Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 212: Bình Yên Trong Vòng Tay Ngoại

Sáng hôm sau, Linh vẫn ngồi trên chiếc sofa quen thuộc, nơi cô đã chìm trong nỗi đau suốt đêm dài sau khi Trâm rời đi. Căn hộ của cô giờ đây dường như không còn là tổ ấm, mà là một chiếc lồng lạnh lẽo, giam giữ nỗi tuyệt vọng không lối thoát. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh lách qua khung cửa sổ, rọi vào những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhưng không đủ sức xua đi màn đêm trong tâm hồn cô. Ly cà phê sữa nguội lạnh của tối qua vẫn nằm trơ trọi trên bàn, chiếc điện thoại nằm úp sấp bên cạnh, như một vật thể mang theo lời tuyên án cuối cùng, một bản án cho mối tình mà cô đã cố gắng gìn giữ đến hơi thở cuối cùng. Mùi cà phê đã thiu, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của căn phòng không được thông thoáng.

Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt sưng húp và vô hồn. Cảm giác trống rỗng dâng lên, lấp đầy từng ngóc ngách trong trái tim cô, nặng nề đến mức cô khó thở. Mỗi nhịp đập của trái tim như một tiếng trống rỗng, vọng vào vách đá của sự cô độc. Nỗi cô đơn không phải là cảm giác thiếu vắng một ai đó bên cạnh, mà là sự thiếu vắng của chính mình trong mối quan hệ này, thiếu vắng sự thấu hiểu, thiếu vắng một kết nối thực sự. Cô cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào, nhưng chúng cứ thi nhau lăn dài, nóng hổi trên gò má đã lạnh ngắt. Cô cảm thấy kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Mỗi suy nghĩ về Khánh, về tin nhắn ngắn ngủi của anh, lại như một nhát dao cứa vào vết thương lòng, khiến nó rỉ máu âm ỉ.

“Anh không hiểu em… hay anh không muốn hiểu?” Linh thầm thì, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, không có lời đáp. Cô đã cố gắng đến thế, đã mở lòng đến thế, đã đặt cả trái tim mình lên bàn, vậy mà nhận lại chỉ là sự im lặng, là những lời hồi đáp hời hợt, vô cảm. Cô không cần những lời hứa hẹn xa vời, cô chỉ cần anh ở đó, ở bên cạnh cô, cùng cô chia sẻ những gánh nặng dù chỉ là một phần nhỏ. Nhưng anh đã chọn cách né tránh, cách đẩy cô ra xa, để cô một mình đối mặt với bão tố. Nỗi tuyệt vọng dâng trào, khiến cô nhận ra mình không thể ở lại đây thêm nữa, không thể chịu đựng thêm một mình trong căn phòng ngột ngạt này, giữa những suy nghĩ giày vò này.

Cảm giác bế tắc đè nặng lên ngực, khiến cô muốn thoát ra, muốn tìm một nơi nào đó mà cô có thể thở, có thể là chính mình mà không sợ bị phán xét hay thêm tổn thương. Hình ảnh Bà Ngoại hiện lên trong tâm trí cô, một ngọn hải đăng vững chãi giữa biển khơi giông bão. Bà Ngoại, người luôn bình thản lắng nghe, luôn ôm lấy cô bằng tình yêu thương vô điều kiện, không bao giờ đòi hỏi, không bao giờ phán xét. “Mình không thể cứ thế này mãi được. Mình cần ai đó…” Cô tự nhủ, cố gắng tập trung mọi chút sức lực còn lại để đứng dậy. Cơ thể cô rã rời, mỗi cử động đều nặng nề như mang theo cả tảng đá. Đầu cô ong ong, dạ dày trống rỗng và cồn cào.

