Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 257: Tiếng Dao Dĩa Và Khoảng Trống

Căn phòng chìm trong một thứ tĩnh lặng lạnh lẽo đến thấu xương. Linh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa mềm mại, ôm chiếc gối đã bạc màu theo thời gian, đôi mắt to tròn, long lanh, thường ánh lên vẻ ưu tư giờ đây chỉ còn là một vực sâu đờ đẫn. Ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình TV trong phòng khách, nơi Khánh đang vùi mình vào, hắt lên khuôn mặt anh, tạo thành những bóng tối đổ dài, khiến anh trông xa lạ và cô độc đến lạ. Tiếng TV vẫn phát ra những âm thanh vô nghĩa, như một tấm màn chắn âm thanh mong manh, nhưng không thể che lấp được khoảng không mênh mông đang dần nuốt chửng cả hai người. Cô nghe tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, rít lên từng hồi, như tiếng than khóc của chính tâm hồn cô. Nó mang theo hơi ẩm của đêm, hơi lạnh của một Sài Gòn đang vào mùa mưa, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến cô run rẩy không phải vì lạnh, mà vì một nỗi cô đơn tột cùng.

Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của sự gắn kết, của những ngày đầu ấm áp, giờ đây nằm lặng lẽ trên kệ bếp, dưới ánh đèn vàng yếu ớt, như một lời chế giễu cho thực tại phũ phàng. Linh nhớ lại cái cảm giác lạnh lẽo khi cô chạm vào nó, như chạm vào một phần linh hồn đã đông cứng của chính mình. Những từ ngữ cô đã tự thầm thì trong tâm trí mình đêm qua, "Mình đã cố gắng rồi... Nhưng anh ấy không muốn. Hay anh ấy không còn cần mình nữa? Mình phải làm gì đây?", vẫn vang vọng, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của nhận thức. Cô đã cố gắng đến mức nào, đã kiên nhẫn đến mức nào, để rồi đổi lại chỉ là một khoảng trống, một bức tường vô hình sừng sững không thể xuyên thủng. Anh không bỏ cô, đúng vậy, nhưng sự hiện diện thể xác của anh lại càng làm cho sự vắng mặt tinh thần trở nên đau đớn hơn bội phần.

Đêm đó, Linh nằm trên giường, trằn trọc không sao ngủ được. Tiếng thở đều đều của Khánh từ phòng bên cạnh, vốn dĩ từng là âm thanh an ủi nhất, giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa vào tim. Nó nhắc nhở cô rằng anh vẫn ở đây, nhưng không phải "ở đây" cùng cô. Anh tồn tại trong cùng một không gian, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng tâm hồn anh đã ở một nơi rất xa, một nơi mà cô không tài nào với tới. Nước mắt không chảy, bởi vì dường như mọi cảm xúc đã đông cứng lại thành một tảng băng khổng lồ trong lồng ngực. Cô cảm thấy kiệt sức, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Giới hạn của sự chịu đựng, của sự cố gắng, dường như đã chạm đến đáy. Cô biết rằng không thể cứ mãi sống trong vòng luẩn quẩn này, không thể cứ mãi níu giữ một sợi dây đã đứt, không thể cứ mãi hy vọng vào một phép màu sẽ thay đổi anh.

Bình minh hé rạng, mang theo một chút ánh sáng yếu ớt của ngày mới, nhưng không thể xua tan đi bóng tối trong tâm hồn Linh. Cô thức dậy với đôi mắt thâm quầng, cơ thể nặng trĩu. Cảm giác bất lực vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mong manh. Cô đã tự nhủ đêm qua rằng mình cần tìm một lối thoát, một con đường riêng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn còn một tia hy vọng cuối cùng, một sự thôi thúc muốn cố gắng thêm một lần nữa. Có lẽ, chỉ một lần này thôi. Nếu lần này cũng thất bại, cô sẽ thực sự buông xuôi, thực sự tìm cho mình một con đường mới. Cô không thể chấp nhận sự thật rằng cô đã mất anh, mà không có một nỗ lực cuối cùng, dù biết rằng nó có thể chỉ là một sự cố gắng vô vọng.

