Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 224: Lời Nói Mắc Kẹt, Trái Tim Lạnh Lẽo

Không khí trong căn phòng của Linh đặc quánh lại, nặng nề hơn cả mùi ẩm mốc sau cơn mưa vừa tạnh. Từng hạt nước vẫn còn đọng trên khung cửa sổ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn đường xa xăm, vẽ nên những vệt sáng run rẩy trên nền gạch lạnh. Linh vẫn đứng đó, quay lưng ra cửa sổ, bóng lưng gầy gò run rẩy trong ánh đèn vàng vọt, tựa như một bức tượng điêu khắc từ nỗi đau. Cô không còn khóc nức nở, nhưng những tiếng nức nở trầm thấp vẫn thỉnh thoảng bật ra khỏi cổ họng, như những cơn co thắt vô hình đang xé nát lồng ngực. Mùi hương quen thuộc của cô, thường ngày vẫn phảng phất đâu đây, giờ đây dường như cũng bị không khí nặng nề này nuốt chửng, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và xa lạ.

Khánh đứng cách đó vài bước chân, đôi mắt dán chặt vào tấm lưng mảnh mai ấy, một sự bất lực ghì chặt lấy anh đến mức anh cảm thấy lồng ngực mình như bị nén lại. Anh muốn bước tới, muốn ôm cô vào lòng, muốn gỡ bỏ bức tường vô hình đang ngăn cách hai người. Nhưng mỗi khi anh nhúc nhích, một nỗi sợ hãi vô hình lại kéo anh lại, như sợ rằng bất kỳ hành động nào của anh lúc này cũng sẽ chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn. Anh giơ tay ra, một cử chỉ vô thức đầy khao khát, muốn chạm vào bờ vai đang run rẩy của cô, muốn truyền cho cô một chút hơi ấm, một chút an ủi. Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh còn chưa chạm tới, Linh khẽ rụt người lại, một chuyển động nhỏ bé nhưng dứt khoát, như chạm phải lửa. Cử chỉ ấy như một nhát dao nữa xé toạc trái tim Khánh, khoét sâu thêm vào vết thương đã rỉ máu. Anh biết, đó không phải là sự ghét bỏ, mà là một phản xạ tự vệ, một sự phòng thủ được dựng lên từ quá nhiều tổn thương và thất vọng.

“Linh…” Giọng Khánh khàn đặc, mỗi âm tiết bật ra đều mang theo sự nặng nề của tuyệt vọng và bất lực. “Anh… anh xin lỗi.” Anh chỉ có thể nói được vậy, ba từ nghe thật cũ kỹ và vô nghĩa trong bối cảnh này. Lời xin lỗi của anh nghe thật yếu ớt, lạc lõng giữa căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa như lời than vãn não nề và nhịp thở nặng nề của chính anh. Anh muốn xin lỗi vì tất cả: vì sự im lặng của anh, vì sự mệt mỏi đã khiến anh trở nên vô tâm, vì những gánh nặng anh không thể chia sẻ, vì đã để cô phải đau khổ đến nhường này. Nhưng tất cả những lý do ấy, anh lại không thể thốt ra thành lời. Cổ họng anh như bị tắc nghẹn, những lời giải thích cứ mắc kẹt lại, tạo thành một khối u ấm ức không thể nuốt trôi.

Linh vẫn không quay lại. Cô vẫn đứng đó, vững vàng một cách đáng sợ, như thể đã chai sạn với mọi cảm xúc. Giọng cô vang lên, lạnh lùng, không một chút hơi ấm, như được lọc qua một lớp băng giá. “Anh xin lỗi vì điều gì?” Cô hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà là để nhấn mạnh sự vô vọng của tình thế. “Vì anh không yêu em đủ, hay vì anh không đủ dũng cảm để nói ra?” Lời nói của cô như một mũi tên tẩm độc, cắm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Khánh. Anh không đủ dũng cảm ư? Có lẽ là vậy. Anh luôn tin rằng mình đang chiến đấu vì tương lai của cả hai, đang gồng mình gánh vác mọi thứ để cô không phải lo lắng. Nhưng chính sự gồng mình ấy, sự im lặng ấy lại trở thành bức tường ngăn cách họ.

