Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 250: Lời Thật Cho Một Tình Yêu Còn Vẹn Nguyên
Tiếng mưa đêm đã dứt tự bao giờ, chỉ còn lại âm thanh rì rầm của thành phố đang dần tỉnh giấc. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ một vệt dài mờ ảo lên sàn gỗ. Linh vẫn nằm trên sofa, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tâm trí thì không một giây nào ngơi nghỉ. Cái lạnh của buổi sớm không thấm vào da thịt bằng cái lạnh buốt giá nơi lồng ngực. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Đêm qua, cô đã không về giường. Giường ngủ, chiếc giường từng là nơi ấp ôm những giấc mơ chung, giờ đây như một minh chứng cho sự trống rỗng, một lời nhắc nhở không lời về khoảng cách vô hình giữa hai tâm hồn.
Cô khẽ cựa mình, cảm nhận sự tê dại ở chân tay. Mọi thứ trong căn hộ quen thuộc này bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ. Chiếc ghế trống bên cạnh, nơi Khánh đã ngồi đêm qua, vẫn còn đó một vết lõm mờ nhạt, như dấu tích của một sự hiện diện đã vội vàng rời đi. Mùi ẩm ướt của mưa đã tan, thay vào đó là mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công và mùi nến cháy dở vẫn còn vương vấn trong không khí, một sự kết hợp giữa hương thơm thanh khiết và tàn dư của một đêm dài suy tư. Cô chậm rãi đứng dậy, từng động tác như bị đóng băng, nặng nề. Cơ thể cô mệt mỏi, nhưng tâm hồn cô còn mệt mỏi hơn.
Linh bước vào bếp, vặn vòi nước, tiếng nước chảy róc rách phá tan sự tĩnh lặng. Cô lấy ra hai chiếc cốc sứ hình mèo, một màu trắng của cô và một màu xanh của Khánh, đặt chúng cạnh nhau trên mặt đá. Đôi mắt cô dõi theo chiếc cốc xanh, nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ bàn tay anh. Một sự ấm áp giả tạo, như chính mối quan hệ của họ lúc này. Cô rót nước vào ấm, bật bếp, tiếng nước sôi reo lên từng đợt, như tiếng lòng cô đang sôi sục nhưng không thể thốt thành lời.
Mùi cà phê mới pha bắt đầu lan tỏa trong không gian. Linh thích uống cà phê đen vào buổi sáng, một thói quen cô đã nhiễm từ Khánh. Anh luôn nói cà phê đen giúp anh tỉnh táo để đối mặt với những áp lực công việc. Giờ đây, hương cà phê ấy không còn mang theo sự sẻ chia, mà chỉ là một lời nhắc nhở cô độc. Cô bưng tách cà phê ấm nóng ra ban công.
Ánh nắng nhẹ nhàng sau cơn mưa đêm hắt vào, nhuộm vàng những tán cây xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của buổi sáng thành phố. Nhưng tất cả đều không thể xua đi bầu không khí cô độc đang bao trùm lấy Linh. Cô tựa vào lan can, nhìn xuống dòng người hối hả đang bắt đầu một ngày mới. Mỗi người một cuộc đời, một con đường. Còn cô, con đường của cô đang ở đâu?
Những ký ức về Khánh ùa về, không phải là những hình ảnh đau đớn của đêm qua, mà là những thước phim cũ rích của bốn năm về trước. Khánh của ngày xưa, ân cần, dịu dàng, dù ít nói nhưng luôn thể hiện tình yêu bằng hành động. Anh đã từng là cả thế giới của cô, là điểm tựa vững chắc giữa dòng đời chênh vênh. Giờ đây, điểm tựa ấy đang dần mục ruỗng, không phải vì anh không còn yêu, mà vì anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để gánh vác cả thế giới của riêng anh và của cô.
Cô nhớ lại câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, giờ đây, không còn là lời bào chữa, mà là một sự thật đau đớn mà cô đã phải chấp nhận. Cô cũng nhớ lời của chính mình, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng "ở đây" của cô không chỉ là sự hiện diện vật lý, mà là sự hiện diện cảm xúc, sự thấu hiểu, sự sẻ chia mà anh không còn đủ sức để trao.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, nóng hổi và mặn chát. Không phải là nước mắt của sự níu kéo, mà là nước mắt của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Mối quan hệ của họ không tan vỡ vì những sóng gió lớn hay sự xuất hiện của người thứ ba, mà vì sự bào mòn âm thầm của cuộc sống, của những kỳ vọng khác biệt, của sự kiệt sức.