Linh đứng dậy, kéo rèm cửa, để ánh sáng yếu ớt của buổi sáng tràn vào căn phòng. Thành phố bên ngoài đã bắt đầu thức giấc, tiếng còi xe, tiếng người vội vã, một nhịp sống hối hả không ngừng. Cô nhìn vào gương, thấy một cô gái với gương mặt trái xoan gầy gò, đôi mắt to tròn, long lanh nhưng giờ đây lại trĩu nặng ưu tư. Mái tóc dài, mềm mại, không còn được chăm chút kỹ lưỡng như trước, giờ đây chỉ được buộc hờ hững. Cô thở dài, tự nhủ: "Một lần nữa thôi, Linh. Cố gắng thêm một lần nữa." Đó là một lời hứa với chính mình, một lời hứa đầy chua chát, bởi cô biết rằng mỗi nỗ lực thất bại sẽ chỉ càng làm vơi đi hy vọng, và làm sâu sắc thêm vết thương lòng. Cô cần một sự xác nhận, dù là đau đớn, để có thể chấp nhận và bước tiếp. Nếu anh thực sự không còn muốn kết nối, cô sẽ phải học cách tự mình đứng vững.

***

Tối hôm đó, không khí ẩm và se lạnh vẫn còn vương vấn khắp căn hộ, dấu vết của cơn mưa đêm qua. Linh vẫn tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối. Trong bếp, tiếng dao lách cách trên thớt, tiếng dầu sôi nhẹ nhàng trên chảo, xen lẫn tiếng nhạc không lời trầm lắng mà cô đã bật từ lâu để cố gắng xua đi sự tĩnh mịch đáng sợ. Mùi hành phi thơm lừng, mùi thịt bò xào sả ớt cay nồng, những món ăn mà Khánh đặc biệt yêu thích, lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng giả tạo. Cô chọn một chiếc khăn trải bàn màu kem, đặt lên đó hai bộ dao dĩa sáng bóng, và thắp một cây nến thơm mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ ở giữa. Ánh nến lung linh hắt lên những vật dụng bếp núc, tạo nên những bóng đổ dài, nhảy múa trên tường.

Linh đặt từng đĩa thức ăn lên bàn, ngắm nhìn chúng. Món canh bí đao sườn non nghi ngút khói, đĩa thịt bò xào màu vàng óng, đĩa rau luộc xanh mướt. Cô đã cố gắng hết sức, không chỉ trong việc nấu nướng mà còn trong việc sắp đặt không gian, để tạo ra một bữa ăn không chỉ ngon miệng mà còn ấm áp, mời gọi. Cô nhớ lại những bữa tối thất bại gần đây, những bữa ăn chìm trong im lặng, những nụ cười gượng gạo, những ánh mắt lảng tránh. "Chỉ cần anh ấy chịu nói chuyện một chút thôi... Chỉ một chút thôi," cô thầm thì trong tâm trí, giọng nói lạc đi trong tiếng nhạc. Đó là một lời cầu nguyện, một hy vọng mong manh dường như đã bị bào mòn đến tận cùng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho trái tim mình không run rẩy, cho bàn tay mình không run rẩy. Cô cố gắng gạt bỏ sự mệt mỏi của chính mình, sự thất vọng đang len lỏi trong từng tế bào, để tập trung vào việc tạo ra một không gian ấm cúng, một cơ hội cuối cùng để kết nối.

Cô chỉnh lại cây nến, để ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt mình. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước cái bóng khổng lồ của sự xa cách đang bao trùm mối quan hệ này. Nụ cười của cô, thường mang theo chút buồn man mác, giờ đây gần như biến mất, chỉ còn lại một đường cong yếu ớt trên khóe môi. Cô nhớ lại những bữa ăn ngày xưa, khi họ còn có thể cười đùa, chia sẻ mọi chuyện. Khánh sẽ kể về một ngày làm việc đầy thú vị, còn cô sẽ kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tiếng cười của anh, dù trầm ấm, nhưng luôn tràn đầy sự quan tâm. Ánh mắt anh, dù ít biểu cảm, nhưng luôn ấm áp khi nhìn cô. Giờ đây, tất cả những điều đó đã trở thành ký ức xa vời, như những bức tranh cũ kỹ bị thời gian phủ mờ.

