Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 227: Thoát Ly Trong Những Con Số

Những giọt nước mắt lặng lẽ của Linh, thấm ướt vạt áo mỏng manh trong đêm khuya tĩnh mịch, dường như đã tìm thấy một sự cộng hưởng xa xôi, một nỗi đau không lời nơi trái tim một người khác. Cùng lúc đó, trong một góc khác của thành phố, nơi ánh đèn cao ốc vẫn còn rọi sáng như những con mắt thao thức, Khánh đang vùi mình vào một thế giới của những con số, những biểu đồ phức tạp và những dòng code khô khan, cố gắng xây dựng một bức tường vững chắc để ngăn chặn những cảm xúc đang muốn nhấn chìm anh.

***

Đã gần mười giờ tối, nhưng văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn sáng đèn một góc. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh sáng nhân tạo của màn hình máy tính và những ngọn đèn trần, tạo nên một vẻ đẹp vừa chuyên nghiệp vừa lạnh lẽo trong màn đêm Sài Gòn. Bên trong, không gian mở rộng rãi, được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, thường ngày vẫn tràn đầy sự năng động và sáng tạo, giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gõ bàn phím đều đặn, không ngừng nghỉ của Khánh, hòa lẫn vào tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ và thỉnh thoảng là tiếng ù ù rất khẽ của máy pha cà phê tự động ở góc phòng. Mùi cà phê nguội, mùi giấy in mới và mùi hương gỗ nội thất vẫn còn vương vấn trong không khí điều hòa lạnh lẽo, nhưng đối với Khánh, chúng chỉ là những dấu hiệu vô tri của một ngày làm việc kéo dài tưởng chừng như vô tận.

Anh ngồi một mình giữa không gian rộng lớn, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi và sự căng thẳng đang hằn sâu trên từng đường nét. Đôi mắt sâu của anh tập trung cao độ vào những con số nhảy múa trên màn hình, cố gắng phân tích từng dữ liệu, từng thuật toán phức tạp của dự án X mà Anh Hùng đã giao phó. Anh muốn đẩy lùi mọi suy nghĩ về Linh, về cuộc đối đầu im lặng tối qua, về cái nhìn tổn thương của cô, và về lời thì thầm đầy ám ảnh của chính cô: "Hay là, em đã sai? Hay em đã đòi hỏi quá nhiều từ một người đang kiệt sức?". Mỗi lần những câu hỏi đó len lỏi vào tâm trí, Khánh lại day thái dương, hít một hơi thật sâu và vùi đầu sâu hơn vào công việc, như thể việc đắm chìm vào thế giới logic và hiệu suất có thể chữa lành những vết thương cảm xúc đang rỉ máu trong anh.

Chiếc điện thoại của anh nằm úp sấp trên bàn, một hành động vô thức nhưng đầy ẩn ý. Anh không muốn thấy nó sáng lên với bất kỳ thông báo nào, đặc biệt là từ Linh. Mỗi khi có tiếng 'ping' khẽ khàng từ group chat của công ty hoặc một email mới đến, tim anh lại lỡ nhịp, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Sợ phải đối mặt, sợ phải giải thích, sợ phải thừa nhận sự bất lực của chính mình. Anh lướt qua những dòng tin nhắn của Kiên hỏi về tiến độ công việc, những email từ Anh Hùng yêu cầu đẩy nhanh tốc độ, nhưng tránh né một cách vô thức tin nhắn cuối cùng anh nhận được từ Linh – một tin nhắn chỉ vỏn vẹn ba chữ "Anh ổn không?". Anh biết, mình không ổn. Nhưng anh không biết phải trả lời thế nào, không biết phải bắt đầu từ đâu để kể về những gánh nặng đang đè lên vai, những áp lực vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Kiên phá vỡ sự im lặng. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành sau cặp kính cận, xuất hiện với vẻ mặt lo lắng. Anh đặt một cốc cà phê nóng lên bàn Khánh, mùi hương thơm lừng xộc thẳng vào khứu giác, xua đi mùi cà phê nguội tanh đã nằm đó từ buổi chiều.

"Anh Khánh, anh đã ở đây cả đêm à? Trông anh mệt mỏi quá. Anh có cần nghỉ ngơi không?" Kiên hỏi, giọng nói tự nhiên, chất chứa sự quan tâm chân thành.

