Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 225: Nặng Trĩu Im Lặng, Buốt Nhói Cô Đơn
Khánh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa lạnh lẽo, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa vừa khép. Không khí se lạnh, cơn gió u ám từ bên ngoài luồn vào qua khe cửa sổ mở hờ, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm, làm anh rùng mình. Anh cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông trong lồng ngực, như thể một phần linh hồn anh vừa bị xé toạc. Anh đã nhìn thấy sự lạnh lẽo trong ánh mắt cô, sự quyết tâm đến tàn nhẫn trong từng cử chỉ. Anh tự hỏi, liệu anh có còn là người khiến cô hạnh phúc? Hay anh đã thực sự trở thành gánh nặng, thành nỗi đau mà cô cần phải buông bỏ để tìm thấy bình yên? Câu hỏi đó, như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can anh, sâu hoắm. Có lẽ, đã đến lúc phải chấp nhận. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng bình yên này, sao lại đắng chát và đau đớn đến vậy? Chiếc nhẫn trong túi áo anh vẫn lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một tương lai đã tan vỡ. Và anh, một lần nữa, lại chìm vào sự im lặng, sự im lặng của một người đàn ông đã mất tất cả, và không biết phải làm sao để bắt đầu lại.
Căn phòng khách của Khánh rộng lớn và bỗng trở nên mênh mông hơn bao giờ hết dưới ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ ngọn đèn sàn góc phòng. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ không đủ kín, mang theo cái lạnh lẽo và mùi ẩm của đêm khuya thành phố. Nó luồn lách vào từng ngóc ngách, khiến Khánh rùng mình, nhưng không phải vì cái lạnh từ bên ngoài, mà là từ sự trống rỗng bên trong. Anh vẫn ngồi bất động trên chiếc sofa bọc da màu xám tro, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào cánh cửa vừa khép lại, như thể nếu anh nhìn đủ lâu, Linh sẽ quay trở lại. Nhưng không, cánh cửa vẫn im lìm, vững chãi, như một lời khẳng định cuối cùng cho sự ra đi của cô.
Lồng ngực anh nặng trĩu, từng hơi thở trở nên khó khăn, như có một tảng đá vô hình đang đè nén. Anh cố gắng hít thở sâu, muốn đẩy hết không khí nặng nề ra khỏi phổi, nhưng vô ích. Mùi thức ăn nguội lạnh còn vương vấn trong không khí, của bữa tối mà họ đã không thể cùng nhau dùng, của những hy vọng nhỏ bé đã tan thành mây khói. Anh nhớ Linh thích trà nóng, nhớ cách cô cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng mỗi khi trời trở gió. Giờ đây, căn phòng này sẽ chỉ còn lại mình anh, với những ký ức và sự hối tiếc.
“Mình phải nói gì? Nói thế nào đây?” Câu hỏi vọng lên trong tâm trí Khánh, nhưng không một lời đáp. Anh đã cố gắng, thật sự cố gắng trong những phút cuối cùng đó, nhưng mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa, mắc kẹt trong cổ họng. Anh muốn giải thích về những gánh nặng trên vai, về áp lực công việc, về những kỳ vọng từ gia đình mà anh không thể gánh vác nổi một mình. Anh muốn cô hiểu rằng sự im lặng của anh không phải là vô tâm, mà là sự bất lực. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương, không giỏi san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh chỉ biết cố gắng, cố gắng hơn nữa để xây dựng một tương lai vững chắc, một nơi chốn an toàn cho cả hai. Nhưng cô, Linh của anh, lại cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu, cần được cảm nhận anh ở bên cạnh thực sự. Hai con đường, hai kỳ vọng, tưởng chừng song song nhưng lại ngày càng xa cách.
“Anh không thể để cô ấy đi như vậy, nhưng mình phải nói gì?” Anh tự hỏi lần nữa, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực. Vầng trán nhăn lại, đôi mắt nhắm nghiền lại một giây rồi lại mở ra, vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh biết, anh đã làm cô tổn thương. Anh đã để cô cảm thấy bị bỏ rơi, không được thấu hiểu. Anh đã biến tình yêu thành gánh nặng, thành nỗi cô đơn. Cái cảm giác mặc cảm tội lỗi như một con dao cùn cứa vào tâm can anh, chậm rãi và đau đớn.
