Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 27: Bạch Hạc Chiều: Kỷ Niệm Thêm Một Trang
Chiều muộn, ánh nắng vàng óng như rót mật xuống Công viên Bạch Hạc, xuyên qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, vẽ nên những vệt sáng dài trên con đường lát đá phẳng lì. Gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo chút hơi se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu, mơn man trên da thịt, xua đi cái nóng bức còn vương lại của ban ngày. Tiếng chim hót líu lo từ lùm cây bên hồ nước, xen lẫn tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa ở khu vui chơi phía xa, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi đất ẩm nhẹ sau cơn mưa đêm qua hòa quyện với hương hoa lài thoang thoảng từ những bụi cây ven đường, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ.
Khánh và Linh nắm tay nhau, dạo bước chậm rãi trên con đường quen thuộc. Bàn tay Khánh hơi lạnh, nhưng cái siết tay của anh vẫn ấm áp và chắc chắn, truyền cho Linh một cảm giác an toàn. Cô khẽ ngả đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc bình yên mà từ lâu cô hằng mong ước. "Hôm nay trời đẹp quá, anh nhỉ? Cảm giác bình yên thật sự," Linh thì thầm, giọng cô dịu dàng như làn gió nhẹ. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh niềm hạnh phúc, phản chiếu sắc trời trong xanh và những vệt mây trắng lững lờ trôi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành, cố gắng xua đi những ưu tư còn vương vấn từ đêm qua. Cái khoảng trống vô hình mà cô cảm nhận được, dù nhỏ bé, nhưng vẫn đủ để lại một vết hằn nhè nhẹ trong lòng cô, như một nốt trầm bất chợt trong bản nhạc hạnh phúc.
Khánh khẽ gật đầu, siết nhẹ tay cô. "Ừm, đúng là dễ chịu hơn nhiều so với văn phòng." Giọng anh trầm khàn, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những tán cây cổ thụ, rồi dừng lại ở phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng của thành phố vươn mình lên nền trời xanh biếc. Ánh mắt anh thoáng nét xa xăm, một chút mệt mỏi mà Linh đã quá quen thuộc. Dù anh đang ở bên cô, nhưng cô biết, tâm trí anh vẫn còn đâu đó vương vấn với những con số, những dự án đang dang dở, hay những cuộc gọi từ Anh Khoa về việc tìm kiếm một căn nhà. Anh đang cố gắng hết sức để tận hưởng giây phút này, nhưng tấm lưng anh vẫn thẳng tắp, bờ vai vẫn như đang gánh vác một điều gì đó vô hình. Linh tinh ý nhận ra điều đó. Cô biết anh không muốn cô lo lắng, nhưng chính sự che giấu ấy lại tạo nên một vách ngăn mỏng manh giữa họ.
Cô khẽ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt góc cạnh của anh, nơi khóe mắt đã hằn nhẹ vài nếp nhăn. "Anh có vẻ đang suy nghĩ gì đó?" Linh hỏi, giọng cô không chút trách móc, chỉ đầy sự quan tâm và một chút lo lắng. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ những gánh nặng anh đang mang. Bởi vì với Linh, tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là sự sẻ chia, là cùng nhau đối mặt với những khó khăn. Cô không sợ khó khăn, cô chỉ sợ anh tự mình gánh vác tất cả, rồi dần dần, cô sẽ bị loại ra khỏi thế giới của anh. Nỗi sợ bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, lại len lỏi trong trái tim cô, như một sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng.
Khánh giật mình, ánh mắt anh quay về phía Linh, nở một nụ cười nhạt. "Không có gì đâu em. Chỉ là... anh đang nghĩ đến việc làm sao để mua được một căn nhà nhỏ, có một góc ban công thật đẹp để em trồng hoa. Em thích hoa mà, đúng không?" Anh nói, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, một hướng mà anh nghĩ sẽ làm cô vui. Anh không muốn nói về áp lực, không muốn cô phải bận tâm đến những lo toan của người đàn ông. Anh tin rằng, việc anh cố gắng kiếm tiền, tạo dựng một tương lai vững chắc, chính là cách anh thể hiện tình yêu của mình. Anh không giỏi nói những lời hoa mỹ, nhưng anh luôn đặt Linh vào mọi kế hoạch của mình, dù là những kế hoạch thầm lặng nhất. Anh biết Linh yêu anh, và anh cũng yêu cô bằng cả trái tim mình, nhưng anh không biết cách diễn đạt nó theo cái cách mà cô mong đợi. Anh luôn lo sợ mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để bảo vệ cô khỏi mọi bão giông cuộc đời.
