Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 215: Chạm Gần Lời Hứa Chôn Sâu
Căn hộ của Linh chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, mỏng manh của buổi chiều tà, thứ ánh sáng mà dường như cũng đang dần cạn kiệt, giống như nguồn năng lượng cuối cùng trong cô. Sau cuộc điện thoại với Trâm, mọi thứ dường như lại trở về trạng thái vốn có của nó, cái trạng thái lưng chừng và mờ mịt mà cô đã cố gắng thoát ra bằng cách dọn dẹp. Tiếng chuông điện thoại đã kéo cô ra khỏi khoảnh khắc cận kề với một bí mật, một sự thật có thể đã thay đổi tất cả, nhưng cô không hề hay biết. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và những hạt bụi lờ lững nhảy múa trong không khí, phản chiếu ánh sáng hắt qua khung cửa sổ.
Linh lơ đãng tiếp tục công việc dọn dẹp còn dang dở. Cô di chuyển chậm chạp, từng bước chân nặng nề trên sàn gỗ, như một cỗ máy đã cạn dầu, cố gắng dùng những hành động vật lý để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mình. Bàn tay cô miết nhẹ lên từng bề mặt, từng góc cạnh của đồ vật, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, sự mềm mại của vải, hay sự trơn nhẵn của kính. Mỗi vật phẩm cô chạm vào đều gợi lên một ký ức, một suy nghĩ, một mảnh vụn của quá khứ chung giữa cô và Khánh. Chúng không phải là những ký ức đẹp đẽ như ngày đầu, mà là những thước phim mờ ảo, nhuốm màu buồn bã của những ngày tháng gần đây, khi tình yêu của họ dường như đang bị cuộc sống bào mòn đến trơ trụi.
“Cố gắng... sắp xếp lại... mọi thứ... sao mà khó quá,” cô thầm thì với chính mình, tiếng nói nhỏ xíu như tiếng gió lùa qua khe cửa. Nó lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ, nơi từng tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đến ngột ngạt. Cô lau dọn kệ sách, từng cuốn sách, từng bộ phim mà họ đã cùng nhau chọn lựa, cùng nhau đọc, cùng nhau xem. Mỗi tựa đề, mỗi tác giả lại là một nhát cứa khẽ vào trái tim cô, nhắc nhở cô về những sở thích chung, về những đêm dài họ nằm cạnh nhau, đọc sách và nói những câu chuyện không đầu không cuối. Giờ đây, chúng nằm im lìm, như những nhân chứng câm lặng cho một tình yêu đang dần héo úa.
Đôi mắt Linh xa xăm, chúng không còn long lanh như xưa, mà đượm một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào tận xương tủy. Cô sắp xếp lại album ảnh, những trang giấy bạc màu ghi lại những khoảnh khắc hạnh phúc của họ. Nụ cười của Khánh trong ảnh vẫn rạng rỡ, nhưng nụ cười của cô thì lại chứa đựng một nỗi u hoài mà ngày ấy cô không hề nhận ra. Cô tự hỏi, liệu những nụ cười đó có thực sự là hạnh phúc, hay chỉ là những khoảnh khắc bình yên mong manh trong giông bão cuộc đời? Cô vuốt ve tấm ảnh họ chụp chung ở bờ biển, mái tóc cô bay trong gió, tay Khánh nắm chặt tay cô. Từng ấy năm, và giờ đây, cảm giác về bàn tay anh đã trở nên xa lạ đến thế.
“Mỗi lần chạm vào đồ của anh, lại thấy một gánh nặng vô hình,” cô lại thầm nghĩ, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Đó là gánh nặng của những kỷ niệm, gánh nặng của những lời hứa chưa thành hiện thực, gánh nặng của một tương lai mờ mịt. Cô không biết mình đang sắp xếp lại những gì, liệu có phải là những mảnh vỡ của một tình yêu, hay là chính cuộc đời cô đang cố gắng sắp xếp lại? Cô gấp gọn quần áo của Khánh, những chiếc áo sơ mi, những chiếc quần jeans mà anh thường mặc. Chúng vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc của anh, một mùi hương mà từng làm cô say đắm, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót khó tả. Cô thở dài thường xuyên, tiếng thở dài lấp đầy những khoảng trống trong căn phòng, và cũng lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên sàn nhà, nhuộm vàng những hạt bụi li ti cô vừa khuấy động, tạo thành một vũ điệu buồn bã của sự tàn phai. Cứ như thế, cô trôi qua buổi chiều, với những động tác lặp đi lặp lại, cố gắng tìm kiếm một sự bình yên giả tạo trong sự ngăn nắp, nhưng tâm hồn cô vẫn cứ hỗn loạn như một mớ chỉ rối bời chưa được gỡ.
