Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 26: Nơi Tình Yêu Bắt Đầu: Trang Kỷ Niệm Đầu Tiên
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành sau một ngày nắng nóng oi ả. Căn hộ của Linh chìm trong ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian yên tĩnh và ấm cúng. Mùi thức ăn nhẹ từ bữa tối vừa xong vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với chút hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa rất nhỏ, như một bản nhạc nền trầm lắng của thành phố về đêm.
Khánh về căn hộ của Linh sau một ngày làm việc dài, hơi muộn hơn mọi ngày. Bước chân anh nặng nề, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Anh không nói gì nhiều, chỉ khẽ đặt chiếc cặp xuống sàn, cởi áo khoác rồi ngồi phịch xuống ghế sofa. Linh đã chuẩn bị bữa tối tươm tất, cô ngồi đợi anh với vẻ mặt hơi buồn. Cô biết, anh đã có một ngày làm việc vất vả, và sự im lặng của anh đã nói lên tất cả.
"Anh mệt à?" Linh hỏi, giọng nói dịu dàng, đầy lo lắng. Cô tiến đến, đặt bàn tay thanh mảnh của mình lên trán Khánh, cảm nhận hơi ấm từ da anh. "Thấy anh hơi lơ đãng, có chuyện gì ở công ty sao?" Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một sự sẻ chia. Sự nhạy cảm của Linh cho phép cô cảm nhận được những thay đổi nhỏ nhất trong thái độ và cảm xúc của Khánh, dù anh cố gắng che giấu đến đâu.
Khánh nhắm mắt lại một lát, rồi mở ra, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an. Anh đưa tay xoa nhẹ tóc Linh, một cử chỉ quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo chút gượng gạo. Anh không muốn Linh lo lắng thêm, không muốn những áp lực công việc của mình làm phiền đến sự bình yên của cô. "Không sao đâu em. Chỉ là công việc hơi nhiều thôi." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. Anh biết, lời nói ấy không thể che giấu hoàn toàn sự thật, nhưng anh không muốn nói ra chi tiết. Anh không giỏi san sẻ gánh nặng nội tâm, và anh tin rằng một mình anh gánh vác là đủ. Anh muốn bảo vệ Linh khỏi những lo toan ấy, dù đôi khi sự bảo vệ ấy lại vô tình tạo nên một khoảng cách.
"Mình viết tiếp nhé," Khánh nói, cố gắng chuyển chủ đề, để kéo Linh thoát khỏi những lo lắng đang bao trùm cô. Anh cầm lấy cuốn sổ tay bìa da, mở đến trang đầu tiên mà họ đã cùng nhau phác thảo vào buổi sáng. "Anh có một ý tưởng hay cho trang tiếp theo về chuyến đi Bạch Hạc của chúng ta." Anh cố gắng giữ vẻ hào hứng, nhưng Linh vẫn có thể cảm nhận được sự gượng ép trong giọng nói của anh.
Linh nhìn Khánh, lòng cô thoáng buồn. Cô biết anh đang cố gắng, cố gắng vì cô, vì tình yêu của họ. Nhưng cô cũng cảm thấy một nỗi chạnh lòng mơ hồ. Cô không cần anh phải hoàn hảo, không cần anh phải mạnh mẽ một mình gánh vác tất cả. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, chia sẻ cùng cô. Cái khoảnh khắc cô nhận ra sự lơ đãng thoáng qua của anh, dù rất nhỏ, cũng đủ để gieo vào lòng cô một hạt mầm lo lắng. "Vâng." Cô khẽ đáp, giọng nói trầm xuống, đôi mắt long lanh nhìn vào cuốn sổ tay, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những suy nghĩ miên man.
