Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 211: Lời Hồi Đáp Của Sự Vô Vọng

Đêm đã khuya, những ánh đèn cao áp từ tòa nhà đối diện vẫn rọi xuyên qua tấm rèm mỏng, hằn lên sàn nhà của căn hộ Khánh những vệt sáng trắng bạc. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối năm, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến không gian thêm phần quạnh quẽ. Khánh vẫn ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt vô hồn dán vào màn hình máy tính đã tắt. Chiếc điện thoại đặt úp bên cạnh bỗng rung lên nhè nhẹ, một tín hiệu bất ngờ phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm. Anh chậm rãi vươn tay, lật ngửa màn hình. Dòng chữ "Linh vừa gửi một tin nhắn dài" hiện lên, cùng với một đoạn xem trước ngắn ngủi.

Từng chữ, từng câu của Linh cứ thế hiện ra, như một dòng nước lạnh băng thấm sâu vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh. Anh đọc. Đọc đi đọc lại, mỗi từ ngữ như một lưỡi dao sắc lẹm, khứa vào sâu thẳm tâm can anh. Linh đã trút hết nỗi lòng, sự tổn thương, khao khát và cả nỗi sợ hãi. Cô nói về áp lực, về sự mệt mỏi của anh, về việc cô đã cố gắng hiểu, cố gắng cảm thông. Cô nói về việc anh đã từng là sức mạnh, là chỗ dựa, nhưng giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một bức tường vô hình.

Khánh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, hô hấp trở nên khó khăn. Môi anh mím chặt, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ đau đớn, xen lẫn sự bất lực đến tột cùng. Anh hiểu. Anh hiểu tất cả những gì cô nói. Anh biết cô đang đau khổ, đang tuyệt vọng. Anh biết cô đang cần anh, cần một lời giải thích, một sự trấn an. Nhưng anh có thể nói gì đây? Nói rằng anh cũng đang chết dần chết mòn trong chính những áp lực của mình? Nói rằng anh cũng đang lạc lối giữa vòng xoáy cơm áo gạo tiền và những kỳ vọng nặng nề từ gia đình?

Anh nhớ lại lời mẹ, tiếng thở dài của Minh, ánh mắt lo âu của bà Hoa khi nhìn anh. Gánh nặng tài chính, trách nhiệm với em gái, với tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng... tất cả như những sợi xích vô hình, trói chặt anh lại. Anh đã từng hứa với Linh về một tương lai tươi sáng, về một mái ấm nhỏ xinh. Chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo, một lời hứa anh không dám, không thể thực hiện vào lúc này. Anh đã nghĩ, nếu anh không thể cho cô một tương lai trọn vẹn, không thể là chỗ dựa vững chắc mà cô khao khát, thì anh phải làm gì? Anh không muốn kéo cô xuống cùng mình, không muốn cô phải chịu đựng sự chật vật, sự thiếu thốn như anh đang trải qua. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời biện hộ yếu ớt cho chính sự rút lui hèn nhát của mình.

Bàn tay anh siết chặt chiếc điện thoại, khớp xương trắng bệch. Anh muốn gõ một tin nhắn dài, muốn giải thích cặn kẽ, muốn ôm cô vào lòng và nói rằng anh vẫn yêu cô nhiều đến mức nào. Nhưng rồi, những lời đó sẽ dẫn đến đâu? Một lời hứa hẹn viển vông sao? Một sự trấn an tạm thời rồi lại chìm vào im lặng? Anh không thể. Anh không đủ sức. Cảm giác trống rỗng và bất lực chiếm trọn lấy anh. Ánh mắt anh lạc về phía cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời in bóng đen sừng sững giữa màn đêm, như những kẻ khổng lồ đang lặng lẽ phán xét sự yếu đuối của anh. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má góc cạnh, mang theo vị mặn chát của sự tủi thân, của nỗi cô đơn không thể sẻ chia.

Anh gõ rồi lại xóa. Hàng chục lần. Mỗi câu chữ đều dường như không đủ sức nặng để diễn tả hết mớ bòng bong trong lòng anh, hay quá hoa mỹ để che giấu đi sự thật trần trụi. Cuối cùng, sau một hồi giằng xé nội tâm đến kiệt quệ, anh đưa ra một quyết định tàn nhẫn, không phải với Linh, mà là với chính mình. Anh tin rằng, sự lạnh lùng, dứt khoát sẽ ít gây tổn thương hơn là những lời nói dối ngọt ngào hay những hy vọng hão huyền. Anh muốn đẩy cô ra, để cô có thể tìm thấy một con đường khác, một người khác có thể cho cô những gì anh không thể.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ ra những từ ngữ khô khan nhất, ngắn gọn nhất mà anh có thể nghĩ ra, như một bức tường lạnh lẽo dựng lên giữa hai người.

"Anh bận chút việc. Có gì nói sau. Em ngủ sớm đi."