Sau khi tạm xong xuôi với mớ đồ đạc của riêng mình và những vật phẩm chung, Linh di chuyển đến ngăn tủ mà Khánh hay dùng, nơi cô đã 'suýt' phát hiện chiếc hộp gỗ mun bí ẩn ở chương trước. Một cảm giác tò mò mơ hồ, lẫn lộn với sự mệt mỏi triền miên, thúc đẩy cô mở ngăn kéo. Ngón tay cô khẽ lướt trên bề mặt gỗ đã sờn, cảm nhận từng vết xước nhỏ, từng dấu vết của thời gian và của những lần anh đã mở ra, đóng vào. Hơi thở của cô khẽ nặng nhọc, một linh tính mơ hồ mách bảo điều gì đó quan trọng đang chờ đợi cô ở đó, một điều gì đó mà cô đã lướt qua một lần. Nhưng tâm trí cô lại không đủ rõ ràng để nắm bắt, để giải mã tín hiệu cảnh báo hay gợi ý đó. Nó giống như một giấc mơ, cô biết mình đang nhìn thấy một điều gì đó có ý nghĩa, nhưng khi tỉnh dậy, ý nghĩa ấy lại tan biến, chỉ còn lại cảm giác hụt hẫng và một nỗi băn khoăn không tên.
“Lại là nó...” cô thầm thì, giọng nói mang một chút bất lực khi cô nhìn thấy chiếc hộp nhung nhỏ, màu xanh đậm, nằm gọn gàng bên dưới chồng sổ sách. Nó không phải chiếc hộp gỗ mun hôm qua, mà là một chiếc hộp khác, nhỏ hơn, được bọc nhung mềm mại, sang trọng hơn. Nó lạnh lẽo, như một viên đá quý bị chôn vùi trong lòng đất. Cô ngập ngừng một lát, ánh mắt dán chặt vào vật thể bí ẩn kia. Trâm đã gọi đến, và cô đã cất chiếc hộp gỗ đi, nhưng giờ đây, một chiếc hộp khác lại xuất hiện, như thể định mệnh đang cố gắng kéo cô lại gần hơn với một sự thật nào đó.
“Không biết là gì nhỉ... chắc lại là mấy thứ linh tinh của anh ấy,” cô tự nhủ, cố gắng xua đi cảm giác bồn chồn. Nhưng trái tim cô vẫn đập nhanh hơn một nhịp, một nhịp đập không phải vì háo hức, mà vì một nỗi lo lắng vô hình. Khánh không phải là người thích những thứ cầu kỳ, sang trọng như thế này. Anh luôn thực tế, luôn đặt giá trị sử dụng lên hàng đầu. Vậy, một chiếc hộp nhung như thế này thì có thể chứa đựng điều gì?
Cô rút chiếc hộp nhung ra, lật nó trong tay. Nhung mềm mại, mượt mà dưới đầu ngón tay cô, nhưng lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến kỳ lạ. Cô nhìn chằm chằm vào bề mặt không có dấu hiệu gì đặc biệt, không một vết xước, không một hoa văn. Nó hoàn hảo, như một lời hứa chưa thành hình. “Mình có nên mở không...?” Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Một phần trong cô muốn khám phá, muốn biết điều bí ẩn mà Khánh đã cất giữ. Nhưng một phần khác lại sợ hãi, sợ hãi những gì cô có thể tìm thấy, sợ hãi một sự thật có thể làm lung lay cả thế giới vốn đã chông chênh của cô.
Hơi thở của Linh trở nên nặng nề hơn. Cô cảm thấy lồng ngực mình bị nén chặt bởi một nỗi buồn không tên, một sự mệt mỏi đã tích tụ từ rất lâu. Cô nhớ lại lời của Bà Ngoại, về việc thấu hiểu gánh nặng của Khánh. Nhưng làm sao cô có thể thấu hiểu khi ngay cả những điều đơn giản nhất cũng trở nên xa vời? Làm sao cô có thể thấu hiểu khi anh không chia sẻ, và cô thì quá mệt mỏi để gặng hỏi?
Cuối cùng, sự tò mò, hay có lẽ là một sự thôi thúc vô thức, đã chiến thắng. Ngón tay cô run rẩy đưa lên, chạm vào chốt cài nhỏ xíu của chiếc hộp. “Cạch.” Một tiếng động rất khẽ, nhưng lại vang dội trong sự tĩnh lặng của căn phòng, như tiếng một cánh cửa định mệnh đang hé mở. Nắp hộp từ từ bật lên.
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, thứ ánh sáng đang dần tắt lịm, hắt vào trong hộp, khiến vật phẩm bên trong lấp lánh một cách mờ ảo. Linh nhìn thấy một chiếc nhẫn. Nó nằm gọn gàng trên lớp đệm nhung màu kem, với một viên đá nhỏ được đính trên. Viên đá không quá lớn, nhưng đủ để bắt lấy chút ánh sáng cuối cùng của ngày, tạo nên một điểm nhấn lấp lánh tinh xảo. Kim loại bạc sáng bóng, được chạm khắc những đường nét đơn giản mà thanh lịch.
