Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 254: Khi Anh Chìm Trong Im Lặng
Sau cuộc gọi, Linh tắt điện thoại, để nó nằm im lìm trên bàn. Cô đi lại trong căn hộ, chạm vào những vật dụng chung, chiếc bàn ăn nơi họ từng quây quần, chiếc ghế sofa nơi họ từng xem phim cùng nhau, chiếc kệ sách với những cuốn sách anh tặng cô. Nhưng không một vật nào mang lại sự ấm áp. Tất cả đều lạnh lẽo, vô tri, như chính cảm xúc của cô lúc này. Cô đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt từng to tròn, long lanh giờ đây trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và trống rỗng. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, không còn vẻ tươi tắn như xưa. Cô thấy một cô gái tiều tụy, lạc lõng, đang dần đánh mất chính mình trong mối quan hệ này.
Một ý nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí Linh, nhẹ như một làn gió, nhưng lại đủ sức khiến cô rùng mình. "Điều gì sẽ xảy ra nếu... nếu không có anh ấy ở đây nữa?" Cô hình dung về một cuộc sống không có Khánh, một căn hộ chỉ có mình cô, một tương lai không có những cuộc hẹn hò hay những bữa tối im lặng. Cảm giác đầu tiên là trống rỗng, là sợ hãi, nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt của sự tự do, của khả năng tìm lại chính mình, lại len lỏi qua. Liệu cô có thể tìm lại niềm đam mê vẽ vời của mình? Liệu cô có thể đi du lịch một mình, khám phá những điều mới mẻ?
Linh không muốn nghĩ đến điều đó. Cô không muốn chấp nhận sự thật rằng tình yêu của họ đang chết dần, chết mòn. Nhưng cảm giác cô đơn ngay cả khi có Khánh bên cạnh, cái lạnh lẽo từ những cái ôm hờ hững, và sự bào mòn của thời gian đã khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với nó. Cô đứng đó, giữa căn hộ rộng lớn, nhìn vào ánh sáng leo lét của ngọn nến đã tàn từ đêm qua, và nhận ra rằng, có lẽ, đã đến lúc cô phải đưa ra một quyết định, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng lướt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ. Không khí buổi sớm mang theo chút se lạnh đặc trưng của đầu đông, nhưng căn hộ vẫn ấm áp nhờ hệ thống sưởi sàn. Linh thức dậy trước, cảm giác trống rỗng từ đêm qua vẫn còn đó, quấn lấy cô như một tấm chăn mỏng, lạnh giá. Cô nằm yên lặng một lúc, lắng nghe tiếng chim hót líu lo từ ban công và tiếng còi xe vọng lại từ xa, những âm thanh quen thuộc của một thành phố đang bừng tỉnh. Hương cà phê mới pha từ máy tự động bắt đầu lan tỏa khắp không gian, một mùi hương dễ chịu nhưng không đủ xua tan đi sự nặng nề trong lòng cô.
Linh nhẹ nhàng rời giường, bước vào bếp. Cô chuẩn bị bữa sáng một cách chậm rãi, như thể đang thực hiện một nghi lễ quen thuộc. Hai lát bánh mì nướng giòn rụm, một quả trứng ốp la vàng ươm, và một ly trà nóng tỏa khói. Tất cả đều hoàn hảo, nhưng thiếu đi sự hứng khởi. Cô đặt chúng lên bàn, đối diện với chiếc ghế trống của Khánh. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một kỷ vật từ những ngày đầu yêu nhau, giờ đây nằm cạnh nhau một cách im lìm, buồn bã.
Khánh thức giấc ít phút sau đó. Anh bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc vẫn còn rối bời, đôi mắt sâu thẳm mang theo chút mệt mỏi chưa tan. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi một chút, những đường nét nam tính trên khuôn mặt giờ đây thêm phần khắc khổ. Anh lướt qua Linh, chỉ khẽ gật đầu chào mà không nói một lời nào, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào sau cánh cửa khép hờ, rồi tiếng bàn chải đánh răng sột soạt. Linh đứng tựa vào quầy bếp, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng cử chỉ của anh, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó, một dấu hiệu nhỏ bé của sự kết nối, một mảnh ký ức về Khánh của ngày xưa.
