Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 231: Món Nợ Vô Hình: Áp Lực Từ Bà Hoa
***
Đêm đã về khuya, những hạt mưa cuối cùng đã tạnh, để lại không khí ẩm ướt và se lạnh. Trên băng ghế dài ở bến xe buýt, bóng Linh đã khuất xa trong làn hơi nước bảng lảng của phố thị sau cơn mưa. Khoảng cách địa lý không còn đo đếm được bằng những con số cụ thể, mà bằng vô vàn tâm tư, những sợi tơ lòng đứt gãy. Khi Linh đang cố gắng dệt lại cuộc đời mình bằng những mảng màu mới, thì ở một góc khác của thành phố, Khánh lại đang chìm sâu hơn vào cái bóng đen của áp lực và sự bế tắc, tựa như một con thuyền đơn độc giữa biển đêm không ánh hải đăng.
Căn hộ của Khánh nằm trên tầng mười lăm của một tòa chung cư cũ, nơi ánh đèn vàng vọt từ những ô cửa sổ lân cận chẳng đủ sức xua đi sự tĩnh mịch, nặng nề thường trực. Đèn bàn vẫn bật, hắt một quầng sáng nhỏ lên màn hình máy tính đang hiển thị những con số khô khan của bảng Excel, nhưng ánh mắt Khánh lại vô định, không thực sự nhìn thấy gì ngoài những mảng mờ mịt của tương lai. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông gầy gò hơn, như bị bào mòn bởi những ngày dài công việc và những đêm ngắn ngủi đầy trăn trở. Khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ nam tính, giờ đây chỉ còn biểu cảm mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, chứa đựng một sự bất lực khó tả. Anh mặc chiếc áo sơ mi đã sờn vai, không còn phẳng phiu như khi anh khoác nó đi làm, tựa như chính tâm hồn anh cũng đang nhăn nhúm, mệt nhoài.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh. Anh liếc nhìn, thấy tên "Mẹ" hiện lên trên màn hình, lòng anh bất giác trùng xuống một nhịp. Anh biết, cuộc gọi này không chỉ đơn thuần là hỏi thăm sức khỏe. Hít một hơi thật sâu, anh chậm rãi đưa điện thoại lên tai, giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi đã cố giấu giếm: “Dạ, con nghe đây, mẹ.” Đầu dây bên kia, giọng Bà Hoa vẫn hiền từ, nhỏ nhẹ, nhưng đằng sau mỗi lời nói lại là một áp lực vô hình mà Khánh đã quá quen thuộc.
“Khánh à, con dạo này khỏe không? Công việc vẫn ổn chứ?” Bà Hoa hỏi, như một lời mở đầu quen thuộc cho những cuộc trò chuyện không bao giờ thoát khỏi một chủ đề duy nhất. Khánh chỉ ậm ừ trả lời, cố gắng tạo ra vẻ bình thản nhất có thể. “Vâng, con vẫn ổn mẹ ạ. Công việc cũng bận như mọi khi thôi.” Anh biết, câu hỏi về sức khỏe chỉ là cái cớ, như một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy đi sự lo lắng, sốt ruột chất chứa trong lòng người mẹ.
Và rồi, điều Khánh dự đoán cũng đến, không chút ngần ngại hay vòng vo. “Thế còn Linh dạo này sao rồi con? Mấy hôm nay mẹ không thấy con bé ghé qua chơi.” Giọng Bà Hoa nhẹ nhàng, nhưng lại như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can Khánh. Anh im lặng một nhịp, cổ họng khô khốc, tựa như có một vật gì đó đang mắc kẹt ở đó, ngăn không cho anh thốt ra lời nào. Anh không biết phải trả lời thế nào về Linh, về cái mối quan hệ đang đứng trên bờ vực thẳm của sự đổ vỡ mà anh không tìm thấy lối thoát. “Dạ, Linh... Linh vẫn khỏe mẹ ạ.” Anh trả lời, giọng khô khốc, tránh né.
“Con bé thì hiền lành, dễ thương, lại tháo vát nữa. Mẹ vẫn ưng cái bụng con bé lắm.” Bà Hoa tiếp tục, mỗi lời khen dành cho Linh lại như một nhát dao vô hình cứa vào lòng Khánh, nhắc nhở anh về những kỳ vọng, những mong muốn mà anh đang bất lực không thể thực hiện. “Hai đứa quen nhau cũng ngót nghét bốn năm rồi, có còn trẻ trung gì nữa đâu. Định bao giờ thì cho mẹ ăn cỗ đây? Con trai mẹ cũng không còn trẻ nữa đâu. Con xem, thằng Tùng con bác Liên nó mới cưới vợ xong, giờ vợ nó cũng có bầu rồi. Người ta bằng tuổi con mà đã đâu vào đấy cả rồi.”
