Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 259: Những Lời Mời Lạc Nhịp

Gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi sớm tinh mơ, khẽ vuốt ve tấm rèm lụa mỏng. Linh trở mình trên giường, cảm giác u hoài từ đêm qua vẫn còn đọng lại, dệt nên một tấm màn vô hình bao phủ lấy tâm hồn cô. Dù đã qua một đêm dài trằn trọc, hình ảnh Khánh tươi cười trong bức ảnh cũ và Khánh mệt mỏi của hiện tại vẫn cứ đan xen, giằng xé trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Cô mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà trắng bệch, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang cố gắng len lỏi qua lớp mây xám xịt. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng trong lòng Linh, dường như mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ, nặng nề và mông lung.

Cô rời khỏi giường, tấm thân thanh mảnh khẽ run lên trong không khí lạnh lẽo. Bước chân cô khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch đang bao trùm căn hộ. Vào bếp, mùi cà phê phảng phất từ máy pha tự động xộc vào mũi, mang theo chút hơi ấm quen thuộc. Linh bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, những động tác của cô chậm rãi, tỉ mỉ. Cô xếp vài lát bánh mì nướng giòn tan lên đĩa, đặt cạnh một quả trứng ốp la vàng ươm và một ít rau xanh tươi mát. Ly cà phê đen sánh được đặt cạnh một bông hoa nhài trắng muốt nhỏ xíu, hái vội từ chậu cây trên ban công. Cô vẫn giữ thói quen này, cố gắng tạo nên một không khí ấm cúng, một chút gì đó lãng mạn cho buổi sáng của hai người, dù cho những cố gắng ấy dường như chỉ mình cô cảm nhận. Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi sự sắp đặt đều ẩn chứa một hy vọng mong manh, rằng một ngày nào đó, Khánh sẽ nhận ra và trân trọng.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm vọng ra, báo hiệu Khánh đã thức giấc. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cô muốn tạo cơ hội, muốn phá vỡ bức tường im lặng đang dần trở nên kiên cố giữa họ. Khánh xuất hiện sau vài phút, dáng vẻ cao ráo quen thuộc nhưng gương mặt vẫn in hằn vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Linh rồi vội vàng đi tới bàn ăn, tiện tay cầm lấy chiếc cà vạt đang treo trên ghế.

"Chào anh," Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng giữ cho nó không mang theo chút ưu tư nào. Cô đặt đĩa thức ăn xuống trước mặt anh, "Anh ăn sáng đi, em làm món anh thích."

Khánh liếc nhìn đĩa thức ăn, rồi lại quay đi, tay thoăn thoắt cài cúc áo sơ mi trắng tinh. "Ừ, cảm ơn em," anh trả lời cụt lủn, giọng hơi khàn, như thể mỗi lời nói đều tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Anh không ngồi xuống ngay, mà vẫn đứng đó, mắt hướng về phía cửa sổ, dường như đang tính toán thời gian cho một ngày làm việc bận rộn sắp tới.

Linh nhìn anh, lòng cô chùng xuống một chút. Ánh mắt anh xa xăm, không hề chạm vào cô, không hề chạm vào bữa sáng mà cô đã dồn biết bao tâm huyết. Cô cố gắng nuốt xuống sự thất vọng đang trỗi dậy, thay vào đó bằng một tia hy vọng mong manh cuối cùng. "Cuối tuần này, mình đi dạo Công viên Bạch Hạc rồi ghé Quán Cà Phê 'Hồi Ức' không anh? Em thấy dạo này anh cũng căng thẳng quá." Linh nói, giọng cô đầy chân thành, cô thật sự mong anh có thể thoát khỏi vòng xoáy công việc dù chỉ là một ngày. Công viên Bạch Hạc là nơi họ từng hẹn hò, từng có những buổi chiều lãng mạn, nơi mà những ký ức ngọt ngào vẫn còn vương vấn. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' cũng là một địa điểm đặc biệt, nơi họ từng có những cuộc trò chuyện không dứt, những nụ cười giòn tan. Cô tin rằng, những nơi chốn thân thuộc ấy có thể gợi lại chút gì đó của "ngày xưa".