Chiếc nhẫn đính hôn trong túi áo anh bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Nó là minh chứng cho một lời hứa chưa thành, cho một tương lai đã tan vỡ ngay cả trước khi nó kịp bắt đầu. Anh đã giữ nó thật kỹ, chờ đợi một thời điểm thích hợp, một buổi tối lãng mạn nào đó, khi anh cảm thấy mình đã đủ vững vàng để nói ra lời cầu hôn, để hứa hẹn một cuộc sống bình yên, đủ đầy. Nhưng thời điểm đó không bao giờ đến. Hay đúng hơn, nó đã đến và đi, mà anh không hề hay biết, chìm đắm trong những lo toan và áp lực của riêng mình. Giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một lời nhắc nhở không ngừng về sự thất bại của anh, về những gì anh đã đánh mất.
Khánh khuỵu xuống sofa, dáng người cao ráo hơi gầy của anh giờ đây trông thật tiều tụy. Anh gục mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ làn da và sự mệt mỏi từ tận xương tủy. Tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài, tạo thành một bản giao hưởng u buồn của sự cô đơn. Anh không khóc, không có giọt nước mắt nào tuôn rơi. Có lẽ, anh đã khóc cạn rồi, hoặc nỗi đau này quá lớn, quá sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng nước mắt. Nó là một nỗi đau câm lặng, một sự tuyệt vọng âm ỉ, đốt cháy anh từ bên trong. Anh nhớ lại ánh mắt của Linh, ánh mắt trống rỗng và lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm nào dành cho anh. Nó giống như một tấm gương phản chiếu chính anh, một người đàn ông mệt mỏi, bất lực và cô đơn. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói ấy, như một lời nguyền rủa, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, ám ảnh anh không ngừng. Anh đã không còn đủ sức để yêu theo cách cô cần, để ở bên cô theo cách cô mong muốn. Và giờ đây, khi cô đã rời đi, anh nhận ra rằng mình đã thực sự mất tất cả.
***
Trong căn hộ nhỏ của mình, Linh trở về, chiếc túi xách nhỏ trên tay rơi xuống sàn nhà một cách vô thức, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian im ắng. Cô không bật đèn, chỉ để ánh trăng mờ nhạt từ cửa sổ ban công rọi vào, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà và phản chiếu lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. Căn phòng, nơi từng là tổ ấm, nơi cô và Khánh đã cùng nhau xây dựng biết bao kỷ niệm, giờ đây trở thành một cái lồng giam của nỗi cô đơn, của sự trống rỗng đến cùng cực. Mùi hoa nhài phai nhạt từ lọ hoa khô trên bàn vẫn còn vương vấn, gợi nhớ về những ngày tháng tươi đẹp đã xa. Giờ đây, mùi hương đó chỉ càng làm tăng thêm nỗi buồn man mác.
Cô ngồi thụp xuống sàn, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, ôm lấy đầu gối, cảm thấy như mình đang tan chảy ra từng mảnh. Từng tế bào trong cơ thể cô như bị rút cạn năng lượng, chỉ còn lại sự rệu rã và mệt mỏi. Toàn bộ cuộc đối mặt, những lời Khánh không nói, và sự im lặng cuối cùng của anh, tất cả như những nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Cô cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, và cô độc. Một nỗi cô độc lạnh lẽo, buốt nhói, thấm vào từng mạch máu.
“Anh ấy không nói gì cả. Thậm chí không một lời níu kéo.” Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn ngào. Cô đã từng hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, rằng anh sẽ ôm cô lại, sẽ van xin cô đừng đi, sẽ nói ra những lời yêu thương, những lời hứa hẹn về một tương lai. Nhưng không, chỉ có sự im lặng. Sự im lặng đáng sợ hơn mọi lời trách móc, mọi tiếng khóc than. Nó là sự im lặng của một trái tim đã chai sạn, của một linh hồn đã buông xuôi. Sự im lặng của anh là câu trả lời rõ ràng nhất cho câu hỏi mà cô đã đặt ra: “Anh còn yêu em không?”
Nước mắt Linh không ngừng rơi, ướt đẫm gò má và thấm vào quần áo. Cô không khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy trong lồng ngực. Cô đưa tay chạm vào chiếc điện thoại nằm trên mặt đất cạnh đó, nhưng rồi lại buông thõng. Không có ai để gọi, không có ai để chia sẻ nỗi đau này. Trâm có thể lắng nghe, nhưng cô không muốn gieo thêm gánh nặng cho bạn bè. Bà ngoại có thể an ủi, nhưng cô không muốn bà lo lắng. Cô cảm thấy mình đang chiến đấu một mình trong cuộc chiến này, chiến đấu với nỗi đau, với sự tổn thương, với cảm giác bị bỏ rơi.
