Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 230: Lời Khuyên Từ Bóng Chiều Tà
Chiếc taxi rời đi, mang theo Linh vào màn đêm Sài Gòn ẩm ướt, để lại Khánh đứng đó, một bóng hình cô độc dưới ánh đèn vàng của hiên nhà hàng. Hình ảnh ấy, khắc sâu vào tâm trí Linh, giờ đây trở thành một vết sẹo mới, nhức nhối hơn bất kỳ vết thương nào trước đây. Cô tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của chiếc xe như chính tâm hồn mình đang chao đảo. Nước mắt đã cạn, nhưng nỗi đau thì không. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực, một cảm giác bị rút cạn mọi năng lượng, mọi hy vọng. Cô đã dồn hết tất cả sức lực cuối cùng, tất cả hy vọng cuối cùng vào buổi tối này, vào cuộc hẹn hò mà cô mong mỏi sẽ là một tia sáng, một cơ hội để hàn gắn. Nhưng nó đã tan vỡ, không một tiếng động, không một lời giải thích.
Khi cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng, Linh trượt chân, ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cột đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mỏng manh như sợi tơ bạc. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trong tay cô, màn hình đen kịt, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt vô hồn của cô. Cô nhìn vào đó, tự hỏi đây có phải là mình không, người con gái từng tràn đầy sức sống, từng tin vào tình yêu như một phép màu. Giờ đây, cô thấy mình chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, một linh hồn lạc lõng giữa thành phố rộng lớn.
Căn hộ vốn ấm cúng giờ đây trở nên lạnh lẽo lạ thường. Không khí đặc quánh sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng thở dài của chính cô lọt thỏm giữa không gian. Một mùi hương thoang thoảng của tinh dầu hoa oải hương mà cô vẫn hay dùng để trấn an tâm trí, giờ đây dường như cũng không còn tác dụng. Cô vuốt ve chiếc cốc sứ đôi hình mèo, món quà Khánh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau. Con mèo trắng, con mèo đen, tựa đầu vào nhau, đôi mắt tròn xoe ngây thơ. Hồi đó, Khánh đã nói, "Anh là mèo đen, em là mèo trắng. Mình sẽ mãi bên nhau như thế này." Lời nói ấy, giờ đây, nghe sao mà xa xăm, hư ảo. Cô đặt chiếc cốc xuống sàn, cảm giác như một phần của mình cũng vừa vỡ tan theo sự im lặng của nó.
Trong tâm trí Linh, câu hỏi "Anh còn yêu em không?" cứ vang vọng. Nó không còn là một câu hỏi nghi vấn để tìm kiếm sự xác nhận, mà là một lời tuyên bố đau đớn về một sự thật không thể chối cãi. Anh đã không nói ra lời, nhưng sự im lặng của anh, sự vô cảm của anh đêm nay, đã là câu trả lời. Cô biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc, dù không ai nói ra lời nào. Chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù vẫn còn, nhưng đã không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục. Nỗi đau ấy như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim, nhưng đồng thời, một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cũng bắt đầu bao trùm lấy cô. Khánh đã không nhìn theo chiếc xe của cô. Điều đó như một lời tuyên bố không lời, một sự buông bỏ hoàn toàn.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Khánh đứng cô độc dưới ánh đèn, bóng lưng quay về phía cô, nhưng vô ích. Nó cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim quay chậm, ám ảnh và day dứt. Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã đòi hỏi quá nhiều? Liệu có phải tình yêu của cô, sự khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu của cô, đã trở thành một gánh nặng đối với anh? Nhưng cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Ở đây, thực sự, không phải chỉ là một cái bóng bên cạnh. Cô cần anh chọn cô, cần anh chiến đấu vì tình yêu của họ, dù chỉ là một lời nói, một cử chỉ nhỏ bé. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh đã chọn sự im lặng.
Linh cảm thấy mình đang chìm dần trong một vực thẳm không đáy của sự im lặng, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có nỗi cô đơn bủa vây. Cô muốn la hét, muốn khóc thật lớn, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, không một âm thanh nào thoát ra. Toàn thân cô như bị đông cứng, chỉ có hơi thở yếu ớt nhắc nhở cô vẫn còn tồn tại. Cái cảm giác kiệt sức, cạn khô cảm xúc này còn đáng sợ hơn cả những trận khóc nức nở. Nó là sự chấp nhận tột cùng của một trái tim đã vỡ vụn.
