Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 233: Căn Hộ Của Những Khoảng Trống

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một vệt cam đỏ cuối cùng lên những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, trước khi nhường chỗ cho bóng đêm chầm chậm bao phủ. Linh trở về căn hộ của mình, cánh cửa khẽ khàng đóng lại phía sau, khóa chặt cô cùng với nỗi mệt mỏi và tổn thương vẫn còn nguyên vẹn từ buổi chiều định mệnh ở quán cà phê. Không khí trong căn hộ dường như đặc quánh hơn, nặng nề hơn cả mùi khói bụi ngoài phố. Ánh đèn vàng yếu ớt trong phòng khách không đủ xua tan đi sự u ám trong lòng cô. Cô đặt túi xách xuống ghế sofa một cách vô thức, thân hình thanh mảnh khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu cho sự trống rỗng sắp sửa ập đến.

Cô cố gắng làm những việc thường ngày, những thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức sau bốn năm chung sống. Bật bếp, rửa rau, thái thịt, mọi động tác đều chậm rãi, vô hồn, như một con rối bị đứt dây. Tiếng dao chạm vào thớt nghe khô khốc, tiếng nước chảy từ vòi bồn rửa bát nghe như một bản nhạc ai oán. Mỗi một hành động đều được thực hiện một cách máy móc, không cảm xúc, không một chút niềm vui, chỉ là sự duy trì tồn tại. Cô nhận ra mình đang nấu món Khánh thích, một món canh chua đơn giản nhưng ấm bụng, nhưng trong lòng lại không còn chút hứng thú nào để thưởng thức. Mùi thơm của hành phi, của rau nêm lan tỏa trong không gian bếp nhỏ, nhưng Linh chỉ thấy nó nghẹt thở, như thể chính mùi hương ấy cũng đang bóp nghẹt tâm hồn cô.

"Anh không bỏ em, nhưng anh không đủ tiền để cưới em?" Câu hỏi ấy lại vang vọng trong đầu Linh, một lời buộc tội không thành tiếng, một vết cứa sâu hoắm vào trái tim cô. Khánh đã đánh giá thấp cô, đã mặc định cô là người phụ nữ chỉ biết nhìn vào vật chất, là người không thể cùng anh gánh vác. Nỗi đau ấy còn lớn hơn cả sự chia ly, bởi nó là sự phản bội của niềm tin. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu nhấp nháy, những chấm sáng li ti như những giọt nước mắt của thành phố. Một cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy Linh, dù cô đang ở trong căn hộ ấm cúng mà họ từng cùng nhau xây dựng tổ ấm.

Khánh trở về muộn hơn. Tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt. Anh bước vào, dáng người cao ráo hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi thường trực. Đôi mắt sâu của anh lờ đờ, không còn ánh lên sự nhiệt huyết hay yêu thương như Linh từng thấy. Anh chỉ đơn giản là một người đàn ông kiệt sức sau một ngày dài vật lộn với những con số và áp lực. Anh thấy Linh đang dọn bàn ăn, bóng lưng cô đơn chiếc giữa ánh đèn vàng.

"Em ăn gì chưa?" Giọng Khánh trầm và khàn, mang theo sự mệt mỏi rõ rệt. Đó là một câu hỏi thăm dò quen thuộc, một thói quen mà cả hai vẫn duy trì, nhưng giờ đây nó nghe như một nghĩa vụ, một sợi chỉ mỏng manh cố gắng níu kéo điều gì đó đã vỡ vụn.

Linh không quay đầu lại, vẫn tiếp tục đặt những chén đĩa lên bàn. "Rồi." Giọng cô nhỏ, lạnh nhạt, gần như không có âm sắc, như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn. Câu trả lời cụt lủn, không một lời giải thích, không một lời mời mọc, không một chút hơi ấm.