Khánh quay lại, ánh mắt anh lướt qua Linh một cách hờ hững, rồi lại dán vào chiếc đồng hồ trên tay. Anh tiếp tục cài nốt cúc áo, động tác dứt khoát, không một chút ngập ngừng. "Anh e là không được rồi Linh," anh nói, giọng anh trầm đục, mang theo sự mệt mỏi thường trực. "Dự án mới đang gấp lắm, với lại anh cũng hơi mệt. Để khi khác nha em." Anh không nhìn cô khi nói, thậm chí còn không dừng lại để nhìn thấy ánh mắt vụt tắt của cô. Từ "khi khác" nghe thật vô định, một lời hứa hẹn không bao giờ được định ngày, một cái cớ quen thuộc đến mức cô có thể dự đoán được.

Linh đặt ly cà phê của mình xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt bàn khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt cô thoáng buồn, những tia hy vọng vừa nhen nhóm đã vội vàng lụi tàn. Cô biết, anh không ác ý, anh chỉ đơn giản là quá mệt mỏi, quá căng thẳng để có thể nghĩ đến việc hẹn hò hay hâm nóng tình cảm. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm cho trái tim cô bớt đau. Mỗi lời từ chối, dù được bao bọc bởi lý do chính đáng đến đâu, cũng như một nhát dao cứa vào vết thương lòng cô, khiến nó càng thêm sâu sắc. Khánh, trong lúc đó, đã vội vàng ngồi xuống, ăn vài miếng bánh mì một cách nhanh chóng, rồi đứng dậy. Anh uống cạn ly cà phê, không một lời. "Anh đi đây," anh nói, rồi quay bước ra cửa, không quên dặn dò cô khóa cửa cẩn thận. Tiếng cửa khép lại, trả lại cho căn hộ sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại Linh đứng đó, một mình giữa mâm cơm nguội lạnh và những mảnh vỡ của hy vọng. Mùi hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự cô đơn, lạc lõng.

***

Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vào giữa trưa thường tấp nập và ồn ào. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm sôi nổi từ khu vực làm việc mở, cùng với tiếng máy pha cà phê xì xào và nhạc nền nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự năng động và chuyên nghiệp. Mùi cà phê mới pha hòa lẫn với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp và mùi vật liệu mới từ các dự án đang triển khai, tạo nên một bầu không khí đầy cảm hứng và đôi khi cũng căng thẳng vì những deadline cận kề.

Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở. Con trỏ chuột di chuyển chậm chạp trên màn hình, nhưng tâm trí cô thì cứ vẩn vơ, không thể nào tĩnh lặng. Những lời từ chối của Khánh vào sáng nay cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một điệp khúc buồn bã. Cô biết, anh thật sự bận, thật sự mệt mỏi. Nhưng liệu có phải là anh không còn muốn dành thời gian cho cô nữa không? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào lòng cô, tạo thành một nỗi bất an dai dẳng.

Cô day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhẹ bắt đầu len lỏi. Ánh nắng nóng gay gắt của Sài Gòn giữa trưa hắt qua khung cửa kính lớn, chiếu thẳng vào bàn làm việc của cô, khiến không gian vốn đã ngột ngạt lại càng thêm bức bối. Mặc dù xung quanh là vô số đồng nghiệp, là những cuộc trò chuyện rôm rả, Linh vẫn cảm thấy mình lạc lõng trong chính không gian này. Giữa những âm thanh huyên náo của công việc, cô vẫn nghe thấy tiếng vọng của sự im lặng từ căn hộ của mình, của những bữa ăn nguội lạnh và những cái ôm không còn đủ ấm.

Cô nhìn xuống chiếc điện thoại đặt cạnh bàn phím. Một ý nghĩ lóe lên. Có lẽ, nếu là một lời mời hấp dẫn hơn, một địa điểm đặc biệt hơn, anh sẽ không từ chối? Cô đã từng đọc đâu đó rằng, đôi khi, sự mới mẻ có thể thổi luồng sinh khí mới vào một mối quan hệ đang chững lại. Linh hít một hơi thật sâu, ngón tay khẽ lướt trên màn hình cảm ứng, mở ứng dụng nhắn tin. Cô dành vài phút để cân nhắc, để lựa chọn từ ngữ, để cố gắng truyền tải hết tấm lòng và mong muốn của mình vào từng dòng chữ. Cô không muốn anh cảm thấy bị ép buộc, mà muốn anh cảm nhận được sự háo hức chân thành từ cô.

