Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 232: Lời Nói Vô Tình, Nỗi Đau Hữu Hình
Sáng sớm, ánh nắng tháng tư yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng vàng nhạt. Linh thức dậy sau một đêm trằn trọc, với cảm giác như thể mình vừa trải qua một cuộc hành trình dài đầy mệt mỏi trong chính giấc mơ của mình. Căn phòng im ắng đến lạ, chỉ có tiếng máy điều hòa khẽ rì rầm, hòa cùng nhịp thở đều đều của chính cô. Cô không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh còn ngái ngủ, dường như muốn giữ lại chút dư âm của sự tĩnh lặng trước khi thế giới bên ngoài bắt đầu ồn ào.
Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ lạnh buốt, một cảm giác quen thuộc đến gai người. Cô rón rén đi vào bếp, pha một tách cà phê đen nóng, không đường, không sữa – vị đắng nguyên bản ấy dường như hợp với tâm trạng của cô hơn bao giờ hết. Khi dòng nước nóng chảy qua phin, hương cà phê thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, mang theo chút bình yên giả tạo. Linh rót cà phê vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo – một món quà Khánh tặng cô vào kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc sứ có hình một chú mèo trắng đang ôm một chú mèo đen, tượng trưng cho sự gắn kết, cho hai nửa của một tổng thể. Giờ đây, chú mèo trắng vẫn ôm chú mèo đen, nhưng dường như sự ấm áp vốn có đã tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của gốm sứ. Cô vuốt ve đường viền chiếc cốc, cảm nhận độ trơn nhẵn và cái lạnh xuyên qua lớp sứ mỏng, như thể nó đang thấm vào tận xương tủy của cô.
Cô mang tách cà phê ra ban công, nơi có vài chậu cây nhỏ đang vươn mình đón nắng. Thành phố dưới chân cô vẫn còn ngái ngủ, những tòa nhà cao tầng chìm trong màn sương mỏng, những con đường vắng vẻ hơn thường lệ. Linh ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt. Tâm trí cô lại quay cuồng với những suy nghĩ không tên, những lời khuyên của Ông Lâm từ buổi gặp gỡ hôm trước. "Gánh nặng vô hình..." Ông ấy nói. "Đàn ông đôi khi mang những gánh nặng mà họ không thể thốt nên lời." Linh đã cố gắng lý giải, cố gắng tìm một lý do cụ thể cho sự thay đổi của Khánh, cho sự im lặng chết người đang bào mòn tình yêu của họ. Nhưng cô không thể. Gánh nặng đó là gì? Có lớn hơn tình yêu của họ không? Hay tình yêu của cô không đủ mạnh để xoa dịu nó?
"Gánh nặng vô hình... Nhưng gánh nặng đó có lớn hơn tình yêu không?" Cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy, hòa vào tiếng gió nhẹ lướt qua những tán lá. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách. Cô đã từng tin rằng chỉ cần họ ở bên nhau, mọi khó khăn đều sẽ trở nên nhỏ bé. Nhưng Khánh thì không nghĩ vậy. Anh chọn cách im lặng, chọn cách gồng mình lên chịu đựng một mình, để cô một mình bơi trong biển hồ của những câu hỏi không lời giải đáp. Sự im lặng của anh, từng chút một, đã biến thành những mũi dao vô hình cứa vào trái tim cô.
"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây..." Lời nói đó, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi đau nhói. Cô không cần một người đàn ông giàu có, quyền lực. Cô chỉ cần một người đàn ông biết chia sẻ, biết lắng nghe, biết thể hiện cảm xúc, và quan trọng nhất là, biết rằng cô luôn ở đây, sẵn sàng cùng anh gánh vác mọi thứ. Nhưng anh lại không ở đây. Anh ở đây về mặt thể xác, nhưng tâm hồn anh đã lạc mất ở một nơi nào đó rất xa, nơi cô không thể chạm tới. "Nhưng anh lại không muốn ở đây vì điều gì?" Cô tự hỏi, ánh mắt xa xăm dõi theo những đám mây trắng lững lờ trôi.
