Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 291: Phá Vỡ Im Lặng

Linh ngồi đó, một mình giữa bàn ăn thị soạn, giữa mùi nến thơm và tiếng nhạc jazz du dương. Nhưng tất cả những điều ấy, thay vì mang lại sự ấm áp, lại càng làm nổi bật sự cô đơn đến tột cùng của cô. Cô nhìn bóng lưng Khánh chìm trong ánh sáng màn hình laptop, đôi vai anh gầy gò và rũ xuống, như đang mang trên mình cả một thế giới nặng nề. Tiếng gõ phím lách cách rất khẽ từ ban công vọng vào, như tiếng gõ vào bức tường vô hình đang ngăn cách hai người. Cô cảm thấy sự bất lực dâng lên đến đỉnh điểm. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã mở lòng, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, sự né tránh, và sự thờ ơ lạnh nhạt. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả, nhưng giờ đây cô nhận ra, có những thứ còn mạnh hơn cả tình yêu: đó là sự kiệt quệ, là áp lực, là sự vô cảm mà cuộc sống mang lại. Sự thất bại của Linh trong việc khiến Khánh mở lòng sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự thấu hiểu và an ủi từ những nguồn khác, từ bạn bè, từ niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ quên bấy lâu nay. Linh đang dần chấp nhận rằng cô không thể thay đổi Khánh và cần phải tìm hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải xa Khánh. Cô ôm chặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương từ men sứ, và một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Tình trạng suy sút và thu mình của Khánh cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn. Anh không còn sức để chủ động cứu vãn mối quan hệ này nữa, và có lẽ, anh đã quyết định buông xuôi. Giờ đây, chỉ còn một mình Linh, đối diện với những khoảng trống và những câu hỏi không lời đáp, trong một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày cuối hạ len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ Linh. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, xen lẫn tiếng xe cộ vội vã từ xa vọng lại, tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một thành phố đang thức giấc. Linh mở mắt, mi mắt nặng trĩu sau một đêm dài trằn trọc. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc cốc sứ đêm qua dường như vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay, và cái nhói buốt trong lồng ngực vẫn chưa hề nguôi ngoai. Cô nằm yên lặng một lúc, lắng nghe nhịp thở đều đều của Khánh bên cạnh.

Khánh vẫn còn say ngủ, khuôn mặt anh vùi vào chiếc gối, mái tóc đen lòa xòa che đi một phần trán. Dù ánh sáng ban mai đã rọi vào, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn hằn rõ trên từng đường nét của anh. Những quầng thâm dưới mắt anh sâu hơn, đôi gò má có vẻ hóp lại, và bờ vai, ngay cả khi đang thả lỏng trong giấc ngủ, vẫn mang một nét gầy guộc, nặng trĩu. Linh khẽ nghiêng người, đưa tay chạm nhẹ vào vạt áo sơ mi nhăn nhúm của anh, cảm nhận sự ấm nóng quen thuộc từ cơ thể anh. Anh vẫn ở đây, ngay bên cạnh cô, nhưng sao cô lại cảm thấy xa cách đến thế? Khoảng cách giữa họ dường như không phải là không gian vật lý, mà là một bức tường vô hình, được xây nên từ sự im lặng, từ những điều không nói ra.

Một cảm giác yêu thương lẫn xót xa dâng trào trong lòng Linh. Cô yêu anh, yêu con người trầm tĩnh, chín chắn này. Cô yêu cách anh luôn cố gắng, luôn nỗ lực vì một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng đồng thời, một nỗi bất lực và sợ hãi cũng len lỏi, gặm nhấm trái tim cô. Bất lực vì cô không biết phải làm gì để phá vỡ sự im lặng này, để chạm vào thế giới nội tâm đang dần khép kín của anh. Sợ hãi vì cô không biết liệu mối quan hệ của họ có còn lối thoát nào không, hay sẽ cứ thế mà trôi dần vào quên lãng, bị bào mòn bởi những áp lực vô hình của cuộc sống.

