Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 221: Bức Tường Im Lặng
Mưa đã tạnh tự bao giờ, chỉ còn lại tiếng tí tách yếu ớt của những giọt nước đọng trên mái hiên, thi thoảng rơi xuống bệ cửa sổ, điểm vào không gian tĩnh mịch của căn hộ. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua tấm rèm mỏng, nhuộm một màu xám bạc lên tấm thảm trải sàn và chiếc bàn ăn nơi đêm qua Linh đã cố gắng sắp đặt một bữa tối lãng mạn. Giờ đây, chỉ còn lại chiếc nến đã cháy gần hết, nghiêng ngả trong lớp sáp khô cứng, gợi nhắc về một nỗ lực mong manh vừa tan biến. Mùi cà phê nguội, mùi nến tàn, và cả mùi không khí ẩm ướt sau cơn mưa đêm tạo thành một hỗn hợp nhàn nhạt, nhuốm màu buồn bã, như chính tâm trạng của người con gái đang cựa mình trên giường.
Linh mở mắt. Không phải là giật mình tỉnh giấc, mà là một sự thức tỉnh chậm rãi, nặng nề, như thể cô vừa trải qua một hành trình dài và mệt mỏi trong giấc mơ. Đôi mắt to tròn, thường ngày long lanh đầy cảm xúc, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Không còn nước mắt. Không còn sự giằng xé. Chỉ là một khoảng lặng mênh mông, nơi mọi cảm xúc dường như đã cạn kiệt. Cô nằm thêm một lúc, nhìn lên trần nhà trắng toát, nơi những vết nứt nhỏ li ti từ lâu đã bị cô phớt lờ, nay lại hiện ra rõ ràng như những đường vân số phận, kéo dài và rối rắm.
Tiếng Khánh trở mình ở phía bên kia giường, khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh. Linh không quay đầu lại. Cô không muốn đối mặt với anh, không phải vì giận dỗi, mà vì cô không còn đủ sức để diễn bất kỳ cảm xúc nào nữa. Cô đã cố gắng, đã vùng vẫy, đã bám víu. Nhưng sau đêm qua, sau cái cách anh nhìn những ước mơ nhỏ bé của cô như một "chi phí phát sinh" không đáng có, một điều gì đó trong Linh đã vỡ vụn hoàn toàn. Không phải là tiếng vỡ rạn của gốm sứ, mà là tiếng vỡ vụn của niềm tin, của hy vọng, của những sợi dây kết nối vô hình đã từng ràng buộc cô với mối tình này.
Cô chậm rãi rời giường, từng động tác đều máy móc, vô hồn. Cô bước vào phòng tắm, nhìn hình ảnh mình trong gương. Khuôn mặt trái xoan gầy đi trông thấy, đôi mắt trũng sâu, và một vệt mờ dưới mi mắt cho thấy dấu vết của những giọt nước mắt đã rơi cạn khô. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, không còn vẻ mượt mà thường ngày mà có chút xơ xác, rối bời. Cô không trang điểm, không chải tóc. Chỉ rửa mặt qua loa, đánh răng, rồi bước ra. Tất cả diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ từ vòi nước, như một bản nhạc nền buồn cho sự tan rã.
Khánh đã thức dậy. Anh ngồi dựa lưng vào thành giường, nhìn cô bằng ánh mắt mệt mỏi và bối rối. Anh muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cô có ổn không, muốn xin lỗi, nhưng những lời nói cứ mắc kẹt lại nơi cổ họng. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người họ chỉ sau một đêm. Linh không hề nhìn anh. Cô đi thẳng vào bếp, lấy ra một chiếc bánh mì và một hộp sữa từ tủ lạnh. Cô không hâm nóng sữa, cũng không phết bơ hay mứt lên bánh mì. Cô chỉ đơn giản là ăn, nuốt trôi từng miếng khô khan, như thể đang làm một nghĩa vụ bắt buộc để duy trì sự sống. Mùi sữa lạnh và bánh mì khô khan tràn vào không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc còn vương lại từ đêm mưa.