Khi Khánh trở ra, anh đã mặc bộ đồ công sở tươm tất, chiếc áo sơ mi màu xanh xám được là phẳng phiu, quần tây thẳng nếp. Anh ngồi vào bàn ăn, đối diện với Linh. Cô thấy anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng đủ để Linh cảm nhận được gánh nặng anh đang mang. Anh cầm điện thoại lên, lướt qua vài thông báo, rồi mới bắt đầu ăn bữa sáng. Toàn bộ quá trình đó diễn ra trong một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ, và tiếng nhai nuốt khẽ khàng.
Linh nhìn anh, nỗi buồn dâng lên trong lòng. Khuôn mặt anh góc cạnh, đường nét vẫn nam tính nhưng lại thiếu đi sự tươi tắn, thay vào đó là vẻ căng thẳng, ít biểu cảm. Đôi mắt anh thường nhìn xa xăm, hoặc tập trung cao độ vào màn hình điện thoại, tránh né ánh mắt cô. Cô nhớ những ngày đầu, anh thường cười rất nhiều, ánh mắt lấp lánh khi kể về những điều nhỏ nhặt trong công việc, hay những dự định cho tương lai của hai đứa. Giờ đây, nụ cười hiếm hoi của anh cũng chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, không đạt đến đôi mắt.
"Anh lại suy nghĩ gì à?" Linh khẽ hỏi, giọng cô dịu dàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh giữa hai người. Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng lại đầy sự trăn trở. Cô khao khát được anh chia sẻ, khao khát được anh mở lòng, dù chỉ là một chút.
Khánh ngước lên, đôi mắt anh lướt qua Linh một cách hờ hững, không dừng lại đủ lâu để đọc được nỗi lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt cô. "Không có gì đâu em," anh đáp, giọng nói trầm và hơi khàn, mang theo sự mệt mỏi. "Chỉ là công việc thôi. Có vài chuyện cần giải quyết gấp." Anh lại cúi xuống nhìn điện thoại, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình. Anh không hề nhận ra rằng, với Linh, câu trả lời đó đã trở thành một điệp khúc quen thuộc, một bức tường vô hình ngày càng cao và dày hơn.
Linh khẽ nhíu mày, cảm thấy một sự thất vọng len lỏi. Cô muốn hỏi thêm, muốn anh nói chi tiết hơn, muốn anh cho cô một cơ hội để chia sẻ gánh nặng. Nhưng cô biết, anh sẽ lại lảng tránh, sẽ lại nói "không có gì đâu" hoặc "em không cần lo". Cô đã thử quá nhiều lần, và kết quả luôn là sự im lặng, sự cô độc. Nỗi sợ "nói ra rồi mọi thứ sẽ tệ hơn" mà cô đã chia sẻ với Trâm đêm qua lại trỗi dậy. Cô sợ phải đối mặt với sự thật rằng có lẽ tình yêu của họ đã khác xưa rất nhiều rồi.
Khánh nhanh chóng kết thúc bữa sáng. Anh đứng dậy, vội vã chuẩn bị rời đi. "Anh đi đây," anh nói, không nhìn thẳng vào Linh. "Em ăn sáng đi." Anh với lấy chiếc cặp tài liệu trên ghế sofa, rồi tiến ra cửa.
Linh nhìn theo bóng lưng anh, ánh mắt cô đượm buồn và đầy sự trăn trở. Cô muốn chạy đến, ôm lấy anh thật chặt, muốn hỏi anh liệu anh có còn yêu cô không, liệu anh có còn cảm nhận được sự hiện diện của cô không. Nhưng đôi chân cô như bị đóng băng. Cô biết, một cái ôm lúc này có lẽ cũng chỉ là một cái ôm hờ hững nữa mà thôi. Anh mở cửa, bước ra ngoài, rồi khép lại cánh cửa, để lại Linh một mình trong căn hộ rộng lớn, với mùi cà phê thoang thoảng và sự im lặng nặng nề. Cô đứng đó, giữa căn phòng khách tràn ngập nắng sớm, nhưng trái tim lại lạnh ngắt. Cô cảm thấy mình như một người xem kịch, đang chứng kiến vở bi kịch của chính mình, mà không thể thay đổi được kịch bản.