Linh nhẹ nhàng trượt ra khỏi giường, cố gắng không làm anh thức giấc. Từng cử động của cô đều thật chậm rãi, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh đang bao trùm căn phòng. Cô bước vào bếp, pha một cốc cà phê nóng hổi. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong không khí. Cô đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn những chậu hoa nhài trắng muốt trên ban công, những cánh hoa nhỏ bé vẫn còn đọng sương đêm, tỏa hương thoang thoảng. Hoa nhài vẫn vậy, dịu dàng và kiên cường, như tình yêu mà cô vẫn giữ trong lòng. Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ mạnh để vượt qua tất cả, hay cũng sẽ héo úa dần như những cành hoa không được chăm sóc?

Cô hít sâu một hơi, để hương cà phê và hương hoa nhài lấp đầy phổi, để hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Đêm qua, cô đã khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt không phải vì giận dỗi, mà vì sự tuyệt vọng. Tuyệt vọng vì cảm thấy mình đang mất anh, từng chút một, ngay cả khi anh vẫn còn ở bên. Cô đã suy nghĩ rất nhiều, về những ngày đầu họ yêu nhau, về những lời hứa hẹn, về những giấc mơ chung. Giờ đây, tất cả dường như chỉ còn là những mảnh vỡ, chắp vá trong ký ức.

Cô biết, cô không thể tiếp tục im lặng nữa. Cô không thể để mọi thứ cứ thế trôi đi, để mối quan hệ của họ dần mục ruỗng từ bên trong. Cô cần phải nói chuyện, cần phải đối mặt. Dù kết quả có thế nào, cô cũng cần phải có một câu trả lời, cần phải biết liệu còn chút hy vọng nào không. Cô không sợ đối mặt với sự thật, cô chỉ sợ sự mù mịt, sợ những khoảng trống không thể lấp đầy.

"Linh à, mày phải mạnh mẽ lên," cô tự nhủ, giọng nói thầm thì đến mức chính cô cũng khó nghe rõ. "Không thể cứ để mọi chuyện thế này được. Dù anh ấy có mệt mỏi đến đâu, dù áp lực có lớn đến mức nào, anh ấy cũng không thể cứ mãi khép lòng như vậy. Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây... Nhưng ở đây không có nghĩa là chỉ một cái xác không hồn."

Cô đứng đó, nhìn vào khoảng không vô định, bàn tay nắm chặt chiếc cốc cà phê nóng. Hơi ấm từ cốc cà phê dường như truyền vào lòng bàn tay cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá đang ngự trị trong tim. Cô quay đầu lại, nhìn về phía phòng ngủ, nơi Khánh vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Một quyết tâm mới, pha lẫn sự lo lắng và tuyệt vọng, đã nhen nhóm trong lòng cô. Cô sẽ nói chuyện với anh. Cô sẽ hỏi anh, một lần cuối cùng, về tất cả những gì đang diễn ra. Cô sẽ không để sự im lặng này tiếp tục giết chết mối quan hệ của họ.

Cô bước đến bàn làm việc nhỏ của mình, nơi có quyển sổ và cây bút vẫn còn mở trang ghi chú về triển lãm tranh. Ánh mắt cô dừng lại trên dòng chữ "Thả lỏng chút" mà cô đã viết tối qua. Một nụ cười chua chát hiện trên môi cô. Thả lỏng? Làm sao anh có thể thả lỏng khi áp lực cứ bủa vây anh như vậy? Và làm sao cô có thể thả lỏng khi trái tim cô cứ thắt lại từng ngày?

Linh hít một hơi sâu, rồi thở ra từ từ. Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, có lẽ là do mất ngủ. Cô đặt cốc cà phê xuống, quyết định sẽ tắm rửa, chuẩn bị cho một ngày mới. Và cho một cuộc nói chuyện quan trọng. Cuộc nói chuyện mà cô không biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng cô buộc phải làm.

