Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 222: Những Cử Chỉ Vô Vọng
Khánh lặng lẽ đẩy cánh cửa phòng ngủ khép lại. Âm thanh nhỏ đến nỗi gần như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đang bao trùm căn hộ, một sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng mưa đêm qua. Anh đứng đó một lúc, lưng tựa vào cánh cửa gỗ mát lạnh, cảm nhận sự trống rỗng lan tỏa từ phòng khách vọng vào. Ánh đèn vàng leo lét từ đèn ngủ hắt ra, không đủ để xua đi bóng tối bủa vây xung quanh, chỉ đủ để tô đậm thêm bóng hình cô đơn của Linh vẫn ngồi bất động trên sofa. Cô như một bức tượng sống, một phần của nội thất, không cử động, không một lời chào, ngay cả khi anh vừa bước vào. Hơi thở của Khánh nặng nề, lồng ngực anh như bị một tảng đá vô hình đè nén. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí ẩm và se lạnh sau cơn mưa, mà còn từ chính người con gái anh yêu đang ở ngay đây, cách anh chỉ vài bước chân.
Anh nhìn Linh, đôi mắt cô dán chặt vào khoảng không trước mặt, trống rỗng, vô hồn. Không còn ánh lửa giận hờn, không còn dấu vết của sự tổn thương hay khao khát được thấu hiểu mà anh đã quen thuộc. Chỉ còn lại một sự kiệt quệ đến cùng cực, một sự chấp nhận buông bỏ đến đáng sợ. Cảm giác tội lỗi trào dâng, nặng trĩu đè lên lồng ngực Khánh. Anh biết, anh là nguyên nhân của sự trống rỗng ấy. Anh đã làm cô tổn thương. Anh đã đẩy cô vào cái vực sâu của sự im lặng này. Từng thớ thịt trên cơ thể anh như đang gào thét muốn lao đến, ôm chặt lấy cô, muốn nói ra hàng vạn lời xin lỗi, muốn xoa dịu nỗi đau đang hiển hiện rõ ràng trên khuôn mặt cô. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Cổ họng anh nghẹn lại, khô khốc. Từ ngữ như bị mắc kẹt, không thể thoát ra. Anh khao khát được cô chia sẻ, khao khát được nghe cô nói, dù là một lời trách móc, một tiếng khóc nức nở. Bất cứ điều gì, miễn là không phải sự im lặng đáng sợ này. Anh biết mình vụng về, anh biết mình không giỏi bày tỏ, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy bất lực đến thế. Nỗi sợ hãi len lỏi, bóp nghẹt trái tim anh. Anh sợ hãi sự xa cách này, sợ hãi rằng anh đã mất cô thật rồi.
Khánh lặng lẽ cất chiếc cặp da xuống ghế, tiếng da chạm vào vải nỉ tạo nên một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Anh bước vào phòng tắm, thay bộ đồ công sở đã nhàu nhĩ sau một ngày dài làm việc căng thẳng bằng một chiếc quần đùi và áo phông thoải mái hơn. Mỗi cử động của anh đều chậm rãi, như thể anh đang cố gắng kéo dài thời gian, kéo dài cái khoảnh khắc phải đối diện với thực tại nghiệt ngã. Anh nhìn mình trong gương, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ và áp lực. Anh tự hỏi, người đàn ông này, có còn là người mà Linh từng yêu say đắm không? Hay anh đã biến thành một cỗ máy chỉ biết làm việc và gánh vác, quên mất cách yêu thương và sẻ chia?
