Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 24: Bản Đồ Kỷ Niệm: Những Nét Phác Thảo Đầu Tiên

Khánh siết nhẹ tay Linh, cố gắng gạt bỏ những lo toan trong lòng. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhiều áp lực, nhưng ít nhất, giờ phút này, anh có Linh bên cạnh. Và cuốn sổ tay này, dù chỉ là một vật nhỏ bé, lại là một lời hứa không lời, một niềm hy vọng cho một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vun đắp, từng trang, từng dòng, từng khoảnh khắc. Anh nhìn Linh đang tựa vào vai mình, lòng anh tràn ngập yêu thương và một nỗi lo lắng mơ hồ, không tên. Liệu anh có đủ sức để giữ gìn những khoảnh khắc bình yên này mãi mãi? Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để chống chọi lại những cơn bão táp của cuộc đời mà anh đang phải đối mặt mỗi ngày? Những câu hỏi ấy lẩn khuất trong tâm trí anh, như những đám mây đen lững lờ trôi trên bầu trời chiều muộn, dự báo một điều gì đó khó nắm bắt.

***

Đêm dần buông, mang theo cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ căn hộ của Linh. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn hắt xuống, phủ lên không gian một vẻ ấm cúng, lãng mạn. Tiếng nhạc không lời khe khẽ vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm. Linh và Khánh đã rời quán sách cũ từ lâu, mang theo niềm hân hoan của một “dự án” mới, một lời hứa không lời mà họ vừa trao nhau. Giờ đây, họ đang ngồi bệt trên tấm thảm lông mềm mại giữa phòng khách, xung quanh là những cuốn sách cũ Linh vẫn thường đọc, vài cây bút màu đủ sắc, và nổi bật nhất là cuốn sổ tay mới tinh, bìa da màu nâu trầm với những đường vân tinh xảo. Mùi giấy mới thoang thoảng quyện với mùi cà phê sữa Linh vừa pha, một sự kết hợp quen thuộc của những buổi tối bình yên bên nhau.

Linh rạng rỡ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hào hứng không che giấu. Cô mân mê bìa sổ, chạm nhẹ vào từng thớ da, như đang chạm vào một kho báu vừa được phát hiện. "Anh này, em nghĩ cuốn sổ này mình phải làm cho thật đặc biệt," cô nói, giọng điệu trong trẻo như tiếng chuông gió. "Mình không chỉ ghi chữ thôi đâu, mà phải có hình ảnh nữa. Hay là mình vẽ một bức tranh nhỏ cho mỗi kỷ niệm, anh nhỉ? Như cái lần mình đi công viên Bạch Hạc ấy, mình sẽ vẽ hai con hạc trắng bên hồ nước, rồi có thêm đám mây bồng bềnh và ánh nắng vàng nữa!" Cô vừa nói vừa lấy một cây bút chì phác thảo vài nét nguệch ngoạc lên một tờ giấy nháp, hình dung ra cảnh tượng đó với tất cả sự bay bổng của mình. Nụ cười của cô lúc này tựa như một đóa hoa vừa hé nở, trong trẻo và tràn đầy sức sống.

Khánh nhìn Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Nhìn cô say mê với những điều nhỏ bé, anh cảm thấy trái tim mình được xoa dịu, những lo toan về công việc, về những con số khô khan dường như tan biến. Anh khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, mùi hương dầu gội thoang thoảng dễ chịu. "Ý hay đó em," anh nói, giọng trầm ấm, nhưng nụ cười vẫn ẩn chứa một chút thực tế rất riêng của anh. "Nhưng có lẽ mình cũng cần ghi rõ ngày tháng và địa điểm nữa, để sau này nhìn lại dễ nhớ hơn. Và cả cảm xúc của cả hai lúc đó nữa. Ví dụ như, ngày X tháng Y năm Z, chúng ta ở công viên Bạch Hạc. Cảm xúc của anh: hạnh phúc vì được nhìn em cười. Cảm xúc của em: thích thú vì được ngắm hạc." Anh vừa nói vừa tưởng tượng ra những dòng chữ ngay ngắn, rõ ràng, giúp anh hệ thống hóa mọi thứ một cách khoa học nhất. Đối với Khánh, mỗi kỷ niệm đều cần được lưu giữ một cách chính xác, rành mạch, để sau này khi nhìn lại, mọi thứ đều hiện rõ như vừa mới xảy ra.