Khánh cảm nhận được sự lạnh nhạt ấy, nhưng anh quá mệt mỏi để phân tích, để hỏi sâu hơn. Anh cho rằng Linh có lẽ cũng mệt mỏi như anh, hoặc giận dỗi vì anh về muộn. Anh không biết rằng đó là sự lạnh nhạt của một trái tim đang tan vỡ, của một tâm hồn đang dựng lên bức tường phòng thủ. Anh ngồi xuống ghế, cởi áo khoác vắt lên thành ghế, thả mình xuống một cách nặng nề.

"Hôm nay công việc thế nào?" Anh cố gắng tìm một chủ đề, một nhịp cầu để kết nối, dù chỉ là một phép xã giao. Anh vẫn tin rằng việc hỏi han công việc là cách anh thể hiện sự quan tâm, sự đồng hành.

Linh ngừng tay, nhìn vào khoảng không trước mặt. "Cũng vậy thôi." Cô đáp, giọng điệu thờ ơ, không chút hứng thú để chia sẻ, không một chút mong muốn được anh thấu hiểu. Trong đầu cô, câu hỏi "công việc thế nào?" giờ đây chỉ là lời nhắc nhở về những gánh nặng tài chính mà anh đã dùng để đẩy cô ra xa. Cô không còn muốn kể lể về những bản vẽ, về những ý tưởng, về những khách hàng khó tính. Tất cả những điều đó giờ đây trở nên vô nghĩa khi niềm tin giữa họ đã lung lay.

Bữa tối diễn ra trong im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ lanh canh, tiếng cơm xới vào bát khẽ khàng, và tiếng thở dài vô thức của Khánh. Anh ăn một cách vội vã, như thể đang chạy đua với thời gian, với những deadline vô hình. Mỗi miếng cơm, mỗi ngụm canh đều chỉ để lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, chứ không phải để tận hưởng hương vị hay sự ấm áp của một bữa cơm gia đình. Anh không để ý rằng Linh chỉ gắp vài miếng rau, rồi buông đũa. Cô nhìn vào cốc sứ đôi hình mèo đặt trên bàn – món quà kỷ niệm của một chuyến đi chơi xa, từng là biểu tượng cho sự gắn kết của họ. Giờ đây, một chiếc cốc trống rỗng, một chiếc cốc chỉ được rót nước lọc. Nó như một phép ẩn dụ cho mối quan hệ của họ: vẫn hiện hữu, nhưng rỗng tuếch và lạnh lẽo.

Linh dọn dẹp bàn ăn một cách máy móc. Cô rửa bát, lau bàn, mọi thứ đều diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ. Khánh ngồi trên sofa, lướt điện thoại hoặc xem tin tức công việc, không để ý đến sự nặng nề trong không gian. Anh cho rằng sự im lặng là điều bình thường sau một ngày dài mệt mỏi. Anh không biết rằng, đối với Linh, sự im lặng này là tiếng gào thét của một tâm hồn đang bị bỏ rơi, là tiếng vọng của những lời không nói, của những tổn thương không được xoa dịu. Anh chỉ đơn thuần nghĩ về những dự án, những con số, những áp lực vô hình từ công việc và gia đình đang đè nặng lên vai. Anh đã quen với việc tự mình gánh vác, tự mình giải quyết, và đã quên mất rằng tình yêu cần sự sẻ chia, sự thấu hiểu.

***

Đêm dần buông sâu hơn, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi qua khe cửa sổ. Sau bữa tối lặng lẽ, căn hộ chìm vào một trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. Linh ngồi một mình trong phòng khách, ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt tái nhợt của cô, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn nhà. Cô không bật tivi, không mở nhạc, chỉ đơn thuần ngồi đó, như một bức tượng sống, dõi theo Khánh đang cắm cúi vào chiếc laptop ở bàn làm việc.

