Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 228: Lời Nói Chìm Trong Im Lặng
Đêm đã khuya lắm rồi, và Khánh, trong nỗi đau tột cùng, cũng đang dần học cách chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Dù bình yên đó, đối với anh, giờ đây chỉ là một sự tĩnh lặng đau đớn đến tận cùng.
***
Mưa đã bắt đầu lất phất từ chiều, gõ nhè nhẹ lên khung cửa sổ căn hộ của Linh, tạo thành một bản nhạc buồn man mác. Buổi chiều muộn hôm nay trôi qua thật chậm, dường như mọi âm thanh trong căn phòng đều bị tiếng mưa nuốt chửng, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ. Linh ngồi bó gối trên chiếc sofa quen thuộc, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đã tắt. Vẻ ngoài thanh mảnh của cô càng thêm phần yếu ớt dưới ánh đèn vàng vọt. Mái tóc dài mềm mại buông xõa che đi một phần khuôn mặt trái xoan, nhưng không giấu nổi sự ưu tư hằn sâu trong đôi mắt to tròn, long lanh.
Cả buổi chiều, tâm trí cô quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ. Cuộc đối đầu không thành với Khánh đã để lại trong cô một vết sẹo sâu hoắm, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn còn một tia hy vọng mong manh về một sự hàn gắn. Trâm – cô bạn thân, với dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt biết cười và cái miệng luôn nói không ngừng – đã khuyên cô rất nhiều. “Cậu phải nói ra hết những gì cậu nghĩ, Linh ạ. Đừng giữ trong lòng. Đừng để mọi thứ chìm vào im lặng nữa,” Trâm đã nói vậy, giọng nói đáng yêu nhưng đầy kiên quyết. Những lời ấy cứ vang vọng trong đầu Linh, thôi thúc cô phải làm gì đó, phải phá vỡ bức tường vô hình đang dần bao bọc lấy mối quan hệ của họ.
Linh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Ngón tay cô run rẩy đưa lên, chạm vào màn hình điện thoại lạnh lẽo. Cô mở ứng dụng nhắn tin, gõ rồi lại xóa. Hàng chục dòng chữ đã được viết ra, rồi lại bị xóa đi không thương tiếc. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói như thế nào để Khánh có thể hiểu, có thể lắng nghe. Cô không cần một lời xin lỗi, không cần một lời hứa hẹn xa vời. Cô chỉ cần anh ở đó, thực sự ở đó, lắng nghe cô như ngày xưa. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, Khánh dù trầm tính nhưng luôn sẵn lòng ngồi hàng giờ chỉ để nghe cô kể về một ngày của mình, về những niềm vui nhỏ nhặt hay những nỗi buồn vu vơ. Ánh mắt anh khi đó luôn dịu dàng, trìu mến. Giờ đây, những hình ảnh ấy như một vết cứa, khiến trái tim cô thêm đau.
“Mình phải nói chuyện với anh ấy. Không thể cứ thế này mãi được,” Linh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lạc đi trong tiếng mưa. Cô biết, nếu không thử, cô sẽ mãi mãi hối hận. Cô không thể chấp nhận việc để tình yêu của mình chết dần chết mòn trong sự im lặng và hiểu lầm. Với tất cả can đảm còn sót lại, Linh quyết định không nhắn tin nữa. Cô không muốn những dòng chữ khô khan trên màn hình trở thành rào cản giữa họ. Cô cần nhìn thấy anh, cần nghe giọng nói của anh, dù chỉ là một tiếng thở dài. Linh tìm số Khánh trong danh bạ, ngón tay do dự một lúc trước khi nhấn nút gọi. Tiếng chuông dài vang lên, xen lẫn tiếng mưa rơi. Cô hồi hộp chờ đợi, từng nhịp tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng rồi, sau vài hồi chuông dài vô vọng, máy tự động ngắt. Anh không bắt máy. Linh cảm thấy một sự hẫng hụt lớn lao, như thể một tảng đá vừa đè nặng lên trái tim cô.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đã buông xuống, những ánh đèn đường bắt đầu le lói thắp sáng thành phố. Mưa vẫn rơi. Một cảm giác bất lực len lỏi trong tâm hồn Linh, nhưng nó không đủ để dập tắt ngọn lửa quyết tâm cuối cùng. "Anh không bắt máy, vậy em sẽ đến gặp anh." Linh đứng dậy, lấy chiếc áo khoác mỏng, chuẩn bị cho cuộc hành trình xuyên màn mưa để tìm kiếm một câu trả lời, một sự kết nối mà cô khao khát đến tận cùng. Cô biết, đây có thể là lần cuối cùng cô chủ động như thế này. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên một vẻ kiên định đến đau lòng, như thể cô đã sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì, miễn là nó không phải là sự im lặng chết chóc. Cô không còn sợ hãi việc đối diện với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu.
