Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 214: Chạm Khẽ Vết Nứt Vô Hình

Chiếc xe buýt số 12 chầm chậm rẽ vào con đường lớn, kéo Linh rời xa khung cảnh bình yên của nhà Bà Ngoại, từng chút một nuốt chửng những khoảnh khắc tĩnh lặng vừa qua vào dĩ vãng. Ngoài ô cửa kính, thành phố bắt đầu nhuộm màu hoàng hôn, những ánh đèn đường đầu tiên lấp lánh như những đốm lửa cô đơn giữa biển người và xe cộ hối hả. Linh áp bàn tay vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận một chút hơi lạnh truyền qua da thịt, như muốn xoa dịu dòng suy nghĩ đang chảy xiết trong tâm trí cô. Dù đã có một quãng thời gian ngắn được an ủi, được vỗ về, nhưng nỗi trống trải vẫn như một bóng ma dai dẳng, cứ bám riết lấy cô, đặc biệt là khi cô trở về với thực tại xô bồ này.

Những lời khuyên của Bà Ngoại vẫn văng vẳng bên tai, như một khúc nhạc trầm lắng mà Linh cố gắng nắm bắt từng nốt. "Đàn ông họ nặng gánh hơn con nghĩ, Linh à. Đôi khi, sự im lặng của họ không phải là họ không yêu, mà là họ đang gồng mình gánh vác những thứ mình không thể nói ra." Cô đã cố gắng, thực sự đã cố gắng, để đặt mình vào vị trí của Khánh. Cô hình dung những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh – gánh nặng tài chính, kỳ vọng gia đình, những cuộc họp căng thẳng, những con số khô khan trên báo cáo. Cô đã cố gắng tin rằng sự xa cách, sự hờ hững mà cô cảm nhận được không phải là cố ý, mà chỉ là hệ quả của một tâm hồn đang quá mệt mỏi để có thể chia sẻ, để có thể yêu thương một cách trọn vẹn.

Nhưng rồi, mỗi khi cô chạm đến ranh giới của sự thấu hiểu đó, một bức tường vô hình lại hiện lên, được xây bằng những mảnh vỡ của chính cô. Những tin nhắn trả lời chậm trễ, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," lời thốt ra từ trái tim cô, một khao khát giản dị đến tột cùng, lại trở thành một gánh nặng khác mà cô cảm thấy Khánh đang từ chối mang. Cô cần sự hiện diện, cần sự sẻ chia cảm xúc, chứ không phải một sự cố gắng âm thầm mà cô không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận. Nỗi đau bị bỏ rơi, bị cô lập ngay trong chính mối quan hệ của mình, nó vẫn âm ỉ như một vết thương chưa lành. Cô biết, Bà Ngoại đã đúng, nhưng sự đúng đắn đó không thể xóa nhòa đi cảm giác bị tổn thương của cô.

Chiếc xe dừng lại ở bến quen thuộc. Linh bước xuống, hít thở một hơi thật sâu không khí đặc quánh mùi khói bụi và hơi ẩm của thành phố sau cơn mưa. Mùi hoa sữa thoang thoảng đâu đó, một mùi hương quen thuộc của mùa thu Hà Nội, nhưng hôm nay nó lại mang một nỗi buồn man mác, gợi nhớ những kỷ niệm ngọt ngào mà giờ đây dường như đã lùi vào quá khứ xa xăm. Cô rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn về căn hộ, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư. Ý nghĩ về việc "phải tìm lại chính mình," "phải tìm một lối đi riêng" như một tia sáng yếu ớt, le lói trong màn đêm cảm xúc của cô. Nó không đủ mạnh để xua đi bóng tối hoàn toàn, nhưng đủ để cô biết rằng mình không thể mãi chìm trong sự thụ động này nữa.

Căn hộ của Linh chìm trong tĩnh lặng khi cô mở cửa. Khác hẳn với sự ấm cúng, tiếng cười nói và mùi thức ăn thoang thoảng ở nhà Bà Ngoại, nơi đây chỉ có sự im ắng đến ngột ngạt. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên những khoảng tối sâu hun hút ở các góc phòng, khiến không gian vốn dĩ đã rộng rãi lại càng thêm trống trải. "Về nhà rồi, mà sao vẫn thấy trống trải thế này?" Linh thì thầm, giọng nói cô lạc đi giữa sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng vang vọng lại là câu trả lời duy nhất.