Linh nghe Khánh nói, lòng cô ấm áp trở lại. Cô biết anh luôn nghĩ cho cô, luôn cố gắng vì tương lai của hai người. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu. Cô cần sự hiện diện cảm xúc, cần những lời nói sẻ chia, cần cảm thấy mình là một phần trong mọi quyết định, mọi suy tư của anh. Còn anh, lại thể hiện tình yêu bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một nền tảng vật chất vững chắc. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang mình. "Em không cần nhà to, anh à. Em chỉ cần có anh ở đó. Và một chậu hoa nhỏ thôi cũng đủ rồi." Linh nói, giọng cô khẽ rung lên. Cô muốn nói với anh rằng, vật chất không phải là tất cả, rằng cô cần anh ở bên cạnh thực sự, chứ không phải một người đàn ông mải miết chạy theo những gánh nặng vô hình. Nhưng những lời đó cứ mắc nghẹn ở cổ họng, cô không muốn tạo thêm áp lực cho anh.
Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá, hòa cùng nhịp đập của thiên nhiên. Hoàng hôn bắt đầu buông, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những đám mây cuối trời. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút hơi sương mỏng manh. Họ tìm một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi có thể nhìn rõ mặt hồ nước xanh biếc đang lấp lánh ánh chiều tà. Nơi đây yên tĩnh hơn, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ. Linh nhẹ nhàng ngồi xuống, Khánh cũng ngồi cạnh cô, tựa lưng vào thành ghế. Anh vòng tay qua vai cô, kéo cô sát vào lòng, như muốn bù đắp cho những khoảng trống cảm xúc mà anh vừa tạo ra.
Linh khẽ mỉm cười, đưa tay vào túi xách, lấy ra cuốn sổ tay ghi chép chung. Bìa da màu nâu đã hơi sờn, nhưng vẫn giữ được vẻ cổ điển, tinh tế. Cô mân mê cuốn sổ một lúc, rồi ngẩng đầu lên nhìn Khánh, đôi mắt long lanh niềm vui. "Chúng mình ghi lại buổi chiều hôm nay nhé? Một kỷ niệm nữa ở Bạch Hạc." Giọng cô reo lên, tràn đầy sự lãng mạn và háo hức. Với Linh, mỗi kỷ niệm được ghi lại trong cuốn sổ này đều là những viên ngọc quý, cô muốn trân trọng từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, để sau này có thể cùng anh lật giở, cùng nhau ôn lại những ngọt ngào đã qua. Đó là cách cô vun đắp tình yêu, cách cô lưu giữ những dấu ấn của cuộc đời mình.
Khánh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hơn, không còn vương vấn nét ưu tư như lúc nãy. Anh gật đầu đồng ý. "Được thôi, em viết trước đi." Anh nói, giọng anh trầm ấm. Anh thích nhìn Linh say sưa làm những điều cô yêu thích, thích nhìn nụ cười rạng rỡ của cô khi cô chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Anh biết cô là một tâm hồn nhạy cảm và bay bổng, và anh muốn bảo vệ sự thuần khiết đó. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mại của cô, hương thơm dịu nhẹ từ tóc cô khiến anh cảm thấy bình yên hơn rất nhiều.
Linh mở cuốn sổ, lật đến một trang trống. Cô cẩn thận nắn nót từng dòng chữ. Ngòi bút lướt nhẹ trên mặt giấy mịn màng, để lại những nét mực đen nhánh. Cô miêu tả vẻ đẹp của công viên vào buổi chiều tà, ánh nắng hoàng hôn như một bức tranh tuyệt mỹ, và đặc biệt là cảm xúc của cô khi ở bên Khánh. "Anh biết không, mỗi khi ở đây với anh, em cảm thấy mọi lo toan đều tan biến hết." Cô đọc thầm những dòng chữ mình vừa viết, rồi ngẩng lên nhìn Khánh, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc. "Em ước gì thời gian có thể ngừng lại ngay lúc này, chỉ có em và anh, và khung cảnh bình yên này thôi." Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy.
