Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 213: Bình Yên Mong Manh Trong Tâm Bão Lòng

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời, mang theo một vẻ đẹp u hoài nhưng cũng đầy hy vọng. Linh biết, cô sẽ ổn. Cô sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, dù cho con đường đó không còn Khánh bước cùng. Những lời cuối của Bà Ngoại như một liều thuốc an thần, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương lòng đang rỉ máu, mang đến một sự bình yên mong manh nhưng vô cùng quý giá. Đêm đó, Linh ngủ vùi trong vòng tay yêu thương của Bà Ngoại, một giấc ngủ sâu hiếm hoi sau bao ngày dài vật vã.

***

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Một làn gió nhẹ lùa vào phòng, mang theo mùi hoa lài thoang thoảng từ góc vườn, hòa quyện với mùi gỗ cũ thân thuộc của căn nhà. Linh khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ hé mở, bắt gặp trần nhà cao và những xà gỗ đã bạc màu theo thời gian. Cô nằm im, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, một âm thanh bình dị mà đã lâu lắm rồi cô không còn được nghe thấy giữa lòng thành phố ồn ã. Cảm giác ấm áp từ chiếc chăn bông mỏng bao bọc lấy cơ thể, và một khoảnh khắc nào đó, cô ước mình có thể mãi mãi nằm đây, trong cái kén bình yên này, không phải đối mặt với bất cứ điều gì.

Tuy nhiên, như một cuốn phim tua chậm, những ký ức của đêm qua dần quay trở lại. Giọng nói trầm ấm của Bà Ngoại, những lời khuyên thấm thía về cái cây tình yêu, về sự hy sinh và buông bỏ. Và rồi, như một vết cứa chưa lành, tin nhắn ngắn ngủi, lạnh nhạt của Khánh lại hiện lên trong tâm trí cô, kéo theo cảm giác trống rỗng và bất lực quen thuộc. Cô đã cố gắng rất nhiều để gạt bỏ nó, để tin vào lời của Bà Ngoại rằng mình phải biết yêu thương bản thân, phải tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình. Nhưng nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng như một vết thương chưa khô miệng.

"Ngoại nói đúng... mình phải thử hiểu anh ấy... nhưng sao khó quá...", Linh thầm thì trong tâm tưởng, giọng nói nội tâm yếu ớt như một tiếng vọng trong hang sâu. Cô biết, Bà Ngoại đã gợi mở cho cô một góc nhìn khác, một cánh cửa để cô bước ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự tự trách và nỗi buồn. Khánh cũng có những gánh nặng của riêng anh, những áp lực vô hình mà anh không thể nói ra. Cô đã nghe Bà Ngoại nói về điều đó. Cô đã cố gắng hình dung, cố gắng đặt mình vào vị trí của anh, người đàn ông gánh vác trách nhiệm tài chính, kỳ vọng gia đình, và cả những lo toan cho tương lai của cả hai. Nhưng mỗi khi cô cố gắng, hình ảnh anh với vẻ mặt mệt mỏi, với sự im lặng đến đáng sợ, và đặc biệt là cái tin nhắn hờ hững đó lại hiện về, như một tấm màn chắn vô hình, ngăn cô không thể chạm tới sự thấu hiểu.

Linh trở mình, nằm ngửa nhìn lên trần nhà. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư. Cô nhớ lại những lời Bà Ngoại đã nói, "Đừng để mình héo mòn vì chờ đợi một cơn mưa không chắc sẽ đến." Lời nói ấy như một cái tát nhẹ, đánh thức cô khỏi giấc mơ hão huyền về một Khánh cũ kỹ, về một tình yêu mà cô từng tin là vĩnh cửu. Cô đã héo mòn thật, đã hao mòn thật. Đã bao nhiêu đêm cô nằm thao thức, nước mắt chảy ướt gối, chờ đợi một tin nhắn, một lời động viên, một cái ôm ảo ảnh từ anh? Đã bao nhiêu lần cô cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của tình yêu trong ánh mắt mệt mỏi của anh, trong những cái ôm hờ hững, trong những bữa ăn im lặng?