***

Buổi tối hôm đó, căn hộ của Linh được thắp sáng bởi những ngọn đèn vàng dịu, tạo ra một không khí ấm cúng đến lạ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vẫn vang lên, nhưng thay vì mang lại sự thư thái, nó lại càng làm nổi bật sự căng thẳng đang lơ lửng trong không gian. Linh đã cố gắng hết sức để chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, với những món ăn mà Khánh yêu thích: canh chua cá lóc, thịt kho trứng, và một đĩa rau luộc xanh mướt. Mùi thơm của thức ăn quyện vào nhau, lan tỏa khắp căn bếp, nhưng không thể khơi gợi được chút cảm giác ngon miệng nào trong lòng cô.

Cô ngồi đối diện Khánh, cố gắng duy trì một nụ cười gượng gạo. Khánh ngồi đó, vẫn với vẻ mặt mệt mỏi thường thấy. Anh mặc chiếc áo sơ mi công sở quen thuộc, trông có vẻ vừa về đến nhà sau một ngày làm việc dài. Đôi mắt anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc điện thoại đặt ngay cạnh đĩa ăn, như thể sợ bỏ lỡ bất kỳ thông báo quan trọng nào.

Linh rót cho anh một cốc nước cam tươi, rồi đẩy đĩa thức ăn về phía anh. “Anh ăn đi, em nấu toàn món anh thích đấy.” Giọng cô vẫn cố gắng giữ vẻ nhẹ nhàng, nhưng sâu bên trong là cả một biển những cảm xúc đang cuộn trào.

Khánh gật đầu nhẹ, cầm đũa lên gắp một miếng thịt kho. “Cảm ơn em.” Giọng anh khàn khàn, mệt mỏi. Anh ăn một cách chậm rãi, gần như vô thức. Ánh mắt anh không tập trung vào món ăn, mà cứ lơ đãng nhìn vào khoảng không trước mặt, hoặc thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía chiếc điện thoại.

Linh chờ đợi. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc nói chuyện này, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu. Cô hắng giọng, cố gắng xua đi cái cảm giác nghẹn ngào trong cổ họng. “Hôm nay công ty anh có gì mới không?” Cô hỏi, một câu hỏi xã giao mà cô biết sẽ không dẫn đến đâu.

Khánh nhai chậm rãi, rồi nuốt xuống. “Vẫn vậy thôi. Áp lực.” Anh trả lời cụt ngủn, không nhìn vào mắt cô.

Linh đặt đũa xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn. Cô nhìn thẳng vào Khánh, ánh mắt đầy mong chờ và cũng đầy đau đáu. “Khánh,” cô gọi tên anh, giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi xót xa không thể giấu. “Em muốn hỏi anh một chuyện.”

Khánh khẽ giật mình. Anh ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt có chút bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ mệt mỏi thường trực. Anh không nói gì, chỉ đợi.

“Anh có thể chia sẻ với em không?” Linh tiếp tục, giọng cô khẽ run lên. “Em cảm thấy mình đang lạc mất anh… Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa chúng ta. Anh cứ như một người xa lạ, một người mà em không thể chạm tới được nữa.”

Khánh thở dài, một hơi thở nặng nề và đầy mệt mỏi. Anh đặt đũa xuống, rồi đưa tay xoa nhẹ thái dương. “Không có gì đâu, em đừng suy nghĩ nhiều. Anh chỉ đang bận việc ở công ty thôi.” Anh lại tránh ánh mắt cô, đôi mắt sâu thẳm nhìn xuống đĩa thức ăn nguội dần.