Cô bước chậm rãi vào phòng ngủ, ánh mắt lướt qua những vật dụng quen thuộc, những kỷ niệm nhỏ bé về Khánh mà cô đã cố công sắp đặt. Một bức ảnh chụp chung trong chuyến đi Đà Lạt, một chiếc cốc đôi, một quyển sách anh từng tặng. Giờ đây, chúng chỉ là những nhát dao vô hình, cứa vào trái tim cô. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh ấy ra khỏi tâm trí. Cô cần một sự thay đổi, một sự thoát ly khỏi nơi chốn này, dù chỉ là tạm thời.

Linh chọn một bộ quần áo đơn giản nhất, một chiếc áo phông màu xám và quần jeans. Cô không có tâm trí để chọn lựa hay trang điểm. Mái tóc dài thường ngày được búi gọn gàng, giờ đây chỉ được buộc vội vàng bằng một sợi chun, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy của gương mặt trái xoan. Cô cầm theo một chiếc túi vải nhỏ, đựng vỏn vẹn ví tiền, điện thoại và một vài vật dụng cá nhân thiết yếu. Không mang theo gì nhiều, như thể cô muốn bỏ lại tất cả những gánh nặng, những kỷ niệm đau buồn phía sau lưng.

Khi cô đi ngang qua cửa, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Cô không khóa cửa. Chiếc chìa khóa nặng trịch nằm im lìm trên kệ, không được chạm đến. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, như một lời mời gọi cho sự tự do, hoặc là một sự bỏ mặc hoàn toàn. Cô không quan tâm đến việc có ai đó sẽ bước vào, có ai đó sẽ nhìn thấy sự hỗn độn trong căn hộ của cô, hay trong chính tâm hồn cô. Giờ phút này, cô chỉ muốn thoát ra, muốn trốn chạy khỏi chính mình, khỏi những gì đang gặm nhấm cô từng chút một. Cảm giác ấy thật lạ lùng, một sự kết hợp giữa tuyệt vọng và một khao khát mãnh liệt được bình yên. Cô biết, Bà Ngoại là nơi duy nhất có thể cho cô điều đó.

***

Bến xe buýt vào giữa buổi sáng vẫn mang một vẻ ồn ào, hối hả đặc trưng của Sài Gòn. Trời đã tạnh mưa hoàn toàn, nắng bắt đầu lên, nhưng vẫn còn ẩm ướt, không đủ để làm ấm lòng Linh. Mùi khói xe, bụi đường hòa lẫn với hơi nước còn đọng lại trên mặt đường, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề. Tiếng động cơ xe buýt gầm rú, tiếng phanh xe ken két, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện xôn xao, tất cả tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống đô thị, nhưng Linh lại thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi nó. Cô chọn đi xe buýt, không phải vì muốn tiết kiệm hay không có phương tiện khác, mà vì cô muốn có thời gian suy nghĩ, muốn hòa mình vào dòng người vô danh, để tạm quên đi sự tồn tại của bản thân và nỗi đau đang giằng xé.

Cô ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa cứng ngắc, cạnh cửa sổ xe buýt. Dáng người thanh mảnh của cô lọt thỏm giữa những hành khách khác, những khuôn mặt xa lạ mang theo những câu chuyện cuộc đời riêng. Ánh mắt cô vô định, nhìn ra ngoài cửa kính lạnh ngắt. Từng hàng cây, từng dãy nhà, từng dòng người hối hả lướt qua nhanh chóng, như những thước phim quay chậm. Cảnh vật lướt qua nhanh chóng như những kỷ niệm đẹp với Khánh, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào lòng cô. Mỗi khi nhìn thấy một cặp đôi nắm tay nhau trên phố, một gia đình nhỏ đang dắt tay đi dạo, trái tim cô lại quặn thắt. Cô nhớ về những ngày tháng tươi đẹp của cô và Khánh, những buổi hẹn hò dưới mưa, những cái nắm tay ấm áp, những lời hứa hẹn về một tương lai chung. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ảo ảnh, tan biến như làn sương sớm.

