh vật vờ như người mất hồn. Cô cố gắng làm việc, nhưng những bản thiết kế cứ nhòe đi trước mắt. Mỗi khi điện thoại reo, cô lại giật mình, nhưng đó chưa bao giờ là tin nhắn hay cuộc gọi từ Khánh. Bạn bè hỏi han, cô chỉ trả lời qua loa, viện cớ công việc bận rộn. Cô không muốn chia sẻ nỗi đau này với bất kỳ ai, bởi cô biết, không ai có thể hiểu được sự phức tạp trong mối quan hệ của cô và Khánh. Họ không cãi vã, không có người thứ ba, chỉ đơn giản là đang lạc mất nhau trong chính cái tình yêu mà họ vẫn còn dành cho nhau.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm căn phòng một màu hổ phách buồn bã, Linh ngồi co ro trên chiếc ghế sofa quen thuộc. Chiếc điện thoại vẫn nằm im trong tay cô, màn hình đã tối đen từ lâu. Cô lướt qua những dòng tin nhắn cũ, những cuộc trò chuyện từ những ngày đầu yêu nhau. "Anh đang trên đường đến đón em đây." "Em thích ăn gì tối nay?" "Mai mình đi xem phim nhé?" Từng câu chữ, từng icon cảm xúc, tất cả đều là bằng chứng của một tình yêu nồng nàn, của những kế hoạch tương lai mà họ từng vẽ ra. Giờ đây, chúng chỉ còn là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn cô, nhắc nhở cô về một quá khứ xa vời, đẹp đẽ đến mức đau lòng.
Những tin nhắn gần đây thì sao? "Anh bận rồi." "Có cuộc họp đột xuất." "Anh không sao." "Ngủ ngon." Những câu trả lời cụt ngủn, vô cảm, như thể anh đang nói chuyện với một người xa lạ, không phải là người con gái mà anh từng nói yêu hơn cả sinh mạng mình. Sự im lặng của Khánh như một bức tường ngày càng cao, ngày càng dày, đẩy cô vào nỗi cô đơn tận cùng. Cô cảm thấy mình đang bị nhốt trong một căn phòng không lối thoát, mà Khánh, người duy nhất có chìa khóa, lại đang đứng ngoài, thờ ơ nhìn cô vùng vẫy.
"Anh không muốn chia sẻ với em chút nào sao, Khánh?" Linh tự hỏi, giọng nói run rẩy. Cô nhớ lại những lời khuyên từ Ông Lâm và Bà Ngoại. Họ nói về sự kiên nhẫn, về sự thấu hiểu. Cô đã cố gắng. Cô đã cố gắng đặt mình vào vị trí của Khánh, hình dung những áp lực vô hình mà anh đang gồng gánh. Cô đã tự nhủ rằng anh mệt mỏi, anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng sự im lặng này, nó không phải là sự mệt mỏi. Nó là sự xa cách, là sự từ chối, là sự bỏ rơi.
Cô mở ứng dụng nhắn tin, xem lại lịch sử trò chuyện với Khánh. Ngón tay cô vuốt nhẹ trên màn hình, dừng lại ở tin nhắn cuối cùng của anh: "Anh không sao." Một câu trả lời ngắn ngủn cho câu hỏi đầy lo lắng của cô: "Anh ổn không? Em thấy anh lạ lắm." Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả nỗi uất nghẹn. Cô gõ rồi lại xóa, gõ rồi lại xóa. Hàng trăm từ ngữ hiện ra trong đầu cô, nhưng không từ nào đủ sức diễn tả hết nỗi lòng cô lúc này.
Cô muốn trách móc anh, muốn hỏi anh tại sao lại đối xử với cô như vậy. Nhưng cô cũng sợ, sợ rằng lời trách móc sẽ đẩy anh đi xa hơn nữa. Cô muốn cầu xin anh, muốn anh quay trở lại là Khánh của ngày xưa, người luôn lắng nghe và thấu hiểu cô. Nhưng cô lại sợ sự yếu đuối của mình sẽ khiến anh coi thường. "Em cần anh, không phải là một cái bóng." Cô thầm nghĩ. Cô cần một người yêu bằng xương bằng thịt, một người có thể cảm nhận được hơi ấm của cô, một người có thể chia sẻ gánh nặng với cô, chứ không phải là một bóng hình mờ nhạt, một cái tên trong danh bạ điện thoại chỉ để nhận những tin nhắn cụt lủn.
Nước mắt lại chực trào. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Không thể cứ thế này mãi được. Cô phải làm gì đó. Cô không thể cứ mãi chờ đợi trong sự im lặng này. Cô cần một câu trả lời, dù câu trả lời đó có thể khiến cô đau đớn đến mức nào. Đây không chỉ là việc cô muốn Khánh quay lại, mà là việc cô muốn tìm lại sự bình yên cho chính mình. Cô cần một lối thoát, một sự giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn của nỗi lo âu và sự chờ đợi. Cô sẽ không để mình bị nhấn chìm hoàn toàn trong biển cảm xúc hỗn độn này. Cô phải tìm cách cứu lấy chính mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối mặt với sự thật phũ phàng nhất. Cô đã cho anh đủ không gian, đủ thời gian. Giờ là lúc cô cần anh lên tiếng.