Khánh ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Giọng anh khàn đặc, như thể đã lâu lắm rồi anh không dùng đến nó. "Không sao. Sắp xong rồi. Em cứ làm việc của em đi." Anh phẩy tay, quay lại màn hình, như một cách từ chối mọi sự giúp đỡ hay thấu hiểu. Anh không muốn Kiên nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy cái vỏ bọc kiên cường của anh đang dần nứt vỡ. Anh chỉ muốn được một mình, được chìm đắm trong những con số, nơi mà mọi thứ đều có logic, có đáp án rõ ràng, khác xa với mớ bòng bong cảm xúc trong cuộc sống của anh.

Anh Hùng, sếp của Khánh, một người đàn ông cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm và sở hữu khuôn mặt nghiêm nghị cùng đôi mắt sắc sảo, đã gọi điện cho Khánh vào giữa đêm qua để kiểm tra tiến độ. Giọng nói trầm, uy lực của sếp vẫn còn văng vẳng trong tai anh. "Khánh, tôi cần báo cáo dự án X trước trưa nay. Đừng để tôi phải thất vọng." Đó không phải là một lời đe dọa, mà là một lời nhắc nhở lạnh lùng về kỳ vọng và áp lực. Khánh thở dài nặng nề khi nhìn thấy tin nhắn nhắc nhở từ Anh Hùng hiện lên trên màn hình máy tính. Anh biết, không có đường lui. Anh phải hoàn thành nó. Đây là trách nhiệm, là gánh nặng anh phải gánh vác, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình, cho tương lai mà anh đã vẽ ra.

Khánh gõ phím liên tục, tiếng 'click-clack' đều đặn vang vọng trong không gian vắng lặng. Anh uống một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cổ họng anh khô khốc, nhưng anh không cảm thấy đói hay khát. Cơ thể anh dường như đã quen với trạng thái hoạt động không ngừng nghỉ, nơi nhu cầu vật chất bị đẩy xuống hàng thứ yếu, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và căng thẳng tinh thần. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ Linh hiểu được những gì anh đang trải qua? Liệu cô có biết, mỗi khi anh im lặng, không phải vì anh không yêu, mà vì anh không thể tìm thấy lời nào để nói, không thể tìm thấy sức lực nào để thể hiện? "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí Khánh, như một lời biện minh cho sự rút lui của anh, một lời thú nhận đầy đau đớn về sự bất lực. Anh biết mình đang tự bào chữa, nhưng đó là cách duy nhất anh có thể đối mặt với chính mình lúc này. Anh không muốn Linh phải chịu khổ cùng anh, không muốn cô phải gánh vác thêm gánh nặng từ anh. Anh tin rằng, sự xa cách này, dù đau đớn, nhưng có lẽ là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để cô có thể tìm thấy hạnh phúc mà anh không còn khả năng mang lại.

***

Mười hai giờ đêm. Khánh cuối cùng cũng rời khỏi văn phòng, bước ra khỏi tòa nhà kính lạnh lẽo. Gió đêm mơn man trên da thịt anh, mang theo chút hơi ẩm của thành phố sau một ngày nắng nóng oi ả. Chú Năm, người bảo vệ già với gương mặt phúc hậu, vẫn ngồi đó, đôi mắt hiền lành nhìn anh với vẻ lo lắng.

"Về muộn thế cháu? Cố gắng quá sức không tốt đâu." Chú Năm nói, giọng nhẹ nhàng.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt nhòa. "Dạ, cháu xong việc rồi, Chú Năm ngủ ngon." Anh không thể nói thêm điều gì. Mọi lời nói dường như đều bị chặn lại ở cổ họng, bị nuốt chửng bởi sự mệt mỏi và nỗi cô đơn đang dâng trào trong anh.

Căn hộ của Khánh chìm trong bóng tối. Anh không bật đèn, chỉ để mặc sự im lặng và bóng tối nuốt lấy mình. Anh ngồi phịch xuống sofa, cảm giác nặng nề bao trùm lấy cơ thể, như thể mọi gánh nặng của thế giới đều đang đè lên vai anh. Mùi gỗ nội thất quen thuộc của căn hộ, thường mang lại cảm giác bình yên, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm sự trống rỗng và lạnh lẽo. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại khi anh cầm nó lên, là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, mở thư viện ảnh, dừng lại ở những bức ảnh cũ của Linh. Linh của ngày xưa, với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc dài buông xõa trong gió. Linh của ngày xưa, không ưu tư, không buồn bã, mà tràn đầy sức sống và niềm tin vào tương lai.