Khánh khẽ "ừm" một tiếng, ánh mắt anh lại vô thức lướt về phía xa, nơi những ánh đèn đường bắt đầu le lói, báo hiệu một đêm nữa sắp bắt đầu. Tâm trí anh lại bắt đầu nhảy số, nghĩ về cuộc họp ngày mai, về những con số trong bảng báo giá mà Anh Khoa vừa gửi, về những dự án đang chờ anh giải quyết. Anh cố gắng kéo mình về thực tại, cố gắng tập trung vào Linh, vào hơi ấm từ cơ thể cô, vào mùi hương dịu nhẹ của cô. Anh biết mình đang lơ đãng, nhưng anh không thể ngăn những suy nghĩ đó tràn vào tâm trí mình. Áp lực vô hình từ công việc, từ trách nhiệm của một người đàn ông, cứ như một tấm lưới vô hình, siết chặt lấy anh, không cho anh hoàn toàn tự do. Bàn tay anh khẽ chạm vào túi quần, nơi chiếc điện thoại đang nằm im lìm, như một phản xạ vô thức.
Linh đang mải mê viết, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trong nhịp thở của Khánh, cảm nhận được sự cứng nhắc thoáng qua trên bờ vai anh. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh không hoàn toàn hướng về mình, mà đang lơ đãng nhìn về phía xa xăm. Nụ cười trên môi cô khẽ tắt, thay vào đó là một nét ưu tư mơ hồ. "Anh đang nghĩ gì vậy?" Linh hỏi, giọng cô nhỏ hơn một chút, mang theo một chút mong manh, một chút tổn thương mà chính cô cũng không muốn thừa nhận. Cô không cần những lời giải thích hoa mỹ, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Cô sợ rằng, một ngày nào đó, anh sẽ hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng anh, và cô sẽ chỉ còn là một người đứng bên lề, nhìn anh từ xa, không thể chạm tới. Nỗi sợ bị bỏ rơi, không được thấu hiểu, lại trỗi dậy, kéo theo một nỗi buồn không tên.
Khánh giật mình lần nữa, nhận ra sự lơ đãng của mình. Anh vội vàng quay lại nhìn Linh, đôi mắt anh đầy vẻ hối lỗi. "Anh xin lỗi, anh... anh chỉ đang nghĩ vẩn vơ thôi." Anh cố gắng trấn an cô, nhưng giọng anh vẫn còn một chút ngập ngừng. Anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, cố gắng xua đi nét buồn trên khuôn mặt thanh tú của cô. "Em viết gì đó? Đọc anh nghe đi." Anh muốn bù đắp, muốn kéo cô trở lại những khoảnh khắc ngọt ngào. Anh biết mình không giỏi thể hiện cảm xúc, nhưng anh thực sự yêu cô, thực sự muốn cô hạnh phúc. Nhưng làm sao để cô hiểu được điều đó, khi những gánh nặng cuộc đời cứ đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể toàn tâm toàn ý dành cho cô từng giây từng phút?
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười buồn man mác lại hiện lên trên môi. Cô biết anh đang cố gắng, nhưng sự cố gắng đó lại càng khiến cô cảm thấy một khoảng cách vô hình. Cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng trao cuốn sổ và cây bút cho Khánh. "Đến lượt anh đó." Cô nói, giọng cô dịu xuống, nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn anh đầy dò hỏi, như muốn tìm kiếm một lời khẳng định, một sự hiện diện trọn vẹn từ anh. Cô muốn xem anh sẽ viết gì, sẽ thể hiện tình yêu của mình theo cách nào. Đó là một phép thử nhỏ, một tia hy vọng mong manh rằng anh sẽ mở lòng hơn, sẽ cho cô thấy rằng cô là một phần không thể thiếu trong mọi suy nghĩ của anh.
Khánh nhận lấy cuốn sổ và cây bút, có chút bối rối. Anh nhìn những dòng chữ mềm mại, bay bổng của Linh, miêu tả cảm xúc, lãng mạn. Anh biết mình không thể viết được như vậy. Anh là một người đàn ông của hành động, của sự thực tế, không giỏi dùng từ ngữ để diễn tả những điều sâu sắc trong lòng. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và chút áp lực vô hình. Anh nhìn xuống trang giấy trắng, rồi lại ngẩng lên nhìn Linh, đôi mắt cô vẫn đang nhìn anh đầy chờ đợi. Anh cảm thấy một áp lực nhẹ, nhưng đồng thời, cũng là một mong muốn mãnh liệt muốn cho cô thấy tình yêu của mình, theo cách của anh.
