Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 219: Nỗ Lực Mong Manh
Khánh bước đi trong màn đêm Sài Gòn, những ánh đèn đường loang loáng trên vũng nước mưa còn đọng lại sau cơn giông chiều. Không khí mát lạnh không xoa dịu được sự nặng nề trong lồng ngực anh, mà ngược lại, dường như còn làm nó thêm phần cô đặc. Anh cảm thấy mình đang là một khối băng trôi, tự mình cô lập giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời, và dù có cố gắng đến đâu, anh cũng không thể phá vỡ lớp vỏ băng ấy để chạm vào những gì anh yêu thương. Lời nói của Minh cứ văng vẳng bên tai, "Nếu cậu cứ giữ tất cả trong lòng, thì ai sẽ hiểu được cậu? Ai sẽ giúp cậu?" Anh biết Minh đúng. Nhưng anh không thể. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh không biết phải bắt đầu từ đâu, hay làm cách nào để chia sẻ gánh nặng đang đè nén anh đến mức không thở nổi. Anh đã tự nhủ với chính mình rằng, một ngày nào đó, khi anh đủ vững vàng, anh sẽ nói hết. Nhưng cái "một ngày nào đó" ấy, dường như cứ mãi lùi xa, và mỗi ngày trôi qua, anh lại cảm thấy mình càng lún sâu vào một hố đen của sự bất lực.
Anh dừng xe trước căn hộ của Linh. Ánh sáng vàng dịu hắt ra từ ô cửa sổ, khác hẳn với sự tối tăm thường lệ. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Khánh, pha lẫn với một chút tò mò. Anh biết Linh vẫn đang ở trong đó, vẫn đang đợi anh. Nhưng liệu cô đợi anh với tâm trạng thế nào? Hy vọng? Hay thất vọng? Anh tự hỏi, rồi lại lắc đầu xua đi những suy nghĩ miên man. Anh không có quyền được bận tâm đến những điều đó, khi mà chính anh cũng đang không thể tự giải thoát cho mình. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bước vào.
***
Trong căn hộ nhỏ, Linh đang lúi húi hoàn thiện những công đoạn cuối cùng. Mùi thơm của súp bí đỏ sánh mịn và món bò lúc lắc quen thuộc mà Khánh yêu thích lan tỏa khắp không gian, quyện với hương nến thơm nhẹ nhàng từ những cây nến trắng đặt trên bàn ăn. Ánh sáng vàng dịu của nến và đèn lồng nhỏ treo trên tường làm mềm đi những góc cạnh cứng nhắc của căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Linh mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thiết kế đơn giản nhưng tôn lên dáng người thanh mảnh của cô. Mái tóc dài được búi cao lỏng lẻo, vài lọn tóc con rủ xuống ôm lấy khuôn mặt trái xoan, khiến cô trông vừa dịu dàng vừa tinh tế. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son môi hồng và eyeliner mảnh, đủ để đôi mắt to tròn, long lanh của cô thêm phần rạng rỡ.
Linh ngắm nhìn thành quả của mình, một nụ cười mong chờ nở trên môi, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại là một sự lo lắng không thể giấu. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho bữa tối này, tỉ mỉ từ việc chọn nguyên liệu tươi ngon nhất, đến việc sắp xếp từng chiếc đĩa, chiếc ly, thậm chí là chọn bản nhạc jazz nhẹ nhàng để làm nền. Quyết định nội tâm từ chương trước, rằng cô cần phải thay đổi, cần phải tự mình tìm kiếm một lối thoát, đã thôi thúc cô hành động. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự buồn bã và chờ đợi một phép màu từ Khánh. Cô phải tự mình tạo ra phép màu đó. Đây là nỗ lực cuối cùng của cô, một lời mời gọi thầm lặng gửi đến trái tim đã quá đỗi mệt mỏi của Khánh, một tia hy vọng mong manh rằng họ vẫn có thể tìm thấy nhau, ngay cả khi mọi thứ đang dần tan vỡ.