Cô tháo đôi giày cao gót, đặt chiếc túi xách xuống sàn nhà một cách hờ hững, rồi chậm rãi đi vào bếp. Vặn vòi nước, rót đầy một ly thủy tinh trong suốt, cô uống cạn như thể muốn gột rửa đi những mệt mỏi, những u hoài đang đeo bám. Sau đó, cô thả mình xuống chiếc sofa quen thuộc, nơi cô và Khánh đã từng có biết bao nhiêu buổi tối quấn quýt bên nhau, xem phim, trò chuyện, hay chỉ đơn giản là tựa đầu vào vai nhau trong im lặng. Giờ đây, chiếc sofa ấy dường như cũng đang thở dài cùng cô, lạnh lẽo và trống rỗng.

Đôi mắt Linh lướt qua những vật dụng quen thuộc trong căn phòng: cuốn sách còn đọc dở trên bàn trà, chậu cây nhỏ đang vươn mình ra ban công đón chút nắng cuối ngày, bức tranh trừu tượng treo trên tường mà Khánh đã tặng cô nhân dịp sinh nhật. Mọi thứ đều gợi nhắc về anh, về những kỷ niệm đã qua, và về sự vắng mặt hiện tại của anh. Tâm trí cô rối bời, như một cuộn len bị gỡ tung, không biết bắt đầu từ đâu để gỡ rối. Cô nhìn ra ban công, nơi cơn mưa chiều vừa tạnh để lại những hạt nước lấp lánh trên lá cây. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh và mùi đất ẩm. Mọi giác quan của cô đều căng ra, cảm nhận từng chi tiết nhỏ nhất của không gian này, nhưng lại không thể tìm thấy một điểm tựa vững chắc cho tâm hồn.

Cô ngồi đó, bất động, giữa không gian quen thuộc mà giờ đây lại thấy xa lạ đến lạ lùng. Có lẽ, sự trống trải này không phải đến từ căn phòng, mà là từ chính trái tim cô. Cô nhớ những lời của Bà Ngoại: "Con phải tự tìm lấy bình yên cho chính mình, đừng chờ đợi nó đến từ người khác." Nhưng tìm ở đâu, khi mà mỗi ngóc ngách của tâm hồn cô đều đang ngập tràn hình bóng của Khánh? Cô không muốn mãi là cái cây đứng đợi một cơn mưa không chắc sẽ đến, không muốn mãi là người héo mòn vì chờ đợi. Cô muốn buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì yêu thương bản thân đủ để tìm lấy bình yên. Nhưng buông bỏ như thế nào, khi mà sợi dây tình cảm vẫn còn vương vấn, vẫn còn níu kéo?

Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Căn phòng càng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng xe cộ vọng từ xa và tiếng gió lùa khe khẽ qua khe cửa. Linh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một tiếng gọi từ sâu thẳm bên trong, rằng cô không thể mãi ngồi đây và chìm đắm trong nỗi buồn này. "Mình phải làm gì đó. Ít nhất là dọn dẹp cái mớ bòng bong này," cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, như thể đang nói với chính mình hơn là với không khí. Nó không chỉ là mớ bòng bong của những vật dụng, mà còn là mớ bòng bong trong tâm trí cô, trong cảm xúc cô. Cô cần một hành động cụ thể, một việc gì đó để đôi tay bận rộn, để tâm trí có thể tạm quên đi những suy nghĩ miên man.

Cô đứng dậy, thân hình mảnh mai thoạt trông có vẻ yếu ớt nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường. Ánh mắt cô dừng lại ở góc làm việc nhỏ của Khánh, nơi anh ít khi động đến kể từ khi công việc của anh trở nên bận rộn hơn. Một bàn làm việc gỗ sẫm màu, chất đầy sách vở chuyên ngành, tài liệu và một vài mô hình kiến trúc nhỏ. Nó gọn gàng một cách khô khan, khác hẳn với sự lộn xộn mang tính nghệ thuật của cô. Linh biết, Khánh là người ngăn nắp, nhưng góc làm việc này lại mang một vẻ "bị bỏ quên" lạ thường. Có lẽ, anh cũng đang quá mệt mỏi để quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt như thế này.