Đêm đã về khuya, và bên ngoài, cơn mưa cuối cùng cũng đã tạnh hẳn. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của đất trời sau cơn mưa. Trong căn hộ của Linh, một ánh đèn bàn vàng dịu vẫn còn bật sáng, chiếu lên khuôn mặt xanh xao của cô. Cô không thể chịu đựng thêm. Tất cả sự kìm nén, tất cả nỗi đau, tất cả sự hoang mang đã dồn nén bấy lâu nay, giờ đây như một ngọn núi lửa chực trào. Cô quyết định. Đây là cơ hội cuối cùng, là lời khẩn cầu cuối cùng mà cô có thể gửi đến Khánh.
Bàn tay cô run rẩy, nhưng không còn là sự run rẩy của sợ hãi, mà là sự run rẩy của quyết tâm, của một trái tim đã đi đến giới hạn cuối cùng. Cô mở ứng dụng nhắn tin một lần nữa, và bắt đầu gõ từng chữ lên màn hình điện thoại. Không phải là một câu hỏi ngắn gọn, không phải là một lời trách móc, mà là một tin nhắn dài, tràn đầy tình cảm và nỗi lòng, như thể cô đang trút hết cả tâm can mình vào đó.
"Khánh," cô gõ, ngón tay hơi dừng lại, rồi tiếp tục. "Em biết anh đang có nhiều áp lực, nhiều gánh nặng. Em biết anh đang rất mệt mỏi. Em đã cố gắng hiểu, cố gắng cảm thông cho sự im lặng của anh. Em đã tự nhủ rằng anh yêu em, chỉ là anh đang không có đủ sức để nói ra. Em đã cố gắng tự mình lấp đầy khoảng trống mà anh để lại, tự an ủi mình bằng những ký ức đẹp đẽ của chúng ta."
Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng chảy dài trên má cô, nhưng lần này không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của việc cô đang dám đối mặt với sự thật. Cô tiếp tục gõ, từng chữ như một nhát dao khắc sâu vào trái tim mình.
"Nhưng Khánh à, sự im lặng của anh đang giết chết em mỗi ngày. Nó khiến em cảm thấy mình bị bỏ rơi, bị lãng quên. Em không cần anh phải hoàn hảo. Em chưa bao giờ đòi hỏi anh phải giàu có hay thành công rực rỡ. Em chỉ cần anh ở đây, bên cạnh em, cùng em vượt qua mọi thứ. Em cần anh chia sẻ với em, dù đó là những áp lực lớn đến mức nào. Em muốn được cùng anh gánh vác, cùng anh đối mặt, dù khó khăn đến đâu. Tình yêu của chúng ta từng là sức mạnh, là chỗ dựa cho cả hai, tại sao bây giờ nó lại trở thành gánh nặng?"
Cô đọc lại những dòng chữ vừa gõ, chỉnh sửa một vài từ ngữ để nó nghe chân thành hơn, ít trách móc hơn. Cô không muốn anh cảm thấy bị tấn công, cô chỉ muốn anh hiểu được nỗi đau của cô, sự khao khát của cô.
"Em sợ sự im lặng này hơn bất cứ điều gì trên đời. Em sợ rằng chúng ta đang dần xa cách nhau, dần trở thành hai người xa lạ, ngay cả khi chúng ta vẫn còn ở bên nhau. Em sợ rằng một ngày nào đó, em sẽ không còn nhận ra anh nữa, và anh cũng không còn nhận ra em."
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực đau nhói. Đây là lời nói thật lòng nhất, sâu thẳm nhất từ trái tim cô.
"Anh còn yêu em không, Khánh? Hay em đang một mình níu giữ một tình yêu đã phai nhạt? Em cần anh nói cho em biết. Em không thể cứ mãi sống trong sự mơ hồ này nữa. Dù câu trả lời có thế nào, em cũng xin anh, hãy nói thật lòng với em. Em cần sự thật, dù nó có đau đớn đến mức nào, còn hơn là sự im lặng đầy nghi vấn này."
Ngón tay cô lướt trên bàn phím, gõ thêm một câu cuối cùng, như một sự khẳng định cho tất cả nỗi lòng cô vừa bày tỏ.
"Đây là tất cả những gì em có thể làm..."
Cô đọc lại tin nhắn một lần nữa, từng từ, từng câu. Nó không hoàn hảo, nó không hoa mỹ, nhưng nó là tất cả nỗi lòng cô lúc này. Nó là sự pha trộn giữa nỗi tuyệt vọng, sự khao khát được thấu hiểu, và một chút hy vọng mong manh rằng Khánh sẽ đọc, sẽ hiểu, và sẽ phản hồi. Cô nhìn chằm chằm vào nút "Gửi". Cả tương lai của mối quan hệ này dường như đang nằm trong nút bấm nhỏ bé đó. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi với một quyết tâm cuối cùng, cô nhấn nút gửi.
Tin nhắn đã đi. Một tiếng "tít" nhỏ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, như một tiếng vọng của số phận. Linh buông điện thoại xuống bàn, cảm thấy kiệt sức. Cô ngả đầu vào thành ghế sofa, nhìn lên trần nhà. Ánh sáng mờ ảo từ màn hình điện thoại vừa tắt vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô không biết Khánh sẽ phản ứng thế nào. Anh có đọc không? Anh có trả lời không? Hay anh sẽ lại chọn sự im lặng? Cô không biết. Nhưng ít nhất, cô đã nói ra tất cả. Cô đã không còn giữ lại bất cứ điều gì trong lòng. Cô đã đặt cả trái tim mình lên bàn, và giờ đây, cô chỉ có thể chờ đợi. Ngoài kia, đêm đã khuya lắm rồi, và sự tĩnh lặng bao trùm vạn vật, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lay động cành cây ngoài cửa sổ, như một lời thì thầm của số phận đang chờ đợi một câu trả lời.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.