Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 292: Những Lời Trả Lời Lạc Nhịp

Tiếng mưa rơi lách tách ngoài khung cửa kính, hòa cùng bản jazz cũ kỹ đang vang lên khẽ khàng từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian tưởng chừng ấm cúng nhưng lại tràn ngập những khoảng trống vô hình. Linh vẫn ngồi đó, chiếc cốc sứ đôi hình mèo trong tay đã nguội lạnh tự bao giờ, như chính trái tim cô lúc này. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải giọt nước mắt của sự gào thét hay bi lụy, mà là của sự bất lực và nỗi đau không thể gọi tên. Khánh đã đi vào thế giới riêng của anh, một thế giới mà tiếng gõ phím lạnh lẽo trên ban công đã vẽ nên một bức tường cao ngất, ngăn cách anh với cô.

Cô nhìn bóng lưng gầy gò của anh in trên tấm kính, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt góc cạnh, khiến anh trông càng xa vời vợi. Anh vẫn ở đó, ngay trong căn hộ này, nhưng tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi nào đó rất xa, nơi mà cô không thể chạm tới. Sự im lặng của anh, lời từ chối không nói thành lời, đã đập tan hy vọng cuối cùng của cô về một cuộc trò chuyện chân thành. Linh biết, cô không thể cứ mãi cố gắng một mình. Nỗi cô đơn tột độ này, cảm giác bị bỏ rơi ngay trong chính tổ ấm của mình, đã đẩy cô đến một bờ vực mà ở đó, cô phải tự tìm lối thoát cho riêng mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và định hướng từ bên ngoài, từ những người bạn thân thiết như Trâm, hoặc từ niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ quên bấy lâu nay. Khánh tiếp tục thu mình, chứng tỏ anh đang dần chạm đến giới hạn chịu đựng, và có lẽ, anh sẽ không thể cứu vãn mối quan hệ này. Cảm giác cô đơn tột độ này, nỗi đau này, sẽ là động lực để cô đưa ra câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" trong một ngày không xa.

Linh vuốt ve chiếc cốc sứ, cảm giác lạnh lẽo xuyên qua lòng bàn tay, thấm vào từng mạch máu. Cô thở dài nặng nề, một tiếng thở dài như trút đi một phần hy vọng cuối cùng. Cô đứng dậy, bước chân nhẹ tênh, đi ra ban công. Tiếng mưa vẫn rì rào, gõ nhịp đều đặn trên mái hiên, trên những tán cây xanh mướt. Thành phố về đêm vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng tất cả đều trở nên mờ ảo qua màn mưa mỏng, như chính tương lai của cô lúc này. Linh cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc đến lạ, giữa một thế giới rộng lớn và một mối quan hệ đang dần trở nên xa lạ. Cô không khóc, vì nước mắt dường như đã cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và buốt giá. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất trời sau cơn mưa, một mùi hương trong lành nhưng cũng đầy u hoài. Có lẽ, cô cần phải tự cứu lấy mình, trước khi hoàn toàn chìm sâu vào hố đen của sự tuyệt vọng.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua khe rèm, chiếu rọi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Một buổi sáng bình yên đến lạ, nhưng trong lòng Linh, sự bình yên ấy chỉ càng làm nổi bật thêm những vết rạn nứt đang âm thầm lan rộng. Cô thức dậy sớm hơn Khánh, tiếng máy pha cà phê rì rào như một bản nhạc nền quen thuộc trong căn bếp nhỏ. Mùi cà phê thơm nồng quyện lẫn mùi bánh mì nướng giòn tan, Linh cẩn thận bày biện bữa sáng lên bàn ăn, từng chiếc đĩa, từng chiếc cốc sứ đôi hình mèo được đặt ngay ngắn. Cô vẫn giữ một tia hy vọng nhỏ nhoi, rằng buổi sáng có thể là thời điểm Khánh bớt mệt mỏi và dễ chia sẻ hơn.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Linh nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ. Khánh vẫn đang say ngủ, khuôn mặt anh gầy sút đi trông thấy, những nếp nhăn mệt mỏi hằn rõ nơi khóe mắt. Cô khẽ chạm vào vai anh, giọng nói dịu dàng như sợ làm vỡ tan giấc ngủ mong manh của anh: “Khánh, anh ăn sáng đi, em pha cà phê nóng cho anh rồi.”

Khánh uể oải mở mắt, đôi mắt sâu thẳm hằn những vệt đỏ mờ. Anh khẽ gật đầu, cố gắng ngồi dậy, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và có lẽ là cả thiếu ngủ: “Cảm ơn em.” Anh không nhìn thẳng vào Linh, mà ánh mắt lướt qua cô, rồi dán vào khoảng không vô định trước mặt. Mặc dù anh đã nói lời cảm ơn, nhưng trong ngữ điệu và ánh mắt anh, Linh cảm nhận được một sự xa cách, như thể lời nói đó chỉ là một phản xạ vô thức, một cử chỉ lịch sự trống rỗng.