Cô bắt đầu lau chùi bàn làm việc, dùng một chiếc khăn ẩm nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mỏng bám trên mặt gỗ. Mùi gỗ thoang thoảng hòa quyện với mùi giấy cũ, gợi lên một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc. Linh sắp xếp lại những chồng sách, những tập tài liệu. Tay cô lướt qua từng trang giấy, từng bìa sách, cố gắng hình dung ra Khánh đang ngồi đây, miệt mài với công việc của anh. Cô chợt nhớ đến lời Bà Ngoại về gánh nặng của đàn ông, về sự hy sinh thầm lặng của họ. Có lẽ, những giờ phút miệt mài bên chiếc bàn này chính là cách anh thể hiện tình yêu, thể hiện trách nhiệm của mình, dù cô không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận được bằng những lời nói.

"Mình phải làm điều gì đó cho chính mình," cô lại tự nhủ. Việc dọn dẹp, sắp xếp lại không gian sống này, có lẽ cũng là một cách để cô sắp xếp lại tâm trí mình, tìm lại sự kiểm soát đã mất. Cô nhớ đến một câu nói từng đọc được: "Dọn dẹp không gian là dọn dẹp tâm hồn." Cô muốn tìm lại cảm giác bình yên, dù chỉ là một bình yên mong manh trong tâm bão lòng của chính cô.

Linh tiếp tục công việc của mình. Tay cô chạm vào một ngăn kéo cũ kỹ ở dưới cùng của bàn làm việc, nơi Khánh thường cất những vật dụng cá nhân ít dùng đến, những thứ mà anh không muốn để lộ ra ngoài. Ngăn kéo hơi kẹt, phải dùng một lực nhẹ mới có thể mở ra. Bên trong, là một mớ hỗn độn của những chiếc bút đã khô mực, những tờ ghi chú cũ, một vài danh thiếp nhàu nát và một chồng sổ sách cũ kỹ đã úa màu thời gian. Linh khẽ cau mày, Khánh thường rất ngăn nắp, tại sao ngăn kéo này lại lộn xộn đến vậy?

Cô bắt đầu nhấc từng cuốn sổ lên, phủi đi lớp bụi mỏng. Khi nhấc cuốn sổ cuối cùng, tay cô chạm vào một vật gì đó cứng và lạnh. Cô khẽ rụt tay lại, rồi lại đưa tay xuống sờ soạng. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, được cất giấu khá kỹ dưới chồng sổ sách, như thể nó đã nằm yên ở đó từ rất lâu rồi, bị lãng quên trong một góc khuất. Chiếc hộp có kích thước nhỏ gọn, vừa vặn trong lòng bàn tay Linh, được chạm khắc những hoa văn tinh xảo, dù có chút cũ kỹ theo thời gian. Cô cầm chiếc hộp lên, cảm nhận trọng lượng của nó, nặng hơn cô nghĩ. Một sự tò mò khó tả dâng lên trong lòng cô, xen lẫn chút bối rối. Khánh ít khi giấu giếm cô điều gì, và anh cũng không phải là người có những sở thích sưu tầm bí ẩn. Vậy, đây là gì?

Linh cầm chiếc hộp gỗ lên, xoay nhẹ trong lòng bàn tay. Gỗ mun đen bóng, được đánh vecni cẩn thận, đã phai màu một chút ở các góc cạnh. Nó không có khóa, chỉ là một chiếc hộp đơn giản với một cái nắp khớp khít. "Khánh cất gì trong đây nhỉ? Anh ấy ít khi giấu giếm gì mình..." cô tự hỏi. Sự tò mò len lỏi, đẩy lùi đi những e ngại ban đầu về quyền riêng tư. Có lẽ, đây chỉ là một món đồ lưu niệm cũ, một kỷ vật nào đó từ thời thơ ấu của anh. Nhưng cảm giác về một điều gì đó quan trọng, một điều gì đó đã bị cất giữ cẩn thận, vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cô.