Khánh bắt đầu viết vài dòng cuối cùng cho trang đầu tiên, cố gắng lấp đầy những khoảng trống còn lại, hoàn thiện câu chuyện về khởi đầu của họ. Nét chữ của anh vẫn rắn rỏi, nhưng không còn sự nhẹ nhàng như buổi sáng. Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp thở đều đều nhưng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm ẩn trong cơ thể anh. Cô có thể cảm nhận được sự nặng trịch của một ngày làm việc dài đang đè nặng lên vai anh, và cả những suy nghĩ vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Một cảm giác lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng cô, như một điềm báo nhẹ nhàng về những gì có thể đến. Cuốn sổ tay, vốn dĩ là biểu tượng của tình yêu và những kỷ niệm đẹp, giờ đây lại mang theo một chút vị đắng của sự lo toan, của những gánh nặng cuộc đời đang dần xâm lấn vào mối quan hệ của họ. Cảm giác ấm áp từ cơ thể Khánh vẫn ở đó, nhưng Linh lại cảm thấy một khoảng trống vô hình đang dần hình thành giữa hai người, một khoảng trống mà cô không biết liệu mình có thể lấp đầy được hay không.
***
Linh khẽ trở mình, cảm nhận được hơi ấm của Khánh vẫn ở bên cạnh, nhưng sự yên bình của đêm dường như không đủ để xoa dịu những ưu tư trong lòng cô. Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức thành phố bằng những tia sáng vàng nhạt, Linh đã ngồi dậy từ sớm. Cô cẩn thận pha một tách cà phê thơm lừng, mùi hương lan tỏa khắp căn phòng, quyện với chút hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình đến lạ. Linh bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, những giai điệu du dương len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu phần nào tâm hồn cô. Cô ngắm nhìn Khánh vẫn còn say giấc, vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt anh, khiến lòng cô se lại.
Khi Khánh tỉnh dậy, Linh đã chuẩn bị sẵn sàng bữa sáng. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ trìu mến. "Anh ngủ dậy rồi à? Dậy ăn sáng đi anh, em làm món anh thích đấy." Giọng cô dịu dàng như một làn gió mát. Khánh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. Anh cảm nhận được sự quan tâm vô bờ bến của Linh, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu những lo toan. Sau bữa sáng, không gian căn hộ lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng xe cộ vọng lên từ xa rất nhỏ.
Họ ngồi cạnh nhau trên sofa, cuốn sổ tay bìa da màu nâu trầm nằm mở trên bàn trà gỗ sồi. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng góc phòng hắt lên khuôn mặt họ, tạo nên những vệt sáng, tối mềm mại. Linh, với mái tóc dài buông xõa, khẽ tựa đầu vào vai Khánh. Cô nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc khi nhìn vào trang giấy trắng tinh khôi, sẵn sàng đón nhận những dòng chữ của tình yêu. Khánh đặt bút xuống, ngước nhìn Linh đầy trìu mến, như tìm kiếm sự đồng điệu trong ánh mắt cô. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy sách cũ thoang thoảng quyện với hương hoa nhài và cà phê, rồi bắt đầu viết những dòng đầu tiên, nét chữ rắn rỏi, dứt khoát.
"Anh còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không?" Linh khẽ hỏi, giọng cô thì thầm, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những kỷ niệm đẹp. "Em cứ nghĩ anh là người lạnh lùng lắm! Anh ngồi ở góc quán cà phê, mặt cứ đăm chiêu nhìn vào laptop, chẳng để ý gì đến xung quanh." Cô nhớ lại ngày hôm đó, ấn tượng đầu tiên về Khánh là một chàng trai trầm lặng, có vẻ xa cách.
