Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 253: Bóng Hình Hạnh Phúc Xưa
Tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm đã tắt hẳn. Linh vẫn đứng đó, ngọn nến trên bàn ăn vẫn leo lét, yếu ớt, ánh sáng chập chờn như chính ngọn lửa tình yêu trong cô lúc này. Cái chạm hờ hững của Khánh, câu nói "Anh cũng vậy" vô cảm ấy, đã ghim sâu vào tâm trí cô, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió đêm nào. Cô đã cố gắng, đã vun đắp, đã khao khát hơi ấm, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là một bức tường vô hình, lạnh giá. Tiếng bước chân nặng nề của Khánh sau khi tắm xong, tiếng anh mở tủ quần áo, rồi tiếng thở dài mệt mỏi lại vọng đến. Linh không quay đầu lại. Cô không biết phải đối mặt với anh bằng cách nào nữa. Mọi lời muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng, tan biến thành nỗi trống rỗng vô tận. Cô biết, anh cũng đang chịu đựng áp lực, nhưng sự mệt mỏi đã biến anh thành một người xa lạ, một người mà cô không thể chạm tới, không thể kết nối. Cái ôm cuối cùng đó, thay vì kéo họ lại gần nhau, lại đẩy Linh vào một vực sâu của sự lạc lõng, cô đơn ngay trong chính tổ ấm của mình.
***
Sáng hôm sau, Linh thức dậy khi trời còn tờ mờ sáng, ánh sáng xám xịt len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm tàn. Bên cạnh cô, gối đã xẹp, chăn đã gấp gọn ghẽ một góc. Khánh đã đi làm từ bao giờ, không một lời nhắn, không một tiếng động. Sự vắng mặt của anh không gây bất ngờ, nhưng lại gieo vào lòng Linh một nỗi trống trải quen thuộc, như một phần của cuộc sống mà cô đã học cách chấp nhận, dù lòng vẫn đau đáu. Cô vươn vai, cố gắng xua đi sự nặng nề trong lồng ngực, nhưng vô ích. Căn hộ, vốn dĩ được Linh trang hoàng tỉ mỉ để trở thành một tổ ấm ấm cúng, giờ đây lại trở nên rộng lớn đến lạ thường, mỗi góc khuất đều như vang vọng tiếng thở dài không thành lời của cô.
Linh lững thững bước vào bếp, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt. Cô với lấy chiếc 'Cốc sứ đôi hình mèo' trên giá. Một chiếc màu xanh nhạt của cô, và một chiếc màu xám đậm hơn của Khánh. Cô đặt chiếc cốc của mình xuống bàn, rồi cầm chiếc của Khánh lên, vuốt ve lớp men sứ mịn màng. Ký ức về ngày họ cùng nhau chọn mua cặp cốc này hiện về, rõ ràng như mới hôm qua. Anh đã cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh khi trêu chọc cô về việc cô cứ mãi phân vân giữa hai màu. "Cứ lấy cả đôi đi, sau này mình còn dùng chung mà," anh đã nói vậy, giọng đầy hứa hẹn về một tương lai xa xôi, một tương lai mà giờ đây bỗng trở nên mờ mịt và xa vời. Nụ cười của Khánh trong ký ức ấy đối lập hoàn toàn với vẻ mặt mệt mỏi, vô cảm của anh đêm qua. Chiếc cốc sứ trong tay cô, từng là biểu tượng của sự gắn kết, giờ đây lại trở nên lạnh ngắt, nặng trĩu. Cảm giác lạnh lẽo ấy không chỉ từ vật thể vô tri, mà còn từ chính trái tim cô, nơi một phần nào đó đang dần đông cứng lại.
Cô pha một ly cà phê đen nóng, hương thơm đặc trưng lan tỏa khắp gian bếp, cố gắng đánh thức những giác quan đang lờ đờ của mình. Vị đắng của cà phê, vị ngọt của đường, tất cả như hòa quyện vào nỗi đắng đót trong lòng. Linh mang ly cà phê ra ban công, nơi những chậu cây xanh mướt vẫn đang vươn mình đón ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Gió sớm mơn man trên da thịt, mang theo hơi ẩm và mùi đất, nhưng không đủ để xua tan đi sự u hoài trong lòng. Cô ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, ánh mắt vô định nhìn về phía những tòa nhà cao tầng đang chìm trong màn sương mờ của buổi sớm. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng cô lại cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy ấy, như một chiếc lá khô bị cuốn đi vô định. Cô mở laptop, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở, nhưng những đường nét, những con số cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào vào được tâm trí. Từng câu chữ, từng nét vẽ đều trở nên vô nghĩa. Tâm trí cô cứ vẩn vơ, không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ miên man về Khánh, về mối quan hệ của họ.