***
Buổi tối đã tối hẳn, và mưa vẫn lất phất không ngừng khi Linh đứng trước cửa căn hộ của Khánh. Con đường dẫn vào khu chung cư vắng tanh, chỉ có tiếng bánh xe ô tô lướt qua trên mặt đường ướt át và tiếng mưa rì rầm. Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ làn gió đêm mà còn từ chính trái tim mình. Căn hộ của Khánh luôn tối hơn căn hộ của cô, dù đã vào buổi tối nhưng ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa sổ vẫn không đủ để xua đi cái cảm giác cô đơn đang bao trùm. Linh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm gõ cửa. Ba tiếng gõ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Một lúc sau, cánh cửa hé mở. Khánh đứng đó, dáng người cao ráo nhưng có vẻ gầy hơn, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh nhìn cô đầy bất ngờ, pha lẫn một chút bối rối, nhưng không có sự vui vẻ hay mong chờ. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh đậm, vài nếp nhăn hiện rõ trên vai áo, cho thấy anh vừa trở về sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh hơi rối, và trên khuôn mặt anh không hề có chút biểu cảm nào rõ rệt, chỉ là một sự trống rỗng, một sự kiệt sức đến cùng cực.
"Linh?" Khánh khẽ gọi tên cô, giọng nói trầm, khàn và đầy vẻ ngạc nhiên. Anh không mời cô vào ngay, chỉ đứng chắn ở cửa, tạo ra một rào cản vô hình giữa hai người.
Linh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô mong chờ một ánh mắt ấm áp hơn, một lời mời mọc vội vàng hơn. Nhưng không. Chỉ là sự hờ hững, lạnh nhạt đến mức đau lòng. "Anh có thể nói chuyện với em một chút không, Khánh?" Linh cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng cô biết nó đã phản bội cô. "Em thấy chúng ta đang ngày càng xa nhau."
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, mệt mỏi. Anh hơi nghiêng người sang một bên, đủ để Linh bước vào, nhưng không có bất kỳ hành động nào cho thấy sự hoan nghênh. Căn hộ của anh vẫn như mọi khi, gọn gàng, ngăn nắp đến mức lạnh lẽo. Mùi hương gỗ và một chút mùi cà phê thoang thoảng trong không khí, nhưng không đủ để làm ấm không gian đang ngột ngạt bởi sự im lặng của hai người.
Linh bước vào, ánh mắt quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở Khánh. "Anh mệt à?" cô hỏi, giọng đầy lo lắng, dù cô biết câu trả lời đã quá rõ ràng.
Khánh gật đầu nhẹ, rồi quay lưng đi về phía sofa, ngồi xuống. Anh không nhìn cô, ánh mắt lảng tránh, dán chặt vào khoảng không trước mặt. "Ừ. Anh mệt." Câu trả lời ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách của anh. Nhưng hôm nay, nó không chỉ là sự kiệm lời, mà còn là một bức tường, một rào cản không thể vượt qua.