Nỗi đau lại dâng lên, như một con sóng dữ dội xô vào bờ cát đã bạc màu. Cô cố gắng kìm nén, cố gắng hít thở sâu để giữ cho nước mắt không tuôn rơi. Nhưng chúng cứ thi nhau lăn dài, lặng lẽ, thấm vào vạt áo len mỏng đang mặc. Thỉnh thoảng, cô khẽ chạm tay lên khóe mắt, lau đi những giọt nước mắt mặn chát, lẫn vào hơi nước mờ ảo trên cửa kính. Cảm giác lạnh lẽo từ cửa kính truyền qua lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể, càng làm tăng thêm sự trống rỗng trong cô. Cô tựa đầu vào cửa kính, cảm nhận từng rung động nhỏ của chiếc xe buýt, như một cách để cảm nhận sự tồn tại của mình, dù chỉ là một sự tồn tại yếu ớt.

“Bà Ngoại sẽ hiểu mình… Bà sẽ biết phải làm gì. Chắc chắn Bà sẽ có cách.” Linh tự nhủ, những lời ấy như một câu thần chú, một sợi dây cứu sinh kéo cô ra khỏi vực sâu của tuyệt vọng. Bà Ngoại, người phụ nữ với mái tóc bạc trắng, lưng còng vì thời gian nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và ấm áp, luôn là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời cô. Mỗi lần cô gặp khó khăn, mỗi lần cô cảm thấy lạc lối, bà luôn ở đó, không phán xét, không ép buộc, chỉ đơn giản là lắng nghe và đưa ra những lời khuyên sâu sắc, thấm đẫm triết lý sống. Hình ảnh Bà Ngoại ngồi nhai trầu, đôi mắt hiền từ nhìn cô, đã trở thành một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão lòng của Linh. Cô khao khát vòng tay ấm áp của bà, khao khát được vùi đầu vào lòng bà, được nghe những câu chuyện cổ tích và những lời khuyên chân thành.

Cô không biết rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu. Mối quan hệ của cô và Khánh, dường như đã đến hồi kết. Nhưng điều đau đớn nhất không phải là sự chia ly, mà là sự im lặng, là cảm giác không được thấu hiểu, không được trân trọng. Nó bào mòn tâm hồn cô, khiến cô nghi ngờ về giá trị của bản thân, về tình yêu mà cô hằng tin tưởng. Cô đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào Khánh, vào tình yêu này, đến nỗi giờ đây, khi nó đang dần sụp đổ, cô cảm thấy mình cũng đang sụp đổ theo.

Chuyến xe buýt tiếp tục lăn bánh, đưa Linh đi xa dần khỏi trung tâm thành phố ồn ào, đi về phía ngoại ô, nơi có ngôi nhà nhỏ của Bà Ngoại, nơi có sự bình yên mà cô khao khát. Mỗi nhịp bánh xe quay đều như một lời nhắc nhở về thời gian trôi đi, về những thay đổi không ngừng của cuộc đời. Cô biết, dù có đau khổ đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Và cô, bằng cách nào đó, cũng phải học cách tiếp tục bước đi, dù chỉ là từng bước nhỏ, từng hơi thở mong manh. Cô đang hướng đến một bến đỗ bình yên, một nơi chốn mà cô có thể tìm thấy lại chính mình, tìm thấy lại chút sức mạnh để đối mặt với tất cả.

***

Ngôi nhà nhỏ của Bà Ngoại, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở ngoại ô, luôn mang một vẻ bình dị, thanh bình hiếm có. Con hẻm lát gạch cũ kỹ, hai bên là những hàng cây xanh mát rượi, tỏa bóng râm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán lá, tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc êm dịu, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào của thành phố. Buổi trưa, nắng nhẹ xuyên qua những tán lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất, không khí trong lành và dễ chịu, mang theo mùi của đất ẩm và hương hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa trước cửa.

Khi Linh bước vào sân, Bà Ngoại đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ dưới mái hiên, đôi lưng còng xuống nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và ấm áp. Mái tóc bạc trắng của bà búi cao gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Bà đang nhai trầu, đôi môi móm mém mỉm cười khi nhìn thấy bóng dáng Linh.