Cô đứng tựa vào quầy bếp, nhìn ra cửa sổ. Trời đã tạnh mưa từ lâu, nhưng không khí vẫn ẩm ướt, mang theo mùi đất và hơi nước. Ánh đèn thành phố đã bắt đầu bật sáng, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng lại càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn trong lòng cô. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều là biểu tượng của một cuộc sống hối hả, nơi mà con người dễ dàng lạc mất nhau trong bộn bề lo toan. Cô cảm thấy mình như một chấm nhỏ li ti giữa bức tranh đô thị rộng lớn ấy, đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời mình. Cô biết rằng nếu tối nay cũng thất bại, thì cô sẽ không còn đủ sức để cố gắng thêm nữa. Sợi dây gắn kết giữa họ, vốn dĩ đã mỏng manh, sẽ đứt lìa hoàn toàn.

Linh tựa trán vào ô cửa kính mát lạnh, nhắm mắt lại. Cô hình dung ra cảnh Khánh về nhà, dáng vẻ mệt mỏi, và cách anh sẽ trả lời những câu hỏi của cô. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó, nhưng liệu cô có thực sự chịu đựng được không? Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, được cảm nhận sự hiện diện của anh. Nhưng dường như điều đó đang trở thành một thứ xa xỉ. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào ánh nến đang cháy, tự hỏi liệu ngọn lửa nhỏ bé ấy có đủ sức để sưởi ấm căn phòng đang dần lạnh đi, hay nó sẽ sớm bị dập tắt bởi màn đêm vô tận.

***

Tiếng chìa khóa lạch cạch ở ổ khóa, rồi tiếng cánh cửa khẽ mở. Linh quay lại, nhìn về phía cửa. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy, nhưng giờ đây lại trông nặng nề đến lạ. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh chìm trong vẻ mệt mỏi rõ rệt, đôi mắt sâu, thường nhìn xa xăm hoặc tập trung cao độ khi làm việc, giờ đây chỉ còn ánh lên sự kiệt sức. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, nhưng vài sợi lòa xòa trên trán, không được vuốt nếp cẩn thận như mọi ngày. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám đã nhăn nhúm, và chiếc quần tây sẫm màu, bộ trang phục công sở quen thuộc, thể hiện sự nghiêm túc và thực dụng của anh, nhưng hôm nay lại càng làm nổi bật sự rệu rã. Mùi không khí ẩm bên ngoài, hòa lẫn với mùi mồ hôi thoang thoảng trên người anh, lan vào căn phòng.

"Anh về rồi," Khánh nói khẽ, giọng anh trầm hơn mọi ngày, mang theo một sự uể oải không thể che giấu. Đó là một lời chào xã giao, hời hợt, không chút nhiệt tình, không chút quan tâm. Anh thậm chí không nở một nụ cười nhẹ, chỉ là một cái gật đầu mệt mỏi. Anh không nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt anh lướt qua cô một cách vô định, rồi nhanh chóng hướng vào phòng ngủ. "Anh vào thay đồ chút."

Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Mọi hy vọng mong manh mà cô đã cố gắng gom góp trong suốt buổi chiều dường như đang tan biến theo từng bước chân nặng nề của anh. Cô đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất vào phòng ngủ, cảm giác cô đơn lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng quần áo sột soạt, rồi lại chìm vào im lặng. Cô thở dài, tự nhủ phải kiên nhẫn. Có lẽ anh chỉ mệt mỏi sau một ngày dài. Có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn khi họ ngồi vào bàn ăn.

