Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 28: Bình Yên Trong Bữa Tối Ấm Áp

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống phủ lên thành phố một tấm áo choàng nhung huyền ảo, nhưng trong lòng Linh, những dư âm của buổi chiều bên Khánh vẫn còn vương vấn. Cô trở về căn hộ của mình, mang theo cuốn sổ tay tình yêu, những dòng chữ của cô và của Khánh nằm cạnh nhau, giản dị nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Hơi ấm từ cái ôm của anh vẫn còn đọng lại, nhưng nỗi lo lắng mơ hồ từ cuối buổi chiều cũng lẩn khuất đâu đó, như một bóng mây nhẹ trôi qua bầu trời tâm trí cô. Liệu những dòng chữ giản dị của Khánh, những nụ hôn, những cái ôm có đủ mạnh mẽ để chống lại những áp lực vô hình đang ngày càng lớn dần trong tâm trí anh? Và liệu cô có thể tiếp tục chấp nhận "khoảng trống vô hình" ấy, hay một ngày nào đó, nó sẽ trở thành một vực thẳm không thể lấp đầy? Cuốn sổ tay vẫn còn rất nhiều trang trống, chờ đợi những dòng chữ tiếp theo, nhưng liệu những dòng chữ ấy có còn vẹn nguyên sự bình yên, hay sẽ bắt đầu mang theo những gánh nặng của cuộc đời?

Linh đặt cuốn sổ cẩn thận lên bàn cà phê, rồi bước ra ban công nhỏ. Tiết trời chiều tối mát mẻ, cơn gió nhẹ luồn qua những tán lá của mấy chậu cây cảnh mà cô tỉ mẩn chăm sóc, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa leo bên cạnh. Phía xa, tiếng xe cộ vẫn ồn ào, vọng lên như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của thành phố, nhưng ở đây, trong không gian riêng của cô, mọi thứ dường như chậm lại, yên bình đến lạ. Linh đưa tay tưới nhẹ những giọt nước mát lành lên từng lá cây, từng nụ hoa, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ. Cô yêu cái cảm giác được chạm vào đất, vào lá, yêu cái cách mà mỗi mầm non vươn lên, tựa như hy vọng không ngừng. Trong lúc cô đang đắm mình vào thế giới xanh mát của riêng mình, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên khe khẽ. Một số lạ. Cô thoáng do dự, nhưng rồi cũng nhấc máy.

“Chào Linh, tôi là Huy. Chúng ta đã từng gặp ở triển lãm 'Dòng Chảy Cảm Xúc' vài tháng trước. Tôi có một dự án mới rất thú vị, và tôi nghĩ em sẽ là mảnh ghép hoàn hảo.” Giọng nói đầu dây bên kia trầm ấm, có một chất nghệ sĩ rất riêng, mang theo chút lãng tử và đầy tự tin. Linh hơi sững sờ. Triển lãm "Dòng Chảy Cảm Xúc" là một sự kiện mà cô rất tâm đắc, nơi cô đã trình bày một số tác phẩm thiết kế đồ họa mang đậm dấu ấn cá nhân. Cô nhớ mang máng đã từng trao đổi danh thiếp với một vài người, nhưng không nghĩ rằng sẽ có hồi âm nhanh đến vậy.

“Ồ, Huy... rất vui được nghe tin từ anh,” Linh đáp, giọng cô vẫn còn chút ngạc nhiên. “Dự án như thế nào ạ?”

Huy không ngần ngại, anh ấy bắt đầu phác thảo ý tưởng của mình một cách đầy nhiệt huyết. Đó là một dự án thiết kế không gian nghệ thuật cho một quán cà phê mới theo phong cách tối giản, kết hợp giữa yếu tố truyền thống và hiện đại, đòi hỏi sự tinh tế và khả năng kể chuyện qua hình ảnh. Anh ấy đặc biệt ấn tượng với cách Linh sử dụng màu sắc và bố cục để truyền tải cảm xúc trong các tác phẩm ở triển lãm. Linh lắng nghe, đôi mắt cô sáng lên rạng rỡ. Đã lâu rồi cô không có một cơ hội nào thực sự thử thách bản thân mình trong lĩnh vực nghệ thuật mà cô đam mê. Những công việc hiện tại của cô tuy ổn định nhưng lại thiếu đi sự đột phá, thiếu đi cái “chất” mà cô hằng khao khát. Huy nói thêm rằng anh ấy muốn tạo ra một không gian không chỉ đẹp về mặt thẩm mỹ mà còn phải có chiều sâu, phải chạm được đến tâm hồn của những người ghé thăm. Anh ấy cần một người cộng sự có khả năng biến những ý tưởng trừu tượng thành những hình ảnh cụ thể, có thể gợi cảm hứng và tạo ra một trải nghiệm độc đáo. "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất," Huy kết luận, giọng anh vang lên đầy thuyết phục.