Cô ngồi dậy, tấm lưng thanh mảnh dựa vào thành giường. Mái tóc dài, mềm mại buông xõa xuống vai, che đi một phần khuôn mặt trái xoan vốn đã xanh xao. Căn phòng nhỏ, dù quen thuộc và ấm áp, cũng không thể xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương đêm còn đọng trên lá, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn rực rỡ và tràn đầy sức sống. Còn cô, cô đang đứng ở đâu trong bức tranh ấy?

Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy Linh. Không phải là sự trống rỗng của tuyệt vọng, mà là sự trống rỗng của một khoảng lặng, nơi mọi cảm xúc đều trở nên mờ nhạt. Cô đã khóc quá nhiều, đã đau quá nhiều, đến nỗi dường như cơ thể cô đã cạn kiệt năng lượng để tiếp tục buồn bã. Giờ đây, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc, một khao khát được nghỉ ngơi, được tìm thấy bình yên.

Bà Ngoại nói buông bỏ không phải là hết yêu, mà là yêu thương bản thân đủ để tìm lấy bình yên. Linh cố gắng nắm bắt lấy ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Buông bỏ... Cô có thể buông bỏ Khánh không? Cô có thể buông bỏ hình ảnh của một tình yêu đẹp đẽ mà cô đã từng xây đắp không? Trái tim cô nhói lên một nhịp. Cô vẫn còn yêu Khánh, yêu rất nhiều. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây, lại đi kèm với quá nhiều nỗi đau, quá nhiều sự hụt hẫng.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít thở thật sâu mùi hương trong lành của buổi sớm. Làn gió nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, mang theo một chút hơi lạnh của sương mai. Cô nhìn xuống khu vườn nhỏ của Bà Ngoại, nơi những khóm hoa đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc, nơi những cây trái trĩu cành đang chờ ngày thu hoạch. Mọi thứ thật bình dị, thật an yên. Cô ước gì lòng mình cũng có thể bình yên như vậy.

Trong khoảnh khắc ấy, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong tâm trí Linh. Có lẽ, Bà Ngoại đã đúng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải chuyển hướng, không còn chỉ tập trung vào việc níu giữ một thứ đang dần tuột khỏi tay, mà phải quay về chăm sóc chính khu vườn tâm hồn mình. Cô đã gác lại nhiều đam mê, nhiều sở thích vì mối quan hệ này. Hội họa, những dự án nghệ thuật mà cô từng rất tâm huyết, giờ đây chỉ còn là những ký ức xa xăm. Có lẽ, đã đến lúc cô nên quay trở lại với chúng, tìm lại niềm vui và nguồn cảm hứng đã từng là của riêng cô. Ý nghĩ đó mang lại cho cô một chút nhẹ nhõm, một niềm hy vọng nhỏ nhoi như ánh nắng yếu ớt của buổi sớm. Dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự tuyệt vọng, mà là nỗi đau của sự chấp nhận, của sự trưởng thành.

***

Buổi trưa, nắng đã lên cao, rải những tia vàng óng xuống khoảng sân nhỏ. Không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương của đất ẩm và cây cỏ. Linh ngồi đối diện Bà Ngoại bên chiếc bàn ăn gỗ đã cũ kỹ, trên bàn là một bát cháo hành nghi ngút khói. Mùi thơm của hành phi, của gạo dẻo quện vào nhau, mang đến một cảm giác ấm cúng, quen thuộc đến lạ. Bà Ngoại, với mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo, chậm rãi nhai trầu, đôi mắt hiền từ vẫn dõi theo Linh với một sự quan tâm sâu sắc.

“Ăn đi cháu, cháo còn nóng ngon lắm.” Bà Ngoại khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm, nhẹ nhàng.

Linh cầm thìa lên, khẽ khuấy nhẹ bát cháo. Từng thìa cháo ấm nóng trôi xuống cổ họng, mang theo chút vị ngọt của xương hầm, chút cay nồng của gừng, xoa dịu cái dạ dày đã nhói đau vì bỏ bữa mấy ngày qua. Cô nhìn Bà Ngoại, người phụ nữ đã trải qua biết bao thăng trầm của cuộc đời, nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh và an nhiên đến khó tin. Bà không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng hỏi han Linh về giấc ngủ, về việc cô có ăn uống được không, những câu hỏi giản dị nhưng chứa đựng cả một bầu trời yêu thương.