Khánh lắc đầu, một cử động vô thức. “Không phải… không phải như vậy…” Anh cố gắng giải thích, nhưng lời nói của anh rời rạc, không thành câu, như những mảnh vỡ vụn vặt không thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. “Anh… anh có những áp lực… công việc… gia đình… anh không muốn em phải lo lắng…” Anh nói, giọng ngày càng nhỏ dần, yếu ớt. Anh muốn kể cho cô nghe về những khoản nợ lớn mà anh phải gánh vác để lo cho mẹ già yếu và em gái đang tuổi ăn học, về những kỳ vọng của dòng họ đặt lên vai người con trai trưởng, về những đêm dài thức trắng làm việc đến kiệt sức để cố gắng chạm tới một vị trí tốt hơn, một mức lương cao hơn, một tương lai vững chắc hơn cho cả hai. Anh muốn cô hiểu rằng mỗi quyết định của anh đều là vì họ, vì một ngày mai anh có thể đường hoàng cầu hôn cô, có thể mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy mà cô xứng đáng. Nhưng tất cả những lời ấy, những gánh nặng ấy, dường như đã trở thành một phần của anh đến mức anh không thể tách rời chúng ra để kể. Chúng đã ăn sâu vào xương tủy, trở thành bản năng tự bảo vệ, bản năng gồng gánh một mình. Anh sợ rằng nếu anh nói ra, cô sẽ thấy anh yếu đuối, sẽ thấy anh không xứng đáng với tình yêu của cô, sẽ thấy gánh nặng đó quá lớn để cô có thể chia sẻ. Và thế là, anh lại chọn cách im lặng, chọn cách đưa ra những lời giải thích chung chung, mơ hồ, không đủ sức nặng để chạm đến trái tim đang tổn thương của Linh.

“Anh không muốn em lo lắng?” Linh lặp lại, giọng cô vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự chua chát, một nỗi đau tột cùng. “Vậy anh có nghĩ đến việc, sự im lặng của anh, sự xa cách của anh, lại khiến em lo lắng hơn gấp vạn lần không?” Cô cuối cùng cũng quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh, nhưng ánh nhìn ấy không còn sự mềm mại, trìu mến như trước, mà thay vào đó là sự trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ. “Em đã nói rồi, em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Ở đây thực sự, chứ không phải một cái bóng vô hồn, một người đàn ông lúc nào cũng mệt mỏi và không thể nói ra bất cứ điều gì với em.”

Khánh nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt từng long lanh ánh cười, từng chứa đựng cả thế giới của anh, giờ đây lại mang theo một sự u tối, một bức tường băng giá mà anh chưa từng thấy. Anh cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cơn gió se lạnh từ cửa sổ, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang nuốt chửng lấy anh. Anh sợ hãi ánh mắt ấy, ánh mắt đã buông xuôi, ánh mắt đã chấp nhận một sự thật nghiệt ngã nào đó mà anh không thể gọi tên. Anh cố gắng nói thêm, cố gắng đưa ra một lời hứa hẹn, một sự trấn an. “Linh, anh… anh sẽ cố gắng… anh sẽ thay đổi… chỉ cần em cho anh thêm thời gian…” Nhưng ngay cả khi những lời đó bật ra, anh cũng cảm thấy chúng thật vô nghĩa. Anh đã nói những lời này bao nhiêu lần rồi? Anh đã hứa hẹn bao nhiêu lần rồi? Và bao nhiêu lần anh lại thất bại trong việc thực hiện chúng, không phải vì anh không muốn, mà vì gánh nặng trên vai anh quá lớn, quá nặng nề để anh có thể thoát ra khỏi vòng xoáy của nó.

Linh nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt không chút dao động, như đang nhìn xuyên thấu vào tâm hồn anh. Cô thấy sự mệt mỏi, sự bất lực trong đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng cô cũng thấy một điều khác: sự cố chấp, sự không sẵn lòng chia sẻ. Cô thấy anh vẫn đang gồng mình một mình, vẫn đang tự mình gánh vác tất cả, và đẩy cô ra xa. “Thời gian ư, Khánh?” Cô hỏi, giọng nói vang lên như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc. “Em đã cho anh bao nhiêu thời gian rồi? Em đã chờ đợi anh bao nhiêu lâu rồi? Em không còn đủ sức để chờ nữa. Em không còn đủ sức để tự lừa dối mình rằng mọi thứ sẽ ổn. Em không còn đủ sức để ở bên một người mà em cảm thấy mình không được chọn, không được ưu tiên, không được thực sự ở bên cạnh.”