Linh cảm thấy một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng. Đây chính là điều cô tìm kiếm bấy lâu nay. Một cơ hội để thoát ra khỏi vùng an toàn, để thử sức mình, để lại được sống với cái “tôi” nghệ sĩ đang bị chôn vùi dưới lớp vỏ bận rộn thường ngày. Cô hào hứng ghi lại những thông tin chi tiết về dự án, về thời gian và địa điểm hẹn gặp để trao đổi thêm. Tuy nhiên, giữa những cảm xúc hưng phấn ấy, một suy nghĩ chợt lướt qua tâm trí cô, như một bóng chim lướt qua bầu trời. Khánh. Liệu cô có đủ thời gian và năng lượng cho dự án này không, nhất là khi Khánh cũng đang bận rộn với những áp lực công việc và gia đình của anh? Cô biết anh đang rất cố gắng để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, và cô không muốn bất kỳ điều gì làm anh thêm gánh nặng. Nhưng rồi, sự hấp dẫn của nghệ thuật, của một cơ hội để phát triển bản thân lại quá lớn, khiến cô gạt đi những băn khoăn ấy, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Cô quyết định sẽ nói chuyện với Khánh về điều này, hy vọng anh sẽ hiểu và ủng hộ cô.

Vừa lúc đó, tiếng lạch cạch của chìa khóa xoay trong ổ cửa vang lên. Cửa mở, và Khánh bước vào. Dáng người anh cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc bộ áo sơ mi công sở quen thuộc, nhưng có vẻ anh đã nới lỏng cà vạt. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính của anh hôm nay có vẻ bớt đi sự mệt mỏi thường trực, thay vào đó là một nụ cười nhẹ, như vừa trút được gánh nặng công việc. Đôi mắt sâu của anh lướt qua ban công, bắt gặp Linh đang đứng đó, tay vẫn cầm điện thoại. Anh nhẹ nhàng đặt mấy túi đồ ăn xuống sàn bếp, chúng là những nguyên liệu tươi rói mà anh đã ghé chợ mua trên đường về. Mùi rau củ tươi, mùi thịt cá thoang thoảng lan ra, hòa quyện với mùi hoa nhài dịu nhẹ trong không khí. “Anh về rồi,” Khánh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự bình yên khi được trở về nhà. Anh nhìn Linh, ánh mắt anh dò hỏi, như muốn biết cô đang nói chuyện với ai mà có vẻ hào hứng đến vậy. Linh gác máy, nụ cười vẫn còn vương trên môi. “Em cũng vừa xong việc. Anh mua nhiều đồ vậy sao?” Cô bước vào bếp, giúp anh dỡ đồ. Bầu không khí trong căn hộ của Linh lúc này ấm cúng và đầy sức sống, hứa hẹn một buổi tối an lành bên nhau.

***

Trong căn bếp nhỏ nhưng sạch sẽ và đầy đủ tiện nghi của Linh, những âm thanh quen thuộc của một bữa ăn tối đang dần thành hình. Tiếng nước chảy róc rách khi rửa rau, tiếng dao thớt lạch cạch đều đặn, và tiếng dầu xèo xèo vui tai trên chảo nóng. Khánh, dù vụng về hơn Linh trong việc bếp núc, vẫn cố gắng hết sức để giúp đỡ. Anh mặc tạp dề, trông có vẻ hơi lúng túng nhưng vẫn rất đáng yêu. Anh tỉ mẩn rửa từng cọng rau xà lách, rồi thái thịt một cách chậm rãi, cẩn trọng. Những lát thịt không đều nhau lắm, có miếng to miếng nhỏ, khiến Linh không khỏi bật cười khúc khích. “Anh cứ để em làm cho. Anh rửa rau là được rồi,” Linh nói, giọng cô dịu dàng, nhưng ánh mắt lấp lánh sự vui vẻ. Cô không muốn anh cảm thấy áp lực, mà chỉ muốn anh được thư giãn khi ở bên cô.

