Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 251: Bữa Tối Của Những Khoảng Trống
Ánh hoàng hôn Sài Gòn vẫn còn vương vấn trên những tầng mây cuối chân trời, nhuộm một màu cam đỏ u hoài lên những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính và cả những khối bê tông hiện đại. Dòng người vẫn cuồn cuộn trôi trên phố, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc từ các cửa hàng vọng ra, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của một thành phố không ngừng chuyển động. Nhưng tất cả sự ồn ào ấy, dù có lớn đến mấy, cũng không thể lấp đầy sự trống rỗng và im lặng đang bao trùm lấy Linh trong căn hộ của cô.
Linh đứng bên cửa sổ ban công, hít một hơi thật sâu mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ cô đặt nơi góc ban công. Mùi hương dịu nhẹ ấy, lẽ ra phải mang đến sự bình yên, nhưng hôm nay, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn đang gặm nhấm lòng cô. Chiều tối, sau một ngày dài làm việc, căn hộ gọn gàng, sạch sẽ đến lạ. Cô đã dành hơn một giờ đồng hồ để dọn dẹp, sắp xếp lại từng vật dụng nhỏ, lau chùi mặt bàn đá cẩm thạch trong bếp, thậm chí còn tỉ mỉ cắm một lọ hoa hồng phớt mới mua từ chợ vào chiếc bình thủy tinh trong suốt. Mọi thứ đâu vào đấy, nhưng thiếu vắng một thứ gì đó, một sự sống động vốn dĩ phải có khi hai người cùng chia sẻ một không gian.
Cô bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, những giai điệu piano êm ái len lỏi khắp căn phòng, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang dần trở nên mong manh. Nhưng tiếng nhạc, thay vì làm cô thư giãn, lại càng làm nổi bật sự trống trải đến đáng sợ. Giữa những nốt nhạc ngân nga, cô vẫn nghe rõ tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng ở tầng trên, nhưng không hề có tiếng bước chân quen thuộc, không có tiếng khóa cửa lạch cạch báo hiệu một ngày làm việc của anh đã kết thúc. Cô nhìn đồng hồ, kim dài đã chỉ quá số tám. Một lần nữa, bữa tối lại trôi qua trong sự chờ đợi.
Trên bàn ăn, những món ăn Linh đã chuẩn bị từ sớm – canh rau ngót nấu thịt băm, cá diêu hồng chiên xù và một đĩa rau luộc – đã nguội dần. Hơi ấm từ những món ăn đã bốc hơi theo thời gian, để lại trên mặt đĩa một lớp mỡ mờ đục. Cô đã cố gắng nấu những món anh thích, những món ăn đơn giản mà anh thường khen ngon, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là minh chứng cho sự vô vọng của một buổi tối. Linh ngồi xuống ghế, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào thành chiếc cốc sứ đôi hình mèo, chiếc cốc của Khánh. Nó lạnh ngắt, giống như một phần nào đó trong mối quan hệ của họ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu là ưu tư và mệt mỏi. Lời tự nhủ của cô, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," vang vọng trong tâm trí, nhưng dường như nó đã trở nên quá xa xôi, quá xa vời so với thực tại. Cô muốn được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, chứ không phải là một sự hiện diện vật lý rệu rã.
Cửa căn hộ khẽ mở. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong không gian tĩnh lặng, phá vỡ bản nhạc không lời đang dìu dặt. Linh giật mình, trái tim cô khẽ lỗi nhịp một chút, rồi lại chùng xuống. Đã là chín giờ tối. Khánh bước vào, dáng vẻ rệu rã, mệt mỏi hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt. Áo sơ mi của anh nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, vắt hờ trên vai, như một gánh nặng anh vừa trút bỏ. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã mang vẻ trầm tư, giờ đây càng thêm trĩu nặng sự kiệt sức. Anh chỉ gật đầu chào cô một cách mệt mỏi, môi mấp máy "Anh về rồi," rồi đặt chiếc cặp tài liệu xuống sàn nhà một cách nặng nề, tiếng "thịch" khô khốc vang vọng. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh phảng phất trong không khí, nhưng không còn mang theo sự tươi mới, sảng khoái như buổi sáng, mà chỉ là một mùi hương phảng phất vẻ vội vã và áp lực của một ngày dài nơi công sở.
"Anh về rồi à? Anh ăn tối luôn nhé?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ, hơi ngập ngừng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh đang bao trùm lấy hai người. Cô biết anh mệt, và cô cũng mệt mỏi với những câu hỏi lặp đi lặp lại không hồi đáp.
Khánh chỉ "Ừ" một tiếng khẽ, gần như là một hơi thở dài, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào sau cánh cửa khép hờ, như muốn cuốn trôi đi tất cả những mệt mỏi, những lo toan của anh. Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi cánh cửa phòng tắm đóng lại. Cô biết, anh không bỏ cô, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để thể hiện tình yêu một cách trọn vẹn như cô khao khát. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng, tình yêu cũng cần được vun đắp hàng ngày bằng sự hiện diện và những lời sẻ chia. Cô quay lại bàn ăn, lặng lẽ dọn lại những món đã nguội, lòng nặng trĩu.