Khánh bước ra, vẫn là chiếc áo phông đơn giản, chiếc quần đùi quen thuộc. Anh ngồi xuống ghế, đối diện với Linh. Bàn ăn được sắp xếp tinh tươm, ánh nến lung linh, món ăn tỏa hương thơm phức, tất cả như đang cố gắng níu giữ một chút ấm áp cuối cùng. Tiếng dao dĩa lách cách khẽ vang lên khi Khánh bắt đầu dùng bữa. Anh ăn một cách máy móc, từng miếng, từng miếng, không chút vội vã, nhưng cũng không chút thưởng thức. Ánh mắt anh lảng tránh, không nhìn vào cô, mà tập trung vào đĩa thức ăn, hoặc thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại đặt cạnh tay. Chiếc điện thoại, vốn dĩ là một vật dụng vô tri, giờ đây lại trở thành một bức tường vô hình khác, ngăn cách họ.

Linh cố gắng bắt chuyện, giọng cô dịu dàng, cố nén lại sự thất vọng đang trào dâng. "Hôm nay anh có gì vui không?" cô hỏi, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một điều gì đó để họ có thể chia sẻ.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lướt qua cô, rồi lại cụp xuống. "Không," anh đáp cụt lủn, giọng anh trầm và khô khốc.

Sự im lặng lại bao trùm. Linh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô gắp một miếng thịt bò vào bát anh. Bàn tay cô khẽ run nhẹ, nhưng cô cố gắng giữ cho nó ổn định. "Dự án của Bà Trang thế nào rồi?" cô lại hỏi, cố gắng đào sâu hơn, cố gắng tìm kiếm một chủ đề mà anh có thể hứng thú.

"Vẫn vậy," Khánh trả lời, vẫn là hai từ ngắn gọn, không một chút cảm xúc, không một chút giải thích. Anh vẫn không nhìn cô. Anh vẫn chỉ tập trung vào đĩa thức ăn của mình.

Linh cảm thấy như đang nói chuyện với một bức tường. Mọi nỗ lực của cô, mọi câu hỏi của cô, đều tan biến vào khoảng không, không để lại một chút dấu vết nào. Nội tâm cô thầm thì: "Anh ấy thậm chí không nhìn mình." Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc cốc sứ đôi hình mèo đêm qua dường như đã lan tỏa khắp cơ thể cô. Tiếng dao dĩa lách cách của Khánh, tiếng nhai nhỏ của anh, tiếng đồng hồ tích tắc trên tường, tất cả đều trở thành những âm thanh khắc nghiệt, nhấn mạnh sự trống rỗng giữa họ. Cô cố gắng nuốt miếng cơm trong miệng, nhưng nó cứ nghẹn lại ở cổ họng, đắng ngắt. Cô cảm thấy như mọi năng lượng trong cô đang bị hút cạn, từng chút một, từng chút một.

Ánh nến lung linh yếu ớt, giờ đây không còn mang lại sự ấm áp mà chỉ càng làm nổi bật vẻ u buồn của bữa ăn. Mùi thức ăn đã nguội bớt, mùi nến thơm cũng nhạt dần, chỉ còn lại mùi không khí ẩm và sự nặng nề của không gian. Linh buông dao dĩa xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong sự im lặng. Cô không còn hứng thú ăn uống. Món ăn ngon, nhưng sao lại vô vị đến thế. Cô nhìn Khánh, nhìn vẻ mặt mệt mỏi, vô cảm của anh, nhìn ánh mắt anh lảng tránh, và cô biết, cô đã thất bại một lần nữa. Mọi cố gắng của cô đều trở nên vô nghĩa trước sự thu mình của anh. Cô cảm thấy một nỗi bất lực to lớn, một sự thất vọng sâu sắc đang nhấn chìm cô. Dù anh vẫn ở đây, trước mặt cô, nhưng anh đã không còn ở "trong" cô nữa. Bức tường vô hình, nay đã trở nên vững chắc và không thể xuyên thủng.

***

Sau bữa ăn, không một lời nói thêm. Khánh nhanh chóng đứng dậy, đẩy ghế lại một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Anh mệt," anh nói, giọng anh trầm và có vẻ như đang cố gắng kiềm chế một điều gì đó. "Anh vào xem tài liệu chút." Anh không nhìn Linh, chỉ lướt qua cô, rồi đi thẳng vào phòng làm việc, cánh cửa khẽ khàng đóng lại, để lại Linh một mình trong căn phòng ngập tràn mùi thức ăn nguội lạnh và sự cô đơn.

