Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 235: Gánh Nặng Không Lời
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của Linh đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí căn hộ, tựa như sương đêm đọng lại trên khung cửa sổ, dù bên ngoài, ánh nắng ban mai đã bắt đầu lan tỏa. Khánh đã không ngủ được nhiều. Anh đã ngồi đó, trên chiếc ghế sofa đối diện với bóng lưng mảnh mai của Linh, cho đến khi cô lẳng lặng vào phòng ngủ. Cả đêm, những lời nói của cô cứ lởn vởn trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một câu hỏi không lời giải đáp: "Anh có còn ở đây với em không?"
Sáng hôm sau, không khí càng thêm đặc quánh. Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng dao nĩa chạm khẽ vào đĩa sứ và tiếng nhai nuốt khô khốc. Mùi cà phê nguội dần trong cốc sứ đôi hình mèo, một kỷ vật nhỏ bé của những ngày tình yêu còn nồng ấm, giờ đây lại càng tô đậm thêm sự xa cách. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng ở căn hộ bên cạnh, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không thể phá vỡ bức tường vô hình đang giăng giữa Khánh và Linh.
Khánh cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình căng cứng. Anh biết, hôm nay anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết của Linh đã nói lên tất cả. Cô ngồi đối diện anh trong phòng khách, dáng người thanh mảnh nhưng toát lên một vẻ mạnh mẽ khác thường. Khuôn mặt trái xoan của cô có vẻ tái nhợt hơn thường lệ, đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây dường như đã cạn khô nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và một tia nhìn sắc lạnh, dò xét. Khánh tránh ánh mắt cô, tay anh đặt trên đùi, xiết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy một áp lực đè nặng lên lồng ngực, nặng hơn bất kỳ dự án công việc nào anh từng phải đối mặt. Đó là áp lực của một lời giải thích, một lời biện hộ, mà anh biết, dù có nói ra cũng khó lòng xoa dịu được trái tim đã chai sạn của người con gái trước mặt.
Linh hít một hơi thật sâu, tiếng thở của cô nhẹ đến mức Khánh gần như không nghe thấy, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự cố gắng kìm nén cảm xúc từ phía cô. Cô chậm rãi đặt ly cà phê đã nguội xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng đến đáng sợ trong không gian tĩnh mịch. Tiếng sứ chạm kính khô khốc ấy như một nhát cắt, xé toạc tấm màn im lặng.
"Anh đã nghĩ kỹ chưa?" Giọng Linh cất lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Em cần biết chúng ta sẽ đi về đâu, Khánh."
Khánh ngẩng đầu, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối và áp lực. Đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào Linh, nhưng chỉ một thoáng, anh lại vội vàng quay đi, như thể không chịu nổi sức nặng của cái nhìn ấy. Anh thấy rõ sự tuyệt vọng và chờ đợi trong đôi mắt Linh, và điều đó khiến anh càng thêm dằn vặt. Anh muốn nói, muốn làm gì đó, nhưng mọi thứ cứ mắc kẹt trong cổ họng. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại thảm hại, bất lực ngay cả trong việc giao tiếp với người mình yêu.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự mệt mỏi và bất lực chất chứa bấy lâu. "Anh... anh biết. Anh xin lỗi." Lời xin lỗi của anh nghe thật yếu ớt, vô nghĩa, rỗng tuếch. Nó không giải quyết được vấn đề gì, không xoa dịu được nỗi đau nào. Anh biết điều đó, và Linh cũng biết.
Linh nhìn Khánh, nhìn dáng vẻ cao ráo hơi gầy của anh, nhìn khuôn mặt góc cạnh giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi và bất lực. Cô nhớ đến ngày xưa, khi anh cũng trầm tính như vậy, nhưng trong đôi mắt anh luôn ánh lên sự ấm áp và quyết tâm. Giờ đây, chỉ còn là những mảng tối của áp lực và sự bất an. Cô đã từng yêu sự trầm tĩnh ấy, yêu cái cách anh thể hiện tình yêu bằng hành động thay vì lời nói. Nhưng qua ngần ấy năm, sự trầm tĩnh ấy đã biến thành một bức tường ngăn cách vô hình, khiến cô lạc lối trong chính mối quan hệ của mình. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ, không phải những lời xin lỗi sáo rỗng, mà là những suy nghĩ thật tâm, những nỗi sợ hãi thật sự đang gặm nhấm anh.
