Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 234: Lời Yêu Cầu Từ Vực Thẳm Mơ Hồ

Căn phòng ngủ chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên một góc tường. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh, khiến không khí càng thêm se sắt. Cả hai lên giường. Khánh, vì quá mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và đối mặt với áp lực, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tiếng thở đều đều của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện vật lý của anh. Anh quay lưng lại với Linh, như một biểu tượng cho sự xa cách vô hình đang tồn tại giữa họ.

Linh nằm bên cạnh, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, nơi bóng đổ dài của chiếc quạt trần quay chậm rãi. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Khánh, hơi ấm quen thuộc đã từng là nguồn an ủi, là nơi cô tìm thấy sự bình yên. Nhưng giờ đây, hơi ấm ấy không thể truyền sang tâm hồn cô, trái lại, nó càng khiến cô cảm thấy lạnh giá hơn. Cô nhớ lại những kỷ niệm cũ, những đêm đông họ từng ôm nhau thật chặt, thì thầm những lời yêu thương, những ước mơ về một mái nhà nhỏ, về những đứa trẻ. Khánh từng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, từng hôn lên trán cô và hứa rằng sẽ không bao giờ rời xa. Những lời hứa ấy giờ đây nghe sao mà xa xôi, như thể thuộc về một kiếp nào đó đã qua.

"Dự án..." Khánh lầm bầm trong mơ, giọng nói khàn khàn, phản ánh áp lực công việc đã ăn sâu vào tiềm thức anh. Ngay cả trong giấc ngủ, tâm trí anh vẫn bị vây hãm bởi những lo toan, những con số. Linh nghe thấy, và nỗi đau trong cô lại dâng lên một tầng mới. Anh đang ở ngay bên cạnh cô, nhưng tâm hồn anh lại ở một nơi nào đó rất xa, nơi mà cô không thể chạm tới, nơi chỉ có những gánh nặng và trách nhiệm.

Một cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy Linh. Cô nằm đó, hoàn toàn tỉnh táo giữa đêm khuya thanh vắng, cảm nhận rõ ràng sự vỡ vụn bên trong mình. Cô thầm thì, gần như không thành tiếng, một câu hỏi đã ám ảnh cô từ lâu, từ cái khoảnh khắc Khánh trả lời rằng anh "còn yêu" nhưng "không còn là người khiến em hạnh phúc nữa": "Anh còn yêu em không?" Câu hỏi đó giờ đây không còn là sự nghi ngờ, mà là một nỗi ám ảnh, một sự day dứt không dám nói ra. Cô sợ câu trả lời, sợ phải đối diện với sự thật, nhưng hơn hết, cô sợ rằng anh cũng không biết câu trả lời.

Cô quay mặt về phía tường, cố gắng giấu đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Giọt nước mắt ấy không còn là của sự tuyệt vọng, mà là của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô biết, một vết nứt lớn đã hình thành, và nó khó có thể hàn gắn lại được. Cô không còn đủ sức để chờ đợi, để hy vọng, và để bị tổn thương thêm nữa. Linh biết, cô không thể chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa. Sự im lặng và xa cách ngày càng lớn của cô báo hiệu rằng cô đang dần chấp nhận sự thật và chuẩn bị cho một quyết định khó khăn. Khánh vẫn chìm đắm trong công việc và áp lực, không nhận ra rằng anh đang dần đánh mất Linh, củng cố cho câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô cần phải tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, và tìm một lối đi mới cho cuộc đời mình, dù cho con đường ấy có đơn độc đến nhường nào.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Nhưng trong căn hộ của Linh, không khí vẫn đặc quánh một nỗi u hoài từ đêm qua. Linh tỉnh giấc, cơ thể cô nặng trĩu, mệt mỏi như thể vừa trải qua một trận chiến nội tâm kéo dài hàng thế kỷ, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo lạ thường. Không còn những dòng suy nghĩ hỗn độn, chỉ còn một sự rõ ràng đến đau lòng. Cô nằm yên trên giường một lúc lâu, cảm nhận sự trống rỗng bên cạnh mình, nơi Khánh đã thức dậy và rời đi từ lúc nào không hay, chỉ để lại một hơi ấm nhàn nhạt và một chiếc gối lún sâu mang mùi hương quen thuộc. Nỗi đau từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, nhắc nhở cô về một sự thật không thể chối bỏ.