“Bận việc, em biết. Áp lực, em cũng biết,” Linh nói, giọng cô bắt đầu lộ rõ sự thất vọng. “Nhưng anh không thể cứ mãi như vậy được. Anh không thể cứ mãi đóng cửa lòng mình với em. Em là người yêu của anh mà, Khánh. Chúng ta từng chia sẻ mọi thứ, từng cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Sao bây giờ anh lại cứ im lặng như vậy? Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với em. Anh có thể nói cho em biết anh đang gặp chuyện gì không? Em có thể lắng nghe mà.”

Khánh vẫn im lặng. Anh cúi đầu, dùng ngón cái miết nhẹ lên viền chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình. Chú mèo đực trên cốc nhìn cô đơn đến nao lòng, như chính anh lúc này. Linh nhìn vào cử chỉ nhỏ bé đó của anh, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Sự im lặng của anh, cái nhìn lơ đãng của anh, tất cả đều là những lời từ chối không nói thành lời.

“Anh có còn muốn ở bên em nữa không, Khánh?” Linh hỏi, câu hỏi này thoát ra từ chính trái tim tan vỡ của cô. Cô biết đây là câu hỏi cốt lõi, câu hỏi mà cô đã cố gắng né tránh bấy lâu nay. Giờ đây, nó đã bật ra, không thể kìm nén được nữa.

Khánh ngẩng đầu lên, nhìn cô. Ánh mắt anh tràn ngập sự mệt mỏi, bất lực, và cả một chút gì đó tội lỗi. Anh mở miệng, rồi lại khép lại. Dường như có rất nhiều điều anh muốn nói, nhưng lại không thể thốt ra thành lời. Anh không giỏi diễn đạt cảm xúc, và trong thời điểm này, sự kiệt quệ đã tước đi nốt chút sức lực cuối cùng của anh.

“Em ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi,” Khánh nói, giọng anh còn khàn hơn trước, như thể anh vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Anh đứng dậy, không nhìn vào cô, đi thẳng ra phía ban công. Anh lấy chiếc laptop vẫn còn mở từ tối qua, và rồi, tiếng gõ phím lách cách lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Anh lại chìm vào thế giới riêng của mình, một thế giới mà Linh không thể chạm tới.

Linh ngồi đó, một mình giữa bàn ăn vẫn còn vương mùi thơm của thức ăn, giữa tiếng nhạc jazz du dương và ánh đèn vàng dịu. Tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, sự né tránh, và lời từ chối không thể nói thành lời. Cô nhìn bóng lưng gầy gò của Khánh in trên tấm kính ban công, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt anh, khiến anh trông càng xa vời vợi. Tiếng gõ phím đều đặn, lạnh lẽo, như tiếng gõ vào bức tường vô hình đang dần cao lên giữa hai người.

Cô cảm thấy một nỗi cô đơn tột độ dâng lên, nhấn chìm cô trong biển sâu của sự tuyệt vọng. Tất cả những nỗ lực của cô, những mong muốn được anh chia sẻ, được anh mở lòng, đều trở nên vô nghĩa. Cô đã cố gắng phá vỡ sự im lặng, nhưng chỉ nhận lại một sự im lặng còn nặng nề hơn. Điều này như một cú đánh mạnh vào hy vọng cuối cùng của Linh. Cô biết, cô không thể cứ mãi cố gắng một mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và định hướng từ bên ngoài, từ những người bạn thân thiết như Trâm, hoặc từ niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ quên bấy lâu nay. Khánh tiếp tục thu mình, chứng tỏ anh đang dần chạm đến giới hạn chịu đựng, và có lẽ, anh sẽ không thể cứu vãn mối quan hệ này. Cảm giác cô đơn tột độ này, nỗi đau này, sẽ là động lực để cô đưa ra câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" trong một ngày không xa.

Linh vươn tay, chạm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình. Nó vẫn lạnh buốt, như chính trái tim cô lúc này. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mặt bàn, tan vào ánh đèn vàng dịu, như một minh chứng cho sự bất lực và nỗi đau không thể gọi tên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free