Trở ra từ phòng tắm, anh lại đứng đó, nhìn Linh. Đôi mắt anh tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy cô vẫn còn ở đây, vẫn còn là Linh của anh. Một cái chớp mắt, một hơi thở sâu, hay chỉ là một cái quay đầu nhẹ. Nhưng không. Cô vẫn bất động, như một bức tranh buồn được vẽ bằng nỗi cô đơn. Mùi hương nến thơm đã tàn phai từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây nó không còn gợi lên sự lãng mạn, mà chỉ là một cảm giác tiếc nuối đến tột cùng, như dư vị của một giấc mơ đã vỡ vụn. Khánh biết, anh có thể đến gần, đặt tay lên vai cô, ôm cô vào lòng. Anh đã từng làm thế hàng trăm lần. Nhưng giờ đây, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa họ, quá cao, quá lạnh lẽo. Anh sợ, sợ rằng cử chỉ của anh sẽ chỉ làm cô thêm khó chịu, sợ rằng sự chạm vào của anh sẽ bị đẩy ra, sợ rằng mọi nỗ lực của anh giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến nỗi nó như xé toạc không khí im lặng. Anh bước vào bếp, bật ấm đun nước. Tiếng nước sôi lèo xèo trong ấm, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại không thể xua đi cái không khí ngột ngạt. Anh pha một cốc nước ấm, cho vào một lát gừng mỏng – Linh thích trà gừng ấm khi trời lạnh, anh nhớ rất rõ. Đó là một cử chỉ quen thuộc, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, một cách anh thể hiện sự quan tâm mà không cần lời nói. Anh cầm cốc nước ấm trên tay, hơi nóng phả vào lòng bàn tay anh, nhưng trái tim anh vẫn lạnh buốt. Anh bước đến gần sofa, đặt cốc nước xuống bàn trà, cạnh nơi Linh đang ngồi, đủ gần để cô có thể với tới, nhưng cũng đủ xa để không làm cô cảm thấy bị xâm phạm. Anh không nói một lời. Linh cũng không phản ứng. Cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, như thể không hề nhận thấy sự hiện diện của anh, hay cốc nước gừng ấm đang tỏa hơi dịu nhẹ.
Khánh đứng đó thêm một lúc, đợi chờ. Đợi chờ một cái nhìn, một cái gật đầu, một dấu hiệu nhỏ nhoi. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng đến tàn nhẫn, và đôi mắt vô hồn của Linh. Anh biết cô đang tổn thương, anh biết cô đang kiệt sức. Anh biết anh là nguyên nhân. Nhưng anh không biết phải làm gì. Anh không thể nói ra những gánh nặng đang đè lên vai mình, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết cô có hiểu không, hay có chấp nhận được không. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, đến nỗi anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là sự hiện diện, là sự sẻ chia. Và anh, giờ đây, không còn đủ sức để làm cả hai điều đó một cách trọn vẹn.
Cuối cùng, với một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, Khánh quay người. Anh bước về phía phòng ngủ của mình, để lại Linh một mình trong không gian trống trải, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng xe cộ vọng từ xa, như những âm thanh từ một thế giới khác, xa lạ và vô vọng. Tiếng cửa phòng khép lại một cách nhẹ nhàng, như một tiếng thở dài cuối cùng của một nỗ lực đã thất bại. Linh vẫn ngồi im, không hề cử động, đôi mắt vô hồn dán chặt vào cửa sổ. Cô cảm nhận được sự trống rỗng bên trong mình, một khoảng không lạnh lẽo, vô tận. Cô biết, "anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, dù Khánh chưa từng thốt ra, nhưng giờ đây nó rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải chỉ trong tâm trí Khánh, mà còn trong trái tim của Linh. Cô hiểu. Cô không còn giận. Cô chỉ cảm thấy mệt mỏi, và chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của họ đã đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục giữ nhau lại nữa. Sự im lặng trong căn hộ trở nên nặng nề đến nghẹt thở, như thể nó đang nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại của tình yêu. Linh nhắm mắt lại. Cô biết, đây không phải là kết thúc của một buổi tối lãng mạn. Đây là kết thúc của một nỗ lực mong manh, và có lẽ, là khởi đầu cho một sự chia ly đã được định đoạt từ lâu. Cô sẽ phải tìm một lối thoát khác, một lối thoát cho riêng mình, khỏi con thuyền tình yêu đang chìm dần này. Cô sẽ phải tìm cách để tự chữa lành, để tìm lại chính mình, có thể là quay lại với đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ bê từ lâu, hoặc tìm kiếm sự an ủi ở những người bạn thân thiết như Trâm, hay thậm chí là một môi trường mới nơi cô được thấu hiểu, nơi cô không còn là một "chi phí phát sinh" mà là một giá trị được trân trọng. Bức tường im lặng đã thực sự dựng lên, vững chãi và lạnh lẽo, báo hiệu một giai đoạn cô lập cảm xúc sắp tới, nơi cô sẽ bắt đầu tách mình khỏi mối quan hệ này.