Tin nhắn của Linh được gửi đi, chứa đựng tất cả sự chân thành và một chút liều lĩnh của cô: "Anh ơi, tối nay em thấy có triển lãm nghệ thuật ở Phòng trưng bày Insight đấy, có vẻ hay lắm. Hay cuối tuần mình đi Bãi biển Vũng Tàu xả hơi chút không anh? Em biết anh thích biển mà. Biển sẽ giúp anh thư giãn hơn đó." Phòng trưng bày Insight là một địa điểm mà Linh biết Khánh từng rất quan tâm, với những tác phẩm đương đại mang tính chiều sâu mà anh thường dành thời gian nghiên cứu. Còn Vũng Tàu, đó là nơi có những kỷ niệm đẹp của họ, nơi anh từng hứa sẽ đưa cô đến mỗi khi cô cảm thấy mệt mỏi. Cô mong, những gợi ý này sẽ đánh thức được chút gì đó trong anh, chút gì đó của Khánh ngày xưa.

Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Từng phút trôi qua như dài vô tận. Tiếng gõ bàn phím của đồng nghiệp xung quanh dường như chậm lại, tiếng điện thoại reo cũng xa dần. Cả thế giới bên ngoài dường như bị thu hẹp lại, chỉ còn cô và chiếc điện thoại im lìm. Linh tựa lưng vào ghế, lòng cô vừa tràn đầy hy vọng, vừa nơm nớp lo sợ. Liệu anh có trả lời không? Hay lại là một sự im lặng kéo dài, một cách từ chối không lời?

Vài phút sau, chiếc điện thoại khẽ rung lên. Một tin nhắn. Tay Linh run run, cô vội vàng cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn.

"Anh không đi được Linh ơi. Anh xin lỗi. Anh đang họp, lát anh gọi lại sau nhé."

Dòng tin nhắn ngắn gọn, súc tích, không một dấu hỏi, không một biểu tượng cảm xúc. Khánh không hề thêm một lời giải thích, không một chút biểu lộ sự tiếc nuối hay mong muốn nào. Anh thậm chí còn không hỏi xem cô đang làm gì, hay có muốn đi một mình không. Chỉ là một lời từ chối thẳng thừng, và một lời hứa hẹn "lát anh gọi lại sau nhé" mà cô biết thừa sẽ không bao giờ thành hiện thực, hoặc nếu có, cũng chỉ là những cuộc gọi vội vàng liên quan đến công việc, không phải để hỏi han về cảm xúc của cô.

Nụ cười gượng gạo vừa nhen nhóm trên môi Linh tắt hẳn. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đọc đi đọc lại tin nhắn của Khánh. "Anh không đi được Linh ơi." Câu nói đó, như một lưỡi dao sắc bén, cứa thẳng vào trái tim cô. Không ác ý, nhưng đủ sức nặng để làm tan vỡ mọi hy vọng mong manh. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ điều hòa của văn phòng, mà từ sâu thẳm bên trong. Cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hóa ra, dù là Công viên Bạch Hạc, Quán Cà Phê 'Hồi Ức', triển lãm nghệ thuật hay Bãi biển Vũng Tàu, tất cả đều vô nghĩa trước bức tường mang tên "bận rộn" và "mệt mỏi" của Khánh. Cô đã cố gắng, thật sự đã cố gắng rất nhiều. Nhưng dường như, mọi nỗ lực của cô đều lạc nhịp với anh.

Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả sự bất lực và tổn thương. Cô đặt điện thoại xuống, màn hình đen ngòm phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Giữa những âm thanh huyên náo của văn phòng, cô cảm thấy mình đang chìm dần vào một khoảng không vô tận. Cô biết, cô không thể cứ mãi cố gắng như vậy. Cô không thể mãi là người chủ động níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng của mình, một thế giới mà cô không thể chạm tới.

***

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên những tòa nhà cao tầng, Linh trở về căn hộ của mình. Căn phòng, vốn đã quen thuộc, giờ đây lại mang một vẻ trống trải đến lạ lùng. Gió nhẹ lùa qua cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của buổi giao mùa. Cô không bật đèn, để mặc căn phòng chìm trong ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày.

Linh rũ người xuống sofa, cảm giác mệt mỏi không chỉ là của thể xác mà còn là của tâm hồn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh của một ngày dài đầy thất vọng. Những lời từ chối của Khánh, dù không một lời nặng nề, nhưng lại tạo thành một bức tường vô hình, ngày càng cao, ngày càng kiên cố, khiến cô cảm thấy lạc lõng ngay trong chính mối quan hệ của mình. Cô không thể chạm vào anh, không thể nhìn thấy anh, dù anh vẫn ở đó, vẫn tồn tại trong cuộc đời cô.