Khánh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Anh đặt bút xuống, quay sang nhìn Linh. "Anh chỉ tập trung công việc thôi. Nhưng khi em bước vào, mang theo một bó hoa huệ trắng, anh đã không thể rời mắt được. Anh thấy em rất đặc biệt, như một cơn gió mát lành thổi vào một ngày hè oi ả của anh." Giọng anh trầm ấm, mang theo chút hoài niệm. Anh nhớ rõ khoảnh khắc đó, hình ảnh Linh với mái tóc buông xõa, chiếc váy trắng tinh khôi và bó hoa huệ trên tay, đã in sâu vào tâm trí anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Linh khẽ đánh nhẹ vào vai Khánh, mặt ửng hồng. "Lúc đó anh cứ nhìn em chằm chằm, làm em ngại muốn chết! Em còn tưởng anh là... khách hàng khó tính nào đó đang soi mói mình nữa chứ." Cô bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong căn phòng. "Rồi đến khi anh gọi món, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, em mới dám nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt anh lúc đó... có chút gì đó rất sâu, rất buồn, nhưng cũng rất thu hút." Linh nhớ lại cảm giác bối rối xen lẫn tò mò, một cảm xúc mà cô chưa từng trải qua trước đây.
"Anh chỉ muốn tìm hiểu xem cô gái xinh đẹp, mang theo hương hoa tinh khiết ấy là ai thôi," Khánh nói, giọng anh có chút trêu chọc. Anh lại cầm bút lên, ghi lại những dòng chữ tiếp theo vào cuốn sổ, cố gắng diễn tả cảm xúc bỡ ngỡ ban đầu của mình. Anh không giỏi dùng từ ngữ hoa mỹ, nhưng từng nét chữ của anh đều chứa đựng sự chân thành. Anh viết về khoảnh khắc anh nhìn thấy Linh, về cảm giác như có một luồng gió mới thổi qua cuộc đời anh, về sự tò mò và mong muốn được trò chuyện cùng cô. Anh cố gắng viết những chi tiết mà anh nhớ rõ: chiếc váy trắng của Linh, bó hoa huệ, ánh nắng chiều hắt qua khung cửa sổ quán cà phê.
Linh nghiêng đầu, đọc từng dòng chữ Khánh viết. Cô cảm nhận được sự thật thà trong từng câu từ của anh, dù anh không dùng những lời lẽ lãng mạn. Cô cũng cầm bút lên, nét chữ mềm mại, bay bổng hơn của cô bắt đầu lấp đầy phần trang giấy còn trống. Cô viết về cảm giác bối rối khi bị Khánh nhìn chằm chằm, về sự bất ngờ khi anh chủ động bắt chuyện, về sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi anh nhẹ nhàng hỏi tên cô. Cô viết về ấn tượng đầu tiên về đôi mắt sâu thẳm của Khánh, về giọng nói trầm ấm của anh, và về cảm giác như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
"Anh không nghĩ là em sẽ viết chi tiết thế này đâu," Khánh nói, giọng anh có chút ngạc nhiên khi đọc những dòng Linh vừa viết. Anh luôn nghĩ Linh lãng mạn, nhưng cách cô diễn tả cảm xúc lại sâu sắc và tinh tế hơn anh tưởng.
"Chứ sao nữa," Linh đáp, cô nháy mắt tinh nghịch. "Đây là cuốn sổ tay của chúng ta mà, phải ghi lại cả những cảm xúc nhỏ nhặt nhất chứ. Anh thì cứ toàn tập trung vào miêu tả cảnh vật với hành động thôi." Cô khẽ trách yêu. Linh hiểu rằng Khánh thực tế, nhưng đôi khi cô vẫn khao khát anh thể hiện cảm xúc nhiều hơn.
Khánh khẽ cười, một nụ cười mãn nguyện. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc Linh, cảm nhận sự mềm mại của nó. Khoảnh khắc này, anh cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc. Tất cả những áp lực, những lo toan của công việc dường như tan biến hết. Anh chỉ muốn được ở đây, bên Linh, cùng cô tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ này. Anh khẽ hít hà mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, khiến tâm hồn anh thư thái.