"Em không đói..." Câu nói đêm qua của cô vẫn còn văng vẳng trong đầu Khánh. Giờ đây, cô vẫn không có vẻ gì là muốn ăn, nhưng lại nhét vội vã những thứ đó vào bụng. Anh nhìn đôi vai gầy của Linh, nhìn cách cô cúi đầu, tránh né ánh mắt anh. Một cảm giác tội lỗi nặng nề đè lên lồng ngực anh. Anh biết anh đã làm cô tổn thương. Anh biết. Nhưng anh không biết phải làm gì. Anh không biết cách xoa dịu cô, không biết cách phá vỡ bức tường im lặng mà cô vừa dựng lên, hay đúng hơn là anh đã cùng cô dựng nên trong suốt thời gian qua. Áp lực công việc, gánh nặng tài chính, những kỳ vọng từ gia đình, tất cả như những sợi xích vô hình trói buộc anh, khiến anh mất đi khả năng thể hiện cảm xúc, mất đi khả năng giao tiếp.
Linh đứng dậy. Cô không dọn dẹp bát đĩa. Cô chỉ đơn giản là đặt chúng xuống bồn rửa, rồi đi vào phòng thay đồ. Khánh nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc, tiếng cửa tủ khép lại. Cô bước ra với bộ trang phục công sở quen thuộc, một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt và quần tây. Trang phục của cô luôn thanh lịch, tinh tế, nhưng hôm nay, nó dường như không thể che giấu được sự tiều tụy, yếu ớt của cô. Mái tóc vẫn buông xõa, không được chải chuốt cẩn thận như mọi khi.
Cô cầm chìa khóa xe, túi xách, và điện thoại. Tất cả diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Khánh vẫn ngồi trên giường, nhìn cô. Anh muốn gọi cô lại, muốn níu giữ cô. Nhưng lời nói lại nghẹn lại. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, và Linh đang từ từ bước ra xa bờ vực.
Linh đi qua cửa, không một lời tạm biệt, không một cái nhìn. Tiếng cửa căn hộ khép lại nhẹ nhàng, nhưng đối với Khánh, nó như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo theo một cơn gió lạnh lẽo thổi qua căn phòng, cuốn đi những hơi ấm cuối cùng còn sót lại. Anh vẫn bất động trên giường, nghe tiếng bước chân của Linh xa dần trên hành lang, tiếng thang máy kêu lên rồi lại chìm vào im lặng. Cô đã rời đi sớm hơn mọi ngày. Cô đã rời đi mà không nói một lời nào với anh.
"Không còn sức để chờ đợi nữa," Linh tự nhủ, câu nói vang vọng trong tâm trí cô khi chiếc xe của cô lướt trên những con đường vẫn còn ướt át hơi sương. Đèn đường vẫn còn mờ ảo, và những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời như những khối bê tông vô cảm. Cảm giác trống rỗng vẫn bủa vây, khiến cô gần như không cảm nhận được gì khác. Cô đã từng khao khát được chia sẻ, được lắng nghe, được thấu hiểu. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi vết thương. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng có những vết thương quá sâu, quá dai dẳng, mà sự im lặng và thiếu thấu hiểu đã biến thành một bức tường không thể nào phá vỡ. Cô đã cố gắng phá vỡ nó, đã dùng hết sức lực của mình để cào xé, để tìm một khe hở. Nhưng bức tường ấy quá kiên cố. Và cô, đã quá mệt mỏi. Không phải là hết yêu, mà là hết sức. Hết sức để níu kéo, hết sức để cố gắng, hết sức để chờ đợi một điều không bao giờ đến.
***
Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' chào đón Linh bằng một bầu không khí quen thuộc: tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đều, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng thảo luận nhóm vang vọng từ phòng họp kính, và mùi cà phê thơm lừng từ khu vực pantry. Ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ kính lớn phản chiếu lên những tòa nhà đối diện, nhưng bên trong văn phòng, hệ thống điều hòa vẫn hoạt động hết công suất, giữ cho không khí luôn mát lạnh và dễ chịu. Các bức tường được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy màu sắc, và những chậu cây xanh lớn đặt rải rác, tạo nên một không gian làm việc năng động và đầy cảm hứng.