***
Sáng hôm sau, bầu trời vẫn âm u, xám xịt, như thể phản chiếu tâm trạng của căn hộ bên dưới. Có thể có mưa phùn nhẹ, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Khánh thức dậy sớm hơn Linh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không rõ ràng, một khao khát được làm điều gì đó, dù là nhỏ nhặt, để xoa dịu cái không khí nặng nề đang đè nén. Anh bước vào bếp, tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của bát đĩa, ly tách vang lên trong sự tĩnh lặng của buổi sớm. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút ấm áp, một chút quen thuộc. Anh biết Linh thích cà phê sữa, không quá ngọt, và anh đã pha hàng trăm cốc cà phê như thế cho cô trong suốt bốn năm qua. Anh cũng chuẩn bị bữa sáng đơn giản: hai lát bánh mì nướng giòn tan, một chút bơ và mứt dâu. Những hành động này tự động như một phần của bản năng, là những cử chỉ thầm lặng, thực tế mà anh vẫn luôn dùng để thể hiện tình yêu của mình. Anh hy vọng, một cách vô vọng, rằng những điều nhỏ nhặt này có thể phá vỡ bức tường đang ngăn cách họ.
Khi Linh thức dậy, cô bước ra phòng khách với bước chân nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động. Ngoại hình của cô vẫn thanh mảnh, nhưng giờ đây lại mang một vẻ mỏng manh đến lạ. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn xinh đẹp, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây lại chất chứa một sự xa xăm, một nỗi mệt mỏi không thể che giấu. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa tự nhiên, nhưng không còn vẻ bồng bềnh tươi tắn như trước. Cô nhìn thấy cốc cà phê sữa đặt sẵn trên bàn, bên cạnh là đĩa bánh mì nướng. Ánh mắt cô lướt qua chúng một cách hờ hững, không một tia sáng, không một biểu cảm. Cô không nói lời nào. Chỉ một cái gật đầu nhẹ, gần như không đáng chú ý, hoặc đôi khi là không phản ứng gì cả, như thể cô đang đi trong mơ, ở một thế giới khác.
Khánh đứng đó, nhìn cô, cảm thấy một sự thất vọng âm ỉ dâng lên trong lòng. Anh đã cố gắng, ít nhất là theo cách của anh. Anh hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự im lặng. "Em ngủ có ngon không?" Giọng anh trầm khàn, mang theo một chút lo lắng, một chút hy vọng. Câu hỏi của anh lạc đi trong không khí, như một tiếng vọng không có hồi đáp. Linh chỉ khẽ "Ừ" một tiếng, gần như không nghe thấy, rồi ngồi xuống ghế, cầm cốc cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ. Động tác của cô chậm rãi, uể oải, như thể mọi cử động đều cần một nỗ lực lớn. Không có cuộc trò chuyện thực sự nào. Khoảng cách giữa họ không phải là về mặt vật lý, mà là một vực sâu của cảm xúc, một sự ngăn cách không thể chạm tới.
Trong khi Linh chậm rãi dùng bữa sáng, Khánh lại lảng tránh vào những công việc lặt vặt. Anh phát hiện ra chiếc bóng đèn ở hành lang có vẻ hơi yếu, và cái vòi nước trong nhà bếp có tiếng rò rỉ rất nhỏ. Những việc này anh đã định sửa từ lâu nhưng cứ trì hoãn. Giờ đây, chúng trở thành một cái cớ, một cách để anh bận rộn tay chân, để tránh phải đối mặt với sự im lặng và xa cách của Linh. Anh lấy thang, lấy hộp đồ nghề. Tiếng lạch cạch của kim loại, tiếng vặn vít, tiếng bước chân trên thang. Những âm thanh ấy vang vọng trong căn hộ, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống giữa hai người. Anh muốn chứng minh rằng anh vẫn quan tâm, rằng anh vẫn có ích, rằng anh vẫn là người có thể chăm sóc cô. Những hành động thực tế, cụ thể, đó là ngôn ngữ tình yêu của anh. Nhưng ngôn ngữ đó, giờ đây, dường như đã trở nên vô nghĩa.