Khánh, với dáng vẻ mệt mỏi thường trực, vẫn đang miệt mài với những con số và biểu đồ trên màn hình. Ánh sáng xanh từ chiếc laptop hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét nam tính nhưng cũng tố cáo sự căng thẳng đang gặm nhấm anh. Anh gõ bàn phím lách cách, từng tiếng động nhỏ bé cũng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng, nhưng lại không đủ để lấp đầy khoảng trống mênh mông giữa hai người. Anh vò đầu, day thái dương, đôi khi khẽ rướn người vươn vai mệt mỏi, rồi lại chìm sâu vào công việc.

Linh nhìn anh, nhìn thấy sự mệt mỏi rõ ràng trên khuôn mặt anh, trên đôi vai anh. Nhưng những lời cô vô tình nghe được từ chương trước, những câu nói về tiền bạc và trách nhiệm, giờ đây lại vang vọng trong đầu, biến sự mệt mỏi đó thành bằng chứng cho sự "không đủ yêu" của anh. Cô tự hỏi: "Anh ấy bận rộn đến thế, vì cái gì? Vì 'tương lai của chúng ta', hay vì 'tương lai của anh ấy' mà không có em?"

Nỗi đau không phải vì anh bận rộn, mà vì cô cảm thấy mình không còn là một phần của "tương lai" mà anh đang cố gắng xây dựng. Anh đã chọn cách tự mình gánh vác, tự mình quyết định rằng cô không đủ sức để cùng anh vượt qua khó khăn tài chính. Anh đã tự mình gán cho cô một giá trị mà cô chưa bao giờ muốn có. Nỗi đau ấy gặm nhấm Linh từ bên trong, khiến cô cảm thấy bị coi thường, bị bỏ rơi ngay cả khi anh đang hiện diện vật lý ở đó. Chiếc nhẫn đính hôn, vật phẩm mà cô từng mơ ước, từng tin là biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu, giờ đây hiện lên trong tâm trí cô như một sự mỉa mai cay đắng, một lời hứa hão huyền không bao giờ thành hiện thực.

Khánh hoàn toàn không biết Linh đang quan sát anh, và càng không biết những suy nghĩ đang giày vò cô. Anh chỉ đơn thuần nghĩ về những dự án, những con số, những áp lực vô hình từ công việc và gia đình. Anh tự nhủ: "Chỉ cần qua giai đoạn này, mọi thứ sẽ ổn. Mình phải cố gắng hơn nữa." Anh tin rằng sự cố gắng này, sự vùi đầu vào công việc này là cách duy nhất để anh có thể xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh nghĩ rằng, một khi anh đã có đủ tài chính, đủ sự ổn định, mọi vấn đề sẽ được giải quyết, và Linh sẽ hạnh phúc. Anh không biết rằng, điều Linh cần không phải là tiền bạc hay sự ổn định vật chất, mà là sự hiện diện cảm xúc, là sự thấu hiểu, là niềm tin rằng cô được anh chọn, được anh ở đây thực sự. Anh không biết rằng, những lời nói vô tình của anh đã tạo ra một vết nứt quá lớn, mà có lẽ, tiền bạc cũng không thể hàn gắn được.

Linh quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn đường đã lên hết, nhưng ánh sáng của chúng không thể xua đi bóng tối trong lòng cô. Cô nhìn vào khoảng không vô định, tìm kiếm một lối thoát cảm xúc. Cô nhớ lại những ngày tháng còn là sinh viên, khi cô say mê với những nét vẽ, những gam màu, những tác phẩm nghệ thuật. Khi đó, cô là người tự do, là người sống trọn vẹn với cảm xúc của mình. Giờ đây, cô cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng, dù chiếc lồng ấy có đẹp đẽ đến mấy cũng không thể xoa dịu khao khát được bay lượn. Cô nghĩ đến Trâm, người bạn thân vẫn luôn ở bên cô, vẫn luôn lắng nghe cô mà không phán xét. Có lẽ, cô cần phải tìm lại những gì đã mất, tìm lại chính mình, trước khi mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.