Tin nhắn được gửi đi, mang theo một tiếng "tít" nhỏ, như tiếng dao cứa vào không khí tĩnh mịch. Khánh buông điện thoại xuống bàn, ngả người ra ghế, nhắm mắt lại. Hơi thở anh nặng nhọc, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng khổng lồ, nhưng đồng thời lại gánh lấy một nỗi đau còn lớn hơn. Anh biết mình vừa làm gì. Anh biết mình vừa tự tay đẩy Linh ra xa. Nhưng anh tin, bằng một cách tàn nhẫn nào đó, đây là điều tốt nhất cho cô. Anh không còn đủ dũng khí để đối diện với những khao khát của cô, những khao khát mà anh không thể đáp lại. Ngoài kia, đêm vẫn chìm trong bóng tối, và Khánh, trong căn phòng lạnh lẽo của mình, cũng chìm trong sự cô độc và dằn vặt khôn cùng.

***

Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày đầu đông luồn qua tấm rèm cửa sổ, vẽ lên sàn nhà căn hộ của Linh những vệt sáng vàng nhạt. Nhưng ánh nắng ấy không đủ sức xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm lấy cô. Linh thức dậy sau một đêm trằn trọc, đôi mắt sưng húp và gương mặt tiều tụy. Nỗi lo âu và hy vọng mong manh từ đêm qua vẫn bám riết lấy cô, không buông tha. Cô vươn tay, mò mẫm tìm chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Lòng cô đập thình thịch, một nhịp đập vừa háo hức, vừa sợ hãi. Màn hình điện thoại sáng lên, và đúng như dự cảm, có một tin nhắn mới từ Khánh.

Cô nín thở, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình. Dòng tin nhắn ngắn ngủi hiện ra, chỉ vỏn vẹn mười mấy chữ, lạnh lẽo và vô cảm như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô.

"Anh bận chút việc. Có gì nói sau. Em ngủ sớm đi."

Linh đọc đi đọc lại từng chữ. "Anh bận chút việc." "Có gì nói sau." "Em ngủ sớm đi." Giọng cô bật ra thành tiếng, khô khốc và run rẩy, lặp lại những lời đó như một câu hỏi vô vọng, một sự xác nhận đau đớn cho những nỗi sợ hãi bấy lâu nay. Vậy ra, đây là tất cả những gì anh có thể nói sau khi cô đã trút hết cả tâm can, cả trái tim mình vào tin nhắn đêm qua? Đây là lời hồi đáp cho sự chân thành, cho nỗi tuyệt vọng, cho khao khát được thấu hiểu của cô sao?

Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, khiến cô không tài nào hít thở nổi. Một cảm giác tê tái, buốt giá lan tỏa khắp cơ thể. Nó không phải là một lời từ chối thô bạo, không phải là một cuộc cãi vã nảy lửa. Nó còn tệ hơn thế. Đó là sự hờ hững, sự qua loa, sự vô tâm đến lạnh lùng, khiến cô nhận ra rằng anh thậm chí còn không muốn bỏ công sức để đối diện với những cảm xúc mà cô đã dũng cảm bày tỏ. Mọi lời cô nói, mọi nỗi lòng cô trút ra, đều trở nên vô nghĩa, không đáng để anh bận tâm, không đáng để anh dành chút thời gian nhỏ nhoi để hồi đáp tử tế.

"Vậy ra, tất cả những gì em nói, đều không đáng để anh bận tâm sao? Thậm chí một lời giải thích tử tế cũng không có?" Linh thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng trào ra như vỡ bờ, nóng hổi và mặn chát. Cô buông điện thoại xuống sàn nhà, tiếng va chạm nhẹ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, như một tiếng vỡ vụn của chính trái tim cô.

Cô ôm lấy ngực mình, nơi trái tim đang đập những nhịp đập đau đớn, hỗn loạn. Cảm giác mất mát, bị bỏ rơi, bị lãng quên nhấn chìm cô hoàn toàn. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó của cô giờ đây vang vọng trong tâm trí, đầy cay đắng. Anh thậm chí còn không thể "ở đây" bằng một lời hồi đáp chân thành, bằng một sự quan tâm tối thiểu. Sự im lặng của anh đã giết chết cô mỗi ngày, nhưng lời hồi đáp hờ hững này còn tàn nhẫn hơn cả ngàn vạn lời trách móc. Nó khiến cô nhận ra sự vô vọng trong mọi nỗ lực níu kéo, trong mọi khao khát giao tiếp.

Linh ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, gục mặt vào hai đầu gối, bật khóc nức nở. Tiếng khóc của cô nghẹn ngào, xé nát không khí trong căn phòng. Đó không chỉ là tiếng khóc của một người con gái bị tổn thương, mà còn là tiếng khóc của một trái tim tan vỡ, của một tình yêu đang dần nguội lạnh. Cô khóc cho tất cả những hy vọng đã vụn vỡ, cho những nỗ lực đã bị phủ nhận, cho tương lai mà cô từng tin tưởng giờ đây chỉ còn là một mảng sương mù dày đặc. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn lên, nhưng trong căn hộ của Linh, chỉ còn lại màn đêm của tuyệt vọng và nỗi đau.