Đột nhiên, chiếc điện thoại của Khánh rung nhẹ trong túi quần. Một tiếng *buzz* rất nhỏ, nhưng đủ để Linh, người đang tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được. Khánh giật mình, ánh mắt anh thoáng qua vẻ lo lắng. Anh nhanh chóng đưa tay vào túi, lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình rồi nhanh chóng cất đi, động tác dứt khoát đến mức có phần gượng ép. Anh cố gắng che giấu, nhưng sự thay đổi nhỏ trong cử chỉ và ánh mắt của anh đã không qua được đôi mắt tinh tường của Linh.
Linh khẽ nhấc đầu khỏi vai Khánh, nhìn anh đầy dò hỏi. Cô cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí, sự căng thẳng mơ hồ từ anh. Cô không nói gì, chỉ im lặng quan sát. Khánh cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng nụ cười ấy không thể che giấu được sự lơ đãng vừa thoáng qua trong ánh mắt anh. Anh lại cầm bút lên, cố gắng tiếp tục viết, nhưng nét chữ đã không còn đư��c dứt khoát như trước.
"Chắc là tin nhắn công việc thôi em," Khánh nói, giọng anh hơi thấp xuống, như tự trấn an chính mình hơn là nói với Linh. Anh không muốn Linh phải bận tâm đến những chuyện đó, anh muốn giữ gìn sự bình yên này cho cô. Nhưng chính sự che giấu ấy, dù là vì ý tốt, lại vô tình tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người. Linh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn mang theo vẻ ưu tư. Cô cảm nhận được, dù Khánh cố gắng đến đâu, thì những gánh nặng của cuộc sống, của công việc vẫn luôn rình rập, sẵn sàng xâm lấn vào những khoảnh khắc bình yên của họ. Cuốn sổ tay, vốn dĩ là nơi lưu giữ tình yêu, giờ đây lại như một tấm gương phản chiếu những lo toan đang dần len lỏi vào mối quan hệ của họ.
***
Sáng hôm sau, không khí văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' đã sôi động trở lại với nhịp điệu hối hả thường ngày. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang của thành phố, tạo nên một vẻ ngoài chuyên nghiệp và kiên cố. Bên trong, không gian mở được trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh mướt, mang đến một cảm giác năng động nhưng không kém phần sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm sôi nổi và tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê thơm lừng quyện với mùi giấy in mới và chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của môi trường công sở.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở. Tuy nhiên, tâm trí anh vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về Linh, về cuốn sổ tay và cả tin nhắn anh nhận được đêm qua. Anh biết mình không thể lơ là công việc, nhưng đôi lúc, áp lực tài chính và mong muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai lại khiến anh cảm thấy nặng trĩu.
Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên, Khánh đứng dậy, duỗi người một cách mệt mỏi. Anh cần phải giải quyết một việc quan trọng. Anh bước nhanh về phía sảnh chính của văn phòng, nơi có một góc nhỏ yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của khu làm việc chung. Anh Khoa đã chờ sẵn ở đó.
Anh Khoa, một môi giới bất động sản chuyên nghiệp, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt màu xanh đậm và chiếc quần tây được là ủi thẳng thớm. Anh ta có vẻ ngoài nhanh nhẹn, toát lên sự tự tin và kinh nghiệm. Khi thấy Khánh bước đến, Anh Khoa nở một nụ cười chuyên nghiệp, vẫy tay chào.
"Chào anh Khánh," Anh Khoa nói, giọng nói tự nhiên nhưng đầy dứt khoát, toát lên sự chuyên nghiệp. Anh ta đưa tay ra bắt tay Khánh, cái bắt tay chắc chắn và đầy tin cậy. "Về căn hộ ở quận 7 mà tôi đã giới thiệu, giá này là tốt nhất rồi, anh cứ yên tâm. View sông thoáng đãng, tiện ích đầy đủ, cộng đồng dân cư tri thức, rất phù hợp với anh và gia đình." Anh Khoa mở chiếc cặp da của mình, lấy ra một tập tài liệu dày cộm, bên trong là những hình ảnh phối cảnh 3D lung linh, bản vẽ mặt bằng chi tiết và bảng giá rõ ràng. Mùi giấy in mới thoang thoảng khi anh ta lật từng trang.