Linh vẫn ngồi đó, ăn từng miếng bánh mì nướng, ánh mắt vô định. Cô không nhìn Khánh. Cô không nói gì. Cô không hỏi anh đang làm gì, cũng không cảm ơn anh vì bữa sáng. Sự thờ ơ của cô không phải là sự giận dỗi, mà là một sự kiệt sức đến cùng cực, một sự chấp nhận rằng mọi nỗ lực đều vô ích. Cô đã cố gắng quá nhiều, đã khao khát quá nhiều, đã chờ đợi quá lâu. Và giờ đây, mọi thứ chỉ còn là sự trống rỗng. Mùi cà phê nguội dần trong cốc, mùi bánh mì nướng thoang thoảng rồi tan biến. Thay vào đó là một thứ mùi khó tả của không khí ẩm, của sự ngột ngạt, và của một tình yêu đang dần héo mòn. Khánh nhìn cô từ xa, bàn tay anh siết chặt chiếc tua vít. Anh cảm thấy bất lực. Anh biết rằng những cố gắng của anh, dù xuất phát từ tình yêu, giờ đây cũng chỉ như những giọt nước đổ vào biển cả. Chúng không thể phá vỡ bức tường im lặng mà Linh đã dựng lên để bảo vệ chính mình.
Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" bắt đầu hình thành rõ nét hơn trong tâm trí anh. Anh không hề hết yêu cô. Tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt. Nhưng gánh nặng trên vai anh, áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng về một tương lai "ổn định" mà anh đang cố gắng xây dựng, đã bào mòn tất cả năng lượng của anh. Anh không còn đủ sức để thể hiện tình yêu theo cách cô cần, để lắng nghe cô, để thấu hiểu những cảm xúc phức tạp trong cô. Anh đã trở thành một người đàn ông mệt mỏi, cằn cỗi, không thể đáp ứng được khao khát được yêu thương và được hiện diện của Linh.
Khánh hoàn thành việc sửa bóng đèn và vòi nước. Anh cất đồ nghề gọn gàng, lau tay. Căn hộ giờ đây có vẻ sáng sủa hơn một chút, và tiếng rò rỉ đã biến mất. Nhưng không khí giữa họ vẫn không thay đổi. Linh đã ăn xong bữa sáng, cô đặt đĩa và cốc vào bồn rửa chén một cách nhẹ nhàng rồi lặng lẽ đi vào phòng. Không một lời nói, không một cái nhìn. Cánh cửa phòng cô khép lại, một lần nữa, để lại Khánh một mình trong sự im lặng. Anh biết, sự thu mình và thờ ơ của Linh là dấu hiệu cho một giai đoạn cô lập cảm xúc sắp tới. Cô đang bắt đầu tách mình khỏi mối quan hệ này, chuẩn bị cho những quyết định mạnh mẽ hơn về sau. Và anh, dù nhận ra điều đó, vẫn không thể làm gì để ngăn cản.
***
Vài đêm sau, Khánh ngồi một mình trong căn hộ của mình, trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Ánh đèn thành phố lấp lánh rực rỡ bên ngoài cửa sổ kính lớn, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng không thể xua đi bóng tối u uất trong tâm hồn anh. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Tiếng còi xe vọng từ xa, nhỏ xíu, như những âm thanh của một thế giới đang vội vã, khác hẳn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng anh. Mùi nước hoa nam tính của anh, mùi sách cũ, và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí sang trọng, yên tĩnh, nhưng giờ đây lại trở nên cô độc, ngột ngạt với những suy nghĩ đang vần vũ trong tâm trí Khánh.
