Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 226: Hồi Ức Vỡ Tan, Hiện Thực Buốt Giá

Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh le lói qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn cô. Linh thức dậy sau một đêm trắng, đôi mắt sưng húp, gương mặt xanh xao. Cô ngồi lặng lẽ trên giường, nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ. Sự im lặng kéo dài từ phía Khánh là câu trả lời rõ ràng nhất cho những gì cô đã cảm nhận. Nó là một sự xác nhận không cần lời nói, một lời chia tay không thành tiếng. Trái tim cô, vốn đã rạn nứt, giờ đây như vỡ vụn thành từng mảnh.

Cô không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu thẳm, mênh mông như biển cả. Cảm giác bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, giờ đây đã trở nên rõ ràng và không thể chối cãi. Cô đã thực sự một mình trong cuộc chiến này, cuộc chiến bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng một mình cô thì làm sao có thể chiến thắng khi đối phương đã buông súng, hoặc đơn giản là đã kiệt sức?

“Anh ấy thực sự đã buông tay rồi sao?” Linh tự hỏi, giọng nói nội tâm thều thào, đầy bi ai. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi sóng gió, mọi áp lực của cuộc sống hiện đại. Nhưng cô đã lầm. Áp lực cuộc sống đã trở thành kẻ thù lớn nhất, bào mòn tất cả, biến tình yêu thành một gánh nặng, thành một nỗi đau.

Cô lặng lẽ ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Mùi không khí ẩm mốc của buổi sáng sớm và mùi nước mắt mặn chát vẫn còn vương vấn trong không khí. Cô bước đến ban công, nơi ánh bình minh đang le lói, vẽ lên những vệt màu cam hồng trên nền trời xám xịt. Nhưng ánh sáng đó không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn cô. Nó chỉ càng làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ đẹp của thế giới bên ngoài và sự tan nát bên trong.

Linh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Một sự kiên định yếu ớt bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt sưng húp của cô, dù vẫn còn đầy đau khổ. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự tìm lối thoát cho chính mình. Không còn chờ đợi, không còn hy vọng hão huyền. Cô không thể mãi sống trong sự im lặng và nỗi cô đơn này. Cô cần một không gian để thở, để chữa lành những vết thương lòng. Cô cần tìm lại chính mình, Linh của ngày xưa, người đã từng khao khát được vẽ, được sáng tạo, được sống với những cảm xúc chân thật nhất.

“Mình phải làm gì đây?” Câu hỏi đó không còn là một sự hoang mang tuyệt vọng, mà là một lời hứa hẹn với chính bản thân. Cô sẽ tìm lại đam mê nghệ thuật đã bị lãng quên, sẽ tìm kiếm sự an ủi từ những người thân thiết như Trâm hoặc bà ngoại. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi đau này. Khánh đã không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, Linh, cũng không còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu không trọn vẹn.

Nước mắt lại lăn dài trên má Linh, nhưng lần này, chúng không còn là những giọt nước mắt của sự tuyệt vọng hoàn toàn. Chúng là những giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự trưởng thành đau đớn. Cô biết rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Bình yên này, mặc dù đắng chát và đau đớn, nhưng có lẽ, đó là con đường duy nhất để cả hai có thể tìm thấy một tương lai mới, dù không có nhau. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí sớm mai. Cô biết, một cánh cửa đã đóng lại, và giờ đây, cô phải đủ mạnh mẽ để mở ra một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn đến một khởi đầu mới, một con đường mới cho riêng mình.

***

Hoàng hôn trải dài trên thành phố, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt vào căn hộ của Linh những vệt nắng cam nồng ấm. Nhưng sự ấm áp ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn cô. Linh trở về căn hộ sau một ngày làm việc như người mất hồn, nơi từng là tổ ấm, giờ đây rộng lớn và trống trải đến đáng sợ. Mùi cà phê nguội lạnh vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi hương nhẹ nhàng còn sót lại của một bó hoa nhài đã tàn từ mấy ngày trước, gợi lên một cảm giác u hoài, man mác buồn. Linh thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, thân hình mảnh mai lọt thỏm giữa những chiếc gối ôm trắng tinh. Cô không bật đèn, để mặc ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà bao trùm lấy mình, như muốn ẩn mình vào bóng tối đang dần nuốt chửng căn phòng.