Một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, mỏng manh như tia sáng đầu tiên sau cơn bão. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong bóng tối này. Cô cần một lối thoát. Cô cần một lời khuyên, một điểm tựa. Trâm đã an ủi cô rất nhiều, nhưng có những điều, cô cần một cái nhìn khách quan hơn, một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn từ một người từng trải. Từng chữ của Ông Lâm, mỗi khi ông chia sẻ, đều như một ngọn đèn soi sáng tâm hồn cô. Có lẽ, ông sẽ có câu trả lời cho những bế tắc mà cô đang mắc phải.
Cô chậm rãi vươn tay, cầm lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, ánh sáng trắng xanh chói mắt trong bóng tối. Cô mở ứng dụng tin nhắn, lướt qua danh bạ, dừng lại ở cái tên "Ông Lâm". Ngón tay cô do dự, rồi gõ một tin nhắn ngắn gọn, gói ghém tất cả sự tuyệt vọng và khao khát được lắng nghe của mình: "Ông Lâm ơi, con Linh đây ạ. Con có thể gặp ông một lát được không? Con có chuyện muốn tâm sự..." Gửi đi dòng tin nhắn ấy, Linh cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, dù chỉ là một chút. Hy vọng, dù mong manh, đã bắt đầu nhen nhóm trong trái tim cô.
***
Quán cà phê "Hồi Ức" về đêm mang một vẻ đẹp trầm mặc, an nhiên. Từng hạt mưa lâm thâm rơi trên mái hiên, tạo nên những âm thanh tí tách nhẹ nhàng, như một bản nhạc nền dịu êm cho không gian hoài niệm. Linh bước vào, cảm nhận ngay sự ấm áp và mùi hương đặc trưng của cà phê rang xay, bánh ngọt mới ra lò và gỗ cũ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo cao, cùng với ánh nến lung linh trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả của thành phố bên ngoài. Nhạc jazz không lời lãng đãng vang lên, từng nốt trầm bổng như vỗ về những tâm hồn mệt mỏi.
Ông Lâm đã ngồi sẵn ở một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ. Dáng người ông lịch thiệp trong chiếc áo sơ mi màu kem và quần âu sẫm màu, mái tóc bạc trắng được chải gọn gàng. Khi Linh bước tới, ông ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt thâm trầm nhưng đầy ấm áp, như một tia nắng xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô.
"Con đến rồi đấy à, Linh. Ngồi đi con." Giọng ông trầm ấm, từ tốn, mang theo một sự an ủi lạ kỳ.
Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện ông, cảm nhận hơi ấm từ chiếc cốc cà phê đang tỏa ra trên bàn. Cô cố gắng kiềm nén cảm xúc, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, sưng mọng vì nước mắt đã rơi từ đêm qua. Cô hít một hơi thật sâu, để mùi cà phê thơm nồng tràn vào lồng ngực, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
"Con chào ông Lâm ạ." Giọng cô khẽ run. "Con xin lỗi vì đã làm phiền ông giờ này."
Ông Lâm nhẹ nhàng lắc đầu, "Không sao đâu con. Con cần một người lắng nghe, và ông luôn ở đây." Ông đưa tay đẩy chiếc khăn giấy về phía Linh, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy sự thấu hiểu. "Trông con có vẻ mệt mỏi lắm."
Linh cúi đầu, miết nhẹ ngón tay lên vành cốc. "Con... con không biết phải nói từ đâu nữa, ông ạ. Con cảm thấy lạc lối quá. Mọi thứ... cứ như đang sụp đổ."
Ông Lâm kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Ông nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn hướng về Linh, đầy sự cảm thông. Tiếng mưa bên ngoài như hòa cùng nhịp thở nặng nề của cô.
Cuối cùng, Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngấn nước nhưng ánh lên một sự kiên cường mỏng manh. "Ông Lâm ơi, con không hiểu... Khánh thay đổi quá nhiều. Anh ấy không nói gì cả, không chia sẻ gì với con. Con cảm thấy như con đang nói chuyện với một bức tường. Con có làm gì sai không ạ?"