"Cố lên, Linh," cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như vô thanh. "Anh ấy sẽ nhận ra thôi." Cô nhớ về những ngày đầu yêu nhau, Khánh đã từng nói rằng cô là ánh sáng trong cuộc đời anh. Anh đã từng nắm tay cô thật chặt, hứa sẽ không bao giờ buông. Giờ đây, những kỷ niệm ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ như những cánh hoa khô ép trong cuốn sách cũ, mang theo một mùi hương của quá khứ đã xa. Cô ước gì mình có thể tua ngược thời gian, trở về khoảnh khắc khi tình yêu của họ còn trong trẻo, nồng nhiệt, chưa bị những gánh nặng cuộc sống và những áp lực vô hình bào mòn.
Cô kiểm tra điện thoại lần thứ năm trong vòng mười phút. Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi, nhưng cô cố gắng xua tan nó đi. "Anh ấy đang bận, anh ấy đang về," cô tự trấn an. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ của Nat King Cole vang lên từ chiếc loa nhỏ, bài "Unforgettable" như muốn thì thầm vào tai cô những lời yêu thương đã từng có. Cô đi vòng quanh căn phòng, chạm nhẹ vào từng cánh hoa hồng vừa cắm, chỉnh lại vị trí của chiếc gối tựa trên sofa. Mọi thứ đều hoàn hảo. Chỉ còn thiếu anh.
Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, hai tay đan vào nhau trên lòng. Đôi mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Cô không cần cuộc sống xa hoa, không cần những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần Khánh. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự hiện diện, lắng nghe cô, thấu hiểu cô, và chọn cô. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, từng là tiếng lòng chân thành của cô, giờ đây lại mang một vị đắng chát. Cô muốn tin rằng anh vẫn còn yêu cô, rằng anh chỉ đang lạc lối trong mê cung của riêng mình. Và cô, với tất cả tình yêu còn lại, muốn trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho anh trở về. Nhưng liệu anh có còn muốn tìm đường? Hay anh đã quá mệt mỏi để tiếp tục cuộc hành trình này?
Tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên từ sân dưới. Linh giật mình, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đứng phắt dậy, vội vàng đi ra cửa, nụ cười trên môi rạng rỡ hơn bao giờ hết. Đây rồi, cơ hội của cô. Cơ hội để hàn gắn, để cho anh thấy rằng tình yêu của họ vẫn còn đáng giá để chiến đấu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình thật bình tĩnh, nhưng đôi tay cô vẫn run rẩy một cách khó kiểm soát.
***
Tiếng lách cách của chìa khóa xoay trong ổ, rồi cánh cửa mở ra. Khánh bước vào căn hộ, trên vai còn vương hơi thở của công việc, của khói bụi thành phố và một chút mùi rượu whisky còn sót lại từ quán bar. Vẻ mặt anh mệt mỏi, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và giữa hai hàng lông mày. Áo sơ mi của anh hơi nhăn, cà vạt được nới lỏng một cách vội vã. Anh chỉ muốn được vứt bỏ tất cả gánh nặng xuống, gục đầu vào chiếc gối mềm mại và chìm vào giấc ngủ. Cảm giác cô đơn và bất lực vẫn bám riết lấy anh, nặng nề hơn cả chiếc cặp da trên tay.
Khánh ngẩng đầu lên, và anh thấy Linh. Cô đứng đó, trong chiếc váy xanh ngọc, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Căn phòng ngập tràn ánh nến lung linh và mùi hương dễ chịu. Một bàn ăn được bày biện tươm tất với những món ăn mà anh yêu thích. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều tuyệt đẹp. Nhưng tâm trí Khánh lại không thể tiếp nhận được sự lãng mạn ấy. Anh chỉ cảm thấy một áp lực vô hình khác đang đè nặng lên mình. Anh biết cô đã cố gắng rất nhiều, và điều đó càng khiến anh cảm thấy tội lỗi hơn.
“Anh về rồi à? Em đợi anh.” Giọng Linh dịu dàng, ngọt ngào, như một lời thì thầm của gió. Cô tiến lại gần anh, đôi mắt long lanh ánh lên sự mong chờ.