Linh nghe Khánh nói, cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Anh luôn thực tế như vậy, nhưng em thích sự thực tế đó của anh," cô trêu chọc, nhưng trong ánh mắt cô không hề có sự trách móc, chỉ có sự chấp nhận và yêu thương. Cô biết Khánh là người như thế, anh luôn nhìn mọi thứ dưới lăng kính của sự logic và hiệu quả. Điều đó đôi khi khiến cô cảm thấy anh hơi khô khan, nhưng cũng chính sự vững chãi đó lại mang đến cho cô cảm giác an toàn. "Vậy thì mình sẽ chia đôi trang sổ đi," Linh đề xuất, ánh mắt sáng lên với một ý tưởng mới. "Một nửa em vẽ, một nửa anh ghi chú chi tiết. Hoặc mình có thể dùng những cái sticker nhỏ xinh để đánh dấu cảm xúc, anh thấy sao?" Cô với tay lấy hộp bút màu, hào hứng chọn một cây bút xanh lá cây.

Khánh mỉm cười, vuốt nhẹ tóc Linh một lần nữa. "Và em luôn lãng mạn, đó là điều anh yêu," anh đáp, giọng nói chứa đựng một sự ấm áp chân thành. Anh biết, sự lãng mạn của Linh chính là thứ dung hòa cho sự khô khan của anh, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn anh giữa bộn bề cuộc sống. "Được thôi, sticker cũng là một ý hay. Nhưng mình phải thống nhất các biểu tượng nhé, ví dụ mặt cười là vui, mặt buồn là cảm động, hay mặt tim là yêu." Anh bắt đầu suy nghĩ về một hệ thống ký hiệu, một cách để chuẩn hóa những cảm xúc vô hình. Anh vô thức sắp xếp mọi thứ vào một khuôn khổ, dù đó là cảm xúc, hay là một cuốn sổ tay kỷ niệm.

"Tuyệt vời!" Linh reo lên, "Vậy là mình có thể có một 'ngôn ngữ sổ tay' của riêng mình!" Cô nhẽo mắt nhìn Khánh, rồi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. "Vậy thì, đầu tiên mình sẽ ghi về buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta nhé? Anh còn nhớ mình đã ăn gì không? Em thì nhớ mãi món bún đậu mắm tôm ở quán đầu hẻm đó!" Cô nhắm mắt lại, dường như đang đắm chìm trong ký ức.

Khánh siết nhẹ tay cô. "Tất nhiên rồi. Món bún đậu mắm tôm ngon nhất anh từng ăn. Và anh nhớ em đã cười rất nhiều hôm đó." Anh cũng nhớ cảm giác bối rối ban đầu, rồi dần dần được Linh xua tan bằng sự hồn nhiên, vui vẻ của cô. "Sau đó là lần mình đi xem phim, rồi lần đi công viên, và cả lần anh làm hỏng bữa tối khi định nấu ăn cho em nữa..." Anh nhớ lại những khoảnh khắc vụng về của mình, và cả tiếng cười giòn tan của Linh khi anh thất bại. Những ký ức ấy giờ đây hiện lên rõ ràng, chân thực như vừa mới diễn ra. Anh chợt nhận ra, những điều nhỏ bé, những kỷ niệm giản dị này, chính là những viên gạch xây nên tình yêu của họ.

Họ cứ thế bàn luận, tiếng nói cười xen lẫn tiếng bút sột soạt trên giấy nháp. Linh phác thảo những hình ảnh ngộ nghĩnh, trái tim, ngôi sao, những đường nét bay bổng theo trí tưởng tượng của cô. Mỗi hình vẽ là một kỷ niệm được cô tái hiện bằng màu sắc và cảm xúc. Khánh, với vẻ tỉ mỉ của mình, ghi chú những gạch đầu dòng chi tiết: ngày, tháng, địa điểm, sự kiện chính, những câu nói đáng nhớ. Anh cẩn thận đến từng con chữ, như thể đang lập một dự án quan trọng. Căn phòng ngập tràn tiếng nói, tiếng cười, và cả những khoảng lặng ấm áp khi họ cùng nhau đắm chìm vào những ký ức ngọt ngào.

