Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 218: Chiếc Nhẫn Nặng Trĩu Lời Hứa
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Chỉ còn những ánh đèn xa xăm, mờ ảo như những vì sao lạc lối. Khánh biết, vết nứt vô hình giữa anh và Linh đã trở thành một vực thẳm. Một vực thẳm mà anh không biết liệu mình có đủ sức để lấp đầy, hay cả hai sẽ cùng nhau rơi xuống đó, mỗi người một hướng. Anh muốn Linh hạnh phúc, nhưng anh cảm thấy mình không đủ sức để làm điều đó.
***
Đêm dần buông xuống trên thành phố, mang theo sự tĩnh lặng nhưng không hề bình yên. Trở về căn hộ, Linh cảm thấy kiệt sức. Cô không còn khóc nữa, những giọt nước mắt dường như đã cạn khô. Trong tâm trí cô, một sự kiên định lạ lùng bắt đầu nhen nhóm. Cảm giác nghẹt thở, tuyệt vọng và cô đơn tột độ đã đẩy cô đến một giới hạn. Cô không thể tiếp tục như thế này.
Linh đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn hộ thân quen. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều gợi nhắc về anh, về những kỷ niệm của họ. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm trên bàn, giờ đây nó không còn gợi lên sự ấm áp mà chỉ là một biểu tượng của sự chia cách. Cô nhặt chiếc cốc lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hình chú mèo nhỏ nhắn. Một cảm giác đau xót thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một sự quyết tâm lạnh lẽo.
Cô không thể sống mãi trong sự mơ hồ này, trong sự im lặng bóp nghẹt này. Tình yêu, đối với cô, phải là sự kết nối, sự chia sẻ, sự thấu hiểu. Nhưng thứ cô đang có, lại giống như một mối quan hệ song song, nơi hai người cùng tồn tại trong một không gian nhưng lại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Linh đặt chiếc cốc xuống, ánh mắt cô dừng lại ở góc phòng, nơi có giá vẽ và những hộp màu cũ kỹ. Đã lâu lắm rồi cô không chạm vào chúng. Những đam mê nghệ thuật đã từng là một phần không thể thiếu của cô, nhưng rồi dần bị gác lại, bị lãng quên trong guồng quay của cuộc sống và mối quan hệ. Giờ đây, chúng như một lời nhắc nhở, về một phần của chính cô đã bị đánh mất.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Linh, như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối. Cô cần phải tìm lại chính mình. Cô cần phải tìm lại giá trị của bản thân, không phải qua Khánh, không phải qua mối quan hệ này, mà từ chính nội tại của cô. Cô không thể cứ mãi chờ đợi một người không thể ở đây cùng cô.
Linh bước đến giá vẽ, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi mờ. Bàn tay cô run rẩy chạm vào những chiếc cọ đã khô cứng, vào những tuýp màu đã đóng vảy. Một cảm giác quen thuộc ùa về, một chút nhớ nhung, một chút tiếc nuối. Cô biết, đây có thể là lối thoát. Đây có thể là nơi cô tìm lại được hơi thở, tìm lại được ý nghĩa cho cuộc sống của mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm lấy mọi thứ. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa. Lời thì thầm của cô đêm qua, "Anh không còn ở đây với em nữa...", giờ đây không còn là một lời than vãn tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận đau đớn. Và từ sự chấp nhận đó, một quyết định mạnh mẽ hơn đang dần hình thành trong tâm trí cô.
Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng nếu anh không thể ở đây, thì cô sẽ phải tự tìm cách để mình được ở đây, để mình được sống. Sự tuyệt vọng đã biến thành một sức mạnh tiềm tàng, một sự kiên định không ngờ. Linh biết, cô sẽ phải làm một điều gì đó. Một điều gì đó mang tính quyết định, để giải thoát cho chính mình khỏi cái lồng vô hình này. Cô sẽ không chết đuối trong chính tình yêu của mình nữa. Cô sẽ tìm cách để bơi lên, để hít thở. Dù cho cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.