Linh đặt tay nhẹ lên lưng anh, cố gắng truyền một chút hơi ấm và sự quan tâm của mình. Cô cảm thấy rõ ràng xương sống anh gồ lên dưới lớp áo mỏng, một minh chứng cho sự hao gầy mà anh đang phải chịu đựng. “Anh có vẻ mệt lắm. Dạo này công việc vẫn căng thẳng à? Có chuyện gì khó khăn không?” Cô hỏi, giọng nói đầy sự lo lắng chân thành, hy vọng câu hỏi này sẽ mở ra một cánh cửa nhỏ để anh có thể chia sẻ.

Khánh bước ra bàn ăn, cầm lấy tờ báo đặt sẵn ở đó, mắt dán vào những dòng tin tức kinh tế. Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi trả lời cụt lủn, ánh mắt vẫn không rời khỏi trang báo: “Cũng vậy thôi. Chuyện thường ngày.” Câu trả lời ngắn gọn, vô cảm, như một bức tường vững chắc mà anh dựng lên, không cho phép bất kỳ ai, kể cả Linh, bước vào. Nó không phải là một lời nói dối, nhưng nó cũng không phải là sự thật trọn vẹn. Nó là một sự né tránh khéo léo, một cách để anh giữ kín những gánh nặng của mình.

Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cô cố gắng hơn, đặt bàn tay mình lên cánh tay anh, nơi cô cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp vải áo sơ mi. “Anh có muốn chia sẻ với em không? Em luôn ở đây để lắng nghe mà.” Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một sự thấu hiểu. Mùi cà phê thơm nồng, mùi bánh mì nướng vẫn đang lan tỏa trong không khí, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy hai người.

Nhưng Khánh lại rụt tay lại một cách vô thức, như thể bị bỏng. Ánh mắt anh lảng tránh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán cây. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi, rồi nói, giọng nói vẫn đều đều, không chút cảm xúc: “Không có gì đâu. Em đừng lo. Anh tự giải quyết được.” Câu nói này, thay vì làm Linh yên tâm, lại càng khiến cô cảm thấy bất an hơn. Nó là một lời khẳng định về sự độc lập của anh, nhưng đồng thời cũng là một lời từ chối thẳng thừng, một rào cản vô hình mà cô không tài nào vượt qua được. Anh không muốn cô can dự vào thế giới của anh, không muốn cô gánh vác cùng anh, hay đơn giản là anh không muốn cô biết những gì anh đang phải đối mặt.

Linh ngồi đó, nhìn vào bàn tay mình, nơi vừa bị anh vô thức rụt lại. Cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ chiếc cốc sứ, mà còn từ chính trái tim cô. Tất cả những nỗ lực của cô, những lời nói dịu dàng, những cử chỉ quan tâm, đều tan biến như sương khói trước sự thờ ơ và né tránh của anh. Cô cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng trào. Khánh vẫn ở đó, ngay trước mắt cô, nhưng anh lại xa vời vợi hơn bao giờ hết. Cô không biết mình phải làm gì nữa để phá vỡ bức tường im lặng này. Niềm hy vọng nhỏ nhoi về một buổi sáng yên bình, một cuộc trò chuyện chân thành đã vụt tắt. Cô nhận ra, có lẽ, cô đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng một bữa sáng tươm tất có thể hóa giải được những bão tố trong lòng anh.

Tiếng dao dĩa lách cách khi Khánh ăn vội vàng, tiếng lật trang báo sột soạt, và sự im lặng đáng sợ bao trùm lên mọi thứ. Linh không còn cảm thấy muốn ăn nữa. Cô chỉ ngồi đó, nhìn anh, và cảm nhận rõ ràng khoảng cách đang ngày một lớn dần giữa hai người. Cái nhìn lảng tránh của anh, sự rụt tay vô thức, tất cả đều là những dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh đang dần đẩy cô ra xa. Cô không thể cứ mãi cố gắng một mình, không thể cứ mãi chạy theo một người mà tâm hồn họ đã đóng chặt. Có lẽ, đã đến lúc cô phải chấp nhận một sự thật đau lòng: anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô cũng không thể mãi ở đây để chờ đợi một điều không thể.