Cô nhớ lại những ngày đầu, khi Khánh còn thường xuyên ôm cô từ phía sau khi cô đang nấu ăn, thì thầm những lời yêu thương vào tai cô. Anh sẽ xoa nhẹ mái tóc cô, hôn lên gáy cô, và cô sẽ cảm nhận được hơi ấm của anh lan tỏa khắp cơ thể. Những bữa sáng vội vã nhưng đầy ắp tiếng cười, những cái nắm tay thật chặt khi cùng nhau dạo phố. Giờ đây, những khoảnh khắc ấy chỉ còn là hoài niệm, những mảnh ghép vỡ vụn của một bức tranh hạnh phúc đã úa màu. Căn hộ này, từng là tổ ấm, là nơi chốn bình yên nhất của cô, giờ đây lại rộng lớn đến thế, quá rộng để một mình cô lấp đầy những khoảng trống. Cô cảm thấy như mình đang sống trong một bảo tàng ký ức, mỗi vật dụng đều mang một câu chuyện, một kỷ niệm, nhưng tất cả đều đã phủ một lớp bụi thời gian, xa xăm và không thể chạm tới. Tiếng chim hót líu lo từ ban công không làm cô vui hơn, chỉ khiến cô cảm thấy sự cô độc của mình càng thêm rõ nét. Cô thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi, nặng trĩu, như muốn trút bỏ tất cả gánh nặng trong lòng. "Căn hộ này, từng là tổ ấm, giờ đây lại rộng lớn đến thế," cô tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe. Cô biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự trống rỗng này. Cô cần phải làm gì đó, dù chỉ là để thoát khỏi bốn bức tường đang dần bóp nghẹt mình.
***
Để thoát khỏi sự ngột ngạt của căn hộ, Linh quyết định tìm đến một nơi quen thuộc, một nơi từng là chốn bình yên, là góc nhỏ chứng kiến biết bao kỷ niệm đẹp của cô và Khánh. Quán Cà Phê 'Hồi Ức'. Khi cô bước vào, một không gian thanh bình, hoài niệm bao trùm lấy cô. Quán được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, với những bức tường gạch trần mang vẻ đẹp của thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn bóng, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu ấm áp. Trên những kệ sách cao ngất, vô vàn cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau, cùng với những vật trang trí cổ điển mang hơi thở của một thời đã qua. Nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ những chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh, tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi trà hoa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy quyến rũ, mời gọi người ta ở lại, để chìm đắm vào những suy tư.
Linh chọn một góc quen thuộc, nơi có một chiếc bàn nhỏ nép mình bên cửa sổ, nhìn ra một con hẻm nhỏ tĩnh lặng. Trời bên ngoài đang đổ một cơn mưa phùn nhẹ, những hạt mưa li ti lất phất bay, làm không khí dịu mát hơn. Cô gọi một ly cà phê đen đá, hương thơm nồng nàn của cà phê lan tỏa khi barista đặt ly xuống bàn. Ánh mắt cô vô tình dừng lại ở một cặp đôi trẻ đang ngồi ở bàn đối diện, dưới mái hiên của ban công nhỏ. Họ đang cười đùa vui vẻ, chàng trai đưa điện thoại lên, chụp cho cô gái một bức ảnh dưới màn mưa phùn, gương mặt họ rạng rỡ niềm hạnh phúc. Hình ảnh ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, lại như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức của Linh, đưa cô trở về một buổi chiều mưa năm nào.
