Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 256: Những Lời Nói Chìm Trong Im Lặng

Màn đêm buông xuống, như một tấm màn nhung đen khổng lồ từ từ phủ kín vạn vật, kéo theo sự yên ắng nặng nề và những suy tư chồng chất. Linh nằm đó, trân trối vào trần nhà, cảm nhận hơi ấm của Khánh bên cạnh, nhưng tâm hồn anh dường như đang ở một nơi xa vời vợi, một thế giới mà cô không thể chạm tới. Cô đã tự nhủ rằng mình không thể mãi đứng nhìn "bức tường vô hình" ấy sừng sững mà không làm gì. Một quyết định, dù chưa thành hình, đang nhen nhóm trong cô: cô phải tìm một lối đi khác, một con đường không dẫn cô vào cõi hư vô của sự cô đơn ngay trong chính mối quan hệ này. Cô không muốn buông bỏ tình yêu, nhưng cô cần tìm lại chính mình.

Sáng hôm sau, Linh thức dậy với một quyết tâm mới, mong manh nhưng kiên định. Cô muốn thử thêm một lần nữa. Cô muốn phá vỡ sự im lặng đang nuốt chửng họ. Chiều tối, khi những hạt mưa lất phất vừa tạnh, để lại không khí mát mẻ và trong lành, Linh bắt đầu tỉ mẩn chuẩn bị bữa tối. Căn hộ nhỏ của cô, thường ngày vẫn ấm cúng, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đến khó chịu. Cô chọn nấu những món Khánh thích, những món ăn từng là cầu nối cho những buổi tối trò chuyện rôm rả, những tiếng cười giòn tan ngày nào. Thịt kho tàu đậm đà, canh chua cá lóc thanh mát, và một đĩa rau luộc xanh mướt – tất cả đều được chế biến bằng tất cả sự cẩn trọng và tình cảm mà cô còn có thể gom góp.

Mùi thơm của hành phi dậy lên, lan tỏa khắp căn bếp, quyện với hương ngò gai và vị chua dịu của me trong nồi canh. Linh cẩn thận bày biện bàn ăn, từng chiếc đĩa, từng chiếc đũa đều được đặt vào vị trí quen thuộc, như một nghi thức mà cô vẫn luôn gìn giữ. Cô thắp một cây nến thơm mùi gỗ đàn hương ở giữa bàn, ngọn lửa nhỏ xíu chập chờn nhảy múa, hắt những vệt sáng vàng dịu lên không gian. Đó là cây nến mà Khánh đã tặng cô trong một lần đi dạo phố đèn lồng, anh nói mùi hương ấy khiến anh cảm thấy bình yên. Giờ đây, mùi hương ấy lại mang theo một chút gì đó của hoài niệm, của tiếc nuối. Cô bật nhạc nhẹ, một bản nhạc không lời quen thuộc, du dương và êm ái, như một nỗ lực cuối cùng để xua đi sự tĩnh mịch đang bao trùm.

Mỗi hành động của Linh đều chất chứa một hy vọng mong manh, rằng bữa tối này sẽ là một khởi đầu mới, một cơ hội để họ lại gần nhau hơn. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, cảm nhận sự mềm mại của nó, rồi lại nhìn về phía cửa. Cô lắng nghe tiếng thang máy, hình dung cuộc trò chuyện mà cô muốn có với anh. “Hôm nay anh làm việc có mệt không? Dự án mới có tiến triển gì không?” Cô tự nhủ trong đầu, rồi lại lắc nhẹ đầu. Không, không nên bắt đầu bằng công việc. Phải là một câu hỏi mở hơn, để anh có thể chia sẻ nhiều hơn. “Anh có nhớ lần mình đi Đà Lạt không? Anh đã kể cho em nghe về dự định tương lai của mình, về ngôi nhà nhỏ có ban công đầy hoa hồng mà anh muốn xây cho chúng ta…” Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười man mác buồn. Liệu anh có còn nhớ những giấc mơ ấy không? Hay chúng đã bị vùi lấp dưới gánh nặng của thực tại, dưới lớp bụi thời gian?