Linh ngồi thêm một lúc, đôi mắt to tròn, long lanh, thường ánh lên vẻ ưu tư giờ đây chỉ còn ánh lên sự trống rỗng. Cô nghe tiếng máy tính khởi động từ phòng làm việc của Khánh, tiếng bàn phím lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh ấy không còn thấy mình nữa rồi, cô nghĩ, một câu nói đau đớn vang vọng trong tâm trí. Anh ấy không còn nhận ra sự tồn tại của cô trong không gian này, trong mối quan hệ này. Cô đứng dậy, nặng nề, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa. Tiếng nước chảy từ vòi nước, tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng, tất cả đều trở thành những âm thanh đơn điệu, lặp đi lặp lại, như chính cuộc sống của cô bây giờ. Cô rửa từng chiếc bát, từng chiếc đĩa một cách chậm rãi, như thể thời gian cũng đang trôi chậm lại, kéo dài nỗi đau khổ của cô. Mùi xà phòng rửa bát thơm nhẹ nhàng, nhưng không thể xua đi mùi không khí ẩm và mùi thất vọng đang bủa vây cô.

Khi mọi thứ đã sạch sẽ, ngăn nắp, Linh lau tay, rồi bước đến bên cửa sổ căn hộ. Đêm đã về khuya, không khí ẩm vẫn bao trùm, nhưng gió đã ngừng thổi. Ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn hy vọng xa vời, những chấm sáng nhỏ bé lung linh giữa màn đêm thăm thẳm. Cô nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm, tìm kiếm một điều gì đó mà chính cô cũng không biết là gì. Cô thấy bóng phản chiếu của mình trên tấm kính cửa sổ, một cô gái thanh mảnh, vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự mệt mỏi và nỗi buồn man mác. Cô tự hỏi liệu có còn lối thoát nào cho mình giữa mối quan hệ này, hay cô phải chấp nhận sự thật đau lòng rằng mình đang dần mất đi Khánh, từng chút một, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Cảm giác cô đơn như nuốt chửng cô, một nỗi đau âm ỉ nhưng dai dẳng, như một vết thương không chảy máu nhưng không bao giờ lành. Cô nhớ lại câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô hiểu hơn bao giờ hết ý nghĩa tàn nhẫn của nó. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang tự bỏ rơi chính mình, và vô tình, bỏ rơi cả cô trong quá trình đó. Anh đã vô thức tạo ra khoảng cách, không hề hay biết mức độ tổn thương của nó đối với cô.

Linh tựa trán vào tấm kính mát lạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng không thể làm tê liệt nỗi đau trong tim. Cô biết, cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng của mình. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn, một điểm mà cô phải chọn giữa việc tiếp tục chìm đắm trong sự trống rỗng này, hoặc tự mình tìm lấy một con đường khác. Cô cần một lối thoát, một con đường để cô không hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sự cô đơn. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi, sự sẻ chia từ bên ngoài, từ những người bạn thân thiết như Trâm, người đã luôn lắng nghe cô. Hoặc, có lẽ đã đến lúc cô phải quay trở lại với những niềm đam mê cá nhân mà cô từng yêu thích, những sở thích đã bị lãng quên trong suốt những năm tháng cô dồn hết tâm trí vào mối quan hệ này.

Cô cần tìm lại giá trị của bản thân, lấp đầy khoảng trống nội tâm bằng những điều thuộc về riêng cô, để không bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng mà Khánh đã vô tình tạo ra. Một câu hỏi định mệnh vẫn chưa được thốt ra, nhưng nó đã lơ lửng trong không khí, vô hình và nặng nề: "Anh còn yêu em không?" Linh biết, ngày đó rồi sẽ đến. Nhưng trước mắt, cô cần phải tự cứu lấy chính mình trước khi mọi thứ hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng. Cô cần một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh. Lối đi đó, có lẽ, sẽ bắt đầu bằng việc tìm lại chính mình, từng chút một, trong những mảnh ghép của cuộc đời mà cô đã lãng quên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free