Ngày ấy, cũng là một ngày mưa, nhưng không phải mưa phùn lãng mạn như hôm nay, mà là một cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn. Cô và Khánh đang đi dạo trên phố, chuẩn bị về nhà sau một buổi hẹn hò. Cơn mưa ập đến đột ngột, không kịp trở tay. Khánh đã nhanh chóng cởi chiếc áo khoác denim của mình, che lên đầu cô, rồi kéo cô sát vào lòng, vội vã chạy tìm chỗ trú. Anh đã cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh niềm vui, mặc kệ những hạt mưa táp vào mặt. "Đồ ngốc, ướt hết rồi!" cô đã trách yêu anh, nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. Họ đã trú dưới một mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa, cười khúc khích như những đứa trẻ. Lúc đó, Khánh đã lấy điện thoại ra, không đợi cô tạo dáng, anh đã chụp một bức ảnh. Bức ảnh ấy, 'Bức ảnh chụp chung dưới mưa', ghi lại khoảnh khắc anh ôm cô thật chặt, đầu anh nghiêng nhẹ tựa vào vai cô, và nụ cười rạng rỡ của cả hai. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự vô tư ấy, tất cả đều chân thật và sống động đến lạ lùng.
"Ngày ấy, chúng ta có thể cười đùa dưới mưa mà chẳng cần nghĩ suy," Linh tự nhủ, giọng cô thì thầm như một tiếng thở dài, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz. "Giờ đây, một cơn mưa cũng có thể khiến anh ấy khó chịu." Cô nhớ lại những lần gần đây, khi trời mưa, Khánh sẽ cau mày, cằn nhằn về việc đường ướt, về việc tắc đường, về việc anh phải về nhà muộn hơn. Hơi ấm của những cái ôm đã không còn, nụ cười vô tư đã tắt hẳn trên môi anh, thay vào đó là những nếp nhăn mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, một nỗi đau không phải vì tình yêu đã mất, mà vì sự mất mát của những gì họ từng có. Sự vô tư, niềm hạnh phúc giản đơn ấy, đã bị bào mòn bởi những lo toan, những áp lực vô hình của cuộc sống.
Linh nhắm mắt lại, cố gắng níu giữ hình ảnh Khánh của ngày xưa, chàng trai với ánh mắt lấp lánh, nụ cười rạng rỡ. Nhưng rồi, hình ảnh Khánh của hiện tại lại chen vào, với vẻ mặt mệt mỏi, ánh mắt trũng sâu, và những cái ôm hờ hững. Sự đối lập ấy khiến trái tim cô đau nhói. Cô nhận ra rằng, dù tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một dòng sông cuộn chảy, tràn đầy sức sống nữa. Nó đã trở thành một hồ nước tù đọng, lạnh lẽo, chỉ còn lại những bóng hình mờ nhạt của quá khứ. Tiếng mưa rơi đều đều trên mái hiên, tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng Linh không còn cảm nhận được sự thanh bình nữa. Cô chỉ thấy một nỗi trống rỗng mênh mông, và một câu hỏi đau đáu: Liệu cô có thể sống mãi với những ký ức, với những bóng hình đã úa màu ấy không? Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào vị đắng của ly cà phê, mang theo tất cả những nỗi niềm không thể nói thành lời. Cô biết, mình không thể cứ mãi chìm đắm trong sự hoài niệm này. Cô cần phải đối mặt với thực tại, dù nó có đau đớn đến nhường nào.
***
Khi Linh trở về căn hộ, trời đã tối hẳn, đường phố vẫn còn ẩm ướt sau cơn mưa phùn dai dẳng. Không khí trong căn hộ càng thêm nặng trĩu, từng ngóc ngách như vọng lại nỗi cô đơn của cô. Cô bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt xua đi bóng tối, nhưng không thể xua đi bóng đêm trong lòng. Mệt mỏi và thất vọng, Linh cầm điện thoại lên, tìm đến số của Trâm. Tiếng chuông reo dài, và rồi giọng nói nhanh nhảu, đầy lo lắng của Trâm vang lên.
"Alo, Linh đấy à? Sao giờ này mới gọi tao? Mày ổn không?" Giọng Trâm như một làn gió mát xoa dịu trái tim đang cồn cào của Linh.
"Em không biết nữa, Trâm ạ," Linh bắt đầu, giọng cô nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt lên thành lời. "Hôm nay em ra quán cà phê Hồi Ức... Em cứ nhớ mãi những ngày xưa, khi anh ấy còn hay cười, còn hay ôm em chặt. Cái bức ảnh chụp chung dưới mưa của bọn em... nó cứ ám ảnh em mãi." Cô kể cho Trâm nghe về những ký ức tươi đẹp, đối lập hoàn toàn với thực tại thờ ơ và xa cách của Khánh. "Giờ thì... em thấy mình như người vô hình trong chính nhà mình. Anh ấy về nhà, mệt mỏi, không nói chuyện. Em ôm anh ấy, anh ấy chỉ vỗ nhẹ một cái rồi thôi... Em cảm giác như em đang ôm một bức tượng vậy, lạnh lẽo và vô cảm."