Thời gian trôi qua thật chậm, từng giây, từng phút. Kim đồng hồ nhích từng chút một, kéo theo nỗi sốt ruột và lo lắng trong lòng Linh. Cô đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phố phường đã lên đèn, những ánh điện vàng vọt, trắng xanh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh thành phố lung linh nhưng cũng đầy cô độc. Cô nhớ những ngày Khánh tan làm sớm, hai người cùng nhau đi dạo trên con phố nhỏ, tay trong tay, kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh trong ngày. Nụ cười của anh khi ấy thật rạng rỡ, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. Giờ đây, những hình ảnh ấy như những thước phim quay chậm, chầm chậm lướt qua tâm trí cô, để lại một khoảng trống rỗng khó tả.

Cô quay lại nhìn bàn ăn đã chuẩn bị tươm tất, nhìn ngọn nến đang cháy, ánh sáng yếu ớt của nó dường như không đủ để xua đi bóng tối đang dần bao trùm lấy không gian và cả tâm hồn cô. Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô biết, cô đang kỳ vọng quá nhiều. Nhưng nếu không kỳ vọng, thì liệu cô còn có thể bám víu vào điều gì nữa? Cô đã cố gắng rất nhiều, đã nỗ lực không ngừng nghỉ để giữ gìn mối quan hệ này, để không để nó tan vỡ vì sự thờ ơ và im lặng. Nhưng dường như, cô đang chiến đấu một mình. Cô tự hỏi, liệu Khánh có nhận ra những nỗ lực của cô không? Hay anh đã quá mệt mỏi, quá chìm đắm trong thế giới riêng của mình đến nỗi không còn nhìn thấy những gì đang diễn ra ngay trước mắt?

Cảm giác bất lực bắt đầu len lỏi, bóp nghẹt lấy trái tim Linh. Cô biết, cô không đòi hỏi anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng "ở đây" không chỉ là sự hiện diện thể xác. "Ở đây" là sự hiện diện của tâm hồn, của cảm xúc, của sự kết nối. Và điều đó, dường như đã biến mất từ lâu. Cô lại nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ bếp, vật kỷ niệm mà cô đã chạm vào đêm qua. Hai chú mèo sứ, một trắng một đen, tựa đầu vào nhau, trông thật ấm áp và hạnh phúc. Nhưng bàn tay cô chạm vào nó, lại chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, như chính mối quan hệ của họ bây giờ.

Tâm trí Linh tràn ngập những câu hỏi không lời đáp. Cô đã làm gì sai? Hay cô đã không đủ tốt? Cô đã không đủ mạnh mẽ để kéo anh ra khỏi vực sâu của sự mệt mỏi? Hay tình yêu của cô, của họ, đã không còn đủ mạnh để chống chọi lại với guồng quay nghiệt ngã của cuộc sống? Cô nhớ lại câu nói của Khánh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Phải chăng, anh đã cạn kiệt thật rồi? Cạn kiệt đến nỗi không còn có thể nhìn thấy những nỗ lực của cô, không còn có thể đáp lại những khao khát của cô? Nỗi sợ hãi lớn dần trong lòng Linh. Cô sợ một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng bởi "bức tường vô hình" này, và khi đó, cô sẽ hoàn toàn mất đi chính mình.

Tiếng "cạch" nhẹ của cánh cửa mở ra, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, nhưng giờ đây lại trông có vẻ gầy hơn, vai anh hơi chùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, ít biểu cảm, như thể anh vừa trải qua một ngày chiến đấu với những con quỷ vô hình. Anh chỉ khẽ gật đầu chào cô một cách qua loa, giọng nói trầm khàn hơn bình thường, rồi lẳng lặng đi thẳng vào phòng thay đồ. Không một câu hỏi, không một ánh mắt dừng lại trên bàn ăn được bày biện cẩn thận. Tất cả những nỗ lực của Linh, những hy vọng mong manh mà cô đã dồn vào bữa ăn này, dường như đã tan biến vào hư không ngay trong khoảnh khắc đó.