Anh ngồi đó, bất động trên chiếc ghế bành da, đôi mắt sâu hoắm nhìn xa xăm vào khoảng không. Những cố gắng nhỏ nhặt của anh để bù đắp, để hàn gắn, đã thất bại hoàn toàn. Cốc trà gừng ấm, bữa sáng đã chuẩn bị sẵn, những sửa chữa lặt vặt trong căn hộ của Linh – tất cả đều như những viên sỏi ném vào một cái giếng không đáy. Anh cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường, hoặc tệ hơn, một con người đã rút hoàn toàn vào thế giới riêng của mình, không còn muốn lắng nghe, không còn muốn cảm nhận. Sự thờ ơ của Linh, cái cách cô nhìn xuyên qua anh như một bóng ma, đã khắc sâu vào trái tim anh một vết sẹo mới, sâu hơn bất kỳ lời trách móc hay giận hờn nào.
Trong một khoảnh khắc của sự tuyệt vọng, Khánh với tay lấy chiếc hộp nhung đặt trên bàn trà. Đó là chiếc hộp chứa đựng chiếc nhẫn đính hôn anh đã chuẩn bị từ lâu, biểu tượng cho một lời hứa, một tương lai mà anh hằng mơ ước. Anh mở nắp hộp. Ánh sáng mờ ảo từ thành phố hắt vào, khiến viên kim cương nhỏ lấp lánh một cách lạnh lẽo. Anh lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, đặt nó vào lòng bàn tay. Kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt anh, mang theo một cảm giác nhói buốt đến tận tâm can. Nó là biểu tượng cho lời hứa anh không thể thực hiện, cho gánh nặng của một tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng nhưng lại đánh mất hiện tại.
Anh siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Chiếc nhẫn không chỉ lạnh về vật lý, mà còn lạnh về cảm xúc. Nó là một lời nhắc nhở không ngừng về sự bất lực của anh, về sự tội lỗi mà anh đang mang trong mình. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Linh với đôi mắt trống rỗng, vô hồn, nhưng vô ích. Khuôn mặt cô cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một lời buộc tội không lời. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy, từng chỉ là một suy nghĩ mơ hồ, giờ đây đã trở thành một chân lý nghiệt ngã, vang vọng trong đầu anh. Anh không hết yêu Linh. Tình yêu vẫn còn đó, là một sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt. Nhưng anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để duy trì nó, để thể hiện nó theo cách mà Linh cần. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, để gánh vác áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, những lo toan cho một tương lai "ổn định" mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Nhưng trong quá trình đó, anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và hành trình ấy cần có sự hiện diện, sự thấu hiểu, và những lời yêu thương được nói ra.
Anh tự hỏi, liệu mình có còn xứng đáng với tình yêu này không? Liệu anh có thể làm gì để cứu vãn nó? Những cử chỉ thầm lặng của anh đã không còn hiệu quả. Bức tường im lặng của Linh đã quá vững chãi. Anh biết rằng một cuộc đối thoại trực tiếp là không thể tránh khỏi, một cuộc đối mặt mà anh đã cố gắng trì hoãn. Anh hình dung ra khoảnh khắc đó, khoảnh khắc mà anh sẽ phải đối mặt với Linh, với đôi mắt trống rỗng của cô, và anh sẽ phải nói ra, hay cố gắng nói ra, những gánh nặng đang đè nén anh. Nhưng anh sợ, sợ rằng dù có nói ra, anh cũng không thể diễn tả hết được sự mệt mỏi, sự bất lực, sự cô đơn mà anh đang trải qua. Anh sợ rằng những lời nói của anh sẽ lại trở nên vụng về, lại vô tình làm tổn thương cô thêm một lần nữa.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến tận cùng của sự tuyệt vọng. Anh mở lòng bàn tay, nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trong ánh đèn thành phố. Nó lạnh buốt, như chính tình yêu của họ lúc này. Anh biết, sự im lặng và thờ ơ của Linh là dấu hiệu rõ ràng nhất cho một sự kết thúc. Cô đang dần tách mình ra, tự chữa lành vết thương lòng bằng cách dựng lên một bức tường không thể xuyên phá. Và anh, kẻ đã gây ra vết thương đó, giờ đây chỉ có thể đứng nhìn, bất lực, cô đơn. Anh không bỏ em, anh tự nhủ thầm. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và có lẽ, đó chính là lý do mạnh mẽ nhất để họ phải buông tay.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.