***
Đêm đã khuya lắm rồi, quá 11 giờ, nhưng Khánh vẫn ngồi bất động trước màn hình máy tính trong căn hộ của mình. Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng, trầm bổng chảy ra từ chiếc loa bluetooth, cố gắng lấp đầy khoảng không tĩnh mịch, sang trọng nhưng đầy cô độc. Ánh đèn hắt ra từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt góc cạnh, vốn nam tính nhưng giờ đây lại hằn sâu vẻ mệt mỏi, gần như vô cảm. Từng con số, từng biểu đồ trên màn hình như những mũi kim châm vào tâm trí anh, nhắc nhở về gánh nặng tài chính đang đè nén. Anh đang cố gắng hoàn thành một báo cáo quan trọng, một dự án có thể mang lại bước đột phá cho Tập đoàn X, và cũng là một bước tiến cho tương lai mà anh đã hứa hẹn với Linh. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng trong không gian, hòa lẫn với mùi gỗ trầm ấm từ nội thất và mùi không khí lạnh từ điều hòa, tạo nên một bầu không khí có phần ngột ngạt.
Khánh thở dài, một âm thanh nặng nề như được giải phóng từ tận đáy lồng ngực. Anh đưa tay day day thái dương, cảm giác nhức mỏi lan tỏa. Đã bao nhiêu đêm anh thức trắng như thế này? Bao nhiêu đêm anh tự nhủ phải cố gắng hơn nữa, phải vững vàng hơn nữa? Tất cả là vì cô, vì Linh. Anh yêu cô, yêu bằng cả sự tồn tại của mình, nhưng tình yêu đó giờ đây lại bị che phủ bởi một lớp bụi dày của áp lực và nỗi sợ hãi.
Ánh mắt anh lướt qua màn hình, rồi dừng lại ở một góc khuất trên bàn làm việc. Một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh sẫm nằm im lìm, như một bí mật được chôn giấu. Anh biết bên trong nó là gì. Là chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn mà anh đã cất công lựa chọn, chiếc nhẫn của lời hứa, của một tương lai chung đôi mà anh đã vẽ ra trong tâm trí. Bàn tay anh run rẩy vươn tới, mở nhẹ nắp hộp. Ánh sáng mờ ảo từ đèn bàn hắt vào, làm lộ ra viên kim cương lấp lánh, lạnh lẽo. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là cả một gánh nặng, một lời thề mà anh cảm thấy mình chưa đủ sức để thực hiện một cách trọn vẹn.
Anh nhấc chiếc nhẫn lên, đặt vào lòng bàn tay. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt, truyền đến một cảm giác rờn rợn. Anh nhớ lại ngày mình mua nó. Ngày đó, anh tràn đầy hy vọng, tràn đầy sự tự tin rằng mình sẽ mang lại cho Linh một cuộc sống đủ đầy, một mái ấm vững chắc. Anh muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô khi anh quỳ xuống, trao cô chiếc nhẫn này. Nhưng giờ đây, nụ cười đó dường như đã trở nên xa vời.
Linh. Cô gái dịu dàng, nhạy cảm mà anh yêu hơn bất cứ điều gì. Cô không cần cuộc sống xa hoa, anh biết điều đó. Cô chỉ cần anh ở đây, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó của cô như một vết cứa sâu vào trái tim anh mỗi khi anh hồi tưởng lại. Anh đã ở đây, nhưng anh lại không thực sự ở đây. Thể xác anh ở trong căn hộ này, trong mối quan hệ này, nhưng tâm trí anh lại chìm đắm trong những con số, những kế hoạch, những áp lực vô hình từ công việc, từ gia đình.