Khánh khẽ gật đầu, khuôn mặt anh giãn ra một chút. Anh không giỏi bếp núc, anh biết điều đó. Những công việc hàng ngày của anh gắn liền với những con số khô khan, những bản vẽ kỹ thuật chính xác đến từng milimet, chứ không phải là sự ngẫu hứng và uyển chuyển của việc nấu ăn. Tuy nhiên, anh thích cảm giác được cùng Linh làm một điều gì đó, dù là nhỏ bé. Nó tạo nên sự kết nối, sự sẻ chia mà anh đôi khi không biết cách diễn đạt bằng lời. Trong lúc Linh thoăn thoắt nêm nếm gia vị, mùi hành tỏi phi thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp, kích thích mọi giác quan. Mùi rau củ tươi, mùi món ăn đang được chế biến hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, đúng chất gia đình. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ bếp càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn cho khung cảnh.

Linh đưa cho Khánh chiếc Cốc sứ đôi hình mèo của họ, một chiếc màu xanh và một chiếc màu hồng. “Anh uống nước đi, chắc anh mệt rồi.” Khánh đón lấy cốc, ngón tay anh chạm nhẹ vào ngón tay cô, một cái chạm thoáng qua nhưng đủ để truyền đi một dòng điện ấm áp. Anh uống một ngụm nước mát, cảm thấy sự căng thẳng ban ngày dần tan biến. Anh quay sang nhìn Linh, cô đang say sưa với công việc của mình, mái tóc dài mềm mại buộc nửa đầu, vài sợi tóc con xõa xuống vương trên trán. Nụ cười nhẹ trên môi cô khiến anh thấy lòng mình bình yên đến lạ. “Hôm nay ở công ty có gì vui không em?” Khánh hỏi, muốn khơi gợi câu chuyện.

Linh quay lại, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ hào hứng. “Anh biết không, hôm nay em nhận được một cuộc gọi từ một người tên Huy, anh ấy mời em tham gia một dự án thiết kế nghệ thuật mới... Em thấy rất hứng thú!” Cô kể cho anh nghe về cuộc gọi, về Huy và về ý tưởng độc đáo của dự án. Cô nói về khao khát được phát triển bản thân, được làm một điều gì đó ý nghĩa trong lĩnh vực nghệ thuật mà cô đam mê. Giọng cô đầy sự sôi nổi và nhiệt huyết, khác hẳn với sự trầm lắng thường ngày.

Khánh lắng nghe. Anh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh thoáng xa xăm. Anh vẫn đang chăm chú thái rau, những nhát dao vẫn đều đặn, nhưng tâm trí anh dường như đang trôi nổi ở một nơi nào đó khác. Anh không phải không quan tâm, nhưng trong đầu anh, những con số, những dự án đang dở dang, những áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình lại len lỏi vào. Anh nhớ đến cuộc hẹn với Anh Khoa, nhớ đến giá nhà đất đang leo thang, nhớ đến những khoản đầu tư cần phải tính toán kỹ lưỡng. Anh muốn ủng hộ Linh, thật sự muốn thấy cô hạnh phúc với đam mê của mình, nhưng đồng thời, một phần lý trí của anh lại đang phân tích về thời gian, về tiền bạc, về những rủi ro có thể có. Anh không muốn nói ra những suy nghĩ đó, sợ sẽ làm tắt đi ngọn lửa trong mắt cô.

“Vậy à? Nghe có vẻ hay đấy,” Khánh nói, giọng anh có chút ngập ngừng. “Nếu em thích thì cứ làm thôi. Anh ủng hộ em.” Anh cố gắng che giấu sự lơ đãng, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời nói. Anh biết Linh nhạy cảm, anh không muốn cô cảm thấy anh không chú ý đến những câu chuyện của cô. Nhưng Linh, với sự tinh tế của mình, vẫn cảm nhận được một điều gì đó khác lạ. Cô quan sát Khánh. Ánh mắt anh không hoàn toàn tập trung vào cô, có một sự mơ hồ, một sự phân tâm rất nhỏ mà cô không thể gọi tên. Nó không phải là sự vô tâm, mà là một gánh nặng vô hình nào đó đang đè nặng lên anh, khiến anh không thể hoàn toàn ở đây, với cô, trong khoảnh khắc này.

“Anh có nghĩ là em nên thử không?” Linh hỏi lại, giọng cô có chút dò xét, như muốn xác nhận lại sự ủng hộ của anh, hay có lẽ, muốn anh chia sẻ thêm một điều gì đó sâu sắc hơn. Cô cần anh ở đây, thực sự ở đây, cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Khánh đặt con dao xuống thớt, quay sang nhìn Linh. Anh đặt tay lên eo cô, khẽ kéo cô lại gần hơn. “Tất nhiên rồi. Nếu đó là điều em muốn, là đam mê của em, thì em cứ làm. Anh tin em sẽ làm tốt.” Lần này, ánh mắt anh tập trung hơn, chân thành hơn. Anh hôn nhẹ lên trán cô, một cử chỉ âu yếm mà anh thường dùng để xoa dịu những lo lắng của cô, hoặc của chính anh. “Đừng lo lắng gì cả. Cứ làm những gì em muốn.”