Linh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoảng cách giữa hai người như một vực sâu không đáy. Cô muốn rút ngắn nó, muốn chạm vào anh, muốn cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh. Nhưng cô biết, giờ đây, ngay cả một cử chỉ nhỏ cũng có thể trở thành sự xâm phạm không đáng có. "Em muốn biết anh đang nghĩ gì, Khánh," Linh nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. "Em không hiểu. Chúng ta đang có chuyện gì vậy? Anh có còn yêu em không?"
Câu hỏi của Linh vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Khánh khẽ giật mình. Anh vẫn không nhìn cô. Đôi mắt sâu của anh như đang nhìn vào một nơi xa xăm nào đó, nơi mà cô không thể chạm tới. Sự im lặng kéo dài, nặng nề, khiến Linh cảm thấy từng giây phút trôi qua đều là sự tra tấn. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lớn dần trong lồng ngực mình. Cô không cần một câu trả lời hoàn hảo, chỉ cần một câu trả lời chân thật, một sự kết nối cảm xúc.
"Anh... anh không biết nữa," Khánh khẽ đáp, giọng nói gần như là một tiếng thì thầm, lạc đi trong tiếng mưa lất phất bên ngoài. Anh cúi gằm mặt xuống, đôi vai hơi trùng xuống, như gánh chịu một trọng lượng vô hình. Hoặc, "Anh vẫn vậy." Lời nói ấy, dù cố gắng để không làm tổn thương cô, lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Linh. "Anh vẫn vậy" nghĩa là sao? Vẫn yêu, nhưng mệt mỏi? Vẫn quan tâm, nhưng không thể hiện? Hay "vẫn vậy" nghĩa là tình yêu đã không còn như xưa, đã nguội lạnh đến mức anh không còn muốn đối diện?
Linh cảm thấy nước mắt bắt đầu lưng tròng trên khóe mắt. Cô cố gắng nắm lấy tay Khánh, một cử chỉ quen thuộc, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhưng anh khẽ rút tay lại, ánh mắt mệt mỏi và trống rỗng lướt qua cô, như một người xa lạ. Cảm giác bàn tay anh rút lại, lạnh lẽo và dứt khoát, như một cái tát vào mặt Linh. Nó không phải là một sự từ chối ác ý, mà là một sự bất lực, một sự rút lui hoàn toàn khỏi mọi kết nối cảm xúc.
"Anh... anh không muốn em phải chịu khổ cùng anh," Khánh nói, giọng anh vẫn trầm, nhưng lần này có chút gì đó nghẹn lại. "Anh không muốn em phải chấp nhận một cuộc sống mà anh không thể dành thời gian cho em, không thể lắng nghe em, không thể ở bên em đúng nghĩa." Anh không hề nói rằng anh không yêu cô. Anh chỉ đang nói về sự bất lực của mình, về những gánh nặng anh đang mang, về sự tự ti rằng anh không thể mang lại hạnh phúc cho cô. Nhưng Linh, lúc này, cô không thể hiểu được những ẩn ý đằng sau những lời nói ấy. Cô chỉ cảm thấy anh đang đẩy cô ra xa, đang tự tạo ra một bức tường kiên cố hơn bao giờ hết.
"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," Linh thốt lên, những lời nói đã từng là tâm huyết của cô, giờ đây vang lên trong không gian lạnh lẽo, đầy tuyệt vọng. "Em chỉ cần anh ở bên cạnh em, lắng nghe em. Em không cần gì hơn cả." Cô cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt anh, tìm kiếm một tia sáng, một sự kết nối. Nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, vô định, như thể cô đang nói chuyện với một bức tường vô hình.
Khánh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên khóe mắt anh. Anh biết cô không cần gì cả, nhưng anh lại không thể cho cô điều cơ bản nhất: sự hiện diện và lắng nghe. Anh đã kiệt sức đến mức không còn sức để yêu cho đúng, không còn sức để làm những điều nhỏ nhặt nhất cho người con gái anh yêu. Anh đã đẩy cô ra xa, chính anh đã tạo ra khoảng cách này. Anh nghĩ rằng đó là cách để bảo vệ cô, để cô không phải chứng kiến sự kiệt quệ của anh, không phải gánh chịu những áp lực mà anh đang đối mặt. Nhưng anh không ngờ rằng, sự xa cách đó lại chính là thứ đang bào mòn tình yêu của họ, đang khiến cô cảm thấy cô đơn và tổn thương hơn bao giờ hết.