Mỗi câu nói của mẹ, mỗi so sánh với "người ta", đều là một gánh nặng vô hình đè nén lên vai Khánh. Anh không giận mẹ. Anh hiểu, mẹ chỉ muốn tốt cho anh, muốn anh có một cuộc sống ổn định, một mái ấm gia đình. Nhưng chính cái sự "muốn tốt" ấy lại trở thành sợi dây vô hình thít chặt lấy anh, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những con số nhảy múa trước mắt anh bỗng trở nên vô nghĩa, nhòe nhoẹt. Ánh đèn đường từ ô cửa sổ hắt vào, không đủ sáng để xua đi bóng tối đang bao trùm lấy căn phòng, cũng như không thể xua đi nỗi tuyệt vọng đang lớn dần trong lòng anh.
“Mẹ à, con... con biết rồi. Nhưng con còn nhiều việc phải lo. Công việc chưa ổn định, con chưa muốn Linh phải khổ.” Khánh cố gắng giải thích, giọng anh nghe như tiếng thở dài vô vọng. Anh muốn nói với mẹ rằng anh đang cố gắng, anh đang vật lộn từng ngày để kiếm tiền, để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng những lời nói ấy lại quá đỗi yếu ớt, không thể nào diễn tả hết được sự kiệt sức, sự bất lực đang giày vò anh. Anh không muốn Linh phải sống một cuộc đời chật vật, không muốn cô phải chịu đựng những áp lực tài chính mà anh đang đối mặt. Anh yêu cô, yêu cô đến mức muốn cho cô tất cả những điều tốt đẹp nhất, nhưng hiện tại, anh lại không thể làm được.
“Ổn định là bao giờ mới ổn định hả con? Cứ chờ đợi mãi thì thanh xuân của con bé qua đi mất. Con có định cưới nó không đây? Hay là con không còn thương con bé nữa?” Giọng Bà Hoa bỗng trở nên sốt ruột hơn, xen lẫn chút trách móc. Khánh nhắm mắt lại, một cảm giác nhức nhối lan tỏa khắp lồng ngực. Không thương Linh ư? Làm sao có thể không thương khi hình bóng cô đã in sâu vào trái tim anh suốt bốn năm trời? Nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn đủ sức để đối diện với những kỳ vọng, những áp lực từ cả hai phía.
Anh đặt điện thoại xuống bàn, kết thúc cuộc gọi mà không nói thêm được lời nào. Màn hình máy tính vẫn sáng, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn rời khỏi công việc. Anh vuốt mặt mệt mỏi, cảm nhận sự gai nhức từ những sợi râu lún phún chưa kịp cạo. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố về đêm. Ánh đèn rực rỡ của Sài Gòn phồn hoa dưới kia lại càng khiến sự cô đơn trong lòng anh trở nên rõ nét hơn. Anh thấy mình bé nhỏ, lạc lõng giữa biển người, giữa những gánh nặng không tên. Anh nhớ lại ánh mắt của Linh trong bữa hẹn hò định mệnh, ánh mắt chất chứa sự mệt mỏi và đau khổ. Anh biết, anh đang làm cô tổn thương. Nhưng anh không biết phải làm sao để ngừng lại. Anh không biết phải làm sao để phá vỡ bức tường im lặng đang giam cầm chính mình. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí anh, như một lời biện minh đau đớn cho sự bất lực của chính mình.
***
Cuối tuần, cái áp lực vô hình từ cuộc điện thoại buổi tối hôm trước lại biến thành hiện thực khi Khánh phải về nhà mẹ ăn cơm. Căn nhà của Bà Hoa, vốn dĩ luôn ấm cúng và đầy ắp tiếng cười, hôm nay lại như một không gian chật hẹp, đầy căng thẳng đối với Khánh. Mùi thức ăn quen thuộc của mẹ, mùi canh bí hầm sườn non, mùi cá kho tộ đậm đà, những món anh vẫn thường yêu thích từ thuở bé, giờ đây lại trở nên nặng nề, khó nuốt.
Bà Hoa với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc được búi gọn gàng, vẫn chu đáo gắp thức ăn vào bát cho anh. Khuôn mặt bà hiền từ, nhưng ẩn chứa một nỗi lo toan khó giấu. “Con ăn nhiều vào, dạo này gầy đi trông thấy.” Bà nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu, dò xét. Khánh chỉ gật đầu, cố gắng nuốt xuống từng miếng cơm như nuốt khan gánh nặng. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu cho một buổi tra vấn không thể tránh khỏi.
