Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 255: Bức Tường Vô Hình
Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày đầu tháng ba len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Bình minh ở thành phố này luôn vội vã, nhưng hôm nay, dường như nó cũng mang theo một vẻ tĩnh lặng đến lạ, như để nhường chỗ cho những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng Linh. Cô thức dậy sớm hơn Khánh, một thói quen đã hình thành từ lâu, không phải vì cô cần thêm thời gian để chuẩn bị, mà vì cô muốn tận dụng những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này để tìm thấy một chút kết nối với người đàn ông đang say giấc bên cạnh.
Trong căn bếp nhỏ, mùi cà phê phin đậm đà bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với hương thơm nhẹ nhàng của bánh mì nướng và trứng ốp la vừa chín tới. Linh tỉ mỉ bày biện bữa sáng trên bàn ăn, từng chiếc đĩa, từng chiếc cốc đều được đặt ngay ngắn, như một nghi thức mà cô vẫn giữ để níu giữ một chút gì đó của sự "bình thường" trong mối quan hệ của họ. Cô đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một kỷ vật từ những ngày đầu yêu nhau nồng nhiệt, cạnh nhau trên bàn. Chiếc cốc của Khánh màu xanh dương trầm, của cô màu hồng phấn dịu dàng, chúng vẫn ở đó, cạnh nhau, nhưng liệu những người chủ của chúng có còn đồng điệu như hình ảnh trên những chiếc cốc kia không? Câu hỏi ấy như một sợi tơ vô hình, siết chặt lấy trái tim Linh.
Khánh bước ra khỏi phòng ngủ. Dáng người cao ráo của anh vẫn vậy, nhưng Linh nhận ra một sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt góc cạnh. Đôi mắt anh, vốn dĩ sâu thẳm, nay lại càng thêm vẻ xa xăm, như thể tâm trí anh đang trôi dạt về một nơi nào đó rất xa, không phải là căn bếp ấm cúng này. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, rồi cầm lấy chiếc điện thoại, dán mắt vào màn hình. Tiếng lướt màn hình khe khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh, như một bức tường âm thanh vô hình vừa được dựng lên giữa hai người. Linh nhìn anh, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô đã cố gắng tạo ra một khởi đầu ngày mới thật ấm áp, thật kết nối, nhưng dường như mọi nỗ lực của cô đều tan vào hư không.
“Anh ăn sáng đi, em làm món anh thích đấy,” Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng, pha chút hy vọng mong manh. Cô muốn anh ngẩng đầu lên, muốn anh nhìn vào mắt cô, muốn anh nhận ra sự cố gắng của cô. Cô muốn một ánh mắt, một nụ cười, một cử chỉ đơn giản để khẳng định rằng anh vẫn còn ở đây, vẫn còn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt mà cô dành cho anh.
Khánh ngẩng lên, đôi mắt anh lướt qua cô một cách hờ hững, không dừng lại đủ lâu để Linh có thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào. Một nụ cười nhẹ, gần như vô thức, thoáng qua trên môi anh. “Ừ, cảm ơn em.” Anh đáp, giọng trầm, đều đều, như một lời xã giao hơn là sự trân trọng. Rồi anh lại cúi xuống điện thoại, chìm đắm vào thế giới riêng của mình, vào những con số, những dự án, những áp lực vô hình mà Linh biết là đang đè nặng lên vai anh. Cô nhận ra anh không thực sự nhìn vào cô, không thực sự cảm nhận được sự hiện diện của cô, hay món ăn cô đã chuẩn bị bằng cả tấm lòng. Anh ở đây, ngay trước mặt cô, nhưng tâm hồn anh đã đi rất xa.