Đôi mắt to tròn, vốn thường ánh lên vẻ ưu tư của Linh, giờ đây trở nên vô định, nhìn xuyên qua ô cửa sổ lớn ra ngoài kia, nơi thành phố đang chìm dần vào bóng tối. Từng ánh đèn đường bắt đầu le lói, như những đốm lửa nhỏ nhoi cố gắng thắp sáng một bức tranh u tối. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng ồn ào của phố thị, tất cả đều trở nên mơ hồ, không thể lọt vào thế giới riêng của cô. Sự trống rỗng trong lòng cô lớn hơn bao giờ hết, cảm giác như một chiếc bình pha lê vừa vỡ tan, để lại những mảnh vỡ sắc lạnh nằm sâu trong lồng ngực. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng.

“Anh còn yêu em không? Hay chỉ là một thói quen đã quá cũ?” Linh tự độc thoại trong suy nghĩ, giọng nói nội tâm yếu ớt, lạc đi trong chính bản thân cô. Câu hỏi này đã ám ảnh cô suốt những ngày qua, từ khoảnh khắc Khánh buông ra những lời khó hiểu, vụng về, đến khi anh chìm vào sự im lặng đáng sợ. Cô nhớ lại những câu nói vô tình của Khánh trong cuộc gặp trước, những câu nói tưởng chừng vô hại, chỉ là những lời than thở về áp lực công việc, về gánh nặng gia đình. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, chúng lại như những nhát dao cứa vào lòng cô, từng nhát, từng nhát một. Anh đã không nói yêu, không nói nhớ, không một lời trấn an. Chỉ có sự mệt mỏi, sự bất lực và những gánh nặng mà cô không thể chạm tới.

Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Khánh của ngày hôm đó – một Khánh xa lạ, mệt mỏi, và dường như đã không còn nhìn thấy cô trong mắt anh. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Cô đã từng nói, “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng anh đã ở đây, ngay trước mặt cô, mà lại xa vời vợi như một dải ngân hà. Sự hiện diện của anh chỉ càng làm cô cảm thấy cô đơn hơn, như đang đứng một mình giữa sa mạc rộng lớn, khao khát một giọt nước mà không thể với tới.

Cô ngồi bất động một lúc lâu, cảm nhận từng dòng cảm xúc hỗn độn trôi qua. Nỗi đau, sự thất vọng, và cả một chút giận hờn cuối cùng còn sót lại. Nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng mênh mông. Cái lạnh lẽo từ sàn nhà truyền lên đôi chân trần của cô, nhắc nhở cô về thực tại khắc nghiệt. Linh khẽ rùng mình, rồi từ từ đứng dậy. Dáng người thanh mảnh của cô chao đảo một chút trong ánh sáng nhập nhoạng. Cô bước những bước chân nặng nề vào phòng ngủ, căn phòng giờ đây cũng mang một vẻ u ám không kém. Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc tủ gỗ nhỏ đặt cạnh giường. Cô mở cánh tủ, lục tìm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, được đặt sâu bên trong ngăn kéo cuối cùng. Chiếc hộp ấy, chứa đựng cả một phần thanh xuân rực rỡ nhưng giờ đã phai tàn của cô.

***

Đêm đã về khuya, không trăng, chỉ có ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, tạo thành một vầng sáng nhỏ nhoi giữa căn phòng tối. Linh ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm gọn trong lòng. Bàn tay cô run rẩy, khẽ khàng mở nắp hộp. Một mùi hương thoang thoảng của giấy cũ, của những kỷ niệm đã ngủ yên, nhẹ nhàng bay lên, xộc vào khứu giác cô. Bên trong là những kỷ vật của tình yêu mà cô và Khánh đã cùng nhau vun đắp: cuốn sổ tay ghi chép chung, những lá thư cũ đã ố vàng theo năm tháng, chiếc vé xem phim đầu tiên mà họ cùng nhau xem, và một bức ảnh chụp chung dưới mưa, đã hơi nhòe đi nhưng vẫn còn rõ nét nụ cười rạng rỡ của cả hai.

Cô chạm vào từng vật, như chạm vào những mảnh vỡ của một quá khứ đã qua, một quá khứ mà giờ đây dường như chỉ còn tồn tại trong trí nhớ của riêng cô. Chiếc vé xem phim ngày đó, bộ phim lãng mạn mà Khánh đã phải thuyết phục cô mãi mới chịu đi, bởi cô vốn không thích thể loại đó. Anh đã nắm tay cô thật chặt trong rạp, thì thầm những lời trêu chọc ngọt ngào vào tai cô, khiến cô bật cười khúc khích. Giờ đây, chiếc vé nhỏ bé ấy lạnh ngắt và vô tri trong lòng bàn tay cô.