Khánh gấp laptop lại, vươn vai mệt mỏi, thở dài một tiếng nặng nề. Anh với lấy điện thoại, lướt mạng xã hội một cách vô thức, không có mục đích cụ thể, chỉ để giết thời gian và quên đi sự căng thẳng của công việc. Anh không nhận ra rằng, sự vô tâm không chủ ý của anh, những hành động nhỏ nhặt ấy, đang dần đẩy Linh ra xa hơn, khiến bức tường cảm xúc trong cô ngày càng vững chắc.

***

Căn phòng ngủ chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên một góc tường. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh, khiến không khí càng thêm se sắt. Cả hai lên giường. Khánh, vì quá mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và đối mặt với áp lực, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tiếng thở đều đều của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện vật lý của anh. Anh quay lưng lại với Linh, như một biểu tượng cho sự xa cách vô hình đang tồn tại giữa họ.

Linh nằm bên cạnh, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, nơi bóng đổ dài của chiếc quạt trần quay chậm rãi. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Khánh, hơi ấm quen thuộc đã từng là nguồn an ủi, là nơi cô tìm thấy sự bình yên. Nhưng giờ đây, hơi ấm ấy không thể truyền sang tâm hồn cô, trái lại, nó c��ng khiến cô cảm thấy lạnh giá hơn. Cô nhớ lại những kỷ niệm cũ, những đêm đông họ từng ôm nhau thật chặt, thì thầm những lời yêu thương, những ước mơ về một mái nhà nhỏ, về những đứa trẻ. Khánh từng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, từng hôn lên trán cô và hứa rằng sẽ không bao giờ rời xa. Những lời hứa ấy giờ đây nghe sao mà xa xôi, như thể thuộc về một kiếp nào đó đã qua.

"Dự án..." Khánh lầm bầm trong mơ, giọng nói khàn khàn, phản ánh áp lực công việc đã ăn sâu vào tiềm thức anh. Ngay cả trong giấc ngủ, tâm trí anh vẫn bị vây hãm bởi những lo toan, những con số. Linh nghe thấy, và nỗi đau trong cô lại dâng lên một tầng mới. Anh đang ở ngay bên cạnh cô, nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi nào đó rất xa, nơi mà cô không thể chạm tới, nơi chỉ có những gánh nặng và trách nhiệm.

Một cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy Linh. Cô nằm đó, hoàn toàn tỉnh táo giữa đêm khuya thanh vắng, cảm nhận rõ ràng sự vỡ vụn bên trong mình. Cô thầm thì, gần như không thành tiếng, một câu hỏi đã ám ảnh cô từ lâu, từ cái khoảnh khắc Khánh trả lời rằng anh "còn yêu" nhưng "không còn là người khiến em hạnh phúc nữa": "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó giờ đây không còn là sự nghi ngờ, mà là một nỗi ám ảnh, một sự day dứt không dám nói ra. Cô sợ câu trả lời, sợ phải đối diện với sự thật, nhưng hơn hết, cô sợ rằng anh cũng không biết câu trả lời.

Cô quay mặt về phía tường, cố gắng giấu đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Giọt nước mắt ấy không còn là của sự tuyệt vọng, mà là của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô biết, một vết nứt lớn đã hình thành, và nó khó có thể hàn gắn lại được. Cô không còn đủ sức để chờ đợi, để hy vọng, và để bị tổn thương thêm nữa. Linh biết, cô không thể chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa. Sự im lặng và xa cách ngày càng lớn của cô báo hiệu rằng cô đang dần chấp nhận sự thật và chuẩn bị cho một quyết định khó khăn. Khánh vẫn chìm đắm trong công việc và áp lực, không nhận ra rằng anh đang dần đánh mất Linh, củng cố cho câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô cần phải tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, và tìm một lối đi mới cho cuộc đời mình, dù cho con đường ấy có đơn độc đến nhường nào.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free