Những lời Khánh nói với Minh trong quán cà phê hôm trước, những mảnh vụn về tiền bạc và trách nhiệm, giờ đây hiện rõ ràng mồn một trong tâm trí cô. Rồi đến sự im lặng đến đáng sợ của anh tối qua, khi cô kề bên nhưng tâm hồn anh lại chìm trong những "dự án" và những gánh nặng không tên. Tất cả như những mũi dao sắc lẹm, cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm ỉ. Linh chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn vào khoảng không vô định, tìm kiếm một điểm tựa, một lối thoát. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt trái xoan đang hằn lên vẻ ưu tư. Cô bước chân trần xuống sàn gỗ lạnh lẽo, cảm nhận sự gai người, nhưng cô không quan tâm. Điều duy nhất cô quan tâm lúc này là sự rõ ràng.

Linh đi vào bếp, pha một tách cà phê nóng hổi. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút vị đắng chát, như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ bên cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang cố gắng chiếu rọi vào. Cô chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê, vị đắng ngấm dần nơi đầu lưỡi, rồi lan xuống cuống họng. Ánh mắt cô hướng ra ngoài, nhìn về phía thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị. Mọi thứ vẫn vận hành theo quỹ đạo của nó, chỉ có cuộc đời cô là đang chệch hướng, đang lạc lối giữa dòng đời hối hả.

Cô nhìn thấy một cặp đôi trẻ đang nắm tay nhau đi dạo dưới công viên nhỏ phía dưới, cười nói ríu rít. Một thoáng ghen tỵ len lỏi trong lòng cô, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kiên định. Cô nhận ra mình không thể tiếp tục sống trong trạng thái lửng lơ này được nữa. Cô không thể mãi là người chờ đợi, người ôm ấp những hy vọng hão huyền về một tương lai không rõ ràng. Một sự quyết tâm lạnh lẽo, cứng rắn hình thành trong lòng cô, như một khối đá tảng vô hình. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, tay siết chặt cốc sứ, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền sang lòng bàn tay. "Không thể mãi như thế này... Em cần một câu trả lời, Khánh à," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên quyết. Cô cần phải nói chuyện rõ ràng với anh, một lần và mãi mãi. Cô không muốn những lời hứa hẹn mơ hồ, không muốn những cái ôm không còn đủ ấm. Cô cần một tương lai, hoặc không gì cả.

Trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, cuốn sổ tay ghi chép chung của họ nằm yên vị, nơi họ từng ghi lại những giấc mơ, những dự định nhỏ nhặt của một tương lai chung. Những trang giấy đã ngả màu, những nét chữ đã phai mờ, nhưng mỗi dòng đều khắc sâu trong tâm trí Linh. Cô nhớ về những tối họ cùng nhau phác thảo ngôi nhà mơ ước, những chuyến đi xa mà họ muốn thực hiện, những tên con cái mà họ từng nghĩ đến. Cuốn sổ tay ấy giờ đây như một di vật của một quá khứ xa xôi, một lời nhắc nhở chua chát về những gì đã không thể thành hiện thực. Linh đưa tay vuốt nhẹ lên bìa sổ, cảm nhận từng đường nét gồ ghề của nó, như chạm vào những mảnh vỡ của trái tim mình. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu.

***

Buổi tối hôm đó, không khí trong căn hộ của Linh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, dù ngoài cửa sổ, gió nhẹ vẫn thổi vi vu, mang theo chút mát mẻ của một buổi tối cuối xuân. Khánh về nhà, dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi, khuôn mặt góc cạnh hằn lên vẻ mệt mỏi thường lệ, đôi mắt sâu thẳm chỉ ánh lên sự kiệt sức. Anh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu xuống bàn, và bước vào bếp mà không nói một lời nào. Linh đã chuẩn bị bữa tối, những món ăn quen thuộc mà Khánh yêu thích, nhưng hôm nay, chúng dường như mất đi hương vị. Cả hai ngồi vào bàn, bữa tối diễn ra trong sự im lặng quen thuộc, thứ im lặng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Nhưng hôm nay, sự im lặng ấy mang một sức nặng khác, một sức nặng của những điều chưa nói, những câu hỏi treo lơ lửng, và những nỗi đau âm ỉ. Linh không còn cảm thấy sự trống rỗng, mà thay vào đó là một sự căng thẳng đến nghẹt thở.