Cô bắt đầu kể, từng lời nói như những mảnh vỡ từ trái tim cô, trút hết nỗi lòng mình. Cô kể về những lần tin nhắn chậm dần, về những bữa ăn im lặng, về cái ôm không còn đủ ấm. Kể về buổi hẹn hò tối qua tại "Le Jardin Secret", nơi sự im lặng của Khánh đã nghiền nát mọi hy vọng cuối cùng của cô. Cô mô tả từng cử chỉ né tránh của anh, từng câu trả lời cụt lủn, ánh mắt trống rỗng khi anh tiễn cô lên taxi. Nước mắt lại chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn mình trở nên yếu đuối hơn nữa.
"Con đã cố gắng rất nhiều, ông ạ. Con đã chủ động nói chuyện, chủ động tìm cách hàn gắn. Nhưng anh ấy... anh ấy cứ như một cái bóng, không thể chạm tới. Con không hiểu tại sao một người từng yêu con sâu sắc, từng quan tâm con đến từng chi tiết nhỏ, giờ lại có thể trở nên xa cách đến vậy. Con muốn biết tại sao anh ấy lại không thể chia sẻ gánh nặng của mình với con. Con không cần cuộc sống xa hoa, ông biết đấy. Con chỉ cần anh ấy ở đây, thực sự ở đây, chọn con, cùng con vượt qua mọi thứ." Giọng Linh nghẹn lại, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Câu nói ấy thốt ra từ tận đáy lòng cô, một tiếng kêu thầm lặng trong nỗi tuyệt vọng.
Ông Lâm lắng nghe một cách chăm chú, không bỏ sót một chi tiết nào. Ông không ngắt lời Linh, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Khi Linh ngừng nói, không gian lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng nhạc jazz và tiếng mưa rơi. Ông nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Linh, ánh mắt ông chất chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc.
"Con gái ạ," Ông Lâm bắt đầu, giọng ông trầm ấm, từ tốn, từng lời như thấm vào tâm hồn Linh. "Đôi khi, gánh nặng của đàn ông không phải là thứ có thể nói ra bằng lời. Nó như một tảng băng chìm, chỉ một phần nhỏ nổi lên mặt nước. Phần còn lại, họ tự nguyện gánh vác, không muốn ai phải thấy, phải lo lắng cùng... Đặc biệt là người họ yêu thương nhất."
Ông dừng lại một chút, đặt tay nhẹ nhàng lên mu bàn tay Linh, hơi ấm từ bàn tay ông truyền sang, như một sự an ủi vô hình. "Họ nghĩ rằng, nếu họ nói ra, những gánh nặng ấy sẽ đè lên vai người mình yêu, khiến người đó phải lo lắng, phải khổ sở. Họ chọn cách tự mình chịu đựng, tự mình giải quyết, với niềm tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ hạnh phúc của người phụ nữ của mình. Họ sợ hãi sự yếu đuối của bản thân sẽ khiến đối phương thất vọng, sẽ khiến tình yêu phai nhạt. Đặc biệt là những người đàn ông có tính cách trầm lặng, ít nói như Khánh. Họ không giỏi thể hiện cảm xúc, không giỏi chia sẻ. Họ dùng hành động để nói lên tình yêu, dùng sự cố gắng để xây dựng tương lai. Nhưng trong quá trình đó, đôi khi họ quên mất rằng, người phụ nữ họ yêu lại cần sự hiện diện cảm xúc, cần sự chia sẻ, cần được cảm thấy mình là một phần của gánh nặng ấy, dù là gánh nặng vô hình đi chăng nữa."
Linh lắng nghe từng lời của Ông Lâm, như một kẻ khát nước vồ lấy từng giọt sương. Cô ôm chặt chiếc cốc cà phê nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Lời ông nói không giải thích hoàn toàn hành vi của Khánh, nhưng nó mở ra một cánh cửa khác trong nhận thức của cô. Một cái nhìn khác về bản chất của đàn ông, của tình yêu, và của những áp lực vô hình mà họ phải đối mặt.
"Khánh... cậu ấy là một chàng trai tốt, Linh ạ," Ông Lâm tiếp tục, ánh mắt ông xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn rơi đều. "Ông biết cậu ấy đã phải gánh vác rất nhiều. Kỳ vọng gia đình, áp lực tài chính, những trách nhiệm mà cậu ấy tự đặt lên vai mình. Có lẽ, cậu ấy đang ở trong một giai đoạn mà mọi thứ đều trở nên quá sức. Và khi con người ta kiệt sức, họ thường có xu hướng thu mình lại, dựng lên một bức tường vô hình để bảo vệ bản thân, và vô tình, cũng đẩy những người yêu thương ra xa. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Chắc chắn, trong sâu thẳm, Khánh cũng đang đấu tranh rất nhiều."