Linh đứng chết lặng ở cửa bếp, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần vào căn phòng. Một cảm giác hụt hẫng đến tê dại dâng lên trong lòng cô. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, đã đặt cả tâm huyết vào từng chi tiết nhỏ, chỉ để nhận lại một cái gật đầu vô thức và một sự im lặng lạnh lẽo. Cô nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng quần áo sột soạt. Mùi hương gỗ đàn hương trong không khí dường như trở nên quá nồng, quá ngột ngạt. Cô tự nhủ phải bình tĩnh. Có lẽ anh thực sự quá mệt mỏi. Cô sẽ chờ anh ra, sẽ nhẹ nhàng bắt đầu câu chuyện.

Khánh bước ra, đã thay bộ đồ ở nhà thoải mái hơn, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn không hề vơi bớt. Anh đi thẳng đến bàn ăn, không hề để ý đến những chi tiết nhỏ mà Linh đã chuẩn bị. Ánh mắt anh lướt qua ngọn nến, qua những món ăn mà không dừng lại, không một lời khen, không một câu hỏi. Anh ngồi xuống, cầm đũa lên và bắt đầu ăn một cách vô thức, như thể đó là một việc làm máy móc, một nghĩa vụ phải hoàn thành sau một ngày dài.

Linh ngồi đối diện anh, trái tim cô đập thình thịch, một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng nói mình thật bình tĩnh, nhẹ nhàng. “Hôm nay anh làm việc có mệt không? Dự án mới có tiến triển gì không?” Cô hỏi, cố gắng mỉm cười, hy vọng nụ cười của cô sẽ xua đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh, hy vọng nó sẽ khơi gợi một chút gì đó trong anh. Nhưng Khánh chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua cô một cách hờ hững, rồi lại cúi xuống đĩa thức ăn. “Cũng vậy thôi,” anh đáp cụt lủn, giọng nói trầm đục, như thể mỗi từ ngữ thốt ra đều là một gánh nặng.

Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô cố gắng không để sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt, lại thử một lần nữa. “Em thấy anh mấy hôm nay có vẻ trầm tư lắm. Có chuyện gì không ổn sao?” Cô hỏi, ánh mắt cô cố gắng tìm kiếm sự kết nối trong đôi mắt anh, tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nhỏ nhất của sự sẻ chia. Nhưng Khánh chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt anh vẫn dán vào đĩa thức ăn, hoặc lảng tránh nhìn vào điện thoại đang đặt bên cạnh. “Bình thường thôi,” anh nói, rồi cầm điện thoại lên, lướt nhẹ vài dòng tin tức, như thể thế giới ảo kia quan trọng hơn cuộc trò chuyện đang diễn ra ngay trước mặt anh.

Tiếng dao thớt, tiếng ly tách va vào nhau trong im lặng. Chỉ có tiếng nhai nhỏ của Khánh, và tiếng nhạc không lời vẫn đều đều vang lên, như một lời chế giễu cho sự cô đơn của Linh. Cô nhìn anh, nhìn khuôn mặt góc cạnh quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một vẻ xa lạ đến đáng sợ. Anh vẫn là Khánh của cô, nhưng anh đã không còn ở đây nữa. Anh đang ở một nơi nào đó, trong những suy nghĩ rối ren của riêng anh, trong những áp lực vô hình mà cô không thể chạm tới. Cô nhớ lại những bữa ăn ngày xưa, những tiếng cười, những câu chuyện không dứt. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, sự vô tâm đến đau lòng.

Linh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang trào dâng, nuốt xuống cả những miếng cơm lạnh tanh. Cô đưa mắt nhìn ngọn nến đang cháy, ánh sáng của nó lung linh trên những món ăn, nhưng lại không thể sưởi ấm được trái tim cô. Khánh tiếp tục ăn một cách vô thức, không một lời bình luận về món ăn, không một ánh nhìn quan tâm đến cô. Anh chỉ ăn, và thi thoảng lại liếc nhìn điện thoại. Có vẻ như anh không hề nhận ra những nỗ lực của cô, không hề nhận ra cô đã cố gắng đến nhường nào để tạo ra một không gian ấm cúng, để kéo anh ra khỏi thế giới riêng của anh.