Khánh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu cụt lủn, thiếu cảm xúc. “Ừ.” Anh không biết phải nói gì khác. Anh không thể nói rằng anh đang mệt mỏi đến nhường nào, rằng anh vừa trải qua một buổi tối vật lộn với những suy nghĩ tiêu cực, rằng anh vừa thoát khỏi một cuộc trò chuyện đầy áp lực với Minh. Anh không muốn phá hỏng sự nỗ lực của cô. Nhưng anh cũng không thể giả vờ là mình đang ổn, hay mình có thể đáp lại sự nhiệt thành của cô.
Anh vứt chiếc cặp xuống ghế sofa một cách nặng nề, tiếng "thịch" vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh. Rồi anh đưa tay nới lỏng cà vạt, thở dài một hơi. Anh không để ý đến ánh nến, đến mùi hương, đến bản nhạc jazz đang dìu dặt. Anh chỉ thấy sự mệt mỏi đang thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể. Đôi mắt anh vẫn còn xa xăm, dường như vẫn đang nhìn vào những con số khô khan trên báo cáo tài chính, hay những dự án chồng chất trên bàn làm việc.
Linh tiến lại gần hơn, vòng tay ôm lấy anh. Cô cảm nhận được sự cứng nhắc từ anh, cơ thể anh không thả lỏng như mọi khi. Hơi thở của anh vẫn nặng nề, phảng phất mùi khói thuốc và chút cồn. Dù vậy, cô vẫn cố gắng vùi mặt vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Cô muốn cảm nhận sự hiện diện của anh, muốn truyền cho anh một chút hơi ấm từ mình.
“Anh có mệt lắm không?” Linh hỏi, giọng cô nhỏ dần, tựa như một lời thì thầm.
Khánh khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, một cái vỗ tay hờ hững, gần như vô thức. “Cũng bình thường thôi.” Anh trả lời, vẫn ngắn gọn và thiếu biểu cảm. Anh không có đủ năng lượng để bộc lộ bất cứ điều gì. Mỗi từ ngữ dường như đều là một gánh nặng. Anh muốn nói rằng anh xin lỗi, xin lỗi vì đã không thể tốt hơn, xin lỗi vì đã không thể đáp lại những gì cô đang dành cho anh. Nhưng anh không thể. Những lời nói ấy cứ nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành một sự im lặng đáng sợ.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô chạm vào ánh mắt mệt mỏi của anh. Cô thấy sự trống rỗng trong đó, một sự trống rỗng mà cô đã quá quen thuộc trong thời gian gần đây. Cảm giác hụt hẫng lại dâng lên, nhưng cô vẫn cố gắng mỉm cười. “Em đã nấu món bò lúc lắc anh thích, và súp bí đỏ nữa. Mình ăn tối thôi, anh.” Cô nắm lấy tay anh, kéo anh về phía bàn ăn. Tay anh lạnh ngắt, và anh không siết lại bàn tay cô.
***
Bữa ăn diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ. Tiếng nhạc jazz của Nat King Cole vang lên, bài hát "Unforgettable" giờ đây nghe sao mà lạc lõng đến thế. Mùi nến và hương hoa nhài, từng là biểu tượng của sự lãng mạn, giờ hòa lẫn với không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm căn phòng. Linh cố gắng bắt chuyện, kể cho anh nghe về một câu chuyện vui cô đọc được, về kế hoạch nhỏ của cô cho cuối tuần này – một chuyến đi dã ngoại ngắn ngày mà cô đã ấp ủ từ lâu. Cô muốn gợi lại những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc mà họ đã từng cười nói vui vẻ bên nhau.
“Anh có nhớ lần mình đi Đà Lạt không? Em muốn mình lại đi đâu đó, dù chỉ là một ngày thôi cũng được,” Linh nói, giọng cô đầy hy vọng, đôi mắt nhìn thẳng vào anh. Cô muốn thấy một tia sáng trong mắt anh, một sự đồng tình, một lời hứa hẹn.