“Con gái về đây chơi à?” Bà Ngoại cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm, hiền từ, mang theo sự thân thuộc và bình yên lạ kỳ. Bà không hỏi “Cháu có sao không?” hay “Sao cháu lại về đây?”, chỉ đơn giản là một lời chào hỏi nhẹ nhàng, nhưng đủ để Linh cảm thấy như thể mọi gánh nặng trên vai cô được trút bỏ. Sự hiện diện của bà, cái cách bà nhìn cô, đã là một liều thuốc an thần hiệu nghiệm.

Linh không nói nên lời, chỉ gật đầu yếu ớt rồi lao vào vòng tay Bà Ngoại. Vòng tay của bà tuy gầy gò nhưng lại ấm áp và vững chãi đến lạ. Cô vùi mặt vào vai bà, hít hà mùi trầu cau quen thuộc, mùi của thời gian và tình yêu thương. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng thi nhau tuôn rơi, làm ướt đẫm vạt áo bà. Tiếng nức nở của Linh hòa lẫn với tiếng chim hót và tiếng gió xào xạc, tạo nên một khung cảnh vừa bi thương vừa ấm áp đến lạ. Bà Ngoại không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy gò của cháu gái, đôi tay run rẩy vuốt mái tóc mềm mại của cô.

Sau khi Linh đã khóc đủ, Bà Ngoại dẫn cô vào nhà. Ngôi nhà nhỏ gọn gàng, ngăn nắp, tràn ngập mùi hương của những món ăn quen thuộc, mùi gỗ cũ và mùi trà xanh thoang thoảng. Trên bàn, một mâm cơm đạm bạc đã được bày sẵn: canh chua cá lóc, thịt kho trứng và đĩa rau luộc. Những món ăn gợi nhớ tuổi thơ, những món ăn mà bà luôn chuẩn bị mỗi khi Linh về thăm. Dù không đói, nhưng Linh vẫn cố gắng ăn vài miếng, cảm nhận hương vị thân thuộc đang xoa dịu phần nào tâm hồn cô. Bà Ngoại vẫn ngồi đó, không thúc giục, không ép hỏi, chỉ đơn giản là nhìn cô ăn với ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng.

Sau bữa cơm, hai Bà cháu ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài ở hiên nhà, nhìn ra khoảng sân nhỏ với những chậu cây cảnh xanh tươi. Nắng chiều đã dịu hơn, gió mát hiu hiu thổi qua, mang theo hương hoa lài thơm ngát. Linh tựa đầu vào vai Bà Ngoại, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bà truyền sang. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự bình yên mà cô đã khao khát bấy lâu nay.

“Ngoại ơi… con mệt mỏi quá…” Linh cất tiếng, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào, nhưng đã bớt run rẩy hơn. “Con không biết phải làm sao nữa. Con cứ nghĩ anh ấy yêu con, nhưng con không cảm nhận được điều đó nữa… Con đã nói hết rồi, đã nói hết nỗi lòng mình cho anh ấy nghe, mà anh ấy chỉ trả lời vỏn vẹn vài chữ… Như thể con không hề quan trọng, như thể những gì con cảm thấy chỉ là vớ vẩn…” Những giọt nước mắt lại tuôn rơi, hòa lẫn với những lời kể đứt quãng về Khánh, về sự im lặng của anh, về nỗi cô đơn mà cô phải chịu đựng.

Bà Ngoại vẫn kiên nhẫn lắng nghe, không một lời ngắt quãng. Bà nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Linh, rồi đặt tay lên tay cô, siết nhẹ. Đôi mắt bà nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm điều gì đó.

“Tình yêu như cái cây vậy cháu ạ. Nó cần đất tốt, cần nước, cần nắng, nhưng cũng cần người vun trồng, chăm sóc.” Bà Ngoại chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. “Nếu một bên cứ vun trồng mà bên kia lại cứ để khô hạn, thì cây nào mà sống nổi, cháu? Dù cho cái cây đó có đẹp đẽ, có ra hoa kết trái đến đâu đi nữa, nếu một ngày kia nó không còn được tưới tắm, nó sẽ héo mòn dần, rồi chết đi thôi. Mà không phải vì cái cây không còn đẹp, không còn đáng yêu, mà là vì người chăm sóc đã không còn đủ sức, hoặc không còn muốn chăm sóc nữa.”