Cảm giác trống rỗng và bất an ngày càng lớn, như một cái hố sâu không đáy đang nuốt chửng cô. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình, đang bơi ngược dòng trong khi người kia đứng yên nhìn. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là mất đi Khánh, mà là mất đi chính mình trong mối quan hệ này, mất đi niềm tin vào tình yêu và sự kết nối. Cô đã cố gắng, đã chờ đợi, nhưng sự kiên nhẫn của cô đang dần cạn kiệt. Cô không thể mãi sống trong sự mơ hồ, trong những câu hỏi không có lời giải đáp, trong sự im lặng mà cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Hít một hơi thật sâu, Linh đứng dậy. Cô đặt chiếc cốc sứ hình mèo đã nguội lạnh xuống bàn. Cô nhận ra rằng mình không thể mãi ngồi đây, chìm đắm trong những suy tư và nỗi buồn. Cô cần phải làm gì đó, dù chỉ là thay đổi không gian, thay đổi không khí. Cô cần tìm một nơi nào đó để giải tỏa tâm trạng, để tìm lại chút bình yên cho tâm hồn mình. Một nơi mà cô có thể tạm quên đi những gánh nặng, những câu hỏi không lời giải đáp, và cả hình bóng của Khánh. Dù biết rằng, dù đi đâu, những nỗi niềm ấy vẫn sẽ mãi đeo bám cô, nhưng ít nhất, cô có thể thử. Cô thay quần áo, chọn một chiếc váy cotton nhẹ nhàng, đơn giản. Bước ra khỏi căn hộ, cô khóa cửa lại, để lại phía sau sự im ắng và những suy tư còn dang dở. Cô đi tìm kiếm, không phải một câu trả lời từ Khánh, mà là một lối thoát cảm xúc cho chính mình.
***
Quán cà phê "Hồi Ức" vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, hoài niệm của một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo. Tường gạch trần nhuốm màu thời gian, bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp đặt một cách ngẫu hứng nhưng tinh tế. Đèn lồng giấy với ánh sáng vàng dịu treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn, như tách biệt khỏi sự hối hả của Sài Gòn bên ngoài. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách, và cả tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và chút trà hoa thanh khiết, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương, vỗ về khứu giác.
Khánh và Minh ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi, căng thẳng đã in sâu vào từng đường nét. Đôi mắt anh sâu hút, thỉnh thoảng lại nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, đã hơi nhăn, và quần tây đơn giản, vẫn giữ nguyên phong cách công sở tối giản của mình. Dù không còn là giờ làm, nhưng anh vẫn toát lên vẻ nghiêm túc, pha lẫn chút u sầu. Anh day day thái dương, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy áp lực. Chiếc ly cà phê đen trên bàn đã cạn một nửa, hơi ấm bốc lên nhè nhẹ, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh.
"Mẹ anh cứ giục cưới. Mà em biết đó, với tình hình này... làm sao anh dám nghĩ xa hơn?" Khánh cất tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự bất lực rõ rệt. Anh nhìn Minh, ánh mắt đầy sự cầu cứu, như một người sắp chết đuối đang tìm kiếm một cọng rơm. "Bà ấy nói, tuổi tác Linh cũng lớn rồi, bạn bè cũng đã yên bề gia thất hết. Bà muốn có cháu bế bồng. Anh hiểu mẹ, nhưng anh cũng hiểu tình hình của mình." Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Mua nhà, lo cho gia đình... tất cả đều cần tiền. Một gia đình không thể chỉ xây dựng bằng tình yêu mà không có nền tảng vật chất vững chắc. Anh không muốn Linh phải khổ, không muốn cô ấy phải sống trong cảnh chật vật, lo toan như anh bây giờ."
Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động, lắng nghe một cách kiên nhẫn. Anh đặt cốc cà phê xuống, vỗ nhẹ vai Khánh. "Cậu cũng đừng quá ôm đồm mọi thứ lên vai mình như vậy. Cứ nói chuyện thẳng thắn với Linh xem sao. Cô ấy là người hiểu chuyện mà, đúng không?" Minh nói, giọng điệu điềm tĩnh, cố gắng trấn an bạn mình. Minh biết Khánh là người trọng trách nhiệm, luôn muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu, nhưng đôi khi sự quá mức đó lại trở thành rào cản.