Nước mắt lại lăn dài trên má Linh, nhưng lần này không phải là tiếng nức nở đau khổ, mà là những giọt nước mắt của sự buông xuôi, của sự chấp nhận. Cô quay lưng lại, hướng về phía cửa sổ, ánh nhìn xa xăm vào màn đêm mờ mịt. “Có lẽ, chúng ta cần một khoảng lặng. Có lẽ, em cần không gian để hít thở. Em cần tìm lại chính mình, tìm lại những gì đã mất.” Cô nói, giọng thì thầm như nói với chính mình, chứ không phải với Khánh. Mùi ẩm mốc trong căn phòng dường như cũng đang bóp nghẹt anh, khiến anh cảm thấy cơ thể rã rời vì kiệt sức. Anh thấy cô đang rút lui, từng chút một, như một con ốc sên đang thu mình vào vỏ. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình, lạnh hơn cả không khí ẩm ướt sau mưa, lạnh hơn cả sự thờ ơ trong ánh mắt của Linh. Đó là sự lạnh lẽo của việc mất mát, của việc nhận ra mình đang đánh mất một điều gì đó vô cùng quý giá mà anh không thể giữ lại.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh u ám bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm một màu xám xịt lên căn phòng vốn đã tràn ngập không khí ảm đạm, Khánh vẫn nằm trên chiếc sofa, không ngủ được. Đôi mắt anh thâm quầng, dán chặt vào bóng dáng Linh đang lặng lẽ di chuyển. Cô không nhìn anh, không nói một lời. Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, dứt khoát, như đang cắt đứt một sợi dây vô hình, một sợi dây kết nối cuối cùng giữa hai người. Tiếng lách cách nhỏ của những vật dụng cá nhân được đặt vào chiếc túi nhỏ nghe rõ mồn một trong sự tĩnh mịch, như những nhát cắt xé toạc sự im lặng đau đớn.

Linh đang thu dọn đồ đạc. Không phải là tất cả, chỉ là một vài vật dụng cá nhân cần thiết: bàn chải đánh răng, vài bộ quần áo đơn giản, cuốn sách yêu thích, chiếc máy ảnh đã lâu không dùng đến. Cô không mang theo những món đồ kỷ niệm của cả hai, như thể muốn để lại tất cả những dấu vết của quá khứ ở lại căn hộ này, gói gọn chúng trong một không gian riêng biệt, không chạm tới. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây trống rỗng, không còn ánh lên bất cứ cảm xúc nào. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che đi một phần gương mặt, tạo thêm vẻ xa cách. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xám, phù hợp với thời tiết se lạnh và u ám bên ngoài, càng làm nổi bật dáng người thanh mảnh, có vẻ ngoài nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên cường đến lạ.

Khánh ngồi dậy, tấm lưng dựa vào thành sofa, cảm giác cơ thể nặng trĩu như bị hàng ngàn tảng đá đè lên. Cổ họng anh khô khốc, mỗi hơi thở đều nặng nề và khó khăn. Anh biết cô đang làm gì, và anh không thể ngăn cản. Anh cảm thấy mình như một kẻ bị trói buộc, không thể cử động, không thể nói, chỉ có thể chứng kiến mọi thứ đang trôi tuột khỏi tầm tay. Mùi cà phê nguội tàn từ chiếc cốc trên bàn, hòa quyện với mùi ẩm mốc sau cơn mưa đêm, tạo nên một thứ hương vị ảm đạm, ngột ngạt.

“Em đi đâu?” Giọng Khánh thì thầm, yếu ớt đến nỗi chính anh cũng không chắc liệu Linh có nghe thấy hay không. Từ “đâu” vang lên trong không gian, mang theo tất cả sự lo lắng, sự sợ hãi, và một chút hy vọng mong manh rằng cô sẽ nói một cái tên, một địa điểm cụ thể để anh có thể tìm đến, có thể níu kéo. Anh biết câu hỏi của mình thật vô nghĩa, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể thốt ra lúc này, như một lời cầu xin cuối cùng.