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nhẹ đến mức chính cô cũng gần như không nghe thấy. Cô ngồi xuống, bắt đầu ăn bữa sáng trong im lặng. Mỗi miếng bánh mì, mỗi muỗng trứng đều trở nên vô vị. Căn bếp, vốn luôn là nơi tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện vào mỗi sáng cuối tuần, giờ đây chỉ còn lại tiếng dao dĩa lạch cạch và tiếng lướt màn hình điện thoại của Khánh. Cô nhìn sang anh, thấy anh vẫn miệt mài với công việc. Anh không hề nhận ra vẻ trầm tư trên gương mặt cô, không nhận ra đôi mắt cô đang dần ánh lên một nỗi buồn khó gọi tên. Khoảng trống vô hình giữa hai người, Linh cảm thấy nó đang ngày một lớn dần, nuốt chửng những khoảnh khắc mà lẽ ra họ nên dành cho nhau. Nó lạnh lẽo hơn cả những bức tường bê tông, bởi nó được xây bằng sự thiếu vắng của cảm xúc, của sự thấu hiểu. Nó giống như một vết nứt nhỏ ban đầu, giờ đây đã lan rộng ra, đe dọa chia cắt hoàn toàn một mối quan hệ mà cô từng nghĩ là bất diệt. Cô nhớ lại lời Trâm nói: "Mày không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ như thế được." Cô không chìm đắm, cô chỉ đang cố gắng níu giữ hiện tại, nhưng hiện tại dường như đang tuột khỏi tay cô quá nhanh. Cô tự hỏi, liệu có một ngày nào đó, chiếc cốc sứ đôi này sẽ nằm đơn lẻ trên kệ, không còn người bạn đồng hành bên cạnh nữa không? Ý nghĩ đó thoáng qua, lạnh buốt. Cô nuốt xuống một miếng bánh mì khô khốc, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên lồng ngực. Linh biết, cô không thể cứ mãi để mọi thứ trôi đi như thế này. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát, một sự sẻ chia, hoặc ít nhất là một câu trả lời cho những bế tắc đang bủa vây mình.
***
Buổi tối, không gian căn hộ lại chìm vào một sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ khác là lúc này, ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm hắt xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên tường. Một ngày làm việc vất vả đã khép lại, nhưng áp lực dường như không hề buông tha Khánh, ngay cả khi anh đã trở về nhà. Linh đã chuẩn bị bữa tối, một bữa ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng, với hy vọng nó có thể xoa dịu phần nào sự mệt mỏi trong anh. Mùi hương của món canh chua và cá kho thoang thoảng trong không khí, nhưng dường như nó không đủ để kéo tâm trí Khánh thoát khỏi những lo toan đang bủa vây.
Họ ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, như hai hành tinh xa lạ tình cờ đi ngang qua quỹ đạo của nhau. Linh cố gắng phá vỡ sự im lặng đang ngày một dày đặc. Cô muốn chia sẻ, muốn lấp đầy khoảng trống bằng những câu chuyện, những điều nhỏ nhặt đã xảy ra trong ngày của cô. Cô khao khát một sự kết nối, dù chỉ là một cái gật đầu, một nụ cười, hay một câu hỏi đơn giản từ Khánh.
“Hôm nay ở công ty có chuyện này vui lắm, chị Hồng kể…” Linh bắt đầu, giọng cô cố gắng tỏ ra hào hứng, như một đứa trẻ đang khoe món đồ chơi mới. Cô kể về một câu chuyện hài hước của đồng nghiệp, về một dự án nhỏ cô vừa hoàn thành, về những điều mà cô nghĩ rằng có thể khiến Khánh mỉm cười, hoặc ít nhất là thoát khỏi sự trầm tư của anh. Cô nhìn anh, chờ đợi một phản ứng, một tia sáng nào đó trong đôi mắt anh. Nhưng anh chỉ nhìn đĩa thức ăn, đôi mắt vẫn lơ đãng, không tập trung. Anh vẫn giữ nguyên vẻ mệt mỏi và xa cách đó, như thể cô đang nói chuyện với một bức tượng được tạc hình anh. Giọng cô dần nhỏ lại, sự hào hứng tan biến, thay vào đó là một nỗi thất vọng tràn ngập.