“Đàn ông cũng có gánh nặng riêng, cháu ạ. Có những điều họ không nói ra được, nhưng không có nghĩa là họ không khổ tâm.” Bà Ngoại chậm rãi lên tiếng, như đọc được suy nghĩ trong lòng Linh. Bà ngừng nhai trầu, đôi mắt bà nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng về những tháng ngày đã qua. “Hồi Ông Ngoại cháu còn sống, cũng có những lúc ông ấy trầm tư lắm. Ngoại hỏi thì ông ấy chỉ cười xòa, bảo ‘Đàn ông thì phải gánh vác, con ạ.’ Ngoại biết ông ấy lo nghĩ nhiều, nhưng ông ấy không muốn mình phải bận lòng. Ngoại cũng từng giận dỗi, từng nghĩ sao ông ấy không chia sẻ với mình. Nhưng rồi Ngoại hiểu ra, có những gánh nặng, họ muốn tự mình gánh vác, để vợ con được bình yên. Không phải họ không tin mình, mà là họ muốn bảo vệ mình.”

Linh lắng nghe từng lời của Bà Ngoại, cố gắng đặt mình vào vị trí của Khánh. “Gánh nặng của anh ấy... là gì nhỉ? Có lớn hơn nỗi đau của con không?” Cô thầm hỏi mình. Cô biết Khánh là người ít nói, trầm tính. Anh luôn cố gắng làm mọi thứ một mình, không muốn người khác phải lo lắng. Cô đã từng yêu anh vì điều đó, vì sự mạnh mẽ và trách nhiệm của anh. Nhưng giờ đây, chính sự mạnh mẽ và trách nhiệm ấy lại trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách hai người.

Cô cố gắng hình dung những gánh nặng mà Khánh đang phải đối mặt. Áp lực công việc ở công ty xây dựng, những dự án lớn, những con số khô khan, những kỳ vọng từ cấp trên. Rồi áp lực tài chính, để mua nhà, để lo cho tương lai của hai người như anh từng hứa. Và cả kỳ vọng từ gia đình anh, về một người con trai thành đạt, một người chồng vững chãi. Tất cả những điều đó, cô biết, không hề nhỏ. Cô đã từng chứng kiến anh thức khuya làm việc, từng thấy sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh mỗi khi anh trở về nhà.

Nhưng rồi, một lần nữa, hình ảnh tin nhắn của Khánh lại hiện về: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Và cái tin nhắn vô cảm sau đó: “Anh đang bận. Có gì tối nói chuyện.” Những câu chữ ấy như một nhát dao cứa vào lòng cô, khiến những cố gắng thấu hiểu của cô trở nên vô nghĩa. Cô đã cố gắng hiểu, đã cố gắng thông cảm, nhưng liệu anh có từng một lần cố gắng hiểu cho nỗi cô đơn, cho khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu của cô không?

“Mỗi người một gánh nặng, cháu ạ. Không ai giống ai. Không thể so sánh nỗi đau của người này với người kia được.” Bà Ngoại nói tiếp, như thể đã đọc được suy nghĩ phức tạp của Linh. “Chỉ là đôi khi, người ta mải miết gánh vác mà quên mất rằng bên cạnh còn có người muốn sẻ chia. Hoặc cũng có khi, người muốn sẻ chia lại không biết cách để gánh đỡ. Tình yêu là vậy đó cháu. Nó cần sự kết nối, sự thấu hiểu từ hai phía. Nếu cứ giữ mãi trong lòng, thì làm sao mà biết được đối phương đang nghĩ gì, đang khổ sở ra sao?”