Khi Khánh bước ra khỏi phòng tắm, tóc anh còn ướt, vương vài giọt nước trên vầng trán. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần đùi, vẻ ngoài có phần thoải mái hơn nhưng sự mệt mỏi vẫn in hằn trên gương mặt anh. Anh ngồi xuống bàn, đối diện với Linh. Bữa tối diễn ra trong sự im lặng gần như hoàn toàn. Chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ khe khẽ, tiếng nhai nhỏ của Khánh, và tiếng điều hòa chạy đều đều. Mùi thức ăn đã nguội, giờ đây hòa lẫn với mùi hương nến gần tàn trên bàn, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt.
Khánh ăn vội vã, ánh mắt anh dán chặt vào đĩa cơm, như thể những hạt cơm kia có thể kể cho anh nghe mọi chuyện. Thỉnh thoảng, anh liếc nhìn điện thoại đặt ngay cạnh đĩa, như chờ đợi một tin nhắn quan trọng, một cuộc gọi khẩn cấp. Linh ngồi đối diện, ăn chậm rãi hơn nhiều. Cô quan sát anh, từng cử chỉ, từng nét mặt. Cô thấy những quầng thâm dưới mắt anh, những sợi tóc bạc lấm tấm nơi thái dương mà cô chưa từng để ý trước đây. Trái tim cô thắt lại. Cô biết, anh đang gánh vác quá nhiều.
Cô cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi vu vơ, một nỗ lực yếu ớt để tạo ra sự kết nối. "Hôm nay anh có gì vui không?" Cô hỏi, giọng nhỏ, ánh mắt thăm dò.
Khánh ngước lên, ánh mắt anh lướt qua cô một cách vô định, rồi lại quay về đĩa cơm. "Cũng vậy thôi," anh trả lời cụt lủn, rồi lại tiếp tục ăn. Không một nụ cười, không một ánh mắt chia sẻ.
Linh hụt hẫng. Cô lại thử. "Công việc ổn không anh?"
Anh nhai chậm lại một chút, rồi nuốt. "Không có gì," anh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Chiếc cốc sứ đôi hình mèo của Khánh nằm cạnh đĩa cơm, vẫn lạnh ngắt. Anh dường như không để ý đến sự hiện diện của nó, hoặc có lẽ, anh đã quên mất ý nghĩa của nó. Linh cầm chiếc cốc của mình, cảm thấy một sự lạnh buốt không chỉ từ thành cốc mà còn từ sâu thẳm trong lòng. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được anh chia sẻ những gánh nặng mà anh đang mang vác. Nhưng anh, trong sự mệt mỏi của mình, đã thu mình lại, xây lên một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người. Họ ngồi đó, đối mặt với nhau, nhưng cảm giác xa cách chưa bao giờ lớn đến thế. Từng lời nói của Linh đều như những hòn đá ném vào một cái giếng sâu, chỉ vang lên tiếng vọng đơn độc rồi chìm nghỉm.
Sau bữa ăn, Khánh nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa của mình, mang vào bồn rửa, rồi đi thẳng vào phòng ngủ. "Anh ngủ trước đây," anh nói vọng ra, không chờ đợi một lời đáp. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, để lại Linh một mình giữa căn phòng rộng lớn, trống trải.
Cô ngồi lại trên ghế sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn đường vẫn rực rỡ, nhưng không gian quanh cô lại tĩnh mịch đến đáng sợ. Cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, nơi từng ghi lại những kế hoạch, những ước mơ nhỏ bé, nằm trên bàn cà phê, giữa những tạp chí và chiếc điều khiển ti vi. Linh không dám chạm vào. Nó như một di vật của một thời đã qua, một minh chứng cho những điều mà họ đã từng tin tưởng và vun đắp.
Cô cảm nhận rõ rệt một bức tường vô hình đang lớn dần giữa họ, cao hơn, kiên cố hơn mỗi ngày. Sự im lặng này, dường như, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cả hai. Nó không phải là sự im lặng của bình yên, của sự thấu hiểu không cần lời, mà là sự im lặng của sự trống rỗng, của những điều không thể nói ra, của những gánh nặng không thể sẻ chia. Nỗi cô đơn gặm nhấm, sự thất vọng khi không thể kết nối với Khánh, sự bất lực khi chứng kiến mối quan hệ dần phai nhạt, tất cả hòa quyện thành một cảm giác buồn bã, u hoài. Cô biết, anh cũng đang phải chịu đựng, nhưng sự mệt mỏi đã khiến anh không còn đủ sức để mở lòng. Tình yêu vẫn còn đó, vẫn vẹn nguyên, nhưng đã không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục cùng nhau, để vượt qua những gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai của Khánh và gặm nhấm tâm hồn của Linh. Đêm nay, trong căn hộ yên tĩnh, Linh nằm xuống chiếc giường chung lạnh lẽo, cảm thấy như mình đang trôi dạt giữa một đại dương mênh mông, cô độc.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.