Bà Hoa, mẹ anh, vẫn thường xuyên gọi điện, hỏi han về chuyện cưới hỏi, về việc lập gia đình. Ông Nội, tuy không nói thẳng, nhưng ánh mắt và những lời bóng gió về việc “ổn định gia thất” luôn khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh hiểu, họ chỉ muốn tốt cho anh, cho tương lai của anh. Nhưng những kỳ vọng đó, cộng với áp lực từ dự án đang dang dở, đã biến thành những xiềng xích vô hình trói buộc anh. Anh không muốn Linh phải gánh chịu những gánh nặng này cùng anh. Anh muốn cô được sống một cuộc sống nhẹ nhàng, thanh thản. Nhưng anh lại đang làm điều ngược lại.
Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Mỗi lần Linh cố gắng trò chuyện thẳng thắn, anh lại chọn cách im lặng, né tránh, vì anh không biết phải nói gì. Anh sợ nói ra sự thật rằng anh đang kiệt sức, sợ cô sẽ thất vọng, sợ cô sẽ nhìn thấy một Khánh yếu đuối, không đủ mạnh mẽ để che chở cho cô. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, anh sẽ mất cô. Nhưng sự im lặng của anh, dường như, lại đang đẩy cô đi xa hơn.
Anh nhớ lại cuộc trò chuyện gần đây nhất của họ, trong Chương 216. Linh đã cố gắng bày tỏ những khao khát về sự cam kết, về một gia đình. Còn anh? Anh chỉ có thể đáp lại bằng sự im lặng kéo dài, những cái gật đầu vô hồn. Anh thấy sự hụt hẫng trong ánh mắt cô, thấy nỗi cô đơn đong đầy. Anh đã không lắng nghe cô. Anh đã biến mình thành một bức tường.
"Vết nứt vô hình" mà anh từng cảm nhận, giờ đây đã trở thành một vực thẳm sâu hoắm. Anh đứng ở một bên, Linh ở bên kia, và giữa hai người là một khoảng trống không thể lấp đầy bằng những lời nói yêu thương sáo rỗng hay những cử chỉ hời hợt. Anh thấy cô đang dần xa cách, nhưng anh lại bất lực. Anh muốn với tay ra nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần, nhưng bàn tay anh lại nặng trĩu những gánh nặng vô hình, những nỗi lo toan mà anh không thể chia sẻ. Anh không muốn Linh phải chờ đợi anh mãi mãi, chờ đợi một Khánh hoàn hảo mà anh không biết khi nào mới có thể trở thành.
Có lẽ nào, anh đang tự hủy hoại mối quan hệ này? Có lẽ nào, anh đang tự biến mình thành kẻ không đủ tốt cho cô? Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đau đớn. Anh không bỏ em. Anh chưa bao giờ muốn bỏ cô. Nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong suy nghĩ anh, như một sự chấp nhận tàn nhẫn cho chính số phận của mình. Anh không còn đủ sức để là người khiến Linh hạnh phúc, không còn đủ sức để ở đây một cách trọn vẹn như cô mong muốn.
Khánh siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào tim anh. Bóng tối bao trùm căn hộ, chỉ có ánh đèn từ màn hình và ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ hắt vào, càng làm nổi bật sự cô độc của anh. Anh đặt chiếc nhẫn trở lại hộp, đóng nắp lại một cách dứt khoát. Dù yêu thương đến mấy, dù tiếc nuối đến mấy, anh cũng không thể níu giữ một người mà anh không đủ khả năng mang lại hạnh phúc. Anh cần Linh hạnh phúc. Và nếu hạnh phúc đó không phải do anh mang lại, thì có lẽ, anh cần phải chấp nhận. Đó là một ý nghĩ đau đớn, nhưng nó lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ. Giải thoát cho Linh, và cũng giải thoát cho chính anh khỏi gánh nặng của sự kỳ vọng và nỗi sợ hãi. Anh biết, một quyết định đau khổ đang chờ đợi anh phía trước.