Câu nói của Ông Lâm, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," vang lên trong tâm trí Linh, trùng khớp với những gì cô đã cảm nhận, đã suy đoán. Nó không khiến nỗi đau biến mất, nhưng nó mang lại một sự rõ ràng, một lời giải thích cho sự bối rối của cô. Khánh không phải hết yêu, mà anh ấy đang kiệt sức. Kiệt sức đến mức không còn đủ năng lượng để yêu cô theo cách mà cô cần, theo cách mà cô xứng đáng. Anh không nỡ bỏ cô, nhưng cũng không thể níu giữ cô trong một mối quan hệ đầy im lặng và cô đơn.
"Con hiểu... một phần nào đó," Linh khẽ nói, giọng cô yếu ớt. "Nhưng tại sao anh ấy không thể nói ra với con? Tại sao anh ấy không để con gánh cùng? Con không hề yếu đuối, ông ạ. Con muốn được cùng anh ấy đối mặt. Con muốn anh ấy tin tưởng con."
"Đó là bản năng của họ, con ạ," Ông Lâm mỉm cười buồn bã. "Và cũng là một sự hiểu lầm lớn trong tình yêu. Đàn ông nghĩ họ đang bảo vệ, nhưng lại vô tình làm tổn thương. Phụ nữ khao khát được chia sẻ, nhưng lại bị đẩy ra xa. Khoảng cách cứ thế lớn dần, không phải vì hết yêu, mà vì yêu theo hai cách khác nhau, và không ai có thể bước qua ranh giới của người kia để thấu hiểu. Có những vết nứt, không phải do va chạm mạnh, mà do sự bào mòn âm thầm của thời gian và những hiểu lầm không được tháo gỡ."
Linh im lặng. Từng lời của Ông Lâm như những nhát dao mổ xẻ vào mối quan hệ của cô và Khánh, phơi bày những vết nứt vô hình mà bấy lâu nay cô không thể gọi tên. Cô cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, nhưng xen lẫn vào đó là một sự chấp nhận thầm lặng. Cô biết, mình không thể níu kéo một điều đã chết. Cô đã dồn hết tất cả sức lực cuối cùng, tất cả hy vọng cuối cùng vào buổi tối này, và nó đã tan vỡ không một tiếng động. Sự trống rỗng và cô đơn sau buổi hẹn hò này là một bước ngoặt. Cô không còn khóc nức nở như khi ở bên Trâm nữa, mà chỉ còn cảm thấy kiệt sức, cạn khô cảm xúc.
"Vậy... con phải làm gì bây giờ, ông?" Linh hỏi, giọng cô thì thầm, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. "Con có nên tiếp tục hy vọng không? Hay con nên buông tay?"
Ông Lâm nhìn cô thật lâu, ánh mắt ông chất chứa sự khôn ngoan và cả nỗi buồn man mác của một người từng trải. "Tình yêu không phải là một chiến trường để chiến đấu đến cùng, con gái ạ. Đôi khi, tình yêu là sự chấp nhận. Chấp nhận những giới hạn của đối phương, và chấp nhận cả giới hạn của bản thân mình. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Con không thể thay đổi người khác, Linh ạ. Con chỉ có thể thay đổi cách mình đối diện với mọi thứ. Điều quan trọng nhất bây giờ, là con cần tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, và tìm lại hạnh phúc cho riêng mình."
Ông Lâm nhẹ nhàng siết nhẹ tay Linh, ánh mắt ông truyền cho cô một sức mạnh vô hình. "Con xứng đáng được hạnh phúc, Linh ạ. Và đôi khi, để tìm thấy hạnh phúc, con cần phải bước ra khỏi những gì đang kìm giữ con."