Cô quay vào trong, ánh mắt dừng lại trên chiếc cốc sứ hình mèo màu xanh của Khánh. Cô khẽ vuốt ve nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ. Rồi, cô đặt nó xuống một cách dứt khoát, không một chút do dự. Đã đến lúc phải đối mặt với sự thật. Không thể trốn tránh, không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Linh bước đến chiếc bàn nhỏ trong góc phòng, nơi đặt "Cuốn sổ tay ghi chép chung" của hai người. Cô mở nó ra, lướt qua những kế hoạch dang dở, những ước mơ chưa thành hiện thực. Một chuyến đi Đà Lạt, một căn hộ nhỏ có ban công đầy hoa, một chú chó Golden. Tất cả đều chỉ còn là những nét chữ nguệch ngoạc trên giấy, không hơn không kém. Cô khép lại cuốn sổ, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết tâm mạnh mẽ. Cuốn sổ này, cũng như mối quan hệ này, đã đến lúc phải được khép lại một cách dứt khoát.
"Mình không thể tiếp tục như thế này," Linh tự nhủ, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng. "Mình cần biết... cần biết mọi thứ rõ ràng. Dù đau đớn đến mấy, mình cũng cần một sự kết thúc." Cô rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ, tìm số của Khánh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi, dài và chậm, như nhịp đập của trái tim cô lúc này.
***
Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nép mình giữa những ngôi nhà Pháp cổ kính, mang một vẻ đẹp hoài niệm và lãng mạn. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và vô số sách cũ được xếp chồng lên nhau một cách có chủ ý, tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả bên ngoài. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mốc meo đan xen vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đặc trưng của nơi này.
Linh ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn xuống con hẻm, nơi có thể thấy những giọt mưa bụi li ti đang rơi trên mái hiên. Trời chiều âm u, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, như đang phản chiếu tâm trạng nặng nề của cô. Cô đã đến đây sớm hơn giờ hẹn, để có thời gian chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại định mệnh này. Cốc trà hoa nhài trên bàn vẫn còn nguyên, hơi ấm bốc lên nhè nhẹ nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cô. Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, cô cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong từng giọt mưa rơi, nhưng vô ích. Cảm giác lo lắng, buồn bã và một chút hy vọng mong manh vẫn cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Cô biết, sau hôm nay, mọi thứ sẽ không còn như trước.
Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ rung lên. Linh giật mình, quay lại. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh đậm và quần tây, nhưng trên khuôn mặt anh hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ ưu tư. Làn tóc cắt ngắn gọn gàng của anh hơi ẩm ướt, có lẽ do anh đã vội vàng đến đây trong làn mưa bụi. Anh nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt anh dừng lại ở góc bàn của Linh. Một nụ cười gượng gạo, gần như không có, khẽ nhếch trên môi anh.
Anh bước đến, từng bước chân nặng nề, như thể đang mang theo cả một gánh nặng vô hình. Bầu không khí giữa hai người đặc quánh, nặng trĩu. Khánh kéo ghế ngồi đối diện Linh, tiếng ghế gỗ cọ vào sàn nhà nghe chói tai trong không gian yên tĩnh. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô. Ánh mắt anh chất chứa quá nhiều điều: sự bất lực, sự mệt mỏi, và cả một nỗi buồn sâu thẳm mà anh cố gắng che giấu. Linh thấy rõ sự đau khổ trong đôi mắt anh, và trái tim cô lại quặn thắt.
Một cô phục vụ trẻ tuổi đến gần, mỉm cười lịch sự. "Chào anh chị. Anh chị dùng gì ạ?"
Khánh lắc đầu nhẹ. "Cho tôi một ly cà phê đen đá." Giọng anh khàn đặc, có chút mệt mỏi.
"Tôi... tôi vẫn như cũ," Linh nói, chỉ vào cốc trà hoa nhài đã nguội lạnh. Cô phục vụ gật đầu, rồi rời đi.
Sự im lặng bao trùm lấy họ một lần nữa, nặng nề hơn bao giờ hết. Nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt này. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm. Đã đến lúc. Cô nhìn thẳng vào mắt Khánh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ kiên định, dù trong lòng đang dậy sóng.
"Anh còn yêu em không, Khánh?" Cô hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông báo hiệu.
Khánh giật mình, ánh mắt anh thoáng chút bàng hoàng, rồi lại chìm sâu vào sự đau đớn. Anh tránh ánh mắt cô, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh im lặng, một sự im lặng kéo dài đến vô tận, như thể thời gian đã ngừng lại. Linh vẫn kiên nhẫn đợi, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết, câu trả lời này sẽ quyết định tất cả.