Linh đôi khi quay sang nhìn Khánh, thấy anh tập trung ghi chép, đôi lông mày khẽ chau lại khi suy nghĩ một điều gì đó. Cô biết anh đang cố gắng hết sức để làm cho cô hạnh phúc, để tham gia vào thế giới lãng mạn mà cô khao khát. Cô khẽ chạm vào tay anh, một cái chạm nhẹ như lời cảm ơn. Khánh ngước lên, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô, và một nụ cười ấm áp nở trên môi. "Anh nghĩ chúng ta có thể có một phần dành riêng cho những 'ước mơ nhỏ' nữa," anh nói. "Những điều chúng ta muốn làm cùng nhau trong tương lai. Ví dụ như một chuyến đi Đà Lạt vào mùa hoa dã quỳ, hay một buổi tối lãng mạn dưới ánh nến tại nhà hàng yêu thích của em." Anh vẫn muốn có cấu trúc, có kế hoạch, nhưng giờ đây, kế hoạch của anh đã có thêm những sắc màu của Linh.

Linh gật đầu lia lịa, đôi mắt long lanh hạnh phúc. "Đúng rồi! Tuyệt vời! Em muốn mình sẽ có một trang riêng cho những lời hứa bí mật, chỉ hai chúng ta biết thôi!" Cô thì thầm, rồi tựa sát vào Khánh hơn. Trong khoảnh khắc đó, những lo toan của Khánh dường như bị đẩy lùi. Anh cảm thấy bình yên, cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này, thuộc về cô gái đang tựa vào vai mình. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm trí anh, hình ảnh những báo cáo công việc vẫn thỉnh thoảng lướt qua, như một lời nhắc nhở về gánh nặng không bao giờ ngủ yên. Anh cố gắng gạt bỏ chúng đi, để trọn vẹn với Linh, với khoảnh khắc này. Anh biết Linh xứng đáng được anh hiện diện hoàn toàn, không vướng bận bất cứ điều gì. Anh siết nhẹ tay cô, một hành động vô thức để trấn an chính mình, để khẳng định rằng anh sẽ cố gắng hết sức để giữ gìn những khoảnh khắc này, dù cho những "đám mây đen" kia vẫn lững lờ trôi trên bầu trời tâm trí anh.

***

Sau khi đã phác thảo kha khá ý tưởng cho cuốn sổ tay, cả hai quyết định xuống phố tìm chút gì đó lấp đầy cái bụng rỗng. Khu Phan Xích Long về đêm luôn náo nhiệt và sôi động một cách đặc trưng, đặc biệt là vào những buổi đầu tối. Khác hẳn với không khí trầm lắng, lãng mạn trong căn hộ của Linh, nơi đây ồn ào, rộn ràng với tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện rôm rả, và mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ những xe đẩy, những quán ăn vỉa hè san sát nhau. Ánh đèn điện sáng trưng, đủ màu sắc, hắt lên những hàng cây cổ thụ và những mái hiên cũ kỹ, tạo nên một bức tranh đô thị sống động.

Họ chọn một quán ăn vặt quen thuộc ở góc đường, nơi có những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản xếp san sát nhau, bếp nấu ngoài trời tỏa ra hơi nóng và mùi khói bếp đặc trưng. Mùi bánh tráng trộn chua ngọt, mùi ốc xào dừa béo ngậy, và mùi bún đậu mắm tôm nồng nàn quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Trời vẫn còn oi ả sau một ngày dài nắng nóng, nhưng cơn gió nhẹ thỉnh thoảng thổi qua cũng đủ làm dịu đi cái ngột ngạt.

Linh gọi một đĩa bánh tráng trộn đầy ắp rau răm, trứng cút, và khô bò, cùng với một ly trà tắc mát lạnh. Khánh thì chọn một phần ốc hương xào bơ tỏi và một chai nước suối. Họ ngồi đối diện nhau, giữa tiếng ồn ào của phố xá, nhưng dường như vẫn tạo ra một không gian riêng biệt cho mình.

"Anh thấy mình nên có một mục riêng để ghi lại những món ăn ngon mình đã thử không?" Linh hỏi, đôi mắt lấp lánh khi cô cho một miếng bánh tráng trộn vào miệng. Vị chua, cay, mặn, ngọt hòa quyện khiến cô xuýt xoa. "Em chắc chắn cuốn sổ này sẽ dày cộp chỉ với mục đó thôi! Hồi mình mới yêu nhau, anh nhớ không, mình đi đâu cũng tìm quán ăn vặt. Từ bánh mì nướng muối ớt, đến phá lấu, rồi cả gỏi cuốn nữa. Mỗi món ăn đều gắn liền với một kỷ niệm nào đó." Cô say sưa kể, như đang mở ra một cuốn album ẩm thực trong tâm trí.