***

Màn đêm buông xuống, mang theo những hạt mưa lất phất. Tiếng mưa gõ nhẹ trên mái hiên, một âm thanh u hoài, buồn bã. Linh lại một lần nữa chuẩn bị bữa tối, nhưng lần này, tâm trạng cô nặng nề hơn rất nhiều. Cả ngày hôm nay, những lời nói và hành động của Khánh vào buổi sáng cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như những mũi kim châm vào trái tim đang dần chai sạn. Cô đã dành cả ngày để suy nghĩ, để cân nhắc, và cuối cùng, cô quyết định sẽ cố gắng thêm một lần nữa. Một lần cuối cùng, để xem liệu có thể tìm thấy một tia sáng nào đó trong mối quan hệ đang chìm dần vào bóng tối này không.

Cô thắp vài cây nến thơm mùi hoa nhài, tạo một không khí ấm cúng cho căn phòng. Mùi hương dịu nhẹ lan tỏa, hy vọng có thể xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Bữa ăn tối nay có vẻ thịnh soạn hơn mọi ngày, như một sự cố gắng tuyệt vọng của Linh để níu giữ những khoảnh khắc bình yên mà họ từng có. Khi Khánh về, dáng vẻ anh càng thêm mệt mỏi và tiều tụy. Đôi mắt sâu thẳm của anh hằn rõ sự kiệt sức, và bước chân anh nặng nề hơn bao giờ hết. Anh chỉ khẽ gật đầu chào cô, rồi lặng lẽ ngồi vào bàn.

“Hôm nay em thấy có một triển lãm nghệ thuật rất đẹp, em nghĩ anh sẽ thích,” Linh cố gắng bắt chuyện, giọng nói cô yếu ớt, như sợ làm vỡ tan cái không khí nặng nề đang bao trùm. Cô nói về những bức tranh trừu tượng, về màu sắc và cảm xúc, hy vọng có thể khơi gợi một chút hứng thú nơi anh, hay ít nhất là một câu hỏi, một sự tương tác.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi đến tận xương tủy. Anh gác đũa xuống, đôi mắt nhìn xa xăm, không tập trung vào bất cứ điều gì. “Ừm, vậy à. Anh mệt quá, chỉ muốn về nghỉ thôi.” Giọng anh trầm và khàn, nghe như những lời nói đó được thốt ra từ một nơi rất xa xăm. Anh không quan tâm đến triển lãm, không quan tâm đến những gì cô muốn chia sẻ. Tất cả những gì anh muốn, dường như chỉ là sự nghỉ ngơi, sự yên tĩnh, và được một mình.

Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Cô gom hết can đảm còn sót lại, nhìn thẳng vào anh, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng trong đôi mắt mệt mỏi của anh. “Khánh, anh có cảm thấy mình đang xa nhau không? Em… em nhớ những lúc mình có thể nói chuyện với nhau hàng giờ.” Cô nói, giọng cô khẽ run lên, mang theo tất cả những nỗi nhớ, những khao khát được kết nối mà cô đã giấu kín bấy lâu. Tiếng mưa bên ngoài dường như cũng đang lắng nghe, và cả tiếng nhạc jazz du dương cũng trở nên trầm lắng hơn.

Khánh nhìn Linh thoáng qua, ánh mắt anh đầy mệt mỏi và có vẻ né tránh. Anh nhấp một ngụm nước, rồi đáp, giọng đều đều, như thể đang nói về một chuyện không liên quan đến mình: “Anh vẫn ở đây mà. Em nghĩ nhiều quá rồi.” Câu nói đó, một lần nữa, là một sự phủ nhận tinh tế, một cách để anh trốn tránh trách nhiệm cho sự xa cách đang hiện hữu. “Anh vẫn ở đây” – một lời nói dối ngọt ngào, bởi anh ở đây về mặt thể xác, nhưng tâm hồn anh đã rời đi từ lâu.

“Nhưng anh không có ở đây thật sự.” Linh nói, giọng cô nghẹn lại, “Anh có thể nói cho em biết anh đang nghĩ gì không? Em muốn được chia sẻ cùng anh.” Cô đặt tay lên tay anh, muốn được chạm vào anh, muốn được cảm nhận hơi ấm của anh, muốn được biết những gì đang diễn ra trong tâm trí anh. Đó không phải là một yêu cầu, mà là một lời cầu xin, một tiếng gọi tuyệt vọng.

Nhưng Khánh lại đứng dậy, kéo ghế ra sau một cách nặng nề. Tay anh rụt lại khỏi tay cô một cách vô thức, như thể cô là một vật cản trở, một gánh nặng. Giọng anh có chút bực dọc vì bị dồn ép, vì sự cố gắng của cô đã phá vỡ sự yên tĩnh mà anh khao khát. “Anh không có gì để nói cả. Mệt mỏi. Chỉ là công việc. Em hiểu cho anh đi.” Anh nói, rồi quay lưng bước đi, không nhìn lại cô. Tiếng bước chân anh nặng nề, rồi nhanh chóng chìm vào phòng làm việc, và sau đó là tiếng gõ phím lách cách đều đặn, lạnh lẽo, như một bản án chung thân cho sự cô đơn của Linh.