Linh dừng lại, chiếc túi xách nhỏ trên tay cô khẽ rung lên. Cô vẫn quay lưng lại với anh, như thể không muốn anh nhìn thấy vẻ mặt của cô lúc này, hoặc không muốn đối diện với ánh mắt của anh. Giọng cô vang lên, không cảm xúc, lạnh như băng. “Em cần không gian. Em không thể ở đây nữa.” Cô nói, từng từ như được cắt ra từ đá, dứt khoát và không thể lay chuyển. Không gian. Một từ nghe thật đơn giản, nhưng lại chứa đựng một khoảng cách vời vợi, một sự chia ly không thể nào gần lại được nữa. Cô không giải thích thêm, không đưa ra một lý do cụ thể nào khác. Cô không nói cô sẽ đi đâu, sẽ ở với ai, hay khi nào cô sẽ trở lại. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn mọi lời trách móc, mọi tiếng khóc than. Nó là sự im lặng của một trái tim đã chai sạn, của một linh hồn đã buông xuôi.

Khánh nhìn chiếc túi nhỏ trên tay Linh, rồi nhìn sang đôi bàn tay mình, bất giác siết chặt. Trong túi áo anh, chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm đó, lạnh lẽo, nặng trĩu. Anh đã định trao nó cho cô vào một buổi tối lãng mạn nào đó, khi anh cảm thấy mình đã đủ vững vàng để nói ra lời cầu hôn, để hứa hẹn một tương lai. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời hứa không thành, một gánh nặng khác đè nén lên anh. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, như một lời nguyền rủa, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để chiến đấu, để thấu hiểu, để chia sẻ. Anh không biết phải làm sao. Anh đã cố gắng, nhưng mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô ích, mọi lời nói của anh đều trở nên lạc lõng.

“Linh…” Anh gọi tên cô lần nữa, giọng anh vỡ òa, nghẹn ngào. “Anh… anh không biết phải làm sao…” Anh cảm thấy bất lực đến tột cùng. Anh muốn níu kéo, muốn ôm cô thật chặt, muốn van xin cô đừng đi. Anh muốn nói rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng cô là tất cả đối với anh. Nhưng những lời đó, cũng như những gánh nặng của anh, lại tắc nghẹn trong cổ họng. Anh biết, anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội để nói ra, để thể hiện. Và giờ đây, khi cô đã quyết định buông tay, mọi lời nói của anh đều trở nên trống rỗng, vô nghĩa.

Linh không đáp lại. Cô không quay đầu, không nhìn anh. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cử động nhỏ bé như một lời xác nhận, một lời từ biệt không thành tiếng. Rồi cô bước đi. Từng bước chân nhẹ nhàng, dứt khoát, mang theo tất cả sự lạnh lùng và nỗi đau đã tích tụ bấy lâu. Căn phòng trở nên rộng lớn hơn, trống rỗng hơn, khi bóng dáng cô khuất dần sau cánh cửa. Tiếng cửa khẽ khàng đóng lại, không một tiếng động lớn, như một lời kết thúc nhẹ nhàng nhưng đầy bi kịch.

Khánh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa lạnh lẽo, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa vừa khép. Không khí se lạnh, cơn gió u ám từ bên ngoài luồn vào qua khe cửa sổ mở hờ, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm, làm anh rùng mình. Anh cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong lồng ngực, như thể một phần linh hồn anh vừa bị xé toạc. Anh đã nhìn thấy sự lạnh lẽo trong ánh mắt cô, sự quyết tâm đến tàn nhẫn trong từng cử chỉ. Anh tự hỏi, liệu anh có còn là người khiến cô hạnh phúc? Hay anh đã thực sự trở thành gánh nặng, thành nỗi đau mà cô cần phải buông bỏ để tìm thấy bình yên? Câu hỏi đó, như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can anh, sâu hoắm. Có lẽ, đã đến lúc phải chấp nhận. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng bình yên này, sao lại đắng chát và đau đớn đến vậy? Chiếc nhẫn trong túi áo anh vẫn lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một tương lai đã tan vỡ. Và anh, một lần nữa, lại chìm vào sự im lặng, sự im lặng của một người đàn ông đã mất tất cả, và không biết phải làm sao để bắt đầu lại.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free