Khánh mỉm cười, dùng tăm khều một con ốc hương. "Được thôi, nhưng anh nghĩ chúng ta nên ưu tiên những kỷ niệm đặc biệt hơn một chút," anh nói, giọng điệu có chút trêu chọc. "Hoặc là mình chỉ ghi những món ăn đã tạo ra 'dấu ấn' đặc biệt thôi, ví dụ như món bún đậu ở buổi hẹn đầu tiên chẳng hạn. Chứ cứ món nào cũng ghi thì đúng là sổ sẽ dày thật." Anh thích nhìn Linh ăn uống ngon lành, thích cái cách cô thể hiện niềm vui đơn giản qua những món ăn đường phố. Trong những khoảnh khắc này, anh không còn là Khánh của những con số, những dự án căng thẳng, mà chỉ là Khánh đang tận hưởng buổi tối cùng người mình yêu. Tuy nhiên, một thoáng suy nghĩ về ngân sách, về những khoản chi tiêu cho "những món ngon" cũng thoáng qua trong đầu anh. Anh nhanh chóng gạt bỏ nó đi, cố gắng để không làm hỏng không khí vui vẻ.

Linh phồng má, ra vẻ giận dỗi đáng yêu. "Kỷ niệm nào mà chẳng đặc biệt!" Cô cười khúc khích, rồi lại hỏi, "Vậy theo anh, món ốc hương này có đủ đặc biệt để vào sổ không?"

"Có chứ," Khánh đáp, ánh mắt anh lướt qua vẻ mặt rạng rỡ của Linh, rồi dừng lại ở đĩa ốc đang bốc khói. "Đĩa ốc này đặc biệt vì nó đang làm em cười." Anh đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp và yêu thương.

Họ tiếp tục câu chuyện về cuốn sổ tay, về những kế hoạch và ước mơ nhỏ bé. Giữa những tiếng ồn ào của phố xá, họ vẫn tìm thấy sự kết nối, sự thấu hiểu. Linh kể về một ý tưởng trang trí sổ bằng những bông hoa ép khô, Khánh thì đề xuất một hệ thống đánh số để dễ dàng tìm kiếm các kỷ niệm sau này. Sự khác biệt trong cách tiếp cận của họ, một bên lãng mạn bay bổng, một bên thực tế và có cấu trúc, lại tạo nên một sự bổ sung hoàn hảo.

Đang lúc Linh định gắp thêm một miếng bánh tráng trộn, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc ở bàn đối diện. Một chàng trai đeo kính, với gương mặt tròn và nụ cười hiền lành. Linh sững người một chút, rồi một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên môi cô. Cô vội vàng đặt đũa xuống, vẫy tay thật mạnh.

"Bình! Bình ơi!" Linh gọi to, giọng nói pha lẫn sự bất ngờ và vui mừng.

Chàng trai tên Bình quay lại, đôi mắt nheo lại sau lớp kính để nhìn rõ hơn. Khi nhận ra Linh, anh cũng nở một nụ cười tươi rói, lộ ra vẻ ngạc nhiên và thích thú. Anh đứng dậy, bước về phía bàn của Linh và Khánh.

"Linh đó hả? Lâu quá không gặp, cậu vẫn vậy, Linh nhỉ?" Bình nói, giọng nói vẫn tự nhiên và có chút quen thuộc như ngày nào. Anh nhìn Linh với ánh mắt đầy hoài niệm, như thể đang nhìn thấy cả một đoạn ký ức dài của tuổi học trò. Ngoại hình của Bình không thay đổi nhiều, vẫn là một chàng trai giản dị, hiền lành, áo phông quần jean, tạo cảm giác thân thuộc và dễ gần.

Linh đứng dậy, vui vẻ ôm Bình một cái xã giao. "Bình! Đúng là cậu rồi! Tớ cứ tưởng nhìn nhầm. Cậu làm gì ở đây? Lâu quá không gặp, cậu có khỏe không?" Cô buông Bình ra, tay vẫn nắm tay anh bạn cũ, ánh mắt cô tràn đầy niềm vui khi gặp lại một người đã từng cùng cô trải qua một phần tuổi trẻ.