"Anh xin lỗi vì điều gì?" Linh hỏi, giọng cô vẫn đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng Khánh biết, đó là sự bình tĩnh đáng sợ của một người đã đến giới hạn. "Vì đã để em phải chờ đợi trong mơ hồ, hay vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng như anh nói?" Câu hỏi của Linh như một lưỡi dao sắc bén, cắt trúng vào nỗi đau thầm kín nhất của Khánh. Anh giật mình, ngẩng phắt dậy, nhìn cô. Sao cô lại biết? Anh chưa từng nói ra điều đó. Nhưng rồi anh nhận ra, những cảm xúc, những suy nghĩ ấy, dù không thành lời, đã lồ lộ trên khuôn mặt anh, trong từng hành động của anh.
Khánh không trả lời ngay. Anh lại cúi đầu, đôi mắt sâu như lạc vào một cõi xa xăm nào đó. Anh biết Linh đang đợi. Anh biết cô đang đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này. Nhưng những lời muốn nói cứ chất chồng trong tâm trí anh, lộn xộn và khó sắp xếp. Anh muốn giải thích về những gánh nặng anh đang mang, nhưng mỗi khi định hình thành lời, chúng lại trở nên khô khan, vô vị, không thể truyền tải được hết sự nặng nề mà anh đang cảm nhận. Anh cảm thấy mình như một con tàu đang chìm dần giữa biển khơi, cố gắng chống chọi với bão tố, nhưng lại không thể cất tiếng cầu cứu vì sợ hãi sẽ kéo thêm người khác vào cơn nguy hiểm của mình.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. "Em biết đấy, dự án mới rất quan trọng," anh bắt đầu, giọng anh nghe có vẻ căng thẳng và khô khan, không chút cảm xúc. Anh đang nói về công việc, về những con số, về những kỳ vọng, chứ không phải về tình yêu. "Anh cần phải tập trung toàn bộ năng lượng vào nó. Đây là cơ hội để anh... để anh chứng minh bản thân." Anh dừng lại, tìm kiếm ánh mắt của Linh, nhưng cô vẫn nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng ấy. "Rồi chuyện nhà, mẹ anh cũng... mẹ và ông nội đều muốn anh ổn định hơn về tài chính trước khi tính chuyện lâu dài. Em biết tình hình gia đình mình mà, Linh. Khoản nợ cũ, rồi chi phí cho bà ngoại... Anh muốn có một nền tảng vững chắc, một ngôi nhà riêng, một khoản tiết kiệm đủ lớn để lo cho em, cho tương lai của chúng ta."
Khánh nói một tràng dài, những lời nói cứ tuôn ra như một bản báo cáo tài chính khô khan, không có chút hơi ấm nào của tình yêu. Anh nói về những gánh nặng vô hình mà anh đang vác trên vai, những áp lực từ gia đình, từ xã hội, từ chính bản thân anh. Anh nói về sự cần thiết của tiền bạc, của địa vị, của sự ổn định. Anh tin rằng đó là cách anh thể hiện tình yêu của mình, cách anh bảo vệ Linh khỏi những khó khăn của cuộc sống. Nhưng anh lại quên mất rằng, điều Linh cần không phải là những con số, không phải là những kế hoạch tài chính.