***
Đèn neon nhấp nháy, tiếng nhạc EDM dội thẳng vào lồng ngực, hòa cùng tiếng cụng ly leng keng và những tràng cười nói ồn ã. Quán bar 'The Blind Alley' đúng như tên gọi của nó, một con hẻm mù tịt trong lòng thành phố, nơi những tâm hồn lạc lối tìm đến để tạm quên đi thực tại. Ánh đèn mờ ảo, nội thất da và gỗ sẫm màu tạo nên một không gian vừa bí ẩn, vừa phóng khoáng, nhưng với Khánh, đêm nay nó chỉ là một vỏ bọc ồn ào cho nỗi cô đơn đang gặm nhấm bên trong. Mùi rượu nồng nặc, mùi khói thuốc thoang thoảng từ khu vực hút thuốc trộn lẫn với mùi nước hoa và mồ hôi, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của sự giải thoát tạm bợ.
Khánh ngồi ở một góc khuất, ly whisky sóng sánh trong tay, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía sân khấu nơi một DJ đang khuấy động không khí. Anh không thực sự nghe nhạc, cũng không nhìn thấy gì rõ ràng. Mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn của âm thanh và màu sắc, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí anh. Anh cảm thấy mệt mỏi rã rời, không chỉ từ công việc mà còn từ chính cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Những cơ bắp căng cứng vì ngồi làm việc quá lâu giờ đây lại càng thêm nặng nề.
“Cậu đây rồi, tưởng cậu biến mất rồi chứ.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, kèm theo một cái vỗ vai mạnh mẽ. Khánh quay đầu lại, nhìn thấy Minh, bạn thân của anh. Minh cao lớn, vạm vỡ, vẻ ngoài luôn tràn đầy năng lượng, đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi của Khánh. Anh ta mặc chiếc áo phông đơn giản, khỏe khoắn, đôi mắt sáng rực lên sự quan tâm khi nhìn thấy Khánh.
“Vừa xong việc.” Khánh trả lời cụt lủn, giọng anh khàn đặc. Anh không muốn nói nhiều. Anh biết, nếu anh mở lời, Minh sẽ nhìn thấy tất cả những gánh nặng đang đè lên vai anh.
Minh kéo ghế ngồi xuống cạnh Khánh, gọi thêm một ly bia. “Vẫn làm việc đến khuya à? Cậu có định biến thành robot không đấy?” Giọng Minh có chút trách móc, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Nhìn cậu xem, xanh xao gầy gò cả đi rồi.”
Khánh khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt không chạm đến mắt. “Phải lo kiếm tiền chứ. Không làm thì lấy gì mà sống.” Anh cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, một hướng an toàn hơn.
Minh thở dài, lắc đầu. “Kiếm tiền thì kiếm, nhưng cũng phải biết giữ sức khỏe chứ. Cậu cứ thế này thì làm sao mà có vợ con được.” Minh nói rồi chợt nhận ra mình lỡ lời, vì anh biết chuyện của Khánh và Linh đang không được suôn sẻ. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối.
Khánh không nói gì, chỉ đưa ly whisky lên môi, nhấp một ngụm. Chất lỏng cay nồng trôi xuống cổ họng, mang theo một chút tê dại, nhưng không đủ để xua đi cảm giác khó chịu đang cuộn trào trong anh. Vợ con. Đó là điều mà anh hằng mong ước, một mái ấm nhỏ với Linh, tiếng cười trẻ thơ. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây lại trở thành một áp lực vô hình, một mục tiêu mà anh cảm thấy mình ngày càng xa vời.
“Linh dạo này thế nào?” Minh hỏi, giọng anh dịu xuống, thăm dò.
Khánh khẽ giật mình. Anh né tránh ánh mắt của Minh, nhìn vào khoảng không vô định. “Vẫn vậy thôi.” Anh trả lời, ngắn gọn đến mức gần như vô nghĩa. Anh không muốn nói về Linh. Không phải vì anh hết yêu cô, mà vì anh không biết phải nói gì. Anh không thể nói với Minh rằng anh đang cảm thấy bất lực đến nhường nào, rằng anh đang dần đánh mất cô trong khi vẫn còn yêu cô tha thiết. Anh không thể nói về những cuộc trò chuyện im lặng, về những khoảng trống ngày càng lớn dần.