Bữa ăn bắt đầu với những câu chuyện thường ngày, về thời tiết, về hàng xóm, về những tin tức không quan trọng. Khánh cố gắng tham gia, cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng tâm trí anh lại như đang nhảy múa trên những gai nhọn, chờ đợi khoảnh khắc cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề "nhạy cảm" mà anh sợ hãi nhất. Anh nhìn mẹ, nhìn những nếp nhăn trên khóe mắt bà, nhìn đôi bàn tay gầy guộc đã tần tảo nuôi anh khôn lớn. Anh yêu mẹ, và chính vì yêu mẹ, anh càng không muốn làm mẹ thất vọng. Nhưng anh cũng không muốn lừa dối mẹ, lừa dối chính mình về một tương lai mà anh chưa thể nắm giữ.
Rồi cuối cùng, cái khoảnh khắc định mệnh cũng đến. “Khánh này,” Bà Hoa đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào anh. “Con xem thằng Tùng con bác Liên nó mới cưới vợ xong, giờ vợ nó cũng có bầu rồi. Vợ chồng nó định mua nhà, rồi hai bên gia đình cũng giúp đỡ thêm. Con với Linh quen nhau mấy năm rồi, cứ thế này mãi sao được? Thanh xuân con bé có thì, cứ để nó chờ đợi mãi cũng tội nghiệp.” Giọng Bà Hoa vẫn nhẹ nhàng, nhưng những lời nói đó lại như những tảng đá lớn, cứ thế mà chồng chất lên trái tim Khánh.
Anh dừng đũa, nhìn xuống bát cơm đã vơi đi một nửa. Mùi cá kho tộ đậm đà bỗng trở nên nồng nặc, khiến anh cảm thấy khó chịu. Anh cảm thấy một bức tường vô hình đang bao vây mình, không gian xung quanh như thu hẹp lại, ngột ngạt đến khó thở. Anh muốn hét lên, muốn nói cho mẹ biết rằng anh cũng muốn có một gia đình, anh cũng muốn cho Linh một cuộc sống ổn định, một mái ấm. Nhưng anh không thể. Anh không có đủ tiền, không có đủ sự tự tin để hứa hẹn bất cứ điều gì vào lúc này.
“Mẹ, con... con còn nhiều việc phải lo. Công việc chưa ổn định, con chưa muốn Linh phải khổ.” Khánh lặp lại những lời biện minh quen thuộc, giọng anh trầm hẳn xuống, gần như lạc đi. Anh cố gắng né tránh ánh mắt dò xét của mẹ, nhưng cảm giác tội lỗi và bất lực lại càng lớn dần. “Linh xứng đáng có một người đàn ông có thể cho cô ấy một tương lai vững chắc, không phải một người luôn chìm trong lo âu như con.” Anh nghĩ thầm trong đầu, những lời này chưa bao giờ anh dám nói ra thành tiếng, kể cả với Linh.
Bà Hoa thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của người mẹ. “Ổn định là bao giờ mới ổn định hả con? Cứ chờ đợi mãi thì thanh xuân của con bé qua đi. Con có định cưới nó không đây? Hay là con không còn thương con bé nữa?” Bà Hoa hỏi lại, ánh mắt bà tràn đầy sự sốt ruột và có cả một chút thất vọng. Câu hỏi "Con có định cưới nó không đây?" vang vọng trong tâm trí Khánh, như một bản án không lời. Anh yêu Linh, nhưng anh không đủ dũng khí để trả lời "có" vào lúc này. Anh không muốn nói dối mẹ, càng không muốn lừa dối Linh.
“Con biết, mẹ. Con sẽ suy nghĩ.” Khánh cuối cùng cũng chỉ có thể nói ra được một câu ngắn gọn, đầy sự né tránh. Anh gắp vội một miếng canh, cố gắng nuốt xuống, nhưng cổ họng vẫn khô khốc, nghẹn đắng. Bữa ăn tiếp tục trong không khí nặng nề, những lời nói của mẹ cứ thế mà xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một gánh nặng khổng lồ mà anh không biết phải làm sao để trút bỏ. Anh cảm thấy mình đang bị dồn ép vào một góc, không còn lối thoát. Sự bế tắc này không chỉ đến từ áp lực công việc, mà còn đến từ chính tình yêu anh dành cho Linh, và những kỳ vọng mà anh không thể đáp ứng. Anh biết, Linh không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, nhưng anh lại không thể ở đây một cách trọn vẹn khi tâm trí anh ngập tràn những lo toan.