Anh bắt đầu viết, những nét chữ của anh không mềm mại như Linh, mà dứt khoát, mạnh mẽ, đôi khi có chút vụng về. Anh không viết về những cảm xúc bay bổng, mà viết về những điều giản dị, chân thành nhất mà anh cảm nhận được. Anh miêu tả không gian yên bình của công viên, ánh hoàng hôn rực rỡ, và trên hết, là cảm giác bình yên mà anh có được khi ở bên cô. Anh không hoa mỹ, anh chỉ viết rằng: "Ngồi cạnh em, ngắm hoàng hôn, nghe tiếng chim hót, mọi thứ dường như chậm lại. Anh thấy bình yên." Chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng đó là tất cả những gì anh muốn nói, tất cả những gì anh cảm nhận được trong khoảnh khắc đó. Đó là lời khẳng định về sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh, là cách anh thừa nhận rằng cô là bến đỗ bình yên của anh giữa bộn bề cuộc sống.
Linh nhận lại cuốn sổ từ tay Khánh, cô đọc những dòng chữ anh vừa viết. Ban đầu, cô có chút hụt hẫng, vì nó không lãng mạn, không bay bổng như những gì cô thường tưởng tượng. Nhưng rồi, khi đọc đi đọc lại từng từ, cô lại thấy một sự chân thành đến lạ. "Ngồi cạnh em... Anh thấy bình yên." Câu nói ấy, giản dị nhưng lại chạm đến trái tim cô. Cô biết Khánh là người ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời. Và đây, chính là cách anh bày tỏ tình yêu, bày tỏ sự tin tưởng và bình yên mà cô mang lại cho anh. Lòng cô ấm áp trở lại, nét buồn tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ. "Anh không giỏi văn như em." Khánh nói, giọng anh có chút ngượng nghịu, đôi mắt anh nhìn cô đầy dò hỏi, như muốn biết cô có hài lòng không.
Linh khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô càng tươi tắn hơn. Cô đưa tay vuốt nhẹ những dòng chữ của anh. "Nhưng nó thật lòng. Chỉ cần thế thôi, anh à." Cô nói, giọng cô đầy sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô nhận ra rằng, cô không thể ép buộc anh phải yêu theo cách của cô, mà cô cần học cách thấu hiểu và trân trọng cách anh yêu. Đó là một bài học mà cô đang dần học được. Khánh thở phào nhẹ nhõm. Anh đưa tay ôm Linh vào lòng, siết chặt cô như thể muốn giữ cô mãi mãi ở bên mình. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà hương thơm quen thuộc. "Anh chỉ muốn em luôn hạnh phúc thế này." Anh thì thầm, giọng anh trầm ấm, chất chứa bao nhiêu là yêu thương và lo lắng.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, nghe nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim anh. Cô khẽ nắm lấy bàn tay anh, đan những ngón tay mình vào những ngón tay anh, cảm nhận sự chai sạn từ công việc của anh. "Em chỉ cần anh ở đây thôi." Cô nói, giọng cô nhỏ như một làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình. Câu nói ấy, là tất cả những gì cô muốn anh hiểu. Cô không cần anh phải hoàn hảo, không cần anh phải giàu sang phú quý, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Họ ngồi bên nhau trong im lặng, hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường, đèn xe bắt đầu thắp sáng cả công viên và thành phố phía xa, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Cuốn sổ tay tình yêu vẫn nằm im lìm trên đùi Linh, những dòng chữ của cô và của Khánh nằm cạnh nhau, giản dị nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Đó là một kỷ niệm mới đã được khắc ghi, một dấu ấn nữa trên hành trình tình yêu của họ. Nhưng trong sâu thẳm trái tim Linh, dù cô đang hạnh phúc, vẫn có một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi. Liệu những dòng chữ giản dị của Khánh, những nụ hôn, những cái ôm có đủ mạnh mẽ để chống lại những áp lực vô hình đang ngày càng lớn dần trong tâm trí anh? Và liệu cô có thể tiếp tục chấp nhận "khoảng trống vô hình" ấy, hay một ngày nào đó, nó sẽ trở thành một vực thẳm không thể lấp đầy? Cuốn sổ tay vẫn còn rất nhiều trang trống, chờ đợi những dòng chữ tiếp theo, nhưng liệu những dòng chữ ấy có còn vẹn nguyên sự bình yên, hay sẽ bắt đầu mang theo những gánh nặng của cuộc đời?
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.