Linh bước vào, ánh mắt lướt qua những gương mặt quen thuộc. Mọi người vẫn vậy, vẫn hối hả, vẫn tràn đầy năng lượng. Nhưng cô cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một bóng ma đang trôi dạt giữa dòng người. Cô ngồi xuống bàn làm việc của mình, chiếc ghế xoay quen thuộc, trước màn hình máy tính sáng trưng. Mở phần mềm thiết kế, mở những dự án đang dang dở, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng, không thể nào neo đậu vào những đường nét, những mảng màu. Cô cố gắng gõ phím, cố gắng di chuột, nhưng ngón tay cô như nặng trĩu, chậm chạp. Sự nhiệt huyết, niềm đam mê thường ngày, tất cả dường như đã bị bào mòn, chỉ còn lại sự uể oải, vô cảm.
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc. Cô nhớ về những ngày tháng cô say mê vẽ vời, say mê thiết kế, say mê biến những ý tưởng trong đầu thành hiện thực. Cô đã từng mơ về việc xây dựng một ngôi nhà, không phải là một ngôi nhà xa hoa, mà là một không gian ấm cúng, nơi mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của tình yêu, của sự sẻ chia. Những ước mơ nhỏ bé ấy, giờ đây, lại trở thành những mũi dao găm vào trái tim cô.
"Linh, cậu ổn không? Trông cậu mệt mỏi quá."
Tiếng nói quen thuộc của Trâm vang lên bên tai, kéo Linh trở về thực tại. Cô quay lại, thấy Trâm đang đứng cạnh bàn làm việc của mình, đôi mắt to tròn, lấp lánh sự lo lắng. Trâm, với mái tóc dài uốn nhẹ, chiếc váy hoa trẻ trung, luôn là một nguồn năng lượng tích cực, một người bạn mà Linh luôn có thể tin cậy.
Linh gượng cười, nụ cười không thể che giấu đi sự mệt mỏi trong đôi mắt cô. "Tớ ổn, chỉ hơi thiếu ngủ thôi." Giọng cô yếu ớt, khản đặc, như thể cô vừa trải qua một trận ốm dài. Cô không muốn kể lể, không muốn than vãn. Cô biết Trâm sẽ lo lắng, sẽ an ủi, nhưng cô không muốn gieo thêm gánh nặng cho bạn mình. Hơn nữa, cô cảm thấy mình không có gì để nói. Những lời nói đều trở nên vô nghĩa khi người nghe không thể hiểu, không thể cảm nhận.
Trâm không tin. Cô đặt nhẹ bàn tay lên vai Linh, một cái chạm nhỏ nhưng đầy sự quan tâm. Bàn tay Trâm ấm áp, nhưng Linh chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong mình. "Cậu đừng giấu tớ. Tớ biết cậu không ổn. Có chuyện gì thì nói với tớ nhé." Ánh mắt Trâm xoáy sâu vào Linh, như muốn đọc thấu những nỗi niềm đang giấu kín. Mùi nước hoa nhẹ nhàng từ Trâm phảng phất, mang theo chút tươi mới, nhưng không thể xua đi cái mùi ẩm mốc, buồn bã đang bám víu lấy Linh.
Linh khẽ lắc đầu. "Ừ, tớ biết rồi." Cô nói, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc. Cô không thể nói ra. Cô không thể diễn tả cái cảm giác trống rỗng, cái sự kiệt sức khi phải cố gắng duy trì một mối quan hệ mà dường như chỉ có mình cô đang nỗ lực. Cô không thể nói rằng cô cảm thấy mình như một món đồ cũ kỹ, bị bỏ xó trong một căn phòng đầy những thứ mới mẻ, lấp lánh mà Khánh đang theo đuổi. Cô không thể nói rằng cô cảm thấy tình yêu của họ đang dần chết đi trong sự im lặng, trong những khoảng cách vô hình.