Linh cảm thấy hơi ấm từ bàn tay anh, cảm nhận được cái hôn nhẹ nhàng. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh một lát, hít hà mùi hương quen thuộc của anh, mùi của nắng, của công việc, của sự cố gắng. Cô biết anh đang cố gắng. Cô biết anh yêu cô theo cách của anh, bằng hành động, bằng sự ủng hộ thầm lặng. Nhưng cô cũng không thể gạt bỏ hoàn toàn cái cảm giác rằng có một điều gì đó anh đang giấu, một điều gì đó đang khiến anh suy tư mà không chia sẻ cùng cô. Có lẽ, đó là bản chất của anh, một người đàn ông trầm tính, ít nói, gánh vác mọi thứ một mình. Cô thở dài nhẹ. Bữa ăn tối vẫn tiếp tục được chuẩn bị trong không khí ấm áp, với tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng làm nền. Dù có những khoảng lặng, có những suy tư không nói thành lời, nhưng sự hiện diện của họ bên nhau vẫn là một niềm an ủi lớn lao. Mùi thức ăn thơm lừng, tiếng lạch cạch của dụng cụ bếp, và những cái chạm nhẹ nhàng vẫn là sợi dây kết nối họ trong khoảnh khắc này.

***

Bữa tối kết thúc trong không khí ấm áp và đầy đủ hương vị. Món ăn tuy giản dị nhưng được nấu bằng cả tấm lòng, tạo nên một sự ngon miệng khó tả. Họ cùng nhau dọn dẹp, rồi ngồi lại bên nhau trên chiếc sofa êm ái trong phòng khách. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống, làm căn phòng trở nên lung linh và huyền ảo. Tiếng nhạc jazz vẫn nhỏ nhẹ, như một dòng suối chảy qua không gian, vỗ về tâm hồn. Mùi thức ăn thơm lừng còn vương lại, hòa quyện với mùi hương nến thơm nhẹ nhàng mà Linh vừa thắp, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và bình yên. Khánh ôm Linh vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, từ nhịp đập đều đặn của trái tim cô. Anh vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà mùi hương hoa nhài thoang thoảng mà cô yêu thích. Đó là khoảnh khắc mà anh cảm thấy mình được là chính mình nhất, không áp lực, không gánh nặng, chỉ có sự bình yên.

Linh khẽ cựa mình, dựa sát vào anh hơn. Cô đưa tay lấy Cuốn sổ tay ghi chép chung từ trên bàn. Những trang giấy trắng tinh khôi, chờ đợi những dòng chữ mới. Cô mỉm cười, nhớ lại buổi chiều ở công viên Bạch Hạc, nhớ lại những dòng chữ mộc mạc của Khánh. “Hôm nay đúng là một buổi tối tuyệt vời. Em chỉ cần thế này thôi,” Linh nói, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy sự mãn nguyện. Cô cầm bút, bắt đầu ghi lại những cảm xúc của mình. Cô viết về niềm vui khi được cùng Khánh vào bếp, về sự vụng về đáng yêu của anh khi thái rau, về mùi hương ấm cúng của thức ăn lan tỏa khắp căn phòng. Cô viết về cảm giác bình yên mà anh mang lại, về sự hiện diện của anh bên cạnh, dù đôi lúc có chút lơ đãng. Cô không quên nhắc đến cuộc gọi từ Huy, về cơ hội mới đầy hứa hẹn, và về sự ủng hộ của Khánh. Cô kết thúc bằng một câu: "Được ở bên anh, cùng anh nấu ăn, cùng anh sẻ chia những điều nhỏ nhặt... đó là hạnh phúc."

Khánh đọc những dòng Linh vừa viết, nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh biết, cô gái nhỏ của anh không cần điều gì quá xa hoa. Cô chỉ cần những khoảnh khắc giản dị như thế này, cần sự hiện diện của anh. Nhưng rồi, khi nhận lấy chiếc bút từ tay Linh, một làn sóng suy tư lại lướt qua tâm trí anh. Anh nhìn vào những dòng chữ của cô, rồi nhìn ra khoảng không vô định qua khung cửa sổ. Thành phố về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng đằng sau sự lộng lẫy ấy là biết bao nhiêu áp lực, bao nhiêu sự cạnh tranh khốc liệt. Anh nhớ lại lời của Anh Khoa về dự án nhà đất, nhớ đến những con số cần phải xoay sở. Anh muốn bảo vệ sự bình yên này, muốn cho Linh một cuộc sống đủ đầy, không phải lo toan. Nhưng để làm được điều đó, anh phải đánh đổi bằng chính những khoảnh khắc bình yên mà anh đang có.