“Mình đã sai ở đâu? Hay tình yêu của anh ấy đã cạn rồi?” Cô tự hỏi, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do cho tất cả những gì đang xảy ra. Cô đã không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô đã nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng anh có thực sự ở đây không? Hay tâm trí anh đã luôn bị những gánh nặng vô hình kia chiếm lấy, đến mức không còn chỗ cho cô? Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những cái ôm không còn đủ ấm. Những điều nhỏ nhặt đó, tích tụ dần theo thời gian, đã bào mòn tình yêu của họ, biến nó thành một vết nứt vô hình, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Linh kéo mình lại gần bức tường hơn, cuộn tròn người lại, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi trong chính bản thân mình. Nhưng căn phòng vẫn lạnh lẽo, và trái tim cô còn lạnh hơn. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Kiệt sức cảm xúc. Đó là từ ngữ đúng nhất để diễn tả trạng thái của cô lúc này. Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng chờ đợi, cố gắng giữ lấy mối quan hệ này bằng tất cả những gì mình có. Nhưng anh, Khánh, lại chỉ chìm trong im lặng, trong áp lực của riêng anh, không thể mở lòng, không thể chia sẻ. Anh không biết rằng, sự im lặng của anh còn làm cô đau đớn hơn bất kỳ lời nói tàn nhẫn nào. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự vắng mặt, cả về thể chất lẫn cảm xúc.
Ánh trăng tiếp tục đổ bóng lên căn phòng, tạo nên một không khí ma mị, u hoài. Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của Khánh, của những ký ức ngọt ngào giờ đây đã trở thành lưỡi dao cứa vào tim. Nhưng vô ích. Khuôn mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu hoắm, dáng người hơi gầy vì công việc, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Anh yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Cô biết điều đó. Nhưng cô cũng cần tình yêu được thể hiện bằng cảm xúc, bằng sự kết nối, bằng những lời nói ấm áp. Và đó là điều mà anh không thể cho cô. Cô biết, đã đến lúc cô phải chấp nhận sự thật đau lòng này. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng bình yên này, sao lại đắng chát và đau đớn đến vậy?
***
Vài giờ sau, khi màn đêm đã dần chuyển mình sang rạng sáng, căn hộ của Khánh vẫn chìm trong sự im lặng ngột ngạt. Khánh vẫn ngồi trên chiếc sofa, nhưng giờ đây anh đã tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Ánh sáng vàng yếu ớt từ ngọn đèn sàn vẫn còn hắt ra, nhưng không đủ để xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Chiếc điện thoại trong tay anh, màn hình vẫn sáng, hiển thị khung chat với Linh. Anh đã mở nó ra hàng chục lần, gõ rồi lại xóa. Hàng chục tin nhắn đã được soạn thảo, nhưng không một tin nào đủ sức diễn tả hết những gì anh muốn nói, hay những gì anh đang gánh chịu.
Anh gõ: “Em về đến nơi chưa?” – rồi lại xóa. Nghe thật vô nghĩa.
Anh gõ: “Anh xin lỗi.” – rồi lại xóa. Lời xin lỗi không thể hàn gắn được vết thương sâu thẳm này.
Anh gõ: “Anh nhớ em.” – rồi lại xóa. Liệu cô có tin không, khi anh đã để cô một mình trong suốt thời gian qua?
Ngón tay anh lướt trên bàn phím điện thoại, lạch cạch tạo ra những âm thanh nhỏ, đơn độc trong không gian tĩnh mịch. Anh không muốn cô lo lắng thêm, không muốn cô thấy anh yếu đuối. Anh đã luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra rằng anh có thể gánh vác mọi thứ. Nhưng sự im lặng này, anh biết, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào. Nó là một bức tường vô hình, càng ngày càng cao, ngăn cách anh và Linh.
Anh cảm thấy bị giằng xé giữa mong muốn giải thích và nỗi sợ hãi làm cô thất vọng, sợ hãi không thể gánh vác tương lai như cô mong muốn. “Anh không muốn em phải chịu đựng thêm những lo toan của anh. Làm sao anh có thể nói ra khi anh còn chưa đủ vững vàng để bảo vệ em?” Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm đau khổ. Anh biết, Linh không cần vật chất xa hoa, cô chỉ cần anh ở đó, ở bên cô thực sự. Nhưng cái “ở đó” của cô lại là một gánh nặng khác mà anh không thể đáp ứng. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để vừa chiến đấu với áp lực bên ngoài, vừa chiến đấu với sự vụng về của chính mình trong việc thể hiện cảm xúc.
Anh nhớ lại những lúc Linh hỏi anh có chuyện gì không, có muốn chia sẻ không. Anh luôn trả lời “Anh ổn,” hoặc chỉ im lặng. Anh không muốn cô lo lắng, không muốn cô phải chịu đựng thêm gánh nặng cùng anh. Nhưng chính sự che giấu đó lại là con dao hai lưỡi, đẩy cô ra xa anh hơn. Anh nghĩ mình đang bảo vệ cô, nhưng thực chất lại là đang đẩy cô vào nỗi cô đơn.