Khánh ngồi yên tại chỗ, lịch sự mỉm cười xã giao với Bình. Anh nắm nhẹ tay Linh dưới bàn, một cái siết tay kín đáo nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự hiện diện của anh. Anh quan sát cuộc gặp gỡ, ánh mắt có chút suy tư. Bình là bạn học cũ của Linh, điều đó có nghĩa là anh ta đã biết Linh từ trước khi anh xuất hiện trong cuộc đời cô. Khánh không ghen tuông, nhưng anh có một chút tò mò về quá khứ của Linh, về những người đã từng là một phần trong cuộc sống của cô trước khi họ gặp nhau. Anh cũng chợt nhận ra mình biết quá ít về những mối quan hệ cũ của Linh, về những người bạn đã từng kề vai sát cánh với cô trong những năm tháng thanh xuân.

"Chào bạn," Khánh nói, giọng điệu trầm ấm, một lời chào ngắn gọn và đúng mực. Anh vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của anh có một sự quan sát tinh tế, đánh giá. Anh nhận thấy sự thoải mái, hồn nhiên của Linh khi nói chuyện với Bình, một sự tự nhiên mà đôi khi anh cảm thấy mình khó lòng mang lại cho cô, bởi gánh nặng của trách nhiệm và áp lực cuộc sống.

Bình gật đầu chào Khánh, rồi lại quay sang Linh. "Tớ đi ăn với mấy đứa bạn cũ, tình cờ ghé qua đây. Cậu vẫn vậy, Linh nhỉ? Vẫn tươi rói như ngày nào." Câu nói của Bình không chỉ là một lời khen ngợi đơn thuần, mà còn là một sự xác nhận về những gì Linh từng là, một cô gái tràn đầy năng lượng và niềm vui. Nó khiến Khánh tự hỏi, liệu Linh có còn "vậy" không, hay cô đã thay đổi ít nhiều kể từ khi họ yêu nhau, từ khi những áp lực cuộc sống bắt đầu bào mòn sự hồn nhiên của cô. Áp lực công việc của anh, những buổi tối muộn, những tin nhắn trả lời chậm trễ, liệu có khiến cô mất đi một phần "tươi rói" đó không? Những suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu Khánh, như một bóng mây lướt qua bầu trời xanh trong.

"Cậu cũng vậy mà Bình," Linh cười đáp, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi người bạn cũ. "Vẫn hiền lành, vẫn đeo kính y như hồi cấp ba." Cô mải mê với cuộc trò chuyện, không để ý đến cái siết tay nhẹ dưới bàn của Khánh, hay ánh mắt hơi xa xăm của anh. Cô đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc của sự hoài niệm và niềm vui bất ngờ.

Khánh nhìn Linh, rồi nhìn sang Bình. Anh thấy rõ ràng sự gắn kết của những người bạn cũ, những người đã chia sẻ một phần cuộc đời mà anh không thể nào có mặt. Anh cảm thấy một chút lạc lõng, một chút suy tư. Anh tự hỏi, những người bạn cũ này của Linh, họ có thấy sự khác biệt nào ở cô không? Liệu họ có thấy những vết hằn của thời gian, của những lo toan mà anh đã vô tình mang đến cho cô không? Anh nhớ lại lời nhắc nhở của Bà Hoa về việc "sớm ổn định", và cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh muốn mang lại cho Linh một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững chắc, nhưng liệu anh có đang đánh đổi bằng chính những khoảnh khắc bình yên, bằng sự hồn nhiên của cô?

Khánh biết, anh yêu Linh bằng tất cả những gì anh có, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một nền tảng vững chắc cho cả hai. Nhưng anh cũng biết, anh vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, trong việc san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh không giỏi nói ra những lời yêu thương, không giỏi chiều chuộng những xúc cảm lãng mạn. Đó là sự khác biệt giữa anh và Linh, một sự khác biệt vẫn luôn tồn tại một cách tinh tế, dù trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Giờ đây, khi Bình xuất hiện, nó lại một lần nữa được gợi nhắc, như một dấu chấm hỏi lặng lẽ treo lơ lửng trong tâm trí Khánh. Anh khẽ thở dài, nhưng nụ cười trên môi vẫn không tắt. Anh sẽ cố gắng, anh tự nhủ. Anh sẽ cố gắng để Linh luôn "tươi rói" như Bình đã nói, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free