***

Chiều cùng ngày, một cơn mưa phùn nhẹ lất phất bay, phủ lên thành phố một màu xám xịt, ảm đạm. Không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước đặc trưng của Sài Gòn những ngày mưa. Trâm ngồi đối diện với Linh tại Quán Cà Phê 'Hồi Ức', lòng tràn ngập lo lắng. Quán cà phê cũ kỹ với tường gạch trần, bàn ghế gỗ mộc mạc và những chiếc đèn lồng giấy cổ điển luôn là nơi trú ẩn yêu thích của Linh khi cô cần tìm một chút bình yên. Nhạc jazz nhẹ nhàng của Ella Fitzgerald vang lên khe khẽ, tiếng ly tách chạm nhau lạch cạch, tiếng nói chuyện thì thầm của những người khách khác tạo nên một bản giao hưởng êm ái, nhưng không đủ sức xoa dịu tâm hồn đang tan vỡ của Linh.

Ly cà phê sữa nóng của Linh đã nguội lạnh từ lúc nào. Hơi nước không còn bốc lên, chỉ còn lại một lớp váng sữa mỏng trên bề mặt, như chính mối quan hệ của cô và Khánh, đã mất đi hơi ấm và sức sống. Đôi mắt Linh đỏ hoe, sưng húp, hằn rõ những vết quầng thâm do thiếu ngủ. Gương mặt cô tiều tụy, tái nhợt, không còn chút sức sống nào. Cô chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào ly cà phê, ánh mắt trống rỗng, như thể đang nhìn xuyên qua mọi thứ, nhìn vào một khoảng không vô định.

Trâm nhẹ nhàng đẩy tách trà hoa nhài thơm dịu về phía Linh, giọng nói ấm áp đầy lo lắng: "Linh, cậu phải nói cho mình nghe chứ. Từ sáng đến giờ cậu cứ như người mất hồn. Chuyện gì vậy? Khánh lại làm gì cậu à?"

Linh không đáp. Cô chỉ lắc đầu yếu ớt, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, thấm vào vạt áo len mỏng. Trâm biết, đây không phải là Linh của mọi ngày. Linh luôn là người nhạy cảm, dễ xúc động, nhưng cô chưa bao giờ thấy bạn mình suy sụp đến mức này. Sự im lặng của Linh giờ đây nặng nề hơn bất kỳ lời than vãn nào, nó chất chứa một nỗi đau không thể gọi tên, một sự tuyệt vọng đến tột cùng.

"Cậu có sao không? Cứ nói ra hết đi, mình ở đây mà." Trâm tiếp tục, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô hình. Cô vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh. Lòng bàn tay Linh ẩm ướt và run rẩy.

Linh hít một hơi thật sâu, nhưng hơi thở vẫn nghẹn lại trong cổ họng. Cô cố gắng cất lời, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng nức nở yếu ớt. "Mình... mình không biết nữa, Trâm... Mình không hiểu..." Cô dừng lại, những lời nói tiếp theo như mắc kẹt trong vòm họng. "Anh ấy... anh ấy thậm chí còn không thèm..." Cô không thể nói hết câu. Những từ ngữ cứ thế vỡ vụn trong miệng, cùng với dòng nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Trâm siết chặt tay Linh, ánh mắt đầy xót xa. Cô không cần Linh phải nói hết. Cô cảm nhận được nỗi đau của bạn mình, cảm nhận được sự tan vỡ đang bao trùm lấy Linh. Cô biết, những gì Khánh đã làm hoặc không làm, đã khiến Linh phải chịu đựng một cú sốc lớn đến nhường nào. Đây không phải là sự im lặng bình thường của Linh; đây là sự im lặng của một trái tim tan vỡ, của một tâm hồn kiệt quệ, không còn chút năng lượng nào để giải thích hay than vãn. Mọi lời nói giờ đây đều trở nên vô nghĩa.

"Thôi được rồi. Cậu đừng nói nữa." Trâm nhẹ nhàng nói, rút khăn giấy đưa cho Linh. "Cứ khóc đi, mình ở đây."

Linh không kìm nén được nữa. Cô gục mặt xuống bàn, bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn với tiếng nhạc jazz trầm buồn và tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài. Cả cơ thể cô run rẩy theo từng tiếng nấc. Trâm đứng dậy, vòng qua bàn, nhẹ nhàng ôm lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy gò của bạn. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt và mùi gỗ cũ trong quán cà phê dường như càng làm tăng thêm sự tương phản với nỗi đau đang dâng trào trong Linh. Cô vùi mặt vào vai Trâm, khóc đến khi lồng ngực đau nhói, đến khi nước mắt cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng đến vô cùng. Ngoài kia, những hạt mưa vẫn tí tách rơi trên mái hiên, như đang khóc than cùng với Linh, cho một tình yêu đang dần đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì sự im lặng và những gánh nặng vô hình đã tạo nên một vực sâu không thể lấp đầy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free