Khánh cắm cúi ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn Linh một cách vội vã, rồi lại cúi xuống. Anh không dám đối diện với ánh mắt của cô, ánh mắt mà anh cảm nhận được sự khác biệt hôm nay. Nó không còn là ánh mắt của sự buồn bã hay tổn thương đơn thuần, mà là ánh mắt của sự kiên quyết, của một quyết định nào đó đang được hình thành. Linh nhìn Khánh, nhìn cách anh gắp từng miếng thức ăn một cách máy móc, cách anh tránh né ánh mắt cô. Cô thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài tan biến vào không khí ngột ngạt. Cô đặt đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Khánh giật mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt anh mang một vẻ dò hỏi.

Linh nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt cô không còn sự mềm yếu, không còn sự níu kéo, mà thay vào đó là sự kiên quyết, một sự kiên quyết được tôi luyện từ những đêm dài thao thức và những giọt nước mắt thầm lặng. Dáng người thanh mảnh của cô ngồi thẳng tắp, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo nhưng đầy mạnh mẽ. "Khánh," giọng cô trầm xuống, dù vẫn giữ được ngữ điệu dịu dàng vốn có, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến gai người. "Chúng ta cần nói chuyện."

Khánh đặt đũa xuống, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh biết, khoảnh khắc này đã đến. Anh đã né tránh nó từ rất lâu, nhưng anh biết, anh không thể né tránh mãi được. Anh thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài như trút bỏ một phần gánh nặng, nhưng cũng như một lời thừa nhận sự bất lực. "Anh... anh đang nghe đây, Linh," anh nói, giọng anh khàn khàn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng anh biết, sự lo lắng đang hiện rõ trong từng thớ thịt.

"Anh có định cho em một tương lai rõ ràng không, Khánh?" Linh tiếp tục, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh, như muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn anh. "Hay chúng ta cứ mãi như thế này? Mãi sống trong sự mơ hồ, mãi chờ đợi một điều gì đó không rõ ràng, một ngày nào đó không bao giờ đến?" Cô nói từng chữ một, chậm rãi và rõ ràng, như một lời tuyên án. "Em không thể... không thể tiếp tục như thế này được nữa."

Khánh cúi đầu nhìn xuống đĩa thức ăn, nơi những món ăn đã nguội lạnh. Anh gãi đầu một cách vô thức, một thói quen anh thường làm khi cảm thấy bối rối hoặc căng thẳng. "Anh... anh đang cố gắng mà Linh," anh thì thầm, giọng anh yếu ớt, đầy sự bất lực. "Em phải cho anh thêm thời gian." Anh không dám ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh mắt của cô, ánh mắt mà anh biết, sẽ đầy sự thất vọng và đau khổ. Anh biết, những lời anh nói ra lúc này đều là sự trốn tránh, là những lời hứa hẹn mơ hồ mà chính anh cũng không biết khi nào mới có thể thực hiện được. Áp lực từ công việc, từ gia đình, từ những kỳ vọng của mọi người đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở nổi.

"Thời gian?" Linh hỏi lại, giọng cô có chút run rẩy, nhưng vẫn giữ được sự kiên quyết. "Bao nhiêu là đủ, Khánh? Một năm nữa? Hai năm nữa? Hay là mười năm nữa? Em không muốn sống trong sự mơ hồ nữa, Khánh à. Em không muốn mỗi ngày thức dậy đều là một ngày chờ đợi, một ngày hy vọng, rồi lại thất vọng. Em không cần cuộc sống xa hoa, anh biết mà. Em chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Em chỉ cần một sự rõ ràng." Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim mình. "Em đã quá mệt mỏi rồi."

Khánh ngồi bất động, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và hứa hẹn tất cả mọi thứ. Nhưng anh không thể. Anh cảm thấy mình như bị trói buộc bởi những sợi dây vô hình của trách nhiệm và áp lực. Anh sợ hứa, sợ rằng mình không thể thực hiện được lời hứa đó. Và anh biết, sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, đang làm tổn thương cô sâu sắc hơn bất cứ lời nói cay nghiệt nào. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng, nhưng anh lại không biết phải làm gì để xoa dịu nó.

***

Đêm về khuya, gió vẫn nhẹ nhàng thổi qua khung cửa sổ đang hé mở, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm. Trong căn hộ, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và nỗi buồn. Khánh vẫn ngồi bất động trên ghế, cúi gằm mặt, đôi vai rũ xuống, như một người lính vừa thua trận. Anh vẫn không thể đưa ra một câu trả lời cụ thể, chỉ là sự im lặng đến đáng sợ, những lời hứa hẹn mơ hồ về một "ngày nào đó" khi anh "ổn định hơn". Những lời nói đó, Linh đã nghe quá nhiều lần, và cô biết, chúng không còn giá trị gì nữa.