Trâm nhìn Linh thêm một lúc, ánh mắt vẫn đầy sự lo lắng. Cô biết Linh là người nhạy cảm, và mỗi khi Linh thu mình lại như thế này, đó là dấu hiệu của một tổn thương sâu sắc. Nhưng Trâm cũng hiểu rằng có những lúc, người ta cần không gian để tự chữa lành, để tự đối mặt với những nỗi đau của mình. Cô siết nhẹ vai Linh một cái, rồi thở dài, quay trở lại bàn làm việc của mình. Tiếng gõ bàn phím của Linh lại tiếp tục, chậm rãi, đều đều, như một nhịp đập yếu ớt của một trái tim đang dần héo úa. Linh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Cô tự hỏi, liệu có một lối thoát nào cho cô khỏi cái cảm giác ngột ngạt này không? Liệu cô có thể tìm lại được chính mình, tìm lại được niềm đam mê đã bị chôn vùi bấy lâu nay không? Cô biết, cô cần phải tìm một con ��ường mới, một nơi mà cô được thấu hiểu, được trân trọng, không phải là một "chi phí phát sinh" trong cuộc đời ai đó.
***
Buổi tối buông xuống, mang theo một làn gió dịu mát xua đi cái nóng oi ả ban ngày. Đèn đường đã bắt đầu rọi sáng những con phố tấp nập. Khánh trở về căn hộ. Vừa mở cửa, một luồng không khí lạnh lẽo đã ập vào mặt anh. Căn phòng tối om, không một ánh đèn, không một tiếng động. Đây không phải là sự im lặng quen thuộc của một căn nhà trống, mà là một sự im lặng nặng nề, đáng sợ, như thể nó đang nuốt chửng mọi âm thanh, mọi hơi ấm. Mùi ẩm mốc nhàn nhạt vẫn còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi thức ăn nguội lạnh còn sót lại từ buổi sáng, gợi lên một cảm giác tiêu điều, hoang vắng.
Ánh đèn hành lang hắt vào, vẽ một vệt sáng dài trên sàn nhà gỗ. Khánh đứng lặng một lúc, tay vẫn còn nắm chặt tay nắm cửa. Anh nhận ra sự khác biệt ngay lập tức. Thông thường, Linh sẽ bật đèn, sẽ có tiếng nhạc nhẹ nhàng, hoặc mùi thức ăn thoang thoảng. Nhưng hôm nay, chỉ có bóng tối và sự im lặng. Anh cảm thấy một sự co thắt nhẹ trong lồng ngực. Anh biết, Linh đã ở nhà. Anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, một sự hiện diện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh bật công tắc đèn, ánh sáng vàng nhạt tràn ngập căn phòng, xua đi bóng tối, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề đang bao trùm. Anh nhìn thấy Linh. Cô đang ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa quen thuộc, quay lưng về phía cửa, đôi mắt dán chặt vào cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi. Vẻ mặt cô vô cảm, không một chút biểu lộ cảm xúc. Mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, tạo thành một bóng hình cô đơn trong ánh đèn mờ ảo.
Khánh cởi giày, đặt cặp xuống đất. Anh bước đến gần cô, từng bước chân đều nhẹ nhàng, dè dặt, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó vô cùng mong manh. Anh nhìn vào đôi mắt của Linh, nhưng cô không hề quay đầu lại. Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể cả thế giới này đều không liên quan gì đến cô. Anh cảm thấy một bức tường vô hình, lạnh lẽo, đã thực sự dựng lên giữa hai người. Bức tường ấy không có những vết nứt, không có những lỗ hổng. Nó trơn tru, vững chắc, và hoàn toàn không thể xuyên thủng.
"Linh..." Khánh khẽ gọi tên cô, giọng anh thì thầm, lạc đi trong không khí. "Em chưa ăn tối sao?" Anh hỏi, lời nói chứa đựng một sự lo lắng, nhưng cũng đầy sự bất lực. Anh biết cô không đói. Anh biết cô không muốn ăn. Nhưng anh không biết phải nói gì khác.
Linh khẽ nhúc nhích, nhưng không quay đầu lại. Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sự kiên quyết lạnh lùng. "Em không đói." Cả câu nói chỉ có ba từ, nhưng nó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Khánh. Nó không phải là một lời giận dỗi, một lời trách móc. Nó chỉ đơn giản là một sự thật, một lời tuyên bố về sự thờ ơ, về sự buông bỏ. Mùi hương nến thơm đã tàn phai từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây nó gợi lên một cảm giác tiếc nuối đến tột cùng.