Buổi tối, không khí mát mẻ bao trùm thành phố, mang theo hơi ẩm của những cơn mưa phùn đầu mùa. Linh đã chuẩn bị một bữa tối tươm tất, cố gắng mang lại chút ấm áp cho căn hộ. Mùi hương của món súp bí đỏ sánh mịn, xen lẫn mùi rau thơm từ món cá hồi áp chảo, lan tỏa khắp gian bếp. Cô thắp một ngọn nến nhỏ trên bàn ăn, ánh sáng vàng dịu lung linh trên những chiếc đĩa sứ. Cô vẫn còn giữ một tia hy vọng mong manh, rằng có lẽ, buổi tối nay sẽ khác. Có lẽ Khánh sẽ mệt mỏi ít hơn, sẽ cởi mở hơn một chút.
Khánh trở về nhà, vẫn mang vẻ mệt mỏi và trầm tư như mọi khi. Anh cởi áo khoác, đặt cặp táp xuống ghế, rồi ngồi phịch xuống sofa, mắt dán vào màn hình điện thoại. Anh không hỏi Linh về bữa tối, không chú ý đến ngọn nến đang cháy, hay mùi hương thức ăn đang mời gọi. Linh nhìn anh từ trong bếp, cảm giác như một khối băng lạnh lẽo đang dần hình thành trong lòng cô. Cô đã cố gắng rất nhiều, nhưng dường như tất cả đều vô nghĩa.
"Anh vào ăn cơm đi, em nấu xong rồi," Linh nói khẽ, cố gắng giấu đi sự hụt hẫng trong giọng nói.
Khánh chỉ "ừ" một tiếng, rồi đứng dậy, vẫn không rời mắt khỏi điện thoại. Anh ngồi vào bàn ăn, đối diện với Linh. Bữa ăn bắt đầu trong sự im lặng. Tiếng dao dĩa chạm vào đĩa, tiếng nhai nuốt, và tiếng lướt màn hình điện thoại của Khánh là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh nhìn anh, đôi mắt cô lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt anh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự hiện diện, của sự quan tâm. Nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cách vô định, rồi lại quay về với màn hình điện thoại.
"Hôm nay công việc của anh thế nào?" Linh hỏi, cố gắng bắt đầu một câu chuyện, một sợi dây kết nối. Cô không mong đợi một câu chuyện dài, chỉ cần một vài lời chia sẻ, một chút cảm giác rằng anh vẫn còn ở đây, cùng cô.
Khánh đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi. "Cũng vậy thôi," anh đáp, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc. Anh nhấp một ngụm nước, rồi lại tiếp tục ăn. "Vẫn rất nhiều việc, áp lực lớn."
"Anh có vẻ mệt mỏi lắm," Linh nói, trong giọng cô chất chứa sự lo lắng. Cô muốn đưa tay ra chạm vào tay anh, muốn xoa dịu nỗi mệt mỏi đó, nhưng cô lại rụt tay lại. Cô biết, hành động đó có lẽ sẽ chỉ làm anh khó chịu hơn mà thôi.
Khánh chỉ "Ừ" một tiếng, rồi lại thở dài, nặng nề hơn lúc trước. Anh không nói gì thêm, không giải thích, không tìm kiếm sự đồng cảm. Anh tiếp tục ăn, như thể đang hoàn thành một nghĩa vụ, một cách máy móc. Linh nhìn anh, cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang độc thoại trên sân khấu, còn khán giả thì chìm đắm trong thế giới riêng của họ.
Linh đặt đũa xuống. Món ăn ngon lành bỗng trở nên vô vị. Cô nhìn Khánh đang tập trung vào điện thoại, đôi mắt anh không một chút biểu cảm nào ngoài sự mệt mỏi. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, không phải bằng những lời cãi vã, mà bằng sự im lặng, sự thờ ơ và những khoảng cách không thể gọi tên. Nó lạnh lẽo hơn bất kỳ bức tường vật lý nào, bởi nó được xây bằng sự thiếu vắng của cảm xúc, của sự thấu hiểu. Khánh không hề nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của cô, không nhận ra đôi mắt cô đang dần đỏ hoe, không nhận ra trái tim cô đang rỉ máu.