***
Đêm đã về khuya, những hạt mưa cuối cùng đã tạnh, để lại không khí ẩm ướt và se lạnh. Linh ngồi một mình trên băng ghế dài ở bến xe buýt, chiếc xe cuối cùng đã đi qua từ lâu. Bến xe vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây bạch đàn và tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của đêm Sài Gòn. Ánh đèn đường le lói, hắt lên những vũng nước đọng trên mặt đường, phản chiếu những đốm sáng lung linh như những vì sao rơi. Mùi ẩm của đất và lá cây sau mưa, hòa quyện với mùi khói xe thoảng qua, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Linh không vội về nhà. Cô muốn ở lại đây, giữa sự tĩnh mịch này, để những lời của Ông Lâm thấm vào từng tế bào, để tâm hồn cô có thời gian sắp xếp lại những mảnh vỡ. Lời nói của ông về "gánh nặng vô hình" của đàn ông, về việc Khánh đang kiệt sức, cứ vang vọng trong đầu cô. Cô hiểu. Cô thực sự hiểu. Nhưng sự hiểu biết ấy không làm vơi đi nỗi đau, mà chỉ khiến nó trở nên phức tạp hơn.
*Gánh nặng của đàn ông... nhưng tại sao anh không thể để em gánh cùng? Hay anh không tin em đủ mạnh mẽ để cùng anh vượt qua?* Cô độc thoại trong tâm trí. Cô không phải là một cô gái yếu đuối, cô có thể chịu đựng được áp lực, cô có thể là điểm tựa cho anh. Nhưng anh đã không cho cô cơ hội đó. Anh đã chọn cách tự mình cô độc chiến đấu, và đẩy cô vào sự cô độc của chính mình.
Cảm giác bất lực vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn. Thay vào đó, một tia sáng le lói bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. Tia sáng của sự chấp nhận, và tia sáng của quyết tâm. Ông Lâm đã nói đúng: cô không thể thay đổi Khánh. Cô chỉ có thể thay đổi cách mình đối diện với mọi thứ. Cô không thể cứ mãi níu kéo một mối quan hệ mà sự im lặng đã trở thành bức tường kiên cố không thể xuyên phá.
Linh nhìn xa xăm vào màn đêm, ánh mắt cô không còn tuyệt vọng hoàn toàn mà chất chứa sự quyết tâm mỏng manh, tựa như những chiếc lá mùa thu dù đã lìa cành vẫn giữ trong mình một chút màu sắc cuối cùng. Cô biết, mình không thể tiếp tục chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa. Không phải vì hết yêu, mà vì cô không thể làm tổn thương chính mình thêm nữa. Cô cần một lối thoát, một con đường cho riêng mình.
Cô lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, phản chiếu ánh mắt đang dần tìm lại sự sống của cô. Cô lướt qua một vài trang web. Đầu tiên là một lớp học vẽ màu nước buổi tối, cô đã từng rất yêu thích hội họa, nhưng đã gác lại đam mê vì bận rộn với công việc và mối quan hệ. Sau đó là một thông tin về buổi triển lãm nghệ thuật đương đại sắp diễn ra vào cuối tuần. Những hình ảnh về màu sắc, về đường nét, về những ý tưởng tự do bắt đầu lấp đầy tâm trí cô, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm.
Cô nhớ lại những ngày tháng say mê với cọ vẽ, những lúc tâm hồn cô được tự do bay bổng trên từng nét bút. Đó là một phần của cô, một phần đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có lẽ, đây là lúc cô cần tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị mà cô từng bỏ lỡ. Có lẽ, việc quay lại với nghệ thuật không chỉ là một lối thoát cảm xúc, mà còn là cách để cô tìm lại sự độc lập, tìm lại niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, độc lập khỏi Khánh, độc lập khỏi những gánh nặng vô hình mà anh đang mang vác.
Đứng dậy khỏi băng ghế lạnh lẽo, Linh hít một hơi thật sâu. Không khí đêm se lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo một chút mùi hoa sữa cuối mùa. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây đen đã tan đi, để lộ ra vài vì sao lấp lánh. Dù vẫn còn đau đớn, nhưng trong lòng Linh, một quyết định đã được hình thành rõ ràng. Cô sẽ không buông xuôi. Cô sẽ tìm một con đường cho riêng mình. Có thể, đó là con đường không có Khánh, nhưng chắc chắn, đó sẽ là con đường dẫn cô đến với hạnh phúc mà cô xứng đáng.
"Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu," Linh thì thầm, câu nói ấy không còn là một lời trách móc, mà là một sự chấp nhận đau đớn nhưng đầy trưởng thành. Cô biết, một chương đã khép lại, và một chương mới đang chờ cô viết tiếp.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.