Tiếng gió đêm vẫn rít qua khe cửa, tiếng tim anh vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc nhẫn đính hôn trong túi áo anh vẫn lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, hình ảnh Linh trong một bức ảnh chụp lén hiện lên, cô cười rạng rỡ dưới nắng chiều. Đôi mắt to tròn, long lanh, nụ cười nhẹ nhàng mang theo chút ưu tư. Anh đã từng yêu nụ cười đó biết bao, đã từng hứa sẽ bảo vệ nụ cười đó mãi mãi. Nhưng giờ đây, anh lại chính là người đã dập tắt nó.
Cuối cùng, Khánh khóa màn hình điện thoại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ một thứ gì đó vô cùng mong manh. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, khẽ rên rỉ vì sự bất lực. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, nặng nề và đầy tuyệt vọng. Anh đã cố gắng, nhưng mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô ích, mọi lời nói của anh đều trở nên lạc lõng. Anh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng, và Linh đã không còn đủ sức để chờ đợi. Có lẽ, đã đến lúc phải chấp nhận. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Nhưng bình yên này, sao lại đắng chát và đau đớn đến vậy? Anh lại chìm vào sự im lặng quen thuộc, sự im lặng của một người đàn ông đã mất tất cả, và không biết phải làm sao để bắt đầu lại.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh le lói qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn cô. Linh thức dậy sau một đêm trắng, đôi mắt sưng húp, gương mặt xanh xao. Cô ngồi lặng lẽ trên giường, nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ. Sự im lặng kéo dài từ phía Khánh là câu trả lời rõ ràng nhất cho những gì cô đã cảm nhận. Nó là một sự xác nhận không cần lời nói, một lời chia tay không thành tiếng. Trái tim cô, vốn đã rạn nứt, giờ đây như vỡ vụn thành từng mảnh.
Cô không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu thẳm, mênh mông như biển cả. Cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, giờ đây đã trở nên rõ ràng và không thể chối cãi. Cô đã thực sự một mình trong cuộc chiến này, cuộc chiến bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng một mình cô thì làm sao có thể chiến thắng khi đối phương đã buông súng, hoặc đơn giản là đã kiệt sức?
“Anh ấy thực sự đã buông tay rồi sao?” Linh tự hỏi, giọng nói nội tâm thều thào, đầy bi ai. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi sóng gió, mọi áp lực của cuộc sống hiện đại. Nhưng cô đã lầm. Áp lực cuộc sống đã trở thành kẻ thù lớn nhất, bào mòn tất cả, biến tình yêu thành một gánh nặng, thành một nỗi đau.
Cô lặng lẽ ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Mùi không khí ẩm mốc của buổi sáng sớm và mùi nước mắt mặn chát vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô bước đến ban công, nơi ánh bình minh đang le lói, vẽ lên những vệt màu cam hồng trên nền trời xám xịt. Nhưng ánh sáng đó không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn cô. Nó chỉ càng làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ đẹp của thế giới bên ngoài và sự tan nát bên trong.
Linh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Một sự kiên định yếu ớt bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt sưng húp của cô, dù vẫn còn đầy đau khổ. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm lối thoát cho chính mình. Không còn chờ đợi, không còn hy vọng hão huyền. Cô không thể mãi sống trong sự im lặng và nỗi cô đơn này. Cô cần một không gian để thở, để chữa lành những vết thương lòng. Cô cần tìm lại chính mình, Linh của ngày xưa, người đã từng khao khát được vẽ, được sáng tạo, được sống với những cảm xúc chân thật nhất.
“Mình phải làm gì đây?” Câu hỏi đó không còn là một sự hoang mang tuyệt vọng, mà là một lời hứa hẹn với chính bản thân. Cô sẽ tìm lại đam mê nghệ thuật đã bị lãng quên, sẽ tìm kiếm sự an ủi từ những người thân thiết như Trâm hoặc bà ngoại. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi đau này. Khánh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, Linh, cũng không còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu không trọn vẹn.
Nước mắt lại lăn dài trên má Linh, nhưng lần này, chúng không còn là những giọt nước mắt của sự tuyệt vọng hoàn toàn. Chúng là những giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự trưởng thành đau đớn. Cô biết rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Bình yên này, mặc dù đắng chát và đau đớn, nhưng có lẽ, đó là con đường duy nhất để cả hai có thể tìm thấy một tương lai mới, dù không có nhau. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí sớm mai. Cô biết, một cánh cửa đã đóng lại, và giờ đây, cô phải đủ mạnh mẽ để mở ra một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn đến một khởi đầu mới, một con đường mới cho riêng mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.