***
Đã gần nửa đêm khi Khánh trở về căn hộ của mình. Thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng và tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng cô độc của đêm Sài Gòn. Anh vứt mình xuống sofa, tấm lưng mỏi nhừ va vào thành ghế một tiếng khô khốc. Căn phòng trống trải, chỉ có tiếng nhạc lounge dịu nhẹ phát ra từ chiếc loa nhỏ, nhưng nó không thể xoa dịu được sự hỗn loạn, bão tố đang gầm gừ trong tâm trí anh.
Anh nhắm mắt lại, nhưng những lời nói của mẹ vẫn cứ thế mà vang vọng, như một cuộn băng cũ bị kẹt, lặp đi lặp lại không ngừng: “Con có định cưới nó không đây? Cứ chờ đợi mãi thì thanh xuân của con bé qua đi.” Và rồi, hình ảnh Linh hiện lên trong tâm trí anh, với ánh mắt mệt mỏi, đau khổ trong bữa hẹn hò cuối cùng. Anh biết, cô ấy đang chờ đợi một câu trả lời, một sự cam kết từ anh. Nhưng anh, một kẻ hèn nhát đang chìm trong sự bất lực, lại không thể cho cô điều đó.
“Làm sao con có thể nói với mẹ, và với cả Linh, rằng con chưa đủ mạnh mẽ để gánh vác một gia đình?” Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang lên trong đầu anh, đầy sự tuyệt vọng. “Làm sao con có thể hứa hẹn khi bản thân con còn đang chật vật, khi con còn chưa lo nổi cho chính mình?” Anh gồng mình lên chống đỡ những áp lực từ công việc, từ gia đình, từ chính những kỳ vọng của bản thân. Anh yêu Linh, yêu đến mức không muốn cô phải chịu đựng bất cứ điều gì. Nhưng chính cái tình yêu ấy lại đang trở thành gánh nặng, thành lý do để anh đẩy cô ra xa.
Anh đứng dậy, bước đến ngăn kéo tủ đầu giường. Ngón tay anh khẽ lướt trên bề mặt gỗ sồi lạnh lẽo, rồi dừng lại ở một góc khuất. Anh kéo ngăn kéo ra, ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ hắt vào, chiếu lên một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh sẫm. Chiếc hộp lặng lẽ nằm đó, chứa đựng một lời hứa chưa thành, một tương lai mờ mịt. Anh không mở hộp. Anh chỉ lướt ngón tay trên bề mặt mềm mại của lớp nhung, cảm nhận cái lạnh buốt của vật liệu xuyên qua lớp vải, như cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy của anh. Chiếc nhẫn đính hôn bên trong, với viên kim cương lấp lánh, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu và hạnh phúc, mà là một lời nhắc nhở đau đớn về sự chần chừ, về sự bất lực của anh. Nó là một vật phẩm nặng trĩu, không phải vì giá trị vật chất, mà vì sức nặng của những kỳ vọng, những trách nhiệm mà anh chưa thể gánh vác.
Anh nhắm mắt lại, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết: *Linh xứng đáng có một người đàn ông có thể cho cô ấy một tương lai vững chắc, một bờ vai vững chãi để tựa vào, không phải một người luôn chìm trong lo âu, luôn bất lực như mình.* Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, và những lời thúc giục của mẹ càng khiến anh tự hỏi liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," hiện lên trong tâm trí anh, không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một sự thật nghiệt ngã mà anh đang dần chấp nhận.
Anh khép ngăn kéo lại, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan những mảnh vỡ cuối cùng của hy vọng. Anh biết, mình không thể tiếp tục lừa dối Linh, cũng không thể tiếp tục lừa dối chính mình. Anh cần một giải pháp, một lối thoát, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào. Anh không muốn Linh phải chịu đựng thêm nữa. Anh không muốn cô phải chờ đợi một tương lai mờ mịt mà anh không thể hứa hẹn.
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh ngoài cửa sổ, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy căn phòng, cũng như không thể xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Khánh biết, một quyết định khó khăn đang chờ đợi anh phía trước. Một quyết định mà có thể sẽ khiến cả hai phải tổn thương, nhưng đó có lẽ là cách duy nhất để giải thoát cho cả anh và Linh khỏi gánh nặng vô hình này. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, hòa lẫn vào không khí đêm tĩnh mịch. "Không phải hết yêu nên rời đi," anh thầm nghĩ, "mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa." Anh chọn cách buông tay, để cả hai được bình yên, dù cho trái tim anh có tan nát đến đâu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.