Anh nhìn cô trong ảnh, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nơi bóng tối dường như đang hình dung ra một Linh của hiện tại – Linh của những giọt nước mắt lặng lẽ, Linh của những câu hỏi đầy tổn thương. Một hồi ức thoáng qua xẹt ngang tâm trí anh: ánh mắt Linh nhìn anh đầy mong chờ, rồi chuyển sang thất vọng, và câu hỏi cứa vào tim anh: "Anh còn yêu em không?". Câu hỏi ấy, dù anh đã trả lời trong im lặng, nhưng vẫn cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một điệp khúc đau đáu. Anh còn yêu em không? Có, anh yêu. Rất yêu là đằng khác. Nhưng anh đã trở thành người khiến em hạnh phúc không? Câu trả lời thật khó khăn. Anh sợ, anh không còn là người đó nữa.

Anh trượt tay vào ngăn kéo bàn trà, nơi chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm im lìm trong hộp nhung đen tuyền. Lớp nhung mềm mại, lạnh lẽo dưới đầu ngón tay anh. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, như một lời hứa chưa thành, một lời thề bị trì hoãn, một biểu tượng của sự chần chừ và bế tắc. Nỗi day dứt, sự hối hận và bất lực cuộn trào trong lồng ngực anh. Anh đã mua nó từ bao giờ, khi tình yêu vẫn còn nồng nàn, khi anh còn tin rằng mình có thể mang lại cho cô tất cả. Giờ đây, nó nằm đó, nặng trĩu như một tảng đá trong tim anh. Anh muốn trao nó cho cô, muốn nói "Chúng ta cưới nhau nhé", muốn xây dựng một gia đình, một tương lai vững chắc. Nhưng anh còn đủ sức để gánh vác không? Anh còn đủ khả năng để khiến cô hạnh phúc không, khi mà chính anh cũng đang kiệt sức đến thế này?

'Anh phải làm gì đây, Linh?' Tiếng lòng anh vọng lên, khàn đặc và yếu ớt. 'Anh không muốn em phải chịu khổ cùng anh. Anh không muốn em phải chấp nhận một cuộc sống mà anh không thể dành thời gian cho em, không thể lắng nghe em, không thể ở bên em đúng nghĩa.' Anh biết, cô không cần cuộc sống xa hoa. Cô chỉ cần anh chọn, cần anh ở bên cạnh thực sự. 'Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.' Lời nói đó của cô, dù đã lâu rồi, vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí anh, như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Và anh, anh đã không ở đó. Anh đã trốn tránh, đã vùi mình vào công việc, vào áp lực, vào những kỳ vọng vô hình.

Nhưng anh cũng không muốn mất em. Đó là sự thật đau đớn nhất. Anh yêu cô, yêu sâu đậm. Tình yêu đó không hề phai nhạt, mà chỉ bị vùi lấp dưới lớp bụi dày đặc của mệt mỏi và trách nhiệm. Anh sợ mất cô, nhưng anh cũng sợ phải giữ cô lại trong một mối quan hệ mà anh cảm thấy mình đang là gánh nặng, đang làm cô tổn thương. Đó là một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Từ trên cao, những ánh sáng rực rỡ ấy trông thật xa xăm và vô thực, giống như hạnh phúc mà anh đang cố gắng nắm giữ.

Khánh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí điều hòa lạnh lẽo quẩn quanh. Anh đã đẩy Linh ra xa, chính anh đã tạo ra khoảng cách này. Anh nghĩ rằng đó là cách để b���o vệ cô, để cô không phải chứng kiến sự kiệt quệ của anh, không phải gánh chịu những áp lực mà anh đang đối mặt. Nhưng anh không ngờ rằng, sự xa cách đó lại chính là thứ đang bào mòn tình yêu của họ, đang khiến cô cảm thấy cô đơn và tổn thương hơn bao giờ hết. Anh biết, Linh đang tìm kiếm một lối thoát cảm xúc, một con đường để chữa lành. Và anh, anh không thể làm gì để ngăn cản điều đó.

Anh lướt ngón tay trên mặt kính cửa sổ, lạnh ngắt. Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng tâm hồn anh còn chìm sâu hơn vào một hố đen của nỗi cô độc và sự bất lực. Anh không phải hết yêu nên rời đi. Anh chỉ đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ cả hai ở lại bên nhau, khi mà sự tổn thương và hiểu lầm đã trở thành bức tường vô hình, ngăn cách hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc. Đêm đã khuya lắm rồi, và Khánh, trong nỗi đau tột cùng, cũng đang dần học cách chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Dù bình yên đó, đối với anh, giờ đây chỉ là một sự tĩnh lặng đau đớn đến tận cùng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free