Tay cô vô thức tìm kiếm, chạm vào một vật thể quen thuộc trên bàn trà. Đó là chiếc 'Cốc sứ đôi hình mèo', một cặp cốc mà cô và Khánh đã mua trong một chuyến đi chơi cách đây vài năm. Chiếc cốc của cô màu trắng, với hình ảnh chú mèo con đang vươn mình đón nắng. Chiếc cốc của anh màu xanh đậm, với hình ảnh chú mèo con đang cuộn tròn ngủ say. Giờ đây, chỉ có chiếc cốc màu trắng nằm trong tay cô, lạnh lẽo và đơn độc. Chiếc cốc màu xanh của anh vẫn nằm đó, cạnh chiếc cốc của cô, nhưng nó giống như một vật vô tri, không còn mang theo hơi ấm của người sở hữu.

Linh khẽ vuốt ve chiếc cốc, cảm nhận sự mịn màng của lớp men sứ lạnh lẽo. Ánh mắt cô đượm buồn, nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô nhớ lại những buổi hẹn hò đầu tiên của họ, khi Khánh còn là một chàng trai tràn đầy năng lượng và sự quan tâm. Anh từng nói, dù bận đến mấy, anh cũng sẽ dành thời gian cho cô, sẽ đưa cô đi đến những nơi cô thích, sẽ cùng cô khám phá những điều mới mẻ. Anh từng hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ không bao giờ để cô một mình. Anh từng nhìn cô bằng ánh mắt say đắm, tràn đầy yêu thương, như thể cô là cả thế giới của anh.

"Anh còn nhớ không, anh từng nói dù bận đến mấy cũng sẽ dành thời gian cho em..." Nội tâm Linh thầm thì, giọng cô vang vọng trong sự tĩnh mịch của căn phòng. "Vậy mà giờ đây, một buổi cà phê, một buổi triển lãm, hay thậm chí là một chuyến đi ngắn đến Vũng Tàu cũng khó khăn đến thế sao?"

Nước mắt Linh khẽ ứ đọng nơi khóe mi, nhưng cô cố kìm nén, không để nó rơi xuống. Cô đã khóc quá nhiều, đến nỗi nước mắt dường như đã cạn khô. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng tế bào của cô. Cô đã cố gắng rất nhiều để hiểu anh, để chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng dường như tất cả đều vô nghĩa. Anh không ác ý, cô biết. Nhưng sự vô tình của anh, sự xa cách của anh lại càng khiến cô tổn thương hơn.

Linh đặt chiếc cốc xuống bàn, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một kỷ niệm mong manh. Cô đứng dậy, tấm thân thanh mảnh run rẩy, bước ra ban công. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, những con đường vẫn tấp nập. Cuộc sống vẫn hối hả trôi đi, không vì nỗi buồn của cô mà dừng lại một giây. Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên những hàng cây, tạo nên những bóng hình kỳ dị. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ.

Linh biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự day dứt này. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn, một điểm mà cô phải chọn giữa việc tiếp tục chìm đắm trong sự trống rỗng này, hoặc tự mình tìm lấy một con đường khác. Cô cần tìm lại chính mình, lấp đầy khoảng trống nội tâm bằng những điều thuộc về riêng cô, để không bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng mà Khánh đã vô tình tạo ra.

"Yêu không còn là lý do đủ mạnh để chúng ta ở lại bên nhau sao, Khánh?" cô thầm hỏi, một câu hỏi không lời đáp, chỉ có gió đêm nhẹ nhàng đáp lại. Linh khẽ siết chặt tay, ánh mắt kiên định hơn một chút. Cô biết, cô đang dần chấp nhận rằng cô không thể tự mình hàn gắn được vết nứt này. Mối quan hệ của họ, có lẽ, đã đến lúc phải thay đổi, không còn chỉ thụ động chờ đợi. Cô cần một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh. Lối đi đó, có lẽ, sẽ bắt đầu bằng việc tìm lại chính mình, từng chút một, trong những mảnh ghép của cuộc đời mà cô đã lãng quên, để rồi từ đó, cô có thể đối diện với câu hỏi định mệnh đó, và có thể, tìm thấy một câu trả lời cho riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm đến Trâm, người bạn thân thiết đã luôn sẵn lòng lắng nghe, hoặc trở lại với niềm đam mê nghệ thuật đã bị cô gác lại quá lâu, để tìm thấy sự an ủi và lấp đầy khoảng trống đang ngự trị trong tâm hồn cô.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free