Đầu dây bên kia, Trâm im lặng lắng nghe, cô có thể cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng trong giọng nói của bạn mình. "Linh ơi," Trâm nói, giọng dịu lại, nhưng vẫn có chút kiên quyết. "Mày không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ như thế được. Mày phải nói chuyện với Khánh chứ! Mày đã thử nói thẳng với anh ấy chưa? Hay là tìm cái gì đó để làm, để lấp đầy khoảng trống đó đi? Tao biết mày thích vẽ vời ngày xưa mà, sao không thử tìm lại niềm đam mê đó?"
Lời khuyên của Trâm chạm đến một góc khuất trong lòng Linh. Niềm đam mê nghệ thuật, những bức vẽ, những cây cọ màu, tất cả đều đã bị xếp xó từ lâu, nhường chỗ cho những lo toan của cuộc sống và mối quan hệ. "Em... em không biết nữa, Trâm ạ," Linh đáp, giọng vẫn còn lạc. "Em sợ... sợ nói ra rồi mọi thứ sẽ tệ hơn. Em sợ phải đối mặt với sự thật rằng có lẽ tình yêu của bọn em đã khác xưa rất nhiều rồi. Em không muốn nghe những câu trả lời mà em đã biết trước." Cô cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm, không chỉ là mệt mỏi về thể xác mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần.
"Mệt mỏi đến mức không còn sức để yêu cho đúng," câu nói của Khánh trong một lần cãi vã nhỏ bỗng vang vọng trong đầu Linh. Phải chăng, anh cũng đang nghĩ vậy? Hay là anh đã không còn đủ sức để *cố gắng* nữa? Linh cảm thấy một bức tường vô hình đang thực sự dựng lên giữa cô và Khánh, một bức tường được xây bằng sự im lặng, sự thờ ơ và những gánh nặng cuộc sống. Và điều đáng sợ nhất là cô không còn muốn phá vỡ nó nữa. Cô không còn đủ sức để chiến đấu, để níu kéo.
Sau cuộc gọi, Linh tắt điện thoại, để nó nằm im lìm trên bàn. Cô đi lại trong căn hộ, chạm vào những vật dụng chung, chiếc bàn ăn nơi họ từng quây quần, chiếc ghế sofa nơi họ từng xem phim cùng nhau, chiếc kệ sách với những cuốn sách anh tặng cô. Nhưng không một vật nào mang lại sự ấm áp. Tất cả đều lạnh lẽo, vô tri, như chính cảm xúc của cô lúc này. Cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt từng to tròn, long lanh giờ đây trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và trống rỗng. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, không còn vẻ tươi tắn như xưa. Cô thấy một cô gái tiều tụy, lạc lõng, đang dần đánh mất chính mình trong mối quan hệ này.
Một ý nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí Linh, nhẹ như một làn gió, nhưng lại đủ sức khiến cô rùng mình. "Điều gì sẽ xảy ra nếu... nếu không có anh ấy ở đây nữa?" Cô hình dung về một cuộc sống không có Khánh, một căn hộ chỉ có mình cô, một tương lai không có những cuộc hẹn hò hay những bữa tối im lặng. Cảm giác đầu tiên là trống rỗng, là sợ hãi, nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt của sự tự do, của khả năng tìm lại chính mình, lại len lỏi qua. Liệu cô có thể tìm lại niềm đam mê vẽ vời của mình? Liệu cô có thể đi du lịch một mình, khám phá những điều mới mẻ?
Linh không muốn nghĩ đến điều đó. Cô không muốn chấp nhận sự thật rằng tình yêu của họ đang chết dần, chết mòn. Nhưng cảm giác cô đơn ngay cả khi có Khánh bên cạnh, cái lạnh lẽo từ những cái ôm hờ hững, và sự bào mòn của thời gian đã khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó. Cô đứng đó, giữa căn hộ rộng lớn, nhìn vào ánh sáng leo lét của ngọn nến đã tàn từ đêm qua, và nhận ra rằng, có lẽ, đã đến lúc cô phải đưa ra một quyết định, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.