Khánh chỉ gật gù, anh đặt đũa xuống, rồi vô thức liếc nhìn điện thoại của mình. Màn hình điện thoại chợt sáng lên với một thông báo công việc. Anh dường như bị hút vào đó, quên mất sự hiện diện của cô, quên mất bữa ăn đang dang dở, quên mất ánh nến lung linh và bản nhạc dịu dàng. “Ừ, để xem đã,” anh lẩm bẩm, giọng anh xa xăm, như thể anh đang nói chuyện với chính mình hơn là với cô. Câu trả lời của anh cứ thế bay đi, không đậu lại được trong không gian, không chạm được vào trái tim cô.
Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Linh. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa hai người, mỗi câu nói hời hợt của anh là một viên gạch, mỗi ánh mắt lơ đãng của anh là một chất keo. Cô cố gắng kìm nén sự thất vọng đang dâng trào. Cô đặt tay lên tay anh trên bàn ăn, cố gắng giữ lại sự chú ý của anh. Da tay anh vẫn lạnh, và khi cô chạm vào, anh vô thức rút tay lại, một phản xạ tự nhiên đến mức tàn nhẫn.
“Anh không sao chứ? Em cảm thấy anh xa cách quá,” Linh hỏi, giọng cô khẽ run. Đây là lời hỏi thẳng thắn nhất mà cô có thể thốt ra, một lời kêu cứu thầm lặng. Cô cần anh nói, cô cần anh chia sẻ. Cô cần một lý do, một lời giải thích cho sự im lặng và xa cách này.
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi của anh nhìn cô, nhưng ánh nhìn đó không thực sự tập trung. Anh thấy sự lo lắng, sự tổn thương trong mắt cô, và điều đó khiến anh cảm thấy tội lỗi đến tột cùng. Anh biết mình đang làm cô đau, nhưng anh không biết phải làm sao để dừng lại. Anh không thể nói với cô về gánh nặng tài chính, về những kỳ vọng từ gia đình, về áp lực công việc đang đè nát anh. Anh không muốn cô phải lo lắng, không muốn cô phải gánh vác cùng anh. Anh đã tự hứa sẽ bảo vệ cô khỏi mọi khó khăn, và giờ đây, anh lại đang tự mình tạo ra khó khăn lớn nhất cho cô.
“Anh mệt thôi. Em đừng nghĩ nhiều,” anh nói, giọng anh trầm đục, mang theo một sự bất lực khó tả. Anh cố gắng né tránh ánh mắt cô, nhìn vào ngọn nến đang cháy leo lét. Anh không biết phải nói gì để xoa dịu cô, để giải thích cho sự xa cách của mình. Anh chỉ muốn cô đừng hỏi nữa, đừng đào sâu nữa, vì anh sợ rằng nếu cô đào sâu, cô sẽ thấy một Khánh đang tan vỡ, một Khánh không còn đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho bất cứ ai.
Bữa ăn tiếp tục trong im lặng, chỉ còn tiếng dao dĩa lạch cạch và tiếng nhạc jazz lạc lõng. Món bò lúc lắc và súp bí đỏ, từng là món ăn yêu thích của Khánh, giờ đây cũng trở nên nhạt nhẽo, không còn chút hương vị. Linh cố gắng ăn, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại. Mỗi miếng ăn đều như một gánh nặng, mỗi khoảnh khắc im lặng đều như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô nhìn anh, nhìn khuôn mặt góc cạnh của anh, nhìn đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa quá nhiều điều mà anh không bao giờ chịu sẻ chia.
Sau bữa ăn, Linh dọn dẹp một cách chậm rãi. Khánh ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Anh không thực sự làm việc, chỉ lướt web vô định, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí mình. Linh ngồi xuống cạnh anh, tựa đầu vào vai anh. Cô khao khát một cái ôm thật chặt, một lời an ủi, một sự vỗ về.