Linh lắng nghe, ban đầu còn một chút hy vọng mong manh, một tia sáng yếu ớt le lói trong đôi mắt cô. Cô hy vọng anh sẽ nói về cảm xúc của anh, về nỗi sợ hãi của anh, về tình yêu của anh. Cô muốn nghe anh nói rằng anh cần cô bên cạnh để cùng nhau vượt qua những khó khăn đó. Nhưng không. Anh chỉ nói về công việc, về gia đình, về tiền bạc. Lời lẽ của anh rời rạc, thiếu đi sự kết nối cảm xúc, giống như một người đang đọc thuộc lòng một đoạn văn đã được chuẩn bị sẵn. Cô nhận ra sự khác biệt giữa những gì cô khao khát và những gì anh có thể cho.
Vẻ mặt Linh chùng xuống, ánh mắt cô trở nên trống rỗng hơn bao giờ hết. Cô thấy Khánh nhìn mình, đôi lúc liếc nhìn cô một cách vội vàng rồi lại quay đi, như thể sợ hãi ánh nhìn của cô. Anh không hiểu. Hay anh không muốn hiểu? Cô đã nói với anh bao nhiêu lần, rằng cô không cần cuộc sống xa hoa, không cần anh phải gánh vác tất cả một mình. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, với những cảm xúc của cô.
"Anh muốn cho em một cuộc sống tốt nhất, chứ không phải một cuộc sống chật vật," Khánh tiếp tục, giọng anh càng lúc càng trầm xuống, như thể anh đang tự thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục cô. Anh nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ mệt mỏi cố hữu. Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, rằng anh đang hy sinh bản thân vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng anh lại không nhận ra rằng, trong quá trình đó, anh đang đánh mất đi hiện tại, đánh mất đi chính người con gái anh yêu.
"Anh có nghĩ đến em không?" Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, đứt quãng như những mảnh vỡ của niềm tin. "Em không cần những thứ đó. Em không cần một cuộc sống tốt nhất theo định nghĩa của anh. Em chỉ cần anh ở đây, anh nói thật với em." Nước mắt không chảy ra, nhưng từng lời nói của cô như được bóp nghẹt qua cuống họng, mang theo tất cả sự tổn thương và thất vọng chất chứa bấy lâu. "Anh nói thật với em, Khánh. Anh có còn yêu em không? Anh có còn muốn ở bên em không?"
Câu hỏi ấy, một lần nữa, lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Khánh im lặng. Anh muốn nói "có", muốn ôm cô vào lòng và xoa dịu nỗi đau của cô. Nhưng những lời anh vừa nói ra, những gánh nặng anh đang mang, lại khiến anh chùn bước. Anh cảm thấy mình không xứng đáng để nói những lời yêu thương khi anh đang bất lực như vậy. Anh cảm thấy mình không đủ sức để trao cho cô một tương lai mà cô xứng đáng, một tương lai mà anh đã hứa hẹn. Anh nhìn Linh, nhìn đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng. Anh nhìn thấy sự kiệt sức trên khuôn mặt trái xoan của cô. Anh biết, anh đang làm tổn thương cô rất nhiều. Nhưng anh không biết phải làm gì khác. Anh không biết làm thế nào để vừa gánh vác những gánh nặng của mình, vừa thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn mà cô khao khát.
Sự im lặng của Khánh kéo dài, nặng nề hơn bất cứ lời nói nào. Nó không phải là sự im lặng của sự tức giận, mà là sự im lặng của sự bất lực, của sự kiệt quệ. Linh nhìn anh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, và cô nhận ra. Cô nhận ra rằng những gì cô cần không phải là những lý do logic hay kế hoạch tài chính, mà là sự hiện diện, sự thấu hiểu và một lời cam kết rõ ràng. Và Khánh, với tất cả gánh nặng của mình, đã không thể trao cho cô điều đó. Anh đã cố gắng, theo cách của riêng anh, nhưng cách đó lại hoàn toàn lệch pha với những gì cô thực sự khao khát. Mùi cà phê nguội giờ đây đã tan biến, nhường chỗ cho một mùi không khí tĩnh mịch, mang theo hơi lạnh của sự xa cách.