Cô khẽ nạy nắp hộp, dùng móng tay ấn vào một khe nhỏ. "Cạch" một tiếng rất khẽ, nắp hộp hơi kênh lên, tạo ra một khe hở mỏng. Từ khe hở đó, một tia sáng lấp lánh phản chiếu vào mắt Linh. Đó là ánh kim loại, rực rỡ và tinh xảo, ẩn mình trong bóng tối của chiếc hộp. Cô nheo mắt nhìn kỹ hơn, cố gắng nhận diện vật thể bên trong. Nó có vẻ là một vật nhỏ, tròn, được chế tác cầu kỳ. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Cái gì đó lấp lánh như vậy, lại được cất giấu kỹ càng đến thế... Là món quà? Hay là một kỷ vật đặc biệt?

Linh đưa chiếc hộp lại gần, ngón tay cô chạm vào mép nắp, chuẩn bị mở toang để khám phá bí mật bên trong. Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một động tác nhẹ nhàng nữa thôi, bí mật sẽ được hé lộ. Cô cảm thấy một sự bồn chồn khó tả, một cảm giác vừa háo hức vừa lo lắng. Cô muốn biết, nhưng đồng thời lại sợ hãi những gì mình có thể tìm thấy. Nỗi sợ hãi mơ hồ về việc phát hiện ra một điều gì đó sẽ làm thay đổi tất cả, một điều gì đó mà cô chưa sẵn sàng đối mặt.

Đúng lúc đó, một âm thanh đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của căn phòng và làm Linh giật mình thon thót. "Reng reng reng!" Tiếng chuông điện thoại của cô, đang nằm im lìm trên bàn trà, bất ngờ rung lên bần bật, phá vỡ bầu không khí căng thẳng mà cô vừa tạo ra. Điện thoại không ngừng reo, kèm theo một hồi chuông báo tin nhắn dồn dập.

Giật mình, Linh buông lỏng tay. Chiếc hộp gỗ khẽ trượt khỏi ngón tay cô, rơi nhẹ xuống mặt bàn. "Cạch!" Nắp hộp tự động đóng sập lại, che khuất hoàn toàn vật lấp lánh bên trong, như thể nó chưa từng được mở ra. Linh nhìn chiếc điện thoại đang hiện tên "Trâm" trên màn hình, rồi nhìn lại chiếc hộp gỗ đen bóng nằm im lìm trên bàn. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong cô, như thể cô vừa bị tước đi một cơ hội quan trọng, một khoảnh khắc định mệnh đã bị gián đoạn.

Cô do dự một vài giây, ánh mắt vẫn dán vào chiếc hộp. Cô có nên mở nó ra lần nữa không? Hay là nghe điện thoại trước? Tiếng chuông vẫn dai dẳng reo, và những tin nhắn liên tục báo đến. Trâm là bạn thân của cô, chắc chắn có chuyện gì đó gấp. Cuối cùng, Linh thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự hụt hẫng và một chút bực bội. Cô quyết định không mở chiếc hộp nữa. Có lẽ, đây không phải là thời điểm thích hợp. Hoặc có lẽ, nó không phải là thứ cô nên khám phá. Cô nhẹ nhàng cất chiếc hộp trở lại vị trí cũ, dưới chồng sổ sách, như thể nó chưa từng được động đến.

Sau đó, cô nhấc máy, giọng nói hơi gượng gạo: "Alo, Trâm à? Sao giờ này cậu gọi tớ?" Ngoài cửa sổ, tiếng gió lùa vẫn khe khẽ, như thì thầm một bí mật chưa được bật mí, một bí mật đã suýt chút nữa được phơi bày trong ánh đèn vàng dịu của căn hộ trống trải. Linh không biết rằng, chỉ cách cô vài centimet, một chiếc nhẫn đính hôn tinh xảo đang nằm yên trong hộp gỗ, chờ đợi một ngày được trao đi, một ngày mà có lẽ sẽ không bao giờ đến. Và cô cũng không biết rằng, chính sự gián đoạn nhỏ bé này đã ngăn cản cô nhìn thấy một phần tình cảm sâu sắc, một dự định nghiêm túc mà Khánh đã dành cho cô, một dự định mà anh đã giữ kín trong câm lặng, cũng như cách anh cất giấu chiếc nhẫn này.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free