“À… vậy à,” Khánh đáp, giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Anh không hỏi thêm, không nhìn Linh, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh thực sự lắng nghe, hay quan tâm đến câu chuyện cô vừa kể. Câu trả lời của anh như một nhát dao vô hình, cắt đứt sợi dây kết nối mong manh mà Linh đang cố gắng tạo ra. Nó không phải là một lời nói tàn nhẫn, nhưng sự hờ hững trong đó lại đau đớn hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Linh đặt đũa xuống, nghe tiếng va chạm nhẹ của chúng với mặt bát sứ. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng, nặng nề hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường, một bức tường vô hình nhưng vững chắc, không thể xuyên thủng.
Linh nhìn Khánh. Anh vẫn vô thức chạm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, ngón tay anh vuốt ve đường viền lạnh lẽo của nó, nhưng ánh mắt anh lại trống rỗng, vô hồn. Chiếc cốc ấy, từng là biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết của họ, giờ đây lại trở thành một minh chứng đau đớn cho khoảng cách đang ngày càng nới rộng. Hai chiếc cốc vẫn kề sát nhau trên bàn, nhưng Linh cảm thấy khoảng cách giữa chúng lại rộng lớn như cả một đại dương. Cô cảm nhận một cách đau đớn rằng “bức tường vô hình” đã thực sự hình thành, và nó không chỉ là một ẩn dụ, mà là một thực tại đang chia cắt họ. Nó không phải là một bức tường của sự giận dỗi hay cãi vã, mà là một bức tường của sự thờ ơ, của sự thiếu vắng thấu hiểu, của những gánh nặng không được chia sẻ. Nó được xây bằng sự im lặng, bằng những ánh mắt lơ đãng, bằng những lời đáp hời hợt.
Linh cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng. Cô muốn hét lên, muốn lay tỉnh Khánh, muốn hỏi anh điều gì đang xảy ra, điều gì đang chiếm trọn tâm trí anh. Nhưng cô biết, mọi lời nói đều sẽ vô nghĩa. Anh sẽ lại đáp bằng những câu trả lời ngắn gọn, hoặc chìm vào im lặng. Cô nhớ lại câu nói của anh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Phải chăng, đây chính là lúc anh không còn đủ sức nữa? Phải chăng, anh đã buông tay rồi, chỉ là cô chưa nhận ra? Linh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác đau đớn ấy giúp cô nhận thức được rằng đây không phải là một cơn ác mộng. Đây là sự thật. Và sự thật này, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió đông nào. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường lấp lánh. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng trong căn hộ này, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, và một "bức tường vô hình" đang ngày một cao hơn, chia cắt hai con người từng yêu nhau sâu đậm. Cô tự hỏi, liệu có cách nào để phá bỏ bức tường ấy không, hay nó sẽ mãi mãi ở đó, đến khi họ hoàn toàn xa lạ?
***
Đêm khuya, căn phòng ngủ chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo hắt ra từ phòng khách, tạo nên những vệt sáng leo lét trên tường. Tiếng xe cộ thưa thớt từ ngoài đường vọng vào, hòa vào bản giao hưởng buồn bã của sự cô đơn. Khánh đã ngủ say, tiếng thở đều đều của anh vang nhẹ trong không gian yên ắng. Anh nằm nghiêng, lưng quay về phía Linh, như một biểu tượng cho khoảng cách vô hình đang tồn tại giữa họ. Linh nằm cạnh anh, đôi mắt mở to nhìn trân trối vào trần nhà, không một chút buồn ngủ. Cô cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, nghe tiếng nhịp tim anh đập đều đều, nhưng lại thấy anh xa cách hơn bao giờ hết. Anh ở ngay đây, bên cạnh cô, nhưng tâm hồn anh dường như đang ở một thế giới khác, một nơi mà cô không thể chạm tới.