Khánh lắc đầu, một nụ cười chua chát nở trên môi. "Nói gì chứ? Nói anh không đủ tiền để cưới cô ấy à? Nói anh không đủ khả năng để mang lại cho cô ấy một cuộc sống thoải mái, một tương lai vững chắc? Anh không muốn cô ấy phải thất vọng, hay cảm thấy mình không xứng đáng. Anh không muốn cô ấy phải nghĩ rằng tình yêu của anh không đủ lớn để vượt qua những khó khăn tài chính. Nhưng thực tế là... anh đang rất khó khăn." Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc xe máy lướt qua con hẻm, tiếng còi xe vang lên từng hồi. "Anh yêu Linh, hơn bất cứ điều gì. Nhưng anh còn gánh nặng gia đình, còn sự nghiệp chưa ổn định... Anh không thể hứa hẹn một tương lai mà anh chưa chắc có thể thực hiện được. Anh không muốn vẽ ra một viễn cảnh màu hồng rồi cuối cùng lại khiến cô ấy vỡ mộng."
Anh day thái dương mạnh hơn, cảm giác nhức nhối lan tỏa khắp đầu. Anh biết Linh xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn, một cuộc sống không phải lo toan về tiền bạc. Anh nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Linh trong buổi hẹn hò cuối cùng, và những lời thúc giục của mẹ. Anh tự hỏi, liệu anh có thật sự là người có thể khiến cô hạnh phúc? Hay anh chỉ đang kéo cô vào vòng xoáy của những lo âu, những gánh nặng mà anh đang phải gồng mình gánh chịu? "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó lại hiện lên trong tâm trí anh, không phải là một lời biện minh, mà là một sự thật nghiệt ngã. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy cô đơn trong chính tình yêu của mình. Anh muốn bảo vệ Linh, nhưng lại không biết phải làm cách nào ngoài việc tự mình gánh vác, và vô tình đẩy cô ra xa. Minh chỉ có thể vỗ vai Khánh một lần nữa, ánh mắt đầy cảm thông. Anh biết, những gánh nặng này không phải là thứ dễ dàng trút bỏ, và sự im lặng của Khánh cũng không phải là vì anh không yêu, mà là vì anh yêu quá nhiều, đến mức sợ hãi.
***
Cũng vào lúc đó, Linh bước vào quán cà phê "Hồi Ức". Cô tìm kiếm một góc yên tĩnh, nơi cô có thể ngồi một mình, nhâm nhi tách trà và thả hồn vào những suy nghĩ riêng. Bước chân cô nhẹ nhàng lướt trên sàn gỗ cũ kỹ, tiếng giày cao gót khẽ khàng hòa vào tiếng nhạc jazz du dương. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy tạo nên một không gian huyền ảo, như một bức tranh cổ. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn, mùi gỗ cũ mộc mạc và hương trà hoa thanh khiết. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm, như thể nơi này có thể xoa dịu những ưu tư trong lòng cô.
Nhưng rồi, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một góc khuất. Một bóng dáng quen thuộc, quá quen thuộc. Là Khánh. Anh đang ngồi cùng Minh. Tim cô hẫng một nhịp. Cô định bước tới, định cất tiếng gọi tên anh, nhưng rồi một dự cảm lạ lùng khiến cô khựng lại. Từ xa, cô thấy vẻ mặt mệt mỏi của Khánh, thấy anh day day thái dương, thấy anh thở dài nặng nề. Sự tò mò, xen lẫn chút bất an, khiến cô nán lại ở cửa, lùi vào một góc khuất hơn, chỉ đủ để quan sát mà không bị phát hiện.