Linh trầm ngâm ăn cháo, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ. Lời của Bà Ngoại như một dòng suối mát lành, gột rửa tâm hồn cô, nhưng vẫn không thể xóa tan hoàn toàn nỗi day dứt. Cô biết, Bà Ngoại nói đúng. Cô đã cố gắng rất nhiều để hiểu Khánh, để sẻ chia với anh. Nhưng dường như, anh lại không cho cô cơ hội đó. Anh đã tự mình dựng lên một bức tường, và cô, dù đã cố gắng đập phá, vẫn không thể vượt qua.

Cô nhớ lại những lần cô hỏi han anh về công việc, về những lo toan. Anh thường chỉ trả lời qua loa, hoặc nói “Không có gì đâu em.” Cô đã từng nghĩ anh mạnh mẽ, không muốn cô lo lắng. Nhưng giờ đây, cô lại thấy đó là một sự từ chối, một sự đẩy cô ra xa. Cô đã khao khát được anh nói ra, được anh tâm sự, được anh cho cô cảm giác mình là một phần trong cuộc sống của anh, không chỉ là người chờ đợi.

Cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt ra ngoài những gánh nặng của anh, vẫn là một vết thương lớn trong lòng Linh. Cô hiểu rằng đàn ông có những cách thể hiện khác. Cô hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng liệu có phải tất cả những điều đó đều phải đổi lấy sự im lặng, sự xa cách này không? Liệu cô có phải mãi mãi chịu đựng nỗi cô đơn này, chỉ vì anh quá bận rộn để yêu cho đúng, quá mệt mỏi để nói ra lời yêu thương?

Bà Ngoại khẽ đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ. “Cháu còn trẻ, còn nhiều thời gian để tìm cho mình hạnh phúc. Đừng vì một người mà quên mất giá trị của bản thân. Tình yêu là để cho nhau hạnh phúc, chứ không phải để cho nhau đau khổ.”

Linh ngẩng đầu nhìn Bà Ngoại, đôi mắt cô rưng rưng. Cô đã nghe những lời này rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nó lại thấm thía như lúc này. Cô đã quá tập trung vào Khánh, vào mối quan hệ này, mà quên mất rằng mình còn có cả một cuộc đời phía trước, còn có những đam mê, những ước mơ khác. Cô đã quên mất việc yêu thương chính bản thân mình.

Mặt trời bắt đầu xế chiều, ánh nắng vàng nhạt chiếu xiên qua khung cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài. Không khí vẫn trong lành, nhưng đã phảng phất một chút buồn man mác của buổi chiều tà. Linh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau của sự tuyệt vọng. Nó giống như một vết thương đang được chữa lành, dù vẫn còn nhức nhối, nhưng đã bớt rỉ máu. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều khó khăn, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô có Bà Ngoại, có tình yêu thương vô điều kiện của gia đình, và quan trọng hơn cả, cô có chính mình, một Linh đã học được cách yêu thương bản thân mình hơn.

***

Chiều muộn, ánh nắng gay gắt cuối ngày rọi thẳng xuống con đường nhựa, tạo nên những vệt sáng chói chang và những cái bóng đổ dài. Bụi bặm từ những chiếc xe qua lại bay lơ lửng trong không khí, tạo nên một màn sương mờ ảo. Linh đứng ở bến xe buýt quen thuộc, hòa mình vào dòng người hối hả, mỗi người mang một vẻ mặt mệt mỏi, vội vã sau một ngày dài. Tiếng động cơ xe buýt ầm ĩ, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng, bình yên ở nhà Bà Ngoại.

Linh khẽ siết chặt quai túi xách, lòng vẫn nặng trĩu nhưng đã vơi đi phần nào cảm giác tuyệt vọng. Cuộc chia tay với Bà Ngoại diễn ra trong sự im lặng và những cái ôm thật chặt. Bà Ngoại không nói thêm lời khuyên nào, chỉ khẽ vuốt tóc Linh, đôi mắt hiền từ ánh lên sự thấu hiểu và tình yêu thương vô bờ bến. Linh biết, Bà Ngoại đã trao cho cô tất cả những gì bà có thể – sự lắng nghe, lời khuyên và cả một chỗ dựa tinh thần vững chãi.