Minh hiểu sự im lặng của Khánh. Anh biết bạn mình là người trầm tính, ít khi chia sẻ cảm xúc. Nhưng nhìn Khánh lúc này, Minh không khỏi xót xa. “Cậu biết không, Khánh. Đôi khi, mình cứ nghĩ, tình yêu không phải là cứ phải gồng mình gánh vác tất cả. Nó còn là sự chia sẻ nữa.” Minh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh, như muốn truyền một thông điệp nào đó. “Nếu cậu cứ giữ tất cả trong lòng, thì ai sẽ hiểu được cậu? Ai sẽ giúp cậu?”
Khánh vẫn im lặng, anh chỉ khẽ gật đầu, như một phản ứng vô thức. Anh biết Minh nói đúng. Nhưng anh không thể. Anh không thể chia sẻ gánh nặng của mình với Linh, vì anh sợ cô sẽ lo lắng, sợ cô sẽ cảm thấy mệt mỏi. Và anh cũng không thể chia sẻ với Minh, vì anh không muốn bạn mình phải lo lắng cho anh, không muốn người khác phải nhìn thấy sự yếu đuối của một người đàn ông mà họ luôn tin là mạnh mẽ.
Tiếng nhạc trong quán bar bỗng nhiên chuyển sang một điệu rock mạnh mẽ hơn, như muốn nhấn chìm tất cả những suy tư. Khánh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm giác đầu óc quay cuồng. Anh luôn nghĩ rằng, để yêu một người, anh phải đủ mạnh mẽ, đủ vững vàng, đủ thành công để mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng có lẽ, anh đã sai. Có lẽ, anh đã quên mất điều quan trọng nhất: sự hiện diện. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói của Linh lại vọng về, nhức nhối.
Anh thấy Minh đang nói gì đó, nhưng anh không nghe rõ. Mọi âm thanh dường như trở nên xa xăm, mờ ảo. Trong đầu anh chỉ còn văng vẳng câu nói mà anh đã tự nhủ với chính mình: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Nó không phải là một lời biện hộ, mà là một sự thật cay đắng. Anh yêu cô, nhưng tình yêu đó đang bị bào mòn bởi áp lực, bởi nỗi sợ hãi, bởi sự bất lực của chính anh.
Minh đặt tay lên vai Khánh, siết nhẹ. “Này, cậu ổn không đấy?” Giọng Minh đầy lo lắng.
Khánh mở mắt, nhìn Minh, cố gắng nở một nụ cười trấn an. “Anh ổn. Chỉ là hơi mệt thôi.” Anh đứng dậy. “Chắc mình về trước đây. Cậu cứ ở lại chơi.”
Minh nhìn theo bóng Khánh, vẻ mặt đầy băn khoăn. Anh biết Khánh không ổn. Anh biết có một điều gì đó rất lớn đang gặm nhấm Khánh từ bên trong, một điều mà Khánh không bao giờ chịu chia sẻ. Nhưng anh cũng biết, Khánh là người không thể ép buộc.
Khánh bước ra khỏi quán bar, không khí đêm mát lạnh táp vào mặt, mang theo một chút sảng khoái tạm thời. Nhưng sự sảng khoái đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cảm giác nặng nề, cô độc hơn cả khi anh còn ở trong căn hộ. Anh vẫn còn yêu Linh, đó là điều chắc chắn. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để anh tiếp tục gồng mình. Anh đang dần thu mình lại, như một con ốc sên rút vào vỏ, chuẩn bị cho một sự thay đổi lớn trong mối quan hệ này. Một sự thay đổi mà anh biết, sẽ đau đớn, nhưng có lẽ là cần thiết, để cả hai có thể tìm thấy sự bình yên cho riêng mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.