Linh cảm thấy một sự bất lực lớn lao chưa từng có. Cô đã cố gắng, đã dồn hết tâm tư, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng, sự thờ ơ và những câu nói hờ hững của Khánh. Cô đứng dậy, đôi vai run r���y. Nước mắt đã chảy thành dòng trên khuôn mặt cô, hòa lẫn với những giọt mưa còn vương trên mái tóc. Cô nhìn Khánh một lần cuối, nhìn khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt trống rỗng của anh, và nhận ra rằng, anh không còn là Khánh của ngày xưa nữa. Anh đã thay đổi, hoặc có lẽ, anh đã chìm sâu vào thế giới của riêng mình đến mức không ai có thể kéo anh ra được.
"Em hiểu rồi," Linh khẽ nói, giọng nói vỡ vụn. Cô không biết mình hiểu gì, nhưng cô biết, cô không thể tiếp tục níu kéo một người đang cố gắng buông tay mình. Cô quay lưng bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu, như đang rời xa một phần linh hồn của chính mình. Cánh cửa căn hộ của Khánh khép lại sau lưng cô, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng mong manh cuối cùng. Mưa vẫn rơi, và Linh, cô độc bước đi trong màn đêm, trái tim tan nát.
***
Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của thành phố, là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, mang trong mình vẻ đẹp hoài cổ và yên bình hiếm có. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ những chiếc loa nhỏ, hòa lẫn với tiếng ly tách chạm nhau, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách và tiếng mưa rơi trên mái hiên. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn càng làm cho không gian thêm phần huyền ảo.
Linh bước vào quán, dáng người thanh mảnh của cô như muốn đổ gục. Toàn thân cô ướt sũng vì mưa, mái tóc bết vào mặt, nhưng cô dường như không còn cảm nhận được sự lạnh giá từ bên ngoài. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây đỏ hoe, sưng húp, và trên khuôn mặt trái xoan của cô vẫn còn vương những vệt nước mắt. Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, đã ngồi sẵn ở một góc khuất, bên cạnh chiếc ban công nhỏ nhìn xuống hẻm. Vừa nhìn thấy Linh, nụ cười trên môi Trâm lập tức tắt ngúm, thay vào đó là ánh mắt lo lắng, xót xa.
"Linh! Cậu làm sao thế này?" Trâm vội vàng đứng dậy, chạy đến đỡ lấy Linh. "Trời đất, sao lại ướt thế này? Ngồi xuống đây đi, tớ gọi đồ uống nóng cho cậu." Giọng Trâm nhanh nhảu, đầy vẻ quan tâm, nhưng cũng ẩn chứa sự hoảng hốt khi nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của bạn mình.
Linh khẽ gật đầu, gần như không thể nói thành lời. Cô ngồi phịch xuống ghế, cơ thể run rẩy. Trâm nhanh chóng gọi một tách trà gừng nóng cho Linh, rồi quay lại ngồi đối diện, nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay Trâm ấm áp, như một tia sáng nhỏ nhoi sưởi ấm Linh giữa màn đêm lạnh giá.
"Anh ấy... anh ấy chẳng nói gì cả, Trâm ạ," Linh bắt đầu, giọng nói run rẩy, vỡ vụn. Nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, không thể kìm nén được nữa. "Cứ như em đang nói chuyện với không khí vậy. Em đã cố gắng hết sức rồi... nhưng anh ấy cứ im lặng... hoặc chỉ nói những câu cụt lủn." Cô gục đầu xuống bàn gỗ cũ kỹ, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, xé nát không gian yên bình của quán cà phê. Mùi cà phê nguội lạnh trên bàn dường như càng làm tăng thêm sự chua xót trong lòng Linh.