Cuối cùng, Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ đi tất cả những gánh nặng đang đè nén anh. Anh từ từ ngẩng đầu lên, đối mặt với Linh. Đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng sự thành thật đến tột cùng.
"Còn. Anh vẫn còn yêu em, Linh à." Giọng anh khàn đặc, run rẩy. Anh dừng lại, lấy hơi, như để tập hợp tất cả sức lực còn lại. "Anh vẫn yêu em rất nhiều."
Linh cảm thấy một dòng nước mắt nóng hổi chực trào ra. Câu trả lời đó, dù đau đớn, nhưng lại là điều cô khao khát được nghe. Nó chứng tỏ tình yêu của họ không phải là thứ đã chết. Nhưng rồi, Khánh tiếp tục, và mỗi lời nói của anh như một mũi dao cứa vào trái tim cô.
"Nhưng anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa." Anh nói, giọng anh trầm xuống, đầy sự bất lực. "Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng."
Linh nắm chặt tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết, cô đã biết điều này từ lâu, nhưng được nghe chính miệng anh nói ra vẫn đau đớn đến tột cùng.
"Anh biết em không cần cuộc sống xa hoa, em chỉ cần anh ở đây," Khánh tiếp tục, giọng anh nghẹn lại. "Anh đã nghe, đã hiểu. Nhưng em à, anh đang không còn là chính mình nữa. Áp lực công việc, những dự án chồng chất, những kỳ vọng từ gia đình... Nó cứ đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở được. Anh về nhà, anh chỉ muốn im lặng, muốn được nghỉ ngơi. Anh biết điều đó làm em tổn thương, anh biết em khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Nhưng anh... anh thật sự không còn đủ sức."
Anh vuốt mặt, một động tác quen thuộc khi anh mệt mỏi. "Mỗi sáng thức dậy, anh đều cảm thấy nặng trĩu. Anh muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho chúng ta, một ngôi nhà nhỏ, một cuộc sống bình yên. Nhưng càng cố gắng, anh lại càng thấy mình lạc lối. Anh nhìn em, anh thấy em xứng đáng có được một người yêu em trọn vẹn, một người c�� thể ở bên cạnh em thực sự, một người có thể cùng em chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn mà không phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào. Và anh... anh không phải là người đó lúc này."
Anh đưa tay vào túi áo, rồi rút ra chiếc ví da cũ kỹ. Anh mở ngăn nhỏ bên trong, ánh mắt anh dừng lại trên "Chiếc nhẫn đính hôn (chưa trao)" nằm im lìm trong đó. Một chiếc nhẫn nhỏ xinh, tượng trưng cho một lời hứa, một tương lai mà họ đã từng mơ ước. Anh nhìn nó thật lâu, như thể đang nhìn thấy tất cả những gì anh đã không thể thực hiện được, tất cả những gì đã vụt mất. Anh không lấy chiếc nhẫn ra, chỉ khẽ vuốt ve nó qua lớp da mỏng, rồi lại chậm rãi cất ví vào. Một hành động đầy ẩn ý, đầy tiếc nuối và bất lực.
"Anh xin lỗi, Linh," anh nói, giọng anh run rẩy. "Anh xin lỗi vì đã không thể làm được những gì anh đã hứa. Anh xin lỗi vì đã không thể là người khiến em hạnh phúc nữa."
Linh ngồi đó, lắng nghe từng lời của anh, từng lời nói như cứa vào tim cô. Nước mắt cô lăn dài, không thể kìm nén. Nhưng không còn là nước mắt của sự níu kéo, mà là nước mắt của sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô hiểu anh. Cô hiểu gánh nặng mà anh đang mang. Cô hiểu rằng tình yêu của họ, dù vẫn còn, đã không còn đủ mạnh để vượt qua những giới hạn của cuộc sống, của những áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh.
"Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," Linh thì thầm, lặp lại lời nói của chính mình, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa khác. Sự "ở đây" mà cô cần, anh đã không còn đủ sức để trao. Và cô, cũng đã quá mệt mỏi để chờ đợi một sự hiện diện không trọn vẹn.
***
Họ cùng bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng không gian hoài niệm và những lời thật lòng đau đớn. Chiều tà đã buông, ánh hoàng hôn đổ dài trên những con phố Quận 1, nhuộm một màu cam đỏ u hoài lên những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính và cả những khối bê tông hiện đại. Không khí trở nên náo nhiệt hơn, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc từ các cửa hàng vọng ra, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của một thành phố không ngừng chuyển động. Nhưng tất cả sự ồn ào ấy không thể lấp đầy sự trống rỗng và im lặng đang bao trùm lấy Linh và Khánh.