Anh hạ bút xuống, những nét chữ của anh vẫn dứt khoát và có phần cứng nhắc. Anh không viết về những điều lãng mạn hay những lời hứa hẹn xa vời. Anh viết về cảm giác của mình, về sự bình yên khi được ở bên cô, nhưng không thể che giấu hoàn toàn những gánh nặng đang đè nặng lên vai. Anh viết: “Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không? Anh chỉ muốn giữ mãi những khoảnh khắc như thế này cho em, Linh ạ. Anh sẽ cố gắng.” Chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng trong đó chứa đựng cả một nỗi lo lắng thầm kín, một sự giằng xé nội tâm mà anh không biết phải nói ra thế nào. Anh muốn cho cô thấy sự chân thành, nhưng cũng muốn giữ lại những gánh nặng của riêng mình, sợ rằng cô sẽ lo lắng. Anh không muốn cô phải bận tâm đến những áp lực tài chính hay công việc mà anh đang đối mặt.

Linh nhận lại cuốn sổ từ tay Khánh. Cô đọc những dòng chữ anh vừa viết. Trái tim cô khẽ thắt lại. “Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không?” Câu hỏi ấy, tuy không trực tiếp nói lên nỗi sợ hãi hay áp lực nào, nhưng lại ẩn chứa một sự ưu tư sâu sắc. Nó là tiếng lòng của một người đàn ông đang gánh vác quá nhiều, đang chiến đấu với những bóng ma vô hình mà không muốn người yêu phải bận tâm. Cô ngẩng đầu lên nhìn Khánh. Đôi mắt anh vẫn sâu thăm thẳm, nhưng có một chút gì đó mệt mỏi, một sự xa xăm mà cô đã từng cảm nhận được khi anh lơ đãng trong bếp. Cô biết, anh đang lo lắng. Cô biết anh đang cố gắng vì cô. Nhưng cô cũng cảm thấy một khoảng trống nhỏ đang hình thành giữa hai người, một khoảng trống của những điều không nói ra, của những gánh nặng mà anh tự mình gánh chịu.

“Anh đang lo lắng điều gì?” Linh không nói thành lời, nhưng ánh mắt cô, sự im lặng của cô đã thay lời muốn nói. Cô nhìn anh với một ánh mắt thăm dò, đầy yêu thương và cả một chút buồn bã mơ hồ. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ, muốn anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây.

Khánh không đáp. Anh chỉ siết nhẹ vòng tay ôm cô. Anh hiểu ánh mắt của cô, hiểu câu hỏi không lời ấy. Anh muốn nói, muốn chia sẻ mọi thứ với cô, nhưng những từ ngữ cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh không muốn cô phải lo lắng, không muốn cô phải chịu đựng những áp lực cùng anh. Anh nghĩ, gánh vác mọi thứ một mình là cách anh bảo vệ cô, là cách anh thể hiện tình yêu của mình. Anh chỉ muốn cô được hạnh phúc, được bình yên như những khoảnh khắc này.

Họ ngồi bên nhau trong im lặng, giữa căn phòng ấm áp và tiếng nhạc jazz dịu dàng. Cuốn sổ tay tình yêu vẫn nằm im lìm trên đùi Linh, những dòng chữ của họ nằm cạnh nhau, giản dị nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Đó là một kỷ niệm mới đã được khắc ghi, một dấu ấn nữa trên hành trình tình yêu của họ. Nhưng trong sâu thẳm trái tim Linh, nỗi lo lắng mơ hồ từ buổi chiều lại dâng lên mạnh mẽ hơn. Sự xuất hiện của Huy và dự án mới, dù mang lại niềm hứng khởi, nhưng cũng như một thước đo vô hình cho thấy cách cô được lắng nghe và thấu hiểu. Liệu sự im lặng của Khánh, những suy tư không nói thành lời của anh, có phải là khởi đầu cho một khoảng cách lớn hơn? Cuốn sổ tay vẫn còn rất nhiều trang trống, nhưng liệu những dòng chữ tiếp theo có còn đơn thuần là những kỷ niệm ngọt ngào, hay sẽ bắt đầu mang theo những gánh nặng của cuộc đời, của những điều không nói thành lời, và của những giới hạn mà tình yêu phải đối mặt?

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free