“Anh có đọc bài báo em gửi hôm qua không? Về triển lãm nghệ thuật sắp tới ấy?” Linh lại thử một lần nữa, cố gắng lái câu chuyện sang một chủ đề khác, một chủ đề mà cả hai từng có chung niềm yêu thích. Nhưng Khánh chỉ khẽ "ừm" một tiếng, không ngẩng đầu lên, rồi lại tiếp tục lướt điện thoại. “Anh đang bận, em cứ xem trước đi.” Anh nói, giọng vẫn đều đều, không chút hứng thú.

Lời nói của Khánh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Linh, dập tắt đi những tia hy vọng cuối cùng. Cô cúi gằm mặt xuống, nhìn vào đĩa thức ăn của mình, cảm thấy một sự bất lực to lớn. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã kiên nhẫn. Nhưng anh dường như không muốn. Hay anh đã không còn cần cô nữa? Nước mắt bắt đầu cay xè nơi khóe mắt, nhưng cô cố gắng kìm nén, không muốn để anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Bữa ăn tiếp tục diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nhai và tiếng lướt điện thoại đều đều. Không khí trong căn phòng dường như đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. Linh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, ngay cả khi anh đang ngồi đối diện cô, chỉ cách một chiếc bàn ăn nhỏ.

Tuyệt vọng trước những câu trả lời hời hợt và sự thờ ơ của Khánh, Linh quyết định rằng cô không thể tiếp tục vòng vo nữa. Cô cần một câu trả lời, cần một sự rõ ràng, dù nó có đau đớn đến mấy. Cô đặt đũa xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để cắt ngang sự im lặng và kéo sự chú ý của Khánh khỏi màn hình điện thoại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và một chút khó chịu vì bị cắt ngang.

Linh nhìn thẳng vào anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ánh lên vẻ ưu tư và một nỗi buồn sâu thẳm. Giọng cô khẽ run, nhưng cô cố gắng giữ cho nó thật rõ ràng. “Anh có chuyện gì không vui sao? Em thấy anh mấy bữa nay cứ trầm tư... Có áp lực gì ở công ty không? Anh có thể chia sẻ với em mà.” Cô nói, từng lời như được thốt ra từ tận đáy lòng, mang theo tất cả sự quan tâm và lo lắng của cô. Cô chìa bàn tay ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay anh đang đặt trên bàn, mong muốn một sự kết nối, một cái chạm nhỏ bé có thể phá vỡ bức tường đang sừng sững giữa họ.

Khánh giật nhẹ tay lại, như một phản xạ vô thức, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi. Anh né tránh ánh mắt của Linh, quay mặt đi một chút, nhìn về phía cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lập lòe. “Không có gì. Em đừng nghĩ nhiều. Anh chỉ hơi mệt thôi.” Anh nói, giọng anh trầm hơn, như thể anh đang cố gắng gạt bỏ một gánh nặng nào đó. Anh không nói dối, Linh biết điều đó. Anh thực sự mệt mỏi. Nhưng sự mệt mỏi đó, giờ đây, lại trở thành một bức tường kiên cố ngăn cách anh với cô.

“Nhưng em cảm thấy... anh đang xa cách em lắm.” Linh không bỏ cuộc. Cô rút tay về, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào anh, cầu xin một lời giải thích, một sự thấu hiểu. “Em không cần anh hoàn hảo, Khánh. Em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với em. Em biết anh đang phải chịu nhiều áp lực, nhưng anh không cần phải một mình gánh vác tất cả. Em ở đây, anh có thể chia sẻ với em mà…” Cô nói, giọng cô dần nghẹn lại, một nỗi đau quặn thắt dâng lên. Cô nhớ lại câu nói của anh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Phải chăng, đây chính là biểu hiện của sự cạn kiệt đó?

Khánh im lặng. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Sự im lặng của anh kéo dài, nặng nề đến mức Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần hoàn thiện, từng viên gạch vô hình đang được xếp chồng lên nhau, chắn ngang giữa hai người. Cô nghe rõ tiếng trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, và tiếng nhạc không lời vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền buồn thảm cho cảnh tượng này.