Linh ngồi đó, bàn tay cô vẫn còn giơ ra giữa không trung, nơi vừa chạm vào anh. Cô cảm thấy một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người, một bức tường làm bằng sự mệt mỏi, sự kiệt quệ, và sự bất lực. Cô hoàn toàn bất lực. Tất cả những nỗ lực của cô để kết nối, để thấu hiểu, đều bị anh đẩy lùi một cách không thương tiếc. Mùi hoa nhài trong không khí trở nên ngột ngạt, tiếng mưa ngoài kia như đang khóc than cho mối tình của họ. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, nó vẫn lạnh buốt, và Linh biết rằng, cô không thể cứ mãi níu giữ một cái gì đó đã dần tan vỡ. Sự né tránh và kiệt quệ của Khánh đã cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn chịu đựng, không thể tự mình cứu vãn mối quan hệ này. Khoảng cách cảm xúc ngày càng lớn này là tiền đề trực tiếp cho việc Linh sẽ đặt câu hỏi “Anh còn yêu em không?” trong một tương lai không xa, bởi cô cần một lời giải đáp, dù đau lòng đến mấy.

***

Đêm khuya, sau khi Khánh đã chìm vào giấc ngủ trong phòng làm việc, Linh vẫn ngồi một mình trong phòng khách. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng cho tình yêu của họ, giờ đây đã nguội lạnh hoàn toàn. Cô vuốt ve chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men sứ truyền vào lòng bàn tay, rồi thấm vào tận xương tủy. Nước mắt không chảy, không phải vì cô không buồn, mà vì nỗi buồn đã quá lớn, quá sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng giọt lệ. Trái tim cô như đang rỉ máu, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống, tạo nên một sự trống rỗng đến kinh hoàng.

Tiếng mưa vẫn lất phất bên ngoài, một bản nhạc buồn không lời, đồng điệu với tâm trạng của Linh. Tiếng xe cộ xa xăm trên đường phố về khuya, như những tiếng vọng từ một thế giới khác, một thế giới mà cô đang cảm thấy mình lạc lõng. Cô nhìn ra màn đêm mưa, ánh đèn thành phố mờ ảo qua tấm kính, lung linh như những vì sao xa xôi không thể chạm tới.

“Anh vẫn ở đây, nhưng anh không còn là anh của em nữa…” Linh thầm thì trong tâm tưởng, giọng nói nội tâm cô đầy chua xót. Hình bóng của Khánh, người đàn ông trầm tính, ít nói nhưng luôn yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt, một người xa lạ đang chìm sâu vào sự kiệt quệ của chính mình. Cô nhớ những lúc họ từng chia sẻ mọi thứ, từng cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Những kỷ niệm ấy giờ đây trở thành những vết cứa sâu vào lòng cô, nhắc nhở cô về một tình yêu đã từng nồng cháy, giờ chỉ còn lại tro tàn.

Linh thở dài nặng nề, một hơi thở mang theo tất cả sự thất vọng, sự cô đơn và nỗi buồn không thể gọi tên. “Em phải làm sao đây?” Cô tự hỏi, câu hỏi vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cô đã cố gắng hết sức, đã dùng tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn của mình, nhưng tất cả đều vô ích. Bức tường im lặng của Khánh quá kiên cố, sự mệt mỏi của anh quá lớn, đến mức không có một lời nói nào của cô có thể xuyên thủng được. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết bao, như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, một ý nghĩ đau đớn nhưng cũng đầy sự giải thoát: “Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa. Mình không thể cứ mãi cố gắng một mình…” Cô nhận ra rằng, việc cố gắng níu kéo một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực là một sự tra tấn. Cô không thể cứ mãi sống trong sự cô đơn ngay cả khi ở cạnh người mình yêu. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và niềm vui ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh, chuẩn bị cho việc cô tìm đến bạn bè thân thiết như Trâm, hoặc quay lại với niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã gác lại bấy lâu nay.

Linh đứng dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà lạnh buốt. Cô bước ra ban công, hít thở làn không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất và mùi mưa. Gió đêm lùa qua mái tóc dài của cô, khẽ lay động những sợi tóc mai. Cô nhìn xuống thành phố vẫn còn chìm trong màn mưa, cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc đến lạ. Sự né tránh và kiệt quệ của Khánh đã cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn chịu đựng, không thể tự mình cứu vãn mối quan hệ này, báo hiệu sự buông xuôi và câu trả lời định mệnh sau này. Khoảng cách cảm xúc ngày càng lớn này là tiền đề trực tiếp cho việc Linh sẽ đặt câu hỏi “Anh còn yêu em không?” trong một tương lai không xa. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free