Những lời khuyên của Bà Ngoại về sự thấu hiểu, về gánh nặng của đàn ông vẫn văng vẳng bên tai Linh. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã dành cả buổi trưa để suy nghĩ, để đặt mình vào vị trí của Khánh. Cô đã hình dung những áp lực mà anh phải chịu đựng, những gánh nặng vô hình mà anh không thể nói ra. Cô đã cố gắng hiểu rằng sự im lặng của anh có thể không phải là sự thờ ơ, mà là một cách anh đối phó với những khó khăn của riêng mình.

Nhưng rồi, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô. Việc thực sự hiểu và chấp nhận gánh nặng của Khánh là một điều không hề dễ dàng khi lòng cô vẫn còn quá nhiều vết thương. Nỗi đau từ những tin nhắn lạnh nhạt, từ sự thiếu vắng cảm xúc của anh vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô không thể phủ nhận cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác mình không còn là ưu tiên trong cuộc sống của anh. Cô vẫn khao khát được anh ở bên cạnh thực sự, được anh chọn, được anh sẻ chia, dù không cần cuộc sống xa hoa. Lời thốt ra từ trái tim cô, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây,” vẫn là tiếng lòng của một người con gái cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất.

Cô cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ, một tiếng gọi từ sâu thẳm bên trong. Đã đến lúc cô cần phải tìm một con đường cho riêng mình, không chỉ là chờ đợi Khánh thay đổi, không chỉ là hy vọng vào một điều gì đó mơ hồ. Cô đã hy sinh quá nhiều, đã cố gắng quá nhiều để níu giữ một thứ mà dường như đã không còn thuộc về cô nữa. Giờ đây, cô cần phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà là yêu thương bản thân đủ để tìm lấy bình yên.

Chiếc xe buýt số 12 dừng lại trước mặt Linh, phả ra một làn khói bụi và tiếng phanh ken két. Cô bước lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, đưa cô rời xa khung cảnh bình yên của nhà Bà Ngoại, quay trở lại với sự ồn ào, hối hả của thành phố. Linh áp tay vào cửa kính xe buýt, cảm nhận cái lạnh truyền qua da thịt. Ngoài kia, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, những con đường đông đúc xe cộ, tất cả đều xa lạ và lạnh lẽo.

Cô nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm nhưng có một tia quyết tâm mong manh. Cô đã cố gắng. Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng thông cảm. Nhưng nếu chỉ có một mình cô cố gắng, thì đó không còn là tình yêu nữa rồi, mà là sự hy sinh, là sự hao mòn. Cô không thể mãi mãi héo mòn vì chờ đợi một cơn mưa không chắc sẽ đến. Cô không thể mãi mãi là cái cây đứng đợi một người không còn muốn tưới nước cho mình nữa.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Linh, một ý nghĩ đã được gieo mầm từ những lời khuyên của Bà Ngoại và những chiêm nghiệm của chính cô. Đã đến lúc cô phải tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị mà cô đã bỏ quên bấy lâu. Có lẽ, đây là lúc cô nên quay trở lại với những gì đã từng là niềm vui, là nguồn cảm hứng của cô, như hội họa, như những dự án nghệ thuật mà cô đã gác lại. Chúng là những lối thoát cảm xúc mà cô đã bỏ quên, là những phần của bản thân cô đang chờ được đánh thức.

Dù trái tim vẫn còn nặng trĩu, nhưng không còn là nỗi nặng trĩu của tuyệt vọng. Thay vào đó, là một sự chấp nhận, một sự trưởng thành. Linh biết, con đường phía trước còn rất dài, còn rất nhiều khó khăn. Nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô có Bà Ngoại, có tình yêu thương vô điều kiện của gia đình, và quan trọng hơn cả, cô có chính mình, một Linh đã học được cách yêu thương bản thân mình hơn. Cô sẽ không còn thụ động chờ đợi Khánh nữa. Cô sẽ tìm kiếm một lối đi riêng, một mục đích mới cho cuộc đời mình. Dù vẫn còn yêu, nhưng tình yêu đó không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục tổn thương chính mình. Cô biết, đã đến lúc phải buông tay để cả hai được bình yên.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free