Khánh đứng lặng một lúc, cố gắng tìm kiếm một lời nói, một cử chỉ có thể phá vỡ sự im lặng này. Anh cảm thấy bối rối, cảm thấy tội lỗi. Anh biết cô đang tổn thương. Anh biết anh là nguyên nhân. Nhưng anh không biết phải làm gì. Anh không thể nói ra những gánh nặng đang đè lên vai mình, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết cô có hiểu không, hay có chấp nhận được không.
"Có chuyện gì... Em có muốn nói chuyện không?" Khánh lắp bắp, lời nói của anh vụng về, ngập ngừng, như một đứa trẻ đang cố gắng xoa dịu một người lớn đang giận dỗi. Anh muốn biết. Anh khao khát được cô chia sẻ. Nhưng anh lại là người đã đẩy cô vào sự im lặng này.
Linh im lặng một lúc lâu. Thời gian như ngừng trôi trong căn phòng. Chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều, và tiếng xe cộ vọng từ xa, như những âm thanh từ một thế giới khác. Khánh nín thở, chờ đợi. Anh hy vọng cô sẽ nói, sẽ khóc, sẽ la mắng anh. Bất cứ điều gì, miễn là không phải sự im lặng đáng sợ này.
Nhưng rồi, Linh chỉ khẽ lắc đầu. Một cử chỉ nhỏ, gần như không đáng chú ý, nhưng lại mang sức nặng của một lời phán quyết cuối cùng. "Không có gì để nói." Cô nói, giọng cô vẫn nhỏ, nhưng giờ đây nó vang vọng trong tai Khánh như một tiếng chuông báo tử cho mối tình của họ. Không có gì để nói. Đúng vậy. Họ đã im lặng quá lâu rồi. Họ đã không còn biết cách nói chuyện với nhau nữa rồi. Mọi lời nói giờ đây đều trở nên thừa thãi, vô nghĩa.
Khánh đứng lặng như trời trồng. Anh nhìn bóng lưng cô đơn của Linh, nhìn đôi vai gầy đang run lên khe khẽ. Trong đôi mắt mệt mỏi của anh, Linh hiện lên như một đóa hoa đang dần héo úa vì thiếu nước, và anh, chính là người đã để cho đóa hoa ấy khô héo. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả sự bất lực, sự tuyệt vọng. Anh biết, anh đang làm cô tổn thương. Anh biết, anh đang khiến cô thất vọng. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng về một tương lai "ổn định" cứ đè nặng lên anh, khiến anh quên mất cách thể hiện tình yêu, cách sẻ chia cảm xúc. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, đến nỗi anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là sự hiện diện.
Anh quay người, bước vào phòng, để lại Linh một mình trong không gian trống trải. Tiếng cửa phòng khép lại một cách nhẹ nhàng, như một tiếng thở dài. Linh vẫn ngồi im, không hề cử động, đôi mắt vô hồn dán chặt vào cửa sổ. Cô cảm nhận được sự trống rỗng bên trong mình, một khoảng không lạnh lẽo, vô tận. Cô biết, "anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, dù Khánh chưa từng thốt ra, nhưng giờ đây nó rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải chỉ trong tâm trí Khánh, mà còn trong trái tim của Linh. Cô hiểu. Cô không còn giận. Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, và chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của họ đã đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục giữ nhau lại nữa.
Sự im lặng trong căn hộ trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể nó đang nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại của tình yêu. Linh nhắm mắt lại. Cô biết, đây không phải là kết thúc của một buổi tối lãng mạn. Đây là kết thúc của một nỗ lực mong manh, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chia ly đã được định đoạt từ lâu. Cô sẽ phải tìm một lối thoát khác, một lối thoát cho riêng mình, khỏi con thuyền tình yêu đang chìm dần này. Cô sẽ phải tìm cách để tự chữa lành, để tìm lại chính mình, có thể là quay lại với đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ bê từ lâu, hoặc tìm kiếm sự an ủi ở những người bạn thân thiết như Trâm, hay thậm chí là một môi trường mới nơi cô được thấu hiểu, nơi cô không còn là một "chi phí phát sinh" mà là một giá trị được trân trọng. Bức tường im lặng đã thực sự dựng lên, vững chãi và lạnh lẽo, báo hiệu một giai đoạn cô lập cảm xúc sắp tới, nơi cô sẽ bắt đầu tách mình khỏi mối quan hệ này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.