Cuối cùng, Khánh khẽ cử động. Anh đứng dậy, chậm rãi thu dọn bát đĩa của mình, từng hành động đều chậm rãi và nặng nề. Anh tránh mọi ánh mắt của Linh, tránh mọi câu hỏi không lời đang chất chứa trong đôi mắt cô. “Anh chỉ muốn yên tĩnh một chút,” anh nói, giọng anh còn trầm hơn trước, mang theo một chút gì đó của sự van nài, của sự kiệt sức. Anh không giận dữ, không cáu kỉnh, chỉ đơn giản là mệt mỏi đến cùng cực. Anh bê bát đĩa vào bếp, rồi đi thẳng vào phòng khách, ngồi xuống sofa, bật TV lên nhưng ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, không thực sự tập trung vào bất cứ thứ gì.

Linh ngồi lại một mình tại bàn ăn, như một pho tượng. Cô nhìn theo bóng lưng anh, nhìn ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình TV hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh. Toàn bộ năng lượng của cô, những hy vọng mong manh mà cô đã cố gắng gom góp, giờ đây đã cạn kiệt hoàn toàn. Cô cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc, một nỗi bất lực to lớn dâng trào. Những lời nói của cô, những nỗ lực của cô, dường như đã không chạm tới được anh. Anh đã không muốn chia sẻ, hoặc anh đã không còn gì để chia sẻ nữa.

Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ bếp, vật kỷ niệm từng mang bao nhiêu ý nghĩa, giờ đây lại trở thành biểu tượng cho sự cô đơn. Hai chú mèo sứ, một trắng một đen, tựa đầu vào nhau, trông thật ấm áp và hạnh phúc. Nhưng khi cô đưa tay chạm nhẹ vào chúng, cô chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, như chính mối quan hệ của họ bây giờ. Nỗi thất vọng và bất lực dâng trào, như một con sóng dữ nhấn chìm cô. Cô không khóc, không còn nước mắt để mà khóc nữa. Nhưng cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng trong tim đã đông cứng lại, lan tỏa khắp cơ thể cô.

“Mình đã cố gắng rồi...” Linh thầm thì trong nội tâm, giọng cô lạc đi trong tâm trí mình. “Nhưng anh ấy không muốn. Hay anh ấy không còn cần mình nữa? Mình phải làm gì đây?” Cô tự hỏi, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời trong mớ hỗn độn của cảm xúc. Cô nhớ lại những lời anh đã nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Lời nói ấy, từng khiến cô đau đớn, giờ đây lại vang vọng như một lời tiên tri nghiệt ngã. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang dần rời xa cô, từng chút một, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Cô ngồi trên sofa, ôm gối, đôi mắt to tròn, long lanh, thường ánh lên vẻ ưu tư giờ đây đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ và tiếng TV phát ra những âm thanh vô nghĩa từ phòng khách. Cô cảm thấy như có một tảng băng khổng lồ đang dần hình thành trong trái tim mình, đóng băng tất cả những cảm xúc, những hy vọng mà cô từng có. Cô nhận ra rằng dù Khánh vẫn ở bên, nhưng anh đã không còn ở "trong" cô nữa, và "bức tường vô hình" mà cô đã cảm nhận được từ lâu, giờ đây đã hoàn toàn được dựng lên, sừng sững và không thể xuyên thủng.

Linh biết, cô không thể cứ mãi đứng nhìn bức tường ấy sừng sững mà không làm gì. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn. Cô cần tìm một lối thoát, một con đường để cô không hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sự cô đơn này. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi, sự sẻ chia từ bên ngoài, từ những người bạn thân thiết như Trâm. Hoặc, có lẽ đã đến lúc cô phải quay trở lại với những niềm đam mê cá nhân mà cô từng yêu thích, những sở thích đã bị lãng quên trong suốt những năm tháng cô dồn hết tâm trí vào mối quan hệ này. Cô cần tìm lại giá trị của bản thân, lấp đầy khoảng trống nội tâm bằng những điều thuộc về riêng cô, để không bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng mà Khánh đã vô tình tạo ra. Một câu hỏi định mệnh vẫn chưa được thốt ra, nhưng nó đã lơ lửng trong không khí, vô hình và nặng nề: "Anh còn yêu em không?" Linh biết, ngày đó rồi sẽ đến. Nhưng trước mắt, cô cần phải tự cứu lấy chính mình trước khi mọi thứ hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng. Cô cần một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free