Khánh nhìn Anh Khoa, vẻ mặt anh trở nên nghiêm nghị. Đôi mắt sâu của anh tập trung cao độ vào những con số và thông tin. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nặc từ quầy pha chế gần đó, giúp anh tỉnh táo hơn. "Pháp lý rõ ràng chứ? Tôi muốn đảm bảo mọi thứ đều minh bạch. Và tôi muốn xem thêm vài lựa chọn về diện tích và hướng. Cần hoàn thành sớm, tôi muốn mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng." Giọng Khánh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng với phong cách của một người luôn ưu tiên hiệu quả công việc. Anh không muốn lãng phí thời gian vào những chi tiết không cần thiết.
Anh Khoa gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tự tin. "Anh cứ yên tâm tuyệt đối về pháp lý, bên tôi đã kiểm tra rất kỹ lưỡng rồi. Tất cả đều là dự án được cấp phép đầy đủ, có giấy tờ chứng nhận rõ ràng. Về diện tích và hướng, tôi có chuẩn bị thêm một vài phương án nữa, phù hợp với yêu cầu của anh. Đặc biệt, có một căn ở tầng cao, hướng Đông Nam, view sông rất đẹp, đón nắng sớm và gió mát lành. Tôi sẽ gửi thêm thông tin chi tiết qua mail anh nhé." Anh Khoa vừa nói vừa lướt nhanh trên máy tính bảng của mình, hiển thị các lựa chọn khác. Anh ta nhìn đồng hồ đeo tay một cách kín đáo, ra hiệu rằng thời gian không có nhiều.
Khánh gật đầu, đưa tay nhận lấy tập tài liệu từ Anh Khoa. Anh lướt nhanh qua các con số, những bản vẽ mặt bằng nhà cửa hiện lên trong tâm trí anh như một bức tranh về tương lai. Anh tưởng tượng ra một căn hộ ấm cúng, có ban công nhìn ra sông, nơi Linh có thể trồng những chậu hoa yêu thích. Một tổ ấm cho hai người, nơi họ có thể bắt đầu một cuộc sống mới, ổn định và hạnh phúc. Nhưng cùng với những hình ảnh tươi đẹp đó là gánh nặng tài chính đè nặng lên vai anh. Mỗi con số trong bảng giá như một lời nhắc nhở về trách nhiệm mà anh đang gánh vác. Anh không thể thất bại, không thể để Linh phải chịu thiệt thòi. Anh biết, việc mua nhà là một bước đi quan trọng để ổn định cuộc sống, để đáp ứng kỳ vọng của gia đình, và cũng là cách anh thể hiện tình yêu của mình với Linh một cách thực tế nhất. Anh muốn chứng minh rằng anh đủ năng lực để bảo vệ và lo lắng cho người mình yêu thương.
Anh Khoa nhận thấy vẻ mặt trầm tư của Khánh, nhưng anh ta không nói gì thêm, chỉ mỉm cười chuyên nghiệp. "Vậy anh xem xét và có gì phản hồi lại giúp tôi nhé. Chúng ta có thể sắp xếp đi xem nhà vào cuối tuần này hoặc đầu tuần tới."