Linh im lặng lắng nghe, từng lời của Bà Ngoại như thấm sâu vào tâm hồn cô, gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng. Cô cảm thấy một gánh nặng lớn đang dần được trút bỏ, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn quá sức chịu đựng nữa. Nó giống như một vết thương đang được chữa lành, dù vẫn còn nhức nhối, nhưng đã bớt rỉ máu.

“Cháu phải biết yêu thương bản thân mình trước đã, Linh à.” Bà Ngoại tiếp tục, giọng nói đầy sự thấu hiểu. “Đừng để mình héo mòn vì chờ đợi một cơn mưa không chắc sẽ đến. Đừng biến mình thành cái cây đứng đợi một người không còn muốn tưới nước cho mình nữa. Tình yêu là sự sẻ chia, là sự vun đắp từ hai phía. Nếu chỉ có một người cố gắng, thì đó không còn là tình yêu nữa rồi, mà là sự hy sinh, là sự hao mòn.”

Linh nghẹn ngào gật đầu. Cô đã hy sinh quá nhiều, đã cố gắng quá nhiều, đến nỗi quên mất việc yêu thương chính bản thân mình. Cô đã dành tất cả năng lượng để níu giữ một thứ mà dường như đã không còn thuộc về cô nữa.

“Đôi khi, buông bỏ không phải là hết yêu, mà là yêu thương bản thân đủ để tìm lấy bình yên. Không phải là hết tình cảm, mà là chấp nhận rằng có những thứ ta không thể thay đổi, và ta phải học cách bước tiếp để tìm hạnh phúc cho riêng mình.” Bà Ngoại khẽ vuốt mái tóc Linh. “Con người ta, ai cũng có một hành trình riêng. Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, dù có yêu thương đến mấy, cũng đến lúc phải rẽ lối. Điều quan trọng là mình phải biết trân trọng những gì mình đã có, và can đảm bước tiếp để tìm thấy những điều tốt đẹp hơn cho bản thân.”

Những lời của Bà Ngoại như một dòng suối mát lành, gột rửa tâm hồn Linh. Cô nhận ra rằng, những gì cô đang trải qua không phải là sự kết thúc của tất cả, mà là một khởi đầu mới, một cơ hội để cô tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị mà cô đã bỏ quên bấy lâu. Cô đã quá tập trung vào Khánh, vào mối quan hệ này, mà quên mất rằng mình còn có những đam mê khác, những ước mơ khác. Có lẽ, đây là lúc cô nên quay trở lại với những gì đã từng là niềm vui, là nguồn cảm hứng của cô, như hội họa, như những dự án nghệ thuật mà cô đã gác lại.

Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự tuyệt vọng, mà là nỗi đau của sự chấp nhận, của sự trưởng thành. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Nước mắt đã cạn, thay vào đó là một sự bình yên mong manh, một niềm hy vọng nhỏ nhoi về một tương lai mà cô có thể tự định đoạt. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều khó khăn, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô có Bà Ngoại, có tình yêu thương vô điều kiện của gia đình, và quan trọng hơn cả, cô có chính mình, một Linh đã học được cách yêu thương bản thân mình hơn.

Linh siết chặt tay Bà Ngoại, khẽ thì thầm: “Con cảm ơn Ngoại.” Giọng nói của cô giờ đây đã bình ổn hơn, dù vẫn còn chút khàn đặc. Bà Ngoại mỉm cười hiền từ, đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời, mang theo một vẻ đẹp u hoài nhưng cũng đầy hy vọng. Linh biết, cô sẽ ổn. Cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, dù cho con đường đó không còn Khánh bước cùng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free