Linh nhìn Khánh, nhìn dáng vẻ bất lực của anh. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, một nỗi đau vô hình nhưng sắc nhọn cứa vào từng thớ thịt. Cô không khóc, những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ đêm qua. Thay vào đó, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ kiệt sức tột độ, một sự trống rỗng đến cùng cực. Khuôn mặt trái xoan của cô tái nhợt, đôi môi mím chặt. Cô đứng dậy, chậm rãi bước về phía cửa sổ, quay lưng về phía Khánh, như thể muốn ngăn cách mình khỏi anh, khỏi nỗi đau mà anh đang mang đến.

"Em không cần anh hoàn hảo, Khánh," giọng Linh khàn đặc, mỗi từ như được bóp nghẹt qua cuống họng, mang theo tất cả sự tổn thương và thất vọng. "Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây. Ở đây với em, với những gì chúng ta đang có, với những gì chúng ta đã cùng nhau xây dựng." Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không vỡ òa. "Nhưng anh... anh đang ở đâu, Khánh? Tâm hồn anh đang ở đâu? Anh có còn ở đây với em không?"

Khánh vẫn im lặng. Anh muốn lên tiếng, muốn giải thích rằng anh vẫn ở đây, vẫn yêu cô. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt trong cổ họng anh, không thể thoát ra. Anh cảm thấy mình như bị tê liệt, bị nhấn chìm trong một biển cả của sự bất lực và tội lỗi. Anh nhìn bóng lưng mảnh mai của Linh, nhìn đôi vai cô run rẩy khẽ khàng, và anh biết, anh đang đánh mất cô, từng chút một. Anh biết, chính sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, đang đẩy cô ra xa. Nhưng anh lại không có sức để níu giữ. Áp lực, trách nhiệm, những gánh nặng vô hình đã bào mòn anh, khiến anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, như chính anh đã từng nghĩ.

Linh quay nhẹ đầu, ánh mắt cô vẫn hướng ra màn đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của bầu trời. "Em không thể chờ đợi mãi được, Khánh," cô nói, giọng cô giờ đây đã bình tĩnh hơn, nhưng mang theo một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. "Em cần một câu trả lời rõ ràng. Hôm nay, hoặc không bao giờ." Câu nói của cô như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt sợi dây mỏng manh cuối cùng đang níu giữ mối quan hệ của họ. Nó không phải là một lời đe dọa, mà là một sự thật nghiệt ngã, một giới hạn cuối cùng mà cô không thể vượt qua. Cô cần một sự rõ ràng, một lối đi, và nếu anh không thể cho cô điều đó, cô sẽ phải tự tìm lối đi cho riêng mình, dù cho con đường ấy có đơn độc đến nhường nào.

Linh đứng đó, bóng dáng thanh mảnh của cô in đậm trên nền cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Cô cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, nhưng đồng thời cũng là một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Cô biết, quyết định này sẽ thay đổi mọi thứ. Cô biết, cô đang bước vào một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà cô sẽ phải đối mặt một mình. Nhưng cô cũng biết, cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể mãi sống trong sự mơ hồ, không thể mãi bị bào mòn bởi những lời hứa không thành hình. Cô cần phải tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân, và tìm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình. Có thể là quay lại với những nét vẽ, những gam màu, những đam mê nghệ thuật đã từng lấp đầy cuộc sống của cô. Hoặc có thể là một con đường hoàn toàn mới, một sự độc lập hoàn toàn mà cô chưa từng nghĩ tới.

Khánh vẫn ngồi bất động trên ghế, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Linh, và anh biết, những lời cô vừa nói đã đặt dấu chấm hết cho một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời họ. Anh không thể nói gì, không thể làm gì. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ, như thể một phần nào đó trong anh vừa chết đi. Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" chợt hiện lên trong tâm trí anh, như một lời biện minh yếu ớt cho sự bất lực của chính mình. Anh biết, cuộc đối đầu này là một bước ngoặt lớn, đẩy mối quan hệ của họ đến gần hơn với quyết định chia tay, khi Linh đã đi đến giới hạn cuối cùng của sự kiên nhẫn. Và anh, người đàn ông trầm tính, ít nói, người luôn gánh vác mọi thứ trên vai, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước chính tình yêu của mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free