Giọng nói của Khánh, trầm khàn và đầy vẻ lo âu, loáng thoáng vọng đến tai cô, không rõ từng chữ, nhưng những từ khóa thì lại sắc như dao cứa. "...tất cả đều cần tiền. Anh không muốn Linh phải khổ." Rồi lại, "...không thể hứa hẹn một tương lai mà anh chưa chắc có thể thực hiện được." Những mảnh ghép rời rạc, không đầu không cuối, nhưng lại đủ sức ghép thành một bức tranh méo mó, đầy ám ảnh trong tâm trí Linh.
Linh đứng chết lặng, ánh mắt đờ đẫn. Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở tim, như thể có ai đó vừa dùng tay bóp chặt lấy trái tim cô. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của những lời nói đó, cứ thế mà xoáy sâu vào tâm can cô. "Thì ra là vậy..." Cô thầm thì trong nội tâm, giọng nói run rẩy đến thảm hại. "Anh không muốn cưới em vì anh không đủ tiền? Vì anh nghĩ em sẽ 'khổ' khi ở bên một người không đủ khả năng tài chính?"
Cảm giác bị tổn thương sâu sắc bao trùm lấy cô. Không phải vì Khánh không có tiền. Cô chưa bao giờ đòi hỏi anh phải giàu có, chưa bao giờ đặt nặng vật chất lên tình yêu của họ. Cô chỉ cần anh ở bên, cần anh chia sẻ, cần anh tin tưởng cô đủ để cùng anh đối mặt với mọi khó khăn. Nhưng những lời Khánh nói, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, lại khiến cô cảm thấy như bị tát vào mặt. Anh nghĩ cô là người đặt nặng vật chất đến vậy sao? Anh nghĩ tình yêu của cô yếu ớt đến mức không thể cùng anh vượt qua những gánh nặng tài chính? Anh không tin tưởng cô đủ để chia sẻ những lo lắng của mình, lại chọn cách tự mình chịu đựng và dùng những lý do tài chính để bào chữa cho sự chần chừ của mình?
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Linh, nóng hổi và mặn chát. Cô vội vàng đưa tay lau đi, sợ ai đó sẽ nhìn thấy. Cô không muốn bị nhìn thấy trong bộ dạng yếu đuối này. Cảm giác bị coi thường, bị đánh giá thấp về sự chân thành của mình, và bị tổn thương vì Khánh không tin tưởng cô đủ để chia sẻ gánh nặng đó, tất cả dồn nén lại, biến thành một cơn đau không thể thốt nên lời. Tim cô như vỡ ra từng mảnh. Cô không còn muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Cô không muốn Khánh nhìn thấy cô. Cô không muốn đối mặt với anh, không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối và nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra.
Linh quay lưng rời đi thật nhanh, bước chân vội vã đến mức suýt vấp ngã. Cô không nhìn lại, không một chút chần chừ. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những lời nói vô tình đã xé nát trái tim cô. Cô đi xuyên qua đám đông, không để ý đến những ánh mắt tò mò, chỉ muốn chạy trốn, chạy trốn khỏi nỗi đau và sự hiểu lầm đang bủa vây lấy cô. Mùi cà phê, mùi bánh ngọt, tiếng nhạc jazz du dương... tất cả giờ đây đều trở thành những yếu tố cấu thành nên một bức tranh của sự phản bội và tổn thương.
***
Linh ngồi trên ghế đá ở bến xe buýt, mặc kệ những dòng người và xe cộ hối hả qua lại. Sài Gòn buổi chiều vẫn vội vã và ồn ào như thường lệ, tiếng động cơ xe buýt rền vang, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện lao xao, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn. Nắng gắt chiếu thẳng xuống, khiến không khí càng thêm oi bức, nhưng Linh dường như không cảm nhận được gì. Cô như một pho tượng, bất động giữa dòng đời. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt to tròn giờ đây sưng húp và đờ đẫn, vô hồn dõi theo những chiếc xe buýt nối đuôi nhau rời bến. Những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên má, nóng bỏng như muốn đốt cháy cả tâm hồn cô.