Khánh nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút đã nhích qua con số mười hai. Anh cần phải quay lại bàn làm việc. "Cảm ơn anh. Tôi sẽ xem xét và liên hệ lại sớm." Giọng anh vẫn trầm và dứt khoát. Sau đó, anh cúi đầu chào Anh Khoa rồi nhanh chóng rời đi, để lại Anh Khoa với nụ cười hài lòng trên môi. Khánh cảm thấy áp lực đè nặng hơn bao giờ hết. Cuộc nói chuyện với Anh Khoa đã khuấy động những lo toan trong anh. Anh biết, để có được căn nhà mơ ước đó, anh sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa, làm việc cật lực hơn nữa. Điều này đồng nghĩa với việc anh sẽ có ít thời gian hơn cho bản thân, và có lẽ, cả cho Linh. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng anh: liệu anh có đủ sức để cân bằng tất cả? Liệu những gánh nặng này có khiến anh càng trở nên xa cách hơn về mặt cảm xúc với Linh? Anh không muốn điều đó xảy ra, nhưng anh không biết phải làm sao để vừa xây dựng được tương lai vững chắc, vừa giữ trọn vẹn được tình yêu của họ.
***
Khi màn đêm lại buông xuống, mang theo cái se lạnh của những cơn gió cuối thu, căn hộ của Linh vẫn ấm cúng và ngập tràn mùi hương. Hôm nay, mùi thức ăn Linh vừa nấu quyện với mùi nến thơm nhẹ nhàng từ chiếc nến đặt trên bàn ăn, tạo nên một không gian lãng mạn và dịu êm. Linh đang lúi húi trong bếp, chuẩn bị những món ăn Khánh yêu thích. Cô khẽ ngân nga một giai điệu quen thuộc từ radio, tiếng nhạc nhẹ nhàng len lỏi vào từng góc phòng, xua đi sự tĩnh lặng của một ngày dài. Trong lòng cô ngập tràn sự mong chờ. Cô mong Khánh sẽ về sớm hơn hôm qua, mong anh sẽ vui vẻ và tràn đầy năng lượng hơn.
Tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa báo hiệu Khánh đã về. Linh vội vàng chạy ra đón, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô nhìn anh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ trìu mến. "Anh về rồi à? Anh ăn tối luôn nhé, em vừa nấu xong đấy." Giọng cô reo vui, cố gắng mang đến cho anh một không khí thật thoải mái.
Khánh khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. Anh đặt chiếc cặp xuống sàn, cởi áo khoác và ngồi xuống ghế sofa. Vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt góc cạnh của anh, và đôi mắt sâu của anh vẫn thoáng nét ưu tư. Linh ngồi xuống cạnh anh, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên tay anh, cảm nhận hơi ấm từ da thịt anh. Cô nhận ra Khánh có vẻ trầm tư hơn bình thường, anh ít nói và ánh mắt đôi khi lơ đãng nhìn vào một khoảng không vô định. Trái tim cô khẽ se lại.
"Anh hôm nay sao vậy?" Linh hỏi, giọng cô dịu dàng, ẩn chứa một chút lo lắng. "Có chuyện gì ở công ty à? Trông anh có vẻ mệt mỏi hơn hôm qua." Cô nhìn thẳng vào mắt Khánh, cố gắng tìm kiếm một sự chia sẻ, một lời giải thích. Linh rất nhạy cảm với những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của Khánh. Dù anh có cố gắng che giấu đến đâu, cô vẫn có thể cảm nhận được những gợn sóng ngầm trong tâm hồn anh. Cô sợ rằng sự im lặng này sẽ lại tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người.
Khánh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự mệt mỏi của cả một ngày dài. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. "Không có gì đâu em, anh hơi mệt một chút. Hôm nay có mấy dự án cần xử lý gấp, lại phải gặp đối tác để bàn về một vài vấn đề quan trọng." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự chán nản. Anh không muốn nói dối Linh, nhưng anh cũng không muốn cô phải lo lắng thêm. Anh không giỏi chia sẻ gánh nặng của mình, anh tin rằng đàn ông nên tự mình gánh vác mọi chuyện. Anh muốn Linh được sống trong sự bình yên, không phải bận tâm đến những áp lực tài chính hay công việc.