Linh đặt chiếc vé xuống, rồi cầm lên cuốn sổ tay bìa cứng màu xanh rêu. Đây là cuốn sổ mà họ đã cùng nhau viết, cùng nhau vẽ, cùng nhau ghi lại những ước mơ về một tương lai chung. Cô khẽ lật từng trang giấy đã ngả màu. Tiếng lật trang sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Trang đầu tiên là những dòng chữ nắn nót của Khánh, sau đó là nét chữ mềm mại của cô. Đó là trang họ từng ghi 'Ngôi nhà mơ ước của chúng ta'.

Linh đọc thầm những dòng chữ ấy, cảm nhận từng câu chữ như những vết cứa ngọt ngào vào trái tim. "Phòng khách phải có cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, để mỗi sáng chúng ta có thể ngắm bình minh và mỗi tối có thể nhìn ngắm đèn thành phố lên. Sẽ có một chiếc sofa êm ái, nơi em có thể cuộn mình đọc sách và anh có thể gác chân xem phim sau một ngày làm việc mệt mỏi." Cô nhớ lại ngày đó, Khánh đã vẽ nguệch ngoạc một hình ngôi nhà đơn giản, còn cô thì tô màu và thêm thắt những chi tiết nhỏ xíu. "Phòng ngủ phải có ban công trồng đầy hoa nhài, hương thơm sẽ ru chúng ta vào giấc ngủ mỗi đêm. Và một chiếc bàn nhỏ để em có thể vẽ, còn anh có thể ngồi đọc báo." Anh đã nói với cô rằng anh sẽ tự tay đóng chiếc bàn đó cho cô, một chiếc bàn thật chắc chắn, thật đẹp. Những lời hứa, những ước mơ ấy, giờ đây như những bóng ma, lướt qua tâm trí cô, gợi lên một nỗi nhớ da diết về một Khánh đã từng rất khác.

Cô lật đến một trang khác, nơi có một bức vẽ chibi của cô và Khánh đang nắm tay nhau, phía trên là dòng chữ: "Và quan trọng nhất, nhà của chúng ta phải luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu. Dù có sóng gió thế nào, chúng ta cũng sẽ luôn bên nhau, nắm tay nhau vượt qua." Linh mỉm cười cay đắng. Nụ cười ấy kéo căng khóe môi, nhưng lại không chạm tới đôi mắt sưng húp của cô.

Rồi cô cầm lấy bức ảnh chụp chung dưới mưa. Đó là vào một buổi chiều mưa tầm tã, họ đang trên đường về sau một buổi hẹn hò. Cơn mưa bất chợt đổ xuống, họ không kịp tìm chỗ trú. Khánh đã cởi áo khoác, che cho cô, rồi cả hai cùng chạy ào vào một mái hiên nhỏ. Linh nhớ anh đã cười lớn, mái tóc ướt sũng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Anh đã ôm cô thật chặt, thì thầm vào tai cô: "Ngày xưa anh đã từng nắm tay em thật chặt, bất chấp mưa gió. Anh nói sẽ không bao giờ buông tay em, dù cuộc đời có sóng gió đến đâu." Anh đã hứa, đã thề. Và cô đã tin.

Những ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, tái hiện lại Khánh của những ngày đầu yêu: ân cần, lãng mạn, luôn sẵn sàng chia sẻ mọi điều. Anh của những ngày đó không hề vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, anh không ngần ngại nói ra những lời yêu thương, những lời động viên. Anh luôn là người đầu tiên lắng nghe những câu chuyện của cô, dù là vui hay buồn. Anh là chỗ dựa vững chắc, là người đàn ông mà cô đã đặt trọn niềm tin và tình yêu. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt, mỗi lời nói của anh đều tràn đầy sự quan tâm, sự dịu dàng. Anh từng nói anh thích nhìn cô vẽ, thích ngắm nhìn vẻ say mê của cô khi cô đắm chìm vào thế giới của màu sắc và đường nét. Anh đã ủng hộ cô theo đuổi đam mê, đã luôn tin tưởng vào tài năng của cô. Nỗi nhớ về anh, về những ngày tháng tươi đẹp ấy, dâng lên trong lòng Linh như một cơn sóng dữ dội, cuốn phăng đi tất cả sự kiên cường yếu ớt mà cô vừa cố gắng gầy dựng.