Trâm không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Linh, vuốt nhẹ như an ủi. Cô biết, trong những lúc như thế này, lời nói đôi khi trở nên vô nghĩa. Điều Linh cần không phải là những lời khuyên hay những lời chỉ trích, mà là một bờ vai để tựa vào, một đôi tai để lắng nghe những nỗi đau mà cô đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Đôi mắt biết cười của Trâm giờ đây ánh lên vẻ u buồn, xót xa. Cô đã chứng kiến mối tình của Linh và Khánh từ những ngày đầu, đã thấy họ hạnh phúc thế nào, và giờ đây, cô cũng đang chứng kiến nó tan vỡ một cách đau đớn như thế nào.
"Em đã hỏi anh ấy có còn yêu em không," Linh ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Trâm. "Anh ấy nói... anh ấy không biết nữa. Trâm ơi, không biết nữa là gì chứ? Yêu là yêu, không yêu là không yêu. Sao lại có thể không biết nữa?" Cô không thể hiểu nổi sự mập mờ, sự mơ hồ trong câu trả lời của Khánh. Đối với một người giàu cảm xúc như Linh, tình yêu là một điều rõ ràng, mạnh mẽ, không thể nào "không biết nữa."
Trâm thở dài. Cô hiểu, Khánh không phải là một người giỏi thể hiện cảm xúc. Anh luôn trầm tính, ít nói. Và có lẽ, "không biết nữa" của anh không phải là không yêu, mà là sự bất lực, sự kiệt sức đến mức anh không còn nhận ra tình yêu của mình nữa, hoặc anh cảm thấy mình không xứng đáng với tình yêu đó. Nhưng cô không thể nói ra những điều này với Linh lúc này. Linh đang quá đau khổ để có thể nhìn nhận mọi chuyện một cách khách quan.
"Thôi nào, đừng buồn nữa, Linh. Cậu đã cố gắng hết sức rồi," Trâm khẽ nói, giọng dịu dàng, cố gắng truyền năng lượng tích cực cho bạn. Cô kéo Linh vào lòng, ôm chặt lấy cô. "Có tớ đây mà. Cậu không đơn độc đâu." Sự ấm áp từ vòng tay Trâm là điều Linh đang cần nhất lúc này. Nó không chữa lành được vết thương lòng, nhưng ít nhất nó cũng xoa dịu phần nào nỗi cô đơn đang cắn xé cô.
Linh gục đầu vào vai Trâm, tiếng nức nở dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng thở dài nặng nề. Cô cảm thấy kiệt sức hoàn toàn, cả về thể chất lẫn tinh thần. Nỗ lực cuối cùng của cô đã thất bại một cách thảm hại. Cô đã dồn hết tất cả hy vọng, tất cả can đảm vào cuộc nói chuyện đó, nhưng những gì cô nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt, sự im lặng của Khánh. Nó như một cú đánh mạnh vào trái tim cô, dập tắt mọi tia sáng cuối cùng.
Cô biết, mình không thể tiếp tục chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa. Việc tìm đến Trâm để an ủi không chỉ là tìm kiếm một bờ vai, mà còn là một dấu hiệu cho thấy cô đang dần tìm kiếm sự hỗ trợ bên ngoài mối quan hệ, chuẩn bị cho sự độc lập cảm xúc. Nỗi bất lực và tuyệt vọng của Linh báo hiệu rằng cô sẽ không thể tiếp tục chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa, đẩy mối quan hệ đến bờ vực của sự tan vỡ. Và sự im lặng của Khánh, dù xuất phát từ sự bất lực hay mệt mỏi, càng củng cố ý nghĩ "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa" trong anh, chuẩn bị cho một quyết định chia tay, dù trái tim anh vẫn còn yêu cô sâu đậm.
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài cửa sổ. Linh, trong vòng tay Trâm, cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang lênh đênh giữa biển lớn, không biết đâu là bến bờ. Tình yêu của cô và Khánh, có lẽ, đã đến lúc phải buông xuôi, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, dù bình yên đó có đau đớn đến nhường nào.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.