Họ bước đi cạnh nhau, vai kề vai, nhưng cảm giác xa cách chưa bao giờ lớn đến thế. Không còn lời nào để nói, mọi thứ cần nói đều đã được thốt ra trong quán cà phê kia. Chỉ còn lại sự chấp nhận len lỏi vào tâm hồn, thấm đẫm từng tế bào. Linh cảm nhận được sự nặng trĩu trong từng bước chân của Khánh, và anh cũng cảm nhận được sự im lặng đầy đau đớn từ cô.
Khánh dừng lại, quay sang nhìn Linh. Ánh mắt anh tràn ngập sự tiếc nuối, sự hối hận và cả tình yêu vẫn còn vẹn nguyên. Linh ngước nhìn anh, đôi mắt cô vẫn còn đỏ hoe nhưng đã không còn vẻ bi lụy. Cô thấy rõ sự đau khổ trong đôi mắt anh, và cô biết, quyết định này không hề dễ dàng đối với anh.
Anh khẽ dang rộng vòng tay. Linh không chút do dự, cô lao vào lòng anh, vùi mặt vào vai anh. Một cái ôm thật chặt, thật lâu, như để níu giữ tất cả những gì đã từng là của nhau. Mùi hương quen thuộc của Khánh, mùi của công việc, của sự mệt mỏi, nhưng cũng là mùi hương của người đàn ông cô yêu, bao trùm lấy cô. Cô cảm nhận được nhịp đập của trái tim anh, mạnh mẽ nhưng đầy gánh nặng. Nước mắt Linh lại lăn dài, thấm ướt vai áo anh, nhưng không một tiếng nấc nào bật ra. Đây không phải là nước mắt của sự níu kéo, mà là nước mắt của sự chào tạm biệt, của sự chấp nhận một sự thật đau đớn.
Khánh siết chặt cô vào lòng, như muốn ôm trọn tất cả những gì anh sắp mất đi. Anh hít hà mùi hương tóc cô, mùi hoa nhài thoang thoảng mà anh yêu thích. Anh muốn nói rất nhiều, muốn xin lỗi, muốn hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Anh không thể mang lại những gì cô xứng đáng có được, và giữ cô lại chỉ càng làm cô tổn thương thêm. Cái ôm này, là lời xin lỗi cuối cùng, là lời tạm biệt cho một tình yêu vẫn còn nhưng không thể tiếp tục.
Họ buông nhau ra. Linh lùi lại một bước, ánh mắt cô vẫn nhìn anh, đầy sự thấu hiểu và chấp nhận. "Em hiểu rồi, Khánh," cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định. Không còn sự giận dỗi, không còn sự trách móc, chỉ có sự bình yên đến lạ lùng.
Khánh gật đầu, môi anh mấp máy. "Anh xin lỗi, Linh." Giọng anh khàn đặc, gần như không nghe thấy. Nỗi đau, sự bất lực, sự hối tiếc... tất cả hòa quyện vào câu nói ngắn ngủi ấy.
Linh quay lưng, bước đi chậm rãi. Từng bước chân của cô dứt khoát nhưng nặng trĩu, như đang rời bỏ một phần của chính mình. Cô đi qua "Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'", ánh mắt cô thoáng dừng lại một chút. Những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc bên trong như đang vẫy gọi, như một hướng đi mới, một con đường mới để cô tìm lại chính mình, tìm lại giá trị bản thân ngoài mối quan hệ này. Một tia hy vọng le lói trong tâm hồn cô, dù còn mong manh.
Khánh đứng bất động, ánh mắt anh dõi theo bóng Linh cho đến khi cô khuất hẳn vào dòng người hối hả. Anh đứng đó, giữa dòng đời tấp nập, cảm thấy như mình đang lạc lõng giữa một thế giới riêng. Anh lướt qua "Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan'" gần đó, ánh mắt thoáng buồn. Những đóa mộc lan trắng tinh khôi, tượng trưng cho vẻ đẹp thanh khiết và sự kiêu hãnh, nhưng cũng mong manh dễ vỡ. Có lẽ, tình yêu của họ cũng giống như những đóa hoa ấy, đẹp đẽ nhưng không đủ mạnh mẽ để chống chọi với bão táp cuộc đời.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trống rỗng tột cùng đang bao trùm lấy anh. Anh đã buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm cô tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Tình yêu của họ, vẫn còn đó, vẫn vẹn nguyên, nhưng đã không còn là lý do đủ mạnh để họ tiếp tục cùng nhau. Đêm nay, trong ánh hoàng hôn u hoài của Sài Gòn, một chương đã khép lại, để lại hai trái tim đầy tiếc nuối và một tương lai không định trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.