Nó đẹp. Linh không thể phủ nhận điều đó. Chiếc nhẫn được chế tác tinh xảo, thể hiện gu thẩm mỹ và sự chăm chút của người chọn. Nhưng trong tâm trí đang rối bời, chán chường của cô, nó chỉ là “một chiếc nhẫn”. Một vật trang sức, không hơn không kém. Cô không thấy sự đặc biệt, không thấy ý nghĩa của một “chiếc nhẫn đính hôn”. Nó không phải là chiếc nhẫn cô mong đợi, không phải là thứ Khánh sẽ trao cho cô với lời yêu thương, với một lời cầu hôn trang trọng và tràn đầy cảm xúc. Nó chỉ nằm im lìm trong hộp, lạnh lẽo và đơn độc, giống như tình yêu của họ bây giờ.
“Nhẫn... của ai đây?” cô thầm hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. Tâm trí cô trống rỗng, không thể kết nối chiếc nhẫn này với bất kỳ viễn cảnh nào của tương lai. Cô không nghĩ đến một lời cầu hôn, không nghĩ đến một đám cưới, không nghĩ đến những lời hứa hẹn về một cuộc sống chung. Nỗi mệt mỏi và nỗi buồn đã che mờ mọi nhận định của cô, khiến cô không thể nhìn thấy được ý nghĩa sâu xa, thiêng liêng của vật phẩm này.
“Anh ấy mua nhẫn làm gì nhỉ?” Linh tiếp tục độc thoại. Cô cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, một lời giải thích không liên quan đến cô, không liên quan đến mối quan hệ đang chênh vênh của họ. “Chắc là đồ kỷ niệm nào đó anh ấy cất giữ. Hoặc là một món quà cho ai đó...” Cô nghĩ đến những mối quan hệ công việc, những đối tác mà Khánh thường xuyên gặp gỡ. Hay có lẽ, đây là một món quà anh định tặng cho mẹ, cho chị gái? Mọi suy đoán đều hợp lý hơn là ý nghĩ về một lời hứa hẹn cho chính cô.
Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn, đầu ngón tay cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Một cảm giác tê tái lan truyền, nhưng không phải là sự hụt hẫng hay đau đớn, mà là sự vô cảm. Cô không lấy nó ra khỏi hộp. Nó cứ nằm yên đó, lấp lánh một cách mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt, như một bí mật không bao giờ được bật mí. Cô nhìn nó một lúc, đôi mắt trống rỗng, không một chút cảm xúc hay sự thấu hiểu. Nó chỉ là một vật thể lạ lẫm, không thuộc về cô, không liên quan đến cô.
Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, làm rèm cửa bay nhẹ, tạo ra những âm thanh rì rầm như tiếng thì thầm của một bí mật. Mùi bụi và mùi gỗ cũ trong căn phòng, hòa lẫn với mùi nhung phảng phất từ chiếc hộp, tạo nên một bầu không khí u hoài, man mác buồn. Cảm giác nặng nề trong lồng ngực Linh càng lúc càng rõ rệt, không phải vì chiếc nhẫn, mà vì sự trống rỗng, vì sự bất lực của chính cô. Cô không hiểu, không cảm nhận được, và có lẽ, cô cũng không còn đủ sức để muốn hiểu nữa.
Sau một lúc nhìn ngắm vô định, Linh chậm rãi đóng nắp hộp lại. “Cạch.” Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên, nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai, đóng sập lại cánh cửa của một cơ hội, một lời hứa, một tương lai đã từng được đặt lên bàn cân. Chiếc nhẫn lại chìm vào bóng tối của hộp nhung, ẩn mình dưới lớp vải mềm mại, như chưa từng được ai nhìn thấy, chưa từng tồn tại. Linh đặt chiếc hộp trở lại vị trí cũ, dưới chồng sổ sách của Khánh, như thể nó chưa từng được động đến, chưa từng được khám phá. Cô không biết rằng, cô vừa chạm vào một biểu tượng quan trọng nhất của tình yêu và sự cam kết, một lời hứa mà Khánh đã ấp ủ bấy lâu. Và cô cũng không biết rằng, chính sự mệt mỏi, chán chường và nỗi buồn sâu thẳm đã khiến cô bỏ lỡ cơ hội để nhìn thấy, để cảm nhận, và để hiểu. Chiếc nhẫn vẫn nằm yên đó, như một quả bom hẹn giờ, chờ đợi một ngày được phơi bày, một ngày mà có lẽ sẽ làm thay đổi tất cả, một ngày mà khi đó, có lẽ đã quá muộn để bắt đầu lại từ đầu. Sự im lặng lại bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng gió khẽ rèm cửa, và tiếng thở dài nặng nề của Linh, mang theo nỗi u hoài của một tình yêu đang dần rời xa nhau, không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.