***

Dòng hồi ức ngọt ngào nhưng đầy chua xót bỗng kết thúc đột ngột. Linh ngước mắt lên, nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi ánh đèn vàng hắt hiu tạo nên những bóng đổ chập chờn. Khuôn mặt Khánh của quá khứ, rạng rỡ và đầy tình yêu, mờ dần, tan biến như làn khói. Thay vào đó, một hình ảnh khác hiện lên rõ nét trong tâm trí cô: Khánh của hiện tại – mệt mỏi, xa cách, ánh mắt trĩu nặng những lo toan không thể gọi tên, và sự im lặng đến đáng sợ.

Sự đối lập này như một cú đánh mạnh vào trái tim cô, khiến cô cảm thấy hụt hẫng đến tột cùng. Những ký ức đẹp đẽ không còn là liều thuốc an ủi, mà giờ đây, chúng trở thành bằng chứng sống động cho một sự mất mát không thể gọi tên, một khoảng trống không thể lấp đầy. Cô nhận ra, Khánh của ngày xưa đã không còn. Người cô yêu đang chìm dần trong áp lực, trong gánh nặng vô hình mà anh không thể chia sẻ, và cô, cũng đang dần chìm trong sự cô đơn ngay cả khi ở bên anh. Khoảng cách giữa họ đã không còn là hàng dặm đường, mà là cả một vũ trụ cảm xúc, một vực thẳm không lời.

Linh thì thầm, giọng lạc đi vì nghẹn ngào, run rẩy trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya, "Anh đã đi đâu rồi, Khánh? Anh của ngày xưa... Anh của chúng ta..." Nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên má cô, chảy xuống, thấm ướt những trang giấy cũ kỹ trong cuốn sổ tay. Cô không còn khóc nức nở như những ngày đầu, mà chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, vô tận, như dòng suối nhỏ chảy mãi không ngừng, mang theo nỗi đau không tên.

"Hay là, em đã sai?" Cô tự hỏi mình, giọng nói nội tâm run rẩy, đầy vẻ yếu ớt. "Hay em đã đòi hỏi quá nhiều từ một người đang kiệt sức?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can cô, gặm nhấm sự tự tin vốn đã mong manh. Cô đã đòi hỏi sự hiện diện, sự thấu hiểu, những lời yêu thương. Nhưng đối với một người đang phải gánh vác quá nhiều, liệu những điều đó có trở thành gánh nặng mới cho anh? Nỗi buồn của Linh không còn là sự giận dỗi hay cố chấp, mà là sự tổn thương sâu sắc, một nỗi đau của sự thấu hiểu muộn màng và sự bất lực. Cô biết, cô không còn khả năng tiếp tục 'chiến đấu' cho mối quan hệ này nữa, khi mà một mình cô, dù cố gắng đến mấy, cũng không thể hàn gắn những vết nứt đã quá sâu.

Linh gập cuốn sổ tay lại, đặt bức ảnh úp xuống, như muốn giấu đi những hình ảnh của hạnh phúc đã không còn. Cô ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp gỗ cũ kỹ truyền vào da thịt. Nước mắt không ngừng rơi, thấm ướt vạt áo mỏng manh của cô. Quyết định 'âm thầm' từ chương trước giờ đây trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. Cô không thể cứ mãi bấu víu vào một hình bóng đã phai tàn, không thể mãi sống trong những ký ức đẹp đẽ của một Khánh đã không còn tồn tại. Cô phải tìm cách tự cứu lấy mình, dù điều đó có đau đớn đến nhường nào.

Cô cần một lối thoát cảm xúc, một con đường để chữa lành những vết thương lòng. Cô sẽ tìm lại đam mê nghệ thuật đã bị lãng quên, sẽ tìm kiếm sự an ủi từ những người thân thiết như Trâm hoặc bà ngoại, những người đã luôn yêu thương và ủng hộ cô vô điều kiện. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong nỗi đau này, không để mình trở thành một con người u sầu, mất hết nghị lực. Sự nhận thức sâu sắc về 'Khánh của ngày xưa' và 'Khánh của hiện tại' đã giúp cô chấp nhận sự thay đổi không thể đảo ngược trong mối quan hệ này. Tình yêu của họ không tan vỡ vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Chọn cách buông tay, dù đắng chát, có lẽ là con đường duy nhất để cả hai có thể tìm thấy một bình yên mới, một tương lai mới, dù không có nhau.

Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy cũ, của những kỷ niệm vẫn còn vương vấn đâu đây. Đêm đã khuya lắm rồi, và cô, trong nỗi đau tột cùng, đang dần học cách chấp nhận. Một chương cũ đã khép lại, và một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng về sự chữa lành, đang chờ đợi cô ở phía trước.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free