Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 290: Bóng Đêm Thầm Lặng Đè Nặng

Ánh sáng từ máy chiếu vẫn còn hắt lên tường, tạo thành một khung hình vuông trắng xóa, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những con số thất bại, về những lời chỉ trích đã đâm sâu vào tâm can anh. Tiếng máy chiếu vo ve đều đều trong sự im lặng đến đáng sợ, như một cỗ máy đang gặm nhấm sự bình yên cuối cùng còn sót lại. Mùi cà phê đen đậm đặc đã nguội lạnh, mùi giấy in mới trộn lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo và mùi mồ hôi lạnh của chính anh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quẩn quanh trong không gian tĩnh mịch.

Khánh ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng nén lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí. Cả cơ thể anh rệu rã, như một sợi dây đàn vừa bị kéo căng hết mức và giờ đây đã đứt lìa. Tinh thần anh hoàn toàn suy sụp, như một tòa lâu đài cát vừa bị sóng biển cuốn trôi. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp bao trùm lấy mình, nặng nề hơn cả những lời chỉ trích vừa rồi. Nó không phải là nỗi cô đơn của việc ở một mình, mà là nỗi cô đơn của việc không thể chia sẻ gánh nặng, không thể tìm thấy một điểm tựa nào giữa biển đời mênh mông. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi, như muốn trút bỏ tất cả những gánh nặng đang đè lên đôi vai gầy của mình.

Trước khi rời đi, Kiên, người đồng nghiệp hiền lành, đã quay lại nhìn Khánh một cái đầy lo lắng. Ánh mắt của Kiên ẩn chứa sự thông cảm sâu sắc, như thể cậu ấy hiểu được phần nào nỗi đau và áp lực mà Khánh đang phải chịu đựng. Nhưng Kiên không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu một cách bất lực, rồi cũng lặng lẽ rời đi, để lại Khánh chìm sâu hơn vào sự cô độc của chính mình. Sự im lặng của Kiên, dù không có ác ý, lại càng khiến Khánh cảm thấy lẻ loi hơn. Anh biết, Kiên không thể làm gì cho anh, và có lẽ, không ai có thể làm gì cho anh lúc này.

Khánh gục mặt xuống bàn, cơ thể anh run lên bần bật, không phải vì khóc, mà vì sự kiệt quệ cùng cực và cảm giác bị sỉ nhục đang hành hạ anh. Anh cảm thấy mình như một con thuyền giữa biển lớn, đã mất đi cánh buồm, mất đi bánh lái, không một chút sức lực để chèo chống, mặc cho những con sóng dữ dội của áp lực và kỳ vọng cứ xô đẩy, nhấn chìm anh. “Mình đã làm gì sai… Hay mình thực sự vô dụng như lời anh ta nói?” Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí, như một tiếng vọng yếu ớt từ đáy vực sâu.

Anh Hùng đã đúng. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc. Và dường như, trong cuộc đời của anh lúc này, cũng không còn chỗ cho bất kỳ điều gì khác ngoài công việc và trách nhiệm. Từng lời nói của Anh Hùng, từng ánh mắt mỉa mai của Hoàng, từng con số đỏ chót trên màn hình, tất cả đều đang siết chặt lấy anh, bóp nghẹt anh, cho đến khi anh cảm thấy mình không còn là chính mình nữa. Anh đã mất đi khả năng kiểm soát cuộc sống của mình, mất đi khả năng tự định đoạt số phận. Anh đang trôi dạt vô định, và điều tồi tệ nhất là anh không còn đủ sức để nắm lấy bất kỳ thứ gì, kể cả sợi dây kết nối cuối cùng với Linh. Sự suy sụp tinh thần này, anh biết, sẽ càng đẩy anh thu mình lại, không còn chút sức lực hay ý chí nào để vun đắp mối quan hệ đã lung lay ấy. Anh chỉ còn muốn được chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, nơi anh có thể tạm thời thoát ly khỏi thế giới khắc nghiệt này.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động không ngừng, hối hả và vô cảm. Khánh vẫn ngồi đó, gục đầu trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc ghế da, từ không khí điều hòa, và từ chính nỗi cô đơn đang gặm nhấm trái tim anh. Anh biết, áp lực công việc ngày càng tăng sẽ đẩy anh đến một giới hạn nào đó, một quyết định lớn liên quan đến sự nghiệp hoặc sức khỏe. Và điều đó, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến Linh, đến mối quan hệ của họ, đến "câu hỏi định mệnh" mà cô ấy có thể sẽ hỏi anh trong một tương lai không xa. Nhưng lúc này, anh không còn nghĩ được gì nữa. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại. Anh không còn là người khiến cô hạnh phúc nữa. Và có lẽ, anh cũng không còn là người có thể tự mình hạnh phúc được nữa.

***

Sáng hôm sau, những tia nắng sớm đầu tiên của một ngày mới lười biếng bò qua ô cửa sổ, vẽ lên sàn gỗ căn hộ của Linh những vệt sáng vàng nhạt. Không gian vẫn còn vương vấn mùi cà phê mới pha từ chiều hôm trước, trộn lẫn với chút hương bánh mì nướng thoang thoảng từ quán ăn đầu ngõ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công, và tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm thành phố. Linh khẽ cựa mình, vươn vai trên chiếc giường rộng thênh thang, cảm nhận sự trống trải đến lạ. Cô mở mắt, ánh mắt đảo một vòng quanh căn phòng quen thuộc, rồi dừng lại ở chiếc ghế sofa đối diện.

Khánh nằm đó, không phải trên giường, mà là gục đầu trên chiếc sofa quen thuộc, tư thế ngủ gượng gạo và đầy mệt mỏi. Chiếc laptop vẫn mở, ánh sáng xanh yếu ớt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, giờ đây càng thêm hốc hác. Đôi mắt sâu của anh nhắm nghiền, nhưng dưới mi mắt là những quầng thâm rõ rệt, như vết mực đen bị nhòe trên bức tranh đã cũ. Vài sợi tóc lòa xòa bết vào trán, và khuôn miệng anh khẽ hé, một tiếng thở dài mỏng manh thoát ra, nặng trĩu. Linh cảm thấy một cơn nhói buốt ở tim. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, từng bước chân trần khẽ khàng trên sàn nhà lạnh ngắt, tiến về phía anh. Mỗi bước đi là một nhịp đập của nỗi lo lắng đang lớn dần trong lồng ngực.

Đứng cạnh sofa, Linh cúi xuống, quan sát anh thật kỹ. Anh gầy đi nhiều quá, không còn vẻ rắn rỏi, đầy sức sống của một năm về trước. Giờ đây, anh giống như một cái cây đang dần héo úa, cành lá rũ rượi vì thiếu nước. Cô đưa tay, khẽ vuốt nhẹ lên má anh, cảm nhận làn da khô ráp, hơi lạnh. "Anh gầy đi nhiều quá...", cô thì thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Một nỗi buồn sâu lắng dâng lên, hòa cùng sự bất lực. Cô muốn ôm anh, muốn xoa dịu những nhọc nhằn đang đè nén anh, nhưng lại sợ hãi việc làm anh tỉnh giấc, sợ hãi đối diện với khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn giữa hai người.

Cô nhìn thấy chiếc cốc sứ đôi hình mèo, món quà Linh đã tặng Khánh vào kỷ niệm hai năm yêu nhau, đang