Cả hai chìm vào thế giới riêng, khoảng cách giữa họ giờ đây lớn hơn bao giờ hết, dù chỉ cách nhau vài mét trong cùng một căn phòng. Linh không nói thêm lời nào. Cô chỉ đứng dậy, chậm rãi bước về phía ban công. Tiếng bước chân cô nhẹ tênh, như sợ làm vỡ tan cái gì đó mong manh còn sót lại. Cánh cửa ban công mở ra, tiếng gió khẽ lùa vào, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều muộn. Ánh sáng mặt trời đã yếu dần, bao trùm căn phòng trong một vẻ u buồn man mác.
Linh đứng đó, bóng dáng thanh mảnh của cô in đậm trên nền trời chiều, quay lưng lại với Khánh. Cô nhìn xuống thành phố bên dưới, nơi những dòng xe cộ vẫn hối hả, những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, không ngừng vươn lên. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy mình, không phải từ cơn gió chiều, mà từ chính nội tâm cô. Cô biết, anh ấy không hiểu. Hoặc có lẽ, anh ấy không muốn hiểu. Sự thật nghiệt ngã ấy khiến trái tim cô thắt lại. Cô đã đặt tất cả hy vọng vào anh, vào tình yêu của họ, nhưng giờ đây, tất cả những gì cô nhận được chỉ là một bức tường im lặng và những lời giải thích khô khan.
"Anh ấy không hiểu. Hay anh ấy không muốn hiểu?" Một câu hỏi vang lên trong tâm trí Linh, một câu hỏi không lời đáp. Cô cảm thấy kiệt sức, cạn kiệt mọi cảm xúc. Cô đã cố gắng, đã chờ đợi, đã đặt cược tất cả. Nhưng dường như, tất cả những nỗ lực ấy đều vô ích. Cô cần một lối thoát, một con đường riêng để tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của bản thân. Có thể là quay lại với những nét vẽ, những gam màu, những đam mê nghệ thuật đã từng lấp đầy cuộc sống của cô trước khi tình yêu chiếm trọn. Hoặc có thể là một sự độc lập hoàn toàn mà cô chưa từng nghĩ tới, một cuộc sống mà cô tự mình định đoạt, không còn phụ thuộc vào bất cứ ai, bất cứ lời hứa nào. Cô nhìn ra xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh dần xuất hiện trên nền trời xanh thẫm, như những ánh mắt dẫn lối cho một con đường mới.
Phía sau cô, Khánh vẫn ngồi bất động trên ghế sofa. Anh nhìn vào bóng lưng của Linh, nhìn đôi vai cô run rẩy khẽ khàng, và anh biết, anh đã thất bại. Anh đã nói hết những gì anh nghĩ, những gánh nặng anh mang, nhưng dường như, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước đôi mắt tuyệt vọng của cô. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy anh, thấm sâu vào từng tế bào. Anh bất lực. Anh không thể níu giữ cô, không thể cho cô những gì cô cần.
Trong tâm trí anh, câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" chợt hiện lên, như một lời biện minh yếu ớt cho sự bất lực của chính mình. Anh đã nói hết rồi. Sao em vẫn không hiểu? Anh không thể hiểu được rằng, thứ Linh cần không phải là những gì anh có thể *cho*, mà là những gì anh có thể *là*. Anh không thể là người đàn ông vô tư, lãng mạn như ngày xưa, khi mà gánh nặng cuộc sống cứ đè nặng lên vai anh từng ngày. Anh cảm thấy mình như một con người trống rỗng, không còn đủ năng lượng để yêu thương, để quan tâm một cách trọn vẹn. Cuộc đối đầu này, sự thất bại trong giao tiếp này, đã đẩy mối quan hệ của họ đến gần hơn với bờ vực. Khánh biết, Linh đã đi đến giới hạn cuối cùng của sự kiên nhẫn. Và anh, người đàn ông trầm tính, ít nói, người luôn gánh vác mọi thứ trên vai, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước chính tình yêu của mình, không thể thay đổi được tình hình. Anh chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận sự trống rỗng lạnh lẽo đang lan tỏa khắp căn phòng, và trong chính trái tim anh. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây trôi qua, từng giây tình yêu của họ đang dần tan biến vào hư không.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.