Cô nhớ lại câu nói của Trâm: "Mày không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ như thế được." Quá khứ, nơi những bữa tối tràn ngập tiếng cười, những câu chuyện không hồi kết, và những cái chạm tay ấm áp. Còn hiện tại, chỉ có sự im lặng, những cái thở dài, và một người đàn ông dán mắt vào màn hình điện thoại. Linh cảm thấy mình như một người lạ trong chính căn bếp của mình, trong chính mối quan hệ của mình. Cô đứng dậy, dọn dẹp bàn ăn trong im lặng. Mỗi động tác của cô đ���u chậm rãi, nặng nề, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Khánh vẫn không ngước lên.
Đêm khuya, căn hộ chìm vào bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo trong phòng khách, hắt lên những vệt sáng lờ mờ trên tường. Khánh đã ngủ say, tiếng thở đều đều của anh vọng nhẹ trong không gian. Nhưng Linh vẫn thao thức. Cô ngồi một mình trên chiếc ghế sofa, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không. Những hình ảnh về Khánh trong ngày cứ lướt qua tâm trí cô như một thước phim quay chậm: ánh mắt xa xăm của anh khi ăn sáng, sự thờ ơ khi cô cố gắng bắt chuyện, những câu trả lời ngắn gọn, và tiếng thở dài nặng trĩu.
Cô cảm nhận rõ rệt "khoảng trống vô hình" đã len lỏi vào từng ngóc ngách của căn hộ, của mối quan hệ của họ. Nó không phải là một cuộc cãi vã lớn, không phải là một sự phản bội, mà là một sự bào mòn âm thầm, dai dẳng. Nó lớn hơn bất kỳ cuộc xung đột nào, bởi nó đến từ bên trong, từ sự thiếu hụt của kết nối cảm xúc, từ sự vắng mặt của những lời yêu thương, của sự thấu hiểu. "Anh vẫn ở đây, nhưng em lại thấy anh thật xa. Điều gì đang chia cắt chúng ta, Khánh?" Lời độc thoại nội tâm của Linh vang vọng trong sự tĩnh lặng, mang theo một nỗi đau quặn thắt.
Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn trà. Bề mặt gốm lạnh lẽo dưới đầu ngón tay cô, như chính cảm xúc của cô lúc này. Cô vuốt ve hình ảnh chú mèo trên chiếc cốc của Khánh, nhớ lại ngày anh tặng nó cho cô, với lời hứa hẹn về một tình yêu mãi mãi song hành. Giờ đây, chúng vẫn ở đây, cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa chúng lại rộng lớn đến vô cùng. Cô nhớ lại câu nói của anh trong một lần cãi vã nhỏ, một câu nói mà giờ đây cô cảm thấy nó như một lời tiên tri: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Phải chăng anh đã cạn kiệt năng lượng? Hay anh đã không còn muốn cố gắng nữa?
Linh cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng. Cô muốn làm gì đó, muốn níu kéo, muốn tìm lại ánh lửa đã từng bùng cháy giữa họ. Nhưng cô không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi nỗ lực của cô dường như đều tan vào hư không, như những hạt cát bị cuốn trôi bởi dòng nước xiết. Cô cảm thấy một "bức tường vô hình" đang thực sự dựng lên giữa cô và Khánh, một bức tường được xây bằng sự im lặng, sự thờ ơ và những gánh nặng cuộc sống mà cô không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng lại cảm nhận được sự hiện hữu của nó một cách rõ ràng.
Tiếng xe cộ thưa thớt ngoài kia, tiếng gió luồn qua khe cửa, tất cả đều hòa vào bản giao hưởng của sự cô đơn. Linh nằm xuống sofa, cuộn mình chặt hơn trong chiếc chăn. Cô nhìn ánh đèn mờ ảo, cảm thấy thân thể mình mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí lại không thể nào chợp mắt. Cô nhận ra rằng, dù Khánh vẫn hiện diện trong căn hộ này, nhưng anh đã không còn ở đây cùng cô nữa. Anh đã chìm đắm trong thế giới riêng của mình, trong những suy nghĩ, những áp lực mà anh không muốn hay không thể chia sẻ. Và Linh, cô đang dần bị bỏ lại phía sau, một mình, đối diện với một sự thật đau đớn mà cô không thể né tránh. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc cốc sứ đôi, và trong sâu thẳm trái tim, một quyết định, dù chưa thành hình, đang dần nảy mầm.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.