Khánh vẫn không phản ứng. Anh chỉ khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, một cái vỗ nhẹ đến mức Linh cảm thấy như một cử chỉ xua đuổi hơn là một sự an ủi. Hơi ấm từ anh không lan tỏa, mà ngược lại, cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm chiếm. Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh. Anh vẫn nhìn vào màn hình điện thoại, đôi môi mím chặt. Cô thấy sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng đường nét trên khuôn mặt anh, nhưng cô cũng thấy một sự xa cách, một bức tường vô hình mà cô không thể vượt qua.
Linh chủ động quay sang, hôn nhẹ lên má anh. Cô chờ đợi một sự đáp trả, một tia lửa nhỏ bé nhất. Nhưng anh chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi môi anh chạm vào môi cô một cách máy móc, vô hồn. Không có sự nồng nhiệt, không có sự khao khát, chỉ là một cử chỉ trống rỗng, như một robot được lập trình. Nụ hôn ấy, thay vì mang lại sự kết nối, lại đẩy cô vào vực sâu của sự tuyệt vọng.
Cô rời khỏi anh, ánh mắt thất thần. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng nuốt ngược chúng vào trong. Cô không muốn anh thấy cô yếu đuối. Cô không muốn anh thấy cô đau khổ đến nhường nào. Cô đã cố gắng. Cô đã cố gắng hết sức. Nhưng mọi nỗ lực của cô, mọi tình yêu cô dành cho anh, dường như chỉ là những hạt cát vô vọng bị cuốn trôi bởi dòng sông thời gian và những áp lực vô hình.
Khánh vẫn không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô, hay có lẽ anh không dám nhận ra. Anh vẫn dán mắt vào điện thoại, như thể đó là phao cứu sinh duy nhất của anh trong biển cả hỗn loạn này. Anh không biết rằng, khoảnh khắc ấy, anh đã tự tay đập vỡ đi tia hy vọng cuối cùng của Linh. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên, bài hát "Unforgettable" kết thúc, rồi chuyển sang một bản nhạc khác, buồn hơn, day dứt hơn.
Linh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài, nơi những ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả. Nhưng cô không còn thấy chúng rực rỡ nữa. Chúng chỉ là những đốm sáng mờ ảo, xa vời, giống như tình yêu của cô và Khánh. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Lời nói ấy, dù chưa được thốt ra từ miệng Khánh, nhưng đã vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng, đây không phải là tình yêu mà cô khao khát. Đây không phải là sự hiện diện mà cô cần.
Trong tâm trí Khánh, câu nói của Minh lại hiện về: "Tình yêu không phải là cứ phải gồng mình gánh vác tất cả. Nó còn là sự chia sẻ nữa." Anh biết mình đã sai. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, đến nỗi anh đã quên mất cách yêu thương, cách sẻ chia. Anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là sự hiện diện. Anh nhìn Linh, bóng lưng cô đơn của cô quay về phía cửa sổ, và một cảm giác nhói buốt xuyên qua tim anh. Anh muốn đứng dậy, muốn ôm cô, muốn nói với cô rằng anh xin lỗi, rằng anh vẫn còn yêu cô tha thiết. Nhưng cơ thể anh như bị đóng băng, bị trói buộc bởi những gánh nặng vô hình. Anh không thể cử động. Anh không thể nói. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Đêm dần buông xuống sâu hơn, và sự im lặng trong căn hộ trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể nó đang nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại của tình yêu. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô biết, đây không phải là kết thúc của một buổi tối lãng mạn. Đây là kết thúc của một nỗ lực mong manh, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chia ly đã được định đoạt từ lâu. Cô đã chiến đấu, cô đã cố gắng. Nhưng có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục giữ nhau lại nữa. Cô sẽ phải tìm một lối thoát khác, một lối thoát cho riêng mình, khỏi con thuyền tình yêu đang chìm dần này. Và Khánh, anh sẽ vẫn ở đó, trong sự cô đơn của chính mình, với câu hỏi nhức nhối: liệu anh có đang tự đẩy đi thứ quý giá nhất đời mình chỉ vì không còn đủ sức?
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.