Tai cô vẫn văng vẳng những lời cô vô tình nghe được từ Khánh ở quán cà phê. "Tất cả đều cần tiền. Anh không muốn Linh phải khổ." "Không thể hứa hẹn một tương lai mà anh chưa chắc có thể thực hiện được." Những câu nói đó, giờ đây, không còn là mảnh ghép rời rạc nữa, mà đã trở thành một bản án, một lời giải thích đau đớn cho sự im lặng, cho sự xa cách của Khánh. Và quan trọng hơn, nó là lời giải thích cho việc anh không muốn tiến tới hôn nhân.
"Anh không bỏ em, nhưng anh không đủ tiền để cưới em?" Linh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của phố thị, nghe như một tiếng nức nở nghẹn ngào. "Tình yêu của em rẻ mạt đến vậy sao, Khánh? Anh nghĩ em là người đặt nặng vật chất đến mức không thể cùng anh gánh vác những khó khăn tài chính sao?" Nỗi đau không phải vì Khánh không có tiền, mà vì anh đã đánh giá thấp cô, đã không tin tưởng cô. Anh đã tự mình gán cho cô một hình ảnh mà cô chưa bao giờ muốn trở thành. Anh đã chọn cách che giấu, chọn cách tự mình chịu đựng, và vô tình đẩy cô vào hố sâu của sự hiểu lầm và tổn thương.
"Em chỉ cần anh ở đây..." Cô nhớ lại lời thốt ra từ trái tim mình, một lời cầu xin chân thành, một mong muốn giản dị. "Nhưng anh lại chọn tiền bạc để đẩy em ra xa." Cô cảm thấy bị phản bội, không phải bởi một người thứ ba, mà bởi chính những suy nghĩ, những định kiến mà Khánh đã dành cho cô. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ là vô điều kiện, là bất chấp mọi khó khăn. Cô đã từng tin rằng họ có thể cùng nhau xây dựng mọi thứ, từ con số không. Nhưng Khánh lại không nghĩ vậy. Anh đã tự mình vẽ ra một rào cản vô hình, một bức tường làm bằng những con số và những kỳ vọng.
Mùi khói xe, mùi bụi đường, tất cả hòa vào không khí oi ả, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong lòng Linh. Cô rút điện thoại ra khỏi túi xách, ngón tay khẽ lướt trên màn hình. Danh bạ hiện lên, với cái tên "Khánh" được lưu ở vị trí ưu tiên. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu sự thất vọng muốn tuôn trào. Cô muốn gọi, muốn hỏi anh, muốn hét lên rằng cô không phải là người như anh nghĩ. Nhưng rồi, ngón tay cô dừng lại. Cô cất điện thoại đi.
Một bức tường vô hình bắt đầu được dựng lên trong tâm trí Linh. Một bức tường để tự bảo vệ mình khỏi tổn thương, khỏi sự hiểu lầm, khỏi những kỳ vọng không được đáp lại. Cô nhận ra, mình không thể mãi chờ đợi một lời giải thích, không thể mãi hy vọng vào một người không tin tưởng vào sự chân thành của cô. Cô không thể cứ mãi là người bị động trong mối quan hệ này, cứ mãi chịu đựng sự im lặng và những lời nói vô tình. Khánh đã chọn cách của anh, và giờ cô cũng phải chọn cách của mình.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén nỗi đau và sự thất vọng đang dâng trào. Dòng nước mắt vẫn tiếp tục chảy, nhưng không còn là những giọt nước mắt tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, chúng là những giọt nước mắt của sự chấp nhận, của sự giải thoát, và của một quyết định thầm lặng. "Không phải hết yêu nên rời đi," cô thầm nhủ, giọng nói khẽ khàng, nghẹn ngào, "mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau khi niềm tin đã vỡ vụn." Linh biết, một vết nứt lớn đã hình thành, và nó khó có thể hàn gắn lại được. Cô không còn đủ sức để chờ đợi, để hy vọng, và để bị tổn thương thêm nữa. Cô cần phải tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, và tìm một lối đi mới cho cuộc đời mình, dù cho con đường ấy có đơn độc đến nhường nào.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.