Cô nghĩ về những ngày đầu yêu nhau, những lời hứa hẹn dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, những cái ôm siết chặt giữa phố đông người. Cô nhớ nụ cười rạng rỡ của Khánh khi anh tặng cô chiếc cốc sứ đôi, ánh mắt anh lấp lánh niềm hạnh phúc và sự chắc chắn về một tương lai chung. "Chúng ta sẽ luôn bên nhau, Linh à," anh từng thì thầm vào tai cô, "Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay em." Những lời nói ấy giờ đây như một tiếng vọng xa xăm, lạc lõng trong sự im lặng của đêm. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng, khoảng trống, và một người đàn ông dường như đã đánh mất đi một phần linh hồn của mình.
Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má Khánh. Làn da anh ấm áp dưới đầu ngón tay cô, nhưng cảm giác lạnh lẽo lại dâng lên trong lòng cô. Cô rụt tay lại ngay lập tức, như thể chạm vào một thứ gì đó xa lạ, một người xa lạ. Cô không còn cảm nhận được sự kết nối, sự thân thuộc mà cô từng tìm thấy trong mỗi cái chạm của anh. Anh vẫn là Khánh của cô, nhưng anh đã thay đổi. Sự thay đổi ấy không phải là một cơn giận dữ bộc phát, không phải là một sự phản bội rõ ràng, mà là một sự bào mòn âm thầm, dai dẳng, khiến anh ngày càng thu mình vào thế giới riêng, và đẩy cô ra xa.
“Anh còn ở đây không, Khánh? Hay anh đã đi đâu mất rồi, chỉ còn lại thể xác này?” Lời độc thoại nội tâm của Linh vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi đau quặn thắt. Cô biết anh vẫn còn yêu cô, theo một cách nào đó, nhưng tình yêu ấy dường như đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian, dưới những gánh nặng cuộc sống, dưới sự mệt mỏi không ngừng nghỉ. Cô không đòi hỏi anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh đã không còn ở đây nữa.
Cô quay lưng lại, nằm nghiêng, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng. Nước mắt bắt đầu chảy dài, thấm ướt gối, nhưng không một tiếng nấc nào thoát ra. Cô không còn khóc vì giận dỗi, không còn khóc vì muốn níu kéo. Cô khóc vì một sự chấp nhận đau đớn, một sự thật đang dần hiện rõ: mối quan hệ của họ đang dần chết đi, không phải vì hết yêu, mà vì sự xa cách vô hình, vì những khoảng trống không thể lấp đầy.
“Bức tường này... khi nào thì nó bắt đầu được dựng lên?” Linh thầm hỏi, cố gắng lần tìm manh mối trong ký ức. Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái ôm hờ hững, những tin nhắn trả lời chậm dần. Cô nhớ lại cái ngày anh nói: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Phải chăng, bức tường ấy đã bắt đầu từ chính ngày đó, từ chính sự cạn kiệt năng lượng của anh, từ chính sự vụng về trong việc thể hiện cảm xúc của cả hai? Nó không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một quá trình, chậm rãi và âm thầm, như những giọt nước mưa bào mòn tảng đá.
Linh cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời, không phải của thể xác, mà là của tâm hồn. Cô nhận ra rằng sự thay đổi trong Khánh không phải là một giai đoạn tạm thời, một cơn bão đi qua rồi sẽ tạnh. Mà nó là một thực tại đang định hình lại mối quan hệ của họ, một cách không thể đảo ngược. Và điều đó khiến cô vô cùng lo lắng, một nỗi lo sợ sâu sắc về tương lai mà cô không biết sẽ đi về đâu. Liệu cô có thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ mà cảm xúc bị đóng băng, mà sự kết nối chỉ còn là ảo ảnh? Liệu cô có thể mãi mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng?
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc cốc sứ đôi mà cô đã đặt trên bàn trà. Trong sâu thẳm trái tim, một quyết định, dù chưa thành hình, đang dần nảy mầm. Một quyết định không phải để buông bỏ tình yêu, mà là để tìm lại chính mình, để không bị nuốt chửng bởi "bức tường vô hình" đang ngày một cao giữa cô và Khánh. Linh biết, cô không thể cứ mãi đứng nhìn bức tường ấy sừng sững mà không làm gì. Cô phải tìm một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.