Linh nhìn Khánh, lòng cô thoáng buồn. Cô biết anh đang cố gắng để không làm cô lo lắng, nhưng chính sự cố gắng đó lại khiến cô cảm thấy một nỗi chạnh lòng mơ hồ. Cô không cần những lời giải thích chi tiết, cô chỉ cần anh mở lòng hơn một chút, cần anh cho cô thấy rằng cô là một phần trong những lo toan của anh, chứ không phải là một người cần được bảo vệ khỏi tất cả. "Vậy mình đừng viết nữa, để mai đi. Anh nghỉ ngơi đi." Linh nói, giọng cô dịu xuống, ánh mắt đầy sự cảm thông. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Khánh, cử chỉ nhẹ nhàng như muốn xoa dịu những mệt mỏi đang đè nặng lên anh. Cô không muốn ép buộc anh, cô chỉ muốn anh được thư giãn.
Khánh gật đầu, anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi Linh hiểu cho anh. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, siết nhẹ. "Cảm ơn em." Anh nói, giọng anh trầm ấm hơn một chút. Anh biết Linh luôn quan tâm và thấu hiểu anh, nhưng anh lại không biết phải làm sao để đáp lại sự thấu hiểu ấy một cách trọn vẹn. Anh vẫn giữ lấy cuốn sổ tay trên bàn, bàn tay anh lướt nhẹ trên bìa da, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Cuốn sổ tay, vốn dĩ là biểu tượng của tình yêu và những kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại trở thành một lời nhắc nhở về những gánh nặng đang đè nặng lên vai anh.
Họ ngồi bên nhau trong im lặng, chỉ có tiếng nhạc radio khe khẽ và tiếng xe cộ vọng lên từ xa. Khánh cố gắng thư giãn và tập trung vào Linh, nhưng ánh mắt anh vẫn thoáng nét ưu tư. Hình ảnh những bản vẽ nhà cửa, những con số trong bảng giá, và cả vẻ mặt chuyên nghiệp của Anh Khoa vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Anh lo lắng về tương lai, về việc làm sao để có đủ tiền mua nhà, làm sao để xây dựng một tổ ấm vững chắc cho hai người. Nỗi sợ hãi thất bại, sợ không đủ năng lực để bảo vệ và lo lắng cho Linh, cứ thế lớn dần trong lòng anh.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cô cảm nhận được nhịp thở đều đều nhưng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm ẩn trong cơ thể anh. Cô biết anh đang cố gắng che giấu những lo toan, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự xa cách mơ hồ từ anh. Cô sợ rằng những áp lực này sẽ dần kéo anh ra xa cô, khiến anh trở nên ít nói hơn, ít chia sẻ hơn. Nỗi sợ bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, bắt đầu len lỏi trong trái tim cô. Cô nhớ lại câu nói của Bình, người bạn học cũ, "Cậu vẫn vậy, Linh nhỉ?", và tự hỏi liệu cô có đang thay đổi không, hay chính những áp lực cuộc sống đang làm thay đổi mối quan hệ của họ.
Cô khẽ đặt bàn tay mình lên tay Khánh, nhẹ nhàng vuốt ve. Cô không nói gì, chỉ im lặng truyền đi sự quan tâm và tình yêu của mình. Cô hy vọng rằng, dù có bao nhiêu gánh nặng, dù có bao nhiêu lo toan, thì tình yêu của họ vẫn sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, một câu hỏi vẫn cứ quanh quẩn: Liệu cô có đang đòi hỏi quá nhiều, hay Khánh đang tự mình gánh vác quá nhiều? Khoảng trống vô hình mà cô cảm nhận được từ đêm qua, dường như vẫn còn ở đó, âm thầm lớn dần. Cuốn sổ tay tình yêu vẫn nằm im lìm trên bàn, chờ đợi những dòng chữ tiếp theo, nhưng liệu họ có thể lấp đầy nó bằng những kỷ niệm trọn vẹn, hay nó sẽ mãi mãi mang theo một chút vị đắng của những gánh nặng cuộc đời?
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.