Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 223: Giọt Nước Cuối Cùng
Khánh siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Kim loại lạnh buốt như chạm vào tận cùng tâm can, không chỉ bởi nhiệt độ mà còn bởi sức nặng của lời hứa chưa thể cất thành lời, của một tương lai đang dần tuột khỏi tầm tay. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ, vẻ đẹp của nó giờ đây trở nên thật trống rỗng, vô nghĩa. Nó là biểu tượng cho gánh nặng mà anh đang oằn mình gánh vác, cho những đêm dài thao thức tính toán, những bữa ăn vội vã, những cuộc họp căng thẳng đến kiệt sức. Anh muốn một cuộc sống đủ đầy cho Linh, một mái ấm vững chắc để cô không bao giờ phải lo toan, nhưng trong quá trình đó, anh đã đánh mất chính mình, đánh mất cả khả năng để yêu thương một cách trọn vẹn.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến tận cùng của sự tuyệt vọng, tự nhủ thầm: *Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.* Câu nói ấy, từng là một suy nghĩ mơ hồ, giờ đây đã trở thành một chân lý nghiệt ngã, vang vọng trong đầu anh. Anh không hết yêu Linh. Tình yêu vẫn còn đó, là một sợi chỉ mỏng manh nhưng bền chặt, đau đáu trong lồng ngực. Nhưng anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để duy trì nó, để thể hiện nó theo cách mà Linh cần. Anh đã gồng mình quá lâu, quá sức, để gánh vác áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, những lo toan cho một tương lai "ổn định" mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Nhưng trong quá trình đó, anh đã quên mất rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình, và hành trình ấy cần có sự hiện diện, sự thấu hiểu, và những lời yêu thương được nói ra.
Anh biết, sự im lặng và thờ ơ của Linh là dấu hiệu rõ ràng nhất cho một sự kết thúc đang đến gần. Cô đang dần tách mình ra, tự chữa lành vết thương lòng bằng cách dựng lên một bức tường không thể xuyên phá. Và anh, kẻ đã gây ra vết thương đó, giờ đây chỉ có thể đứng nhìn, bất lực, cô đơn. Khánh khẽ đặt chiếc nhẫn trở lại vào hộp nhung, rồi cất nó vào ngăn tủ khóa. Một hành động vô thức, như thể anh đang cất giữ một bí mật, một lời hứa không thể thực hiện, một phần của quá khứ đẹp đẽ nhưng giờ đây đã nhuốm màu đau thương. Anh đứng dậy, vươn vai mỏi mệt, bóng anh đổ dài trên nền nhà lát gạch men lạnh lẽo. Đêm đã khuya, nhưng không gian trong căn hộ vẫn mang một vẻ nặng nề khó tả, như thể nó đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi được. Cuộc đối mặt, dù muốn hay không, cũng đã cận kề.
***
Trong căn hộ của Linh, không khí đặc quánh sự tĩnh mịch, nặng nề đến nghẹt thở. Ngoài trời, đêm Sài Gòn vẫn oi ả, nhưng bên trong bốn bức tường, một cơn bão cảm xúc đang âm ỉ chờ đợi. Linh ngồi trên ghế sofa bọc vải màu be, dáng người thanh mảnh của cô như chìm hẳn vào lớp đệm mềm mại. Đôi mắt to tròn của cô, vốn thường long lanh và giàu cảm xúc, giờ đây sưng húp nhưng khô khốc, không còn một giọt nước mắt nào để rơi. Cô đã khóc cạn khô trong những đêm dài thức trắng, gặm nhấm nỗi cô đơn và sự lạnh nhạt đến vô vọng. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực và một quyết tâm sắt đá, đẩy cô vượt qua giới hạn của sự chịu đựng.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, đều đặn và lạnh lùng, như đang đếm ngược từng giây đến một khoảnh khắc không thể tránh khỏi. Mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao khứa vào lòng Linh, nhắc nhở cô về thời gian đã trôi qua trong im lặng, về những lời yêu thương không được nói ra, về những cái ôm không còn đủ ấm. Căn phòng, vốn là tổ ấm của hai người, giờ đây trở nên xa lạ, lạnh lẽo, chỉ có tiếng lòng cô đập loạn xạ, dữ dội như muốn xé toạc lồng ngực. Cô đã chờ đợi. Chờ đợi một lời giải thích, một cái ôm, một ánh mắt thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, sự thờ ơ, và những cử chỉ vô vọng mà Khánh đã cố gắng thực hiện như một cách bù đắp vụng về, không chạm đến được tâm hồn cô.
Khi cánh cửa căn hộ khẽ mở, và bóng Khánh đổ dài vào gian phòng khách, Linh cảm nhận ngay được sự thay đổi trong không khí. Một bức tường vô hình nhưng lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như thể nó đã được dựng lên từ những ngày dài xa cách, từ những đêm dài cô độc. Khánh, với dáng người cao ráo nhưng có phần hơi gầy vì những áp lực công việc đè nặng, bước vào. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu hoắm lẩn tránh ánh nhìn của cô. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn nhà, âm thanh trầm đục vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một sự phá vỡ bất đắc dĩ của sự im lặng đã kéo dài quá lâu. Anh cảm thấy áp lực đè nặng trên vai, một gánh nặng vô hình mà anh không thể gọi tên, không thể chia sẻ.
Linh đứng dậy, từng cử động chậm rãi nhưng dứt khoát, đối diện với anh. Ngoại hình nhẹ nhàng, nữ tính của cô giờ đây ẩn chứa một sức mạnh kiên cường, một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ rơi lệ mà anh từng biết. Cô đã vượt qua ngưỡng của sự đau khổ, để đối diện với sự thật.
“Anh về rồi à?” Giọng Linh cất lên, lạnh lùng, không cảm xúc, gần như vô hồn, khác hẳn với ngữ điệu dịu dàng thường ngày của cô. Nó như một lời chào hỏi xã giao, chứ không phải lời chào của một người vợ dành cho chồng, một người yêu dành cho người yêu.
Khánh giật mình. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy một vực thẳm trống rỗng. Anh muốn nói một điều gì đó, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng những lời nói cứ nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể thốt nên lời. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu, “Ừ.” Câu trả lời ngắn gọn, cụt lủn, như một sự thừa nhận cho tất cả những gì đang diễn ra, cho sự xa cách không thể chối cãi. Anh tránh né ánh mắt cô, cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào.
Một khoảnh khắc im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, như một màn sương mù dày đặc che phủ lấy hai con người đang đứng đối diện nhau. Tiếng kim đồng hồ vẫn tích tắc, đều đặn và khắc khoải. Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng. Cô biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Không còn đường lui nữa.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Giọng Linh vang lên, kiên quyết, dứt khoát, cắt xuyên qua sự im lặng. Nó không phải là một lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh, một sự đòi hỏi không thể chối từ. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, không còn lẩn tránh, không còn sợ hãi. Đó là ánh mắt của một người đã chịu đựng đến giới hạn cuối cùng, và giờ đây, cô cần một câu trả lời. Khánh cảm thấy toàn thân cứng đờ. Anh biết điều này sẽ đến. Anh đã hình dung ra nó trong vô số đêm mất ngủ. Nhưng giờ đây, khi nó thực sự xảy ra, anh vẫn không thể chuẩn bị được. Anh chỉ có thể đứng đó, bất động, chờ đợi cơn bão.
***
Đêm Sài Gòn vẫn oi ả, nhưng bên trong căn hộ, không khí đặc quánh sự ngột ngạt, nặng nề đến khó thở. Tiếng kim đồng hồ vẫn đều đặn tích tắc, như đếm ngược từng nhịp cho một điều gì đó đang dần kết thúc. Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Cô bắt đầu cuộc đối chất, giọng cô run rẩy nhưng mỗi lời nói đều như mũi dao sắc bén cứa vào không khí, cứa vào trái tim Khánh, cứa vào cả chính cô.
“Anh biết em đã mong chờ điều gì không, Khánh?” Linh hỏi, giọng cô nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào anh, xuyên thấu qua vẻ mệt mỏi và bất lực của anh. “Em không cần những lời hứa xa vời, không cần những kế hoạch viển vông về một tương lai xa xôi mà anh luôn miệng nói tới. Em không cần cuộc sống xa hoa, không cần những món quà đắt tiền anh cố gắng kiếm về. Em… em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây với em! Ở đây, bên cạnh em, lắng nghe em, thấu hiểu em.”
Những lời nói của Linh như một dòng suối vỡ bờ, tuôn trào không ngừng. Cô nói về sự lạnh nhạt, về những tin nhắn trả lời chậm dần, về những bữa ăn im lặng, về những cái ôm không còn đủ ấm. Cô nói về cảm giác cô đơn ngay cả khi có anh ở bên, về những mong muốn bị lãng quên, về những lần cô cố gắng kết nối nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng. Đôi mắt cô bắt đầu đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra, nhưng cô vẫn cố giữ vững giọng điệu, không muốn để mình trở nên yếu đuối. Cô đã quá mệt mỏi để khóc trong im lặng. Giờ đây, cô muốn anh thấy, muốn anh cảm nhận được nỗi đau của cô.
“Anh còn yêu em không?” Câu hỏi của Linh vang lên, như một tiếng sét đánh ngang tai Khánh. Giọng cô nghẹn ngào, tuyệt vọng, chứa đựng tất cả những nghi ngờ, những tổn thương đã tích tụ bấy lâu. “Hay anh đã quá mệt mỏi để yêu em rồi? Mệt mỏi đến mức không còn một chút sức lực nào để dành cho em nữa sao?” Cô tiến gần hơn một bước, cố gắng nắm lấy bàn tay anh, bàn tay mà cô từng cảm thấy ấm áp và vững chãi. Nhưng Khánh khẽ rụt tay lại, một cử chỉ vô thức, một phản xạ của sự bất lực và sợ hãi. Anh không muốn cô chạm vào bàn tay đang siết chặt nỗi đau và gánh nặng của anh, không muốn cô cảm nhận được sự lạnh lẽo và tuyệt vọng đang ngự trị trong lòng anh.
Cử chỉ nhỏ bé đó, dù vô thức, lại như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào trái tim Linh. Những giọt nước mắt mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa. Chúng lăn dài trên má, nóng hổi, mặn chát, làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Cô không còn cố giữ giọng điệu nữa, tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng, dữ dội và đầy xót xa. “Anh nhìn em đi, Khánh! Anh có thấy em đang đau khổ thế nào không? Anh có thấy em đang tan vỡ từng chút một không?”
Khánh đứng bất động, mặt anh tái mét, lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực. Đôi mắt anh nhìn đi chỗ khác, tránh né ánh mắt của Linh, như thể không thể đối diện với nỗi đau mà anh đã gây ra. Anh muốn ôm cô, muốn nói rằng anh vẫn yêu cô, muốn giải thích về những gánh nặng đang đè nén anh, về những áp lực tài chính, những kỳ vọng gia đình, những lo toan cho một tương lai mà anh tin rằng sẽ là hạnh phúc cho cả hai. Nhưng những lời nói cứ nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh cảm thấy mình như một kẻ câm, không thể thốt nên lời. Anh sợ rằng dù có nói ra, những lời nói vụng về của anh cũng sẽ không thể diễn tả hết được sự mệt mỏi, sự bất lực, sự cô đơn mà anh đang trải qua, và chỉ vô tình làm tổn thương cô thêm một lần nữa. Mùi không khí ngột ngạt, có chút ẩm mốc trong căn phòng dường như cũng đang bóp nghẹt anh, khiến anh cảm thấy cơ thể rã rời vì kiệt sức.
“Tương lai của chúng ta là gì, Khánh?” Linh nức nở, giọng cô lạc đi trong tiếng khóc. “Hay chỉ là sự im lặng này, mãi mãi như thế này sao? Em đã nghĩ chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ. Em đã nghĩ chúng ta sẽ có một tổ ấm, một gia đình. Nhưng bây giờ… em không còn thấy gì nữa. Em không thấy anh ở đó. Em không thấy chúng ta ở đó.” Cô gục đầu xuống, những tiếng nức nở mỗi lúc một lớn hơn, xé nát sự tĩnh mịch của đêm. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời thốt ra từ trái tim cô, đầy đau đớn, đầy khao khát, nhưng cũng đầy tuyệt vọng.
Khánh vẫn đứng đó, như một bức tượng, không nói nên lời. Anh chỉ có thể nhìn cô, nhìn người con gái mà anh yêu thương đang tan vỡ trước mắt mình, và cảm thấy một sự bất lực tột cùng. Anh biết, sự im lặng của anh lúc này còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Nó không chỉ là sự bất lực trong giao tiếp, mà còn là sự bất lực trong tình yêu, trong việc thấu hiểu và xoa dịu nỗi đau của người mình yêu. Anh tự dằn vặt. Anh đã làm gì? Anh đã biến tình yêu này thành ra thế nào? Ánh sáng yếu ớt của đèn phòng hắt lên không gian tĩnh mịch, chiếu rọi vào khuôn mặt đẫm lệ của Linh và vẻ mặt tái mét, bất động của Khánh, tạo nên một bức tranh đầy bi kịch, một dấu chấm hết cho những hy vọng cuối cùng. Linh cảm thấy cơ thể rã rời, kiệt sức, như thể tất cả năng lượng sống đã bị vắt kiệt. Cô đã nói ra tất cả, đã bộc lộ hết nỗi đau của mình, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng tàn nhẫn. Sự tuyệt vọng dâng lên đỉnh điểm, cuốn lấy cô vào một vòng xoáy không lối thoát. Cô biết, đã đến lúc phải buông tay. Không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô nhận ra, Khánh không thể diễn đạt gánh nặng của mình. Và sự không thể kết nối cảm xúc này, sự im lặng đầy đau đớn này, đã đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực của sự tan vỡ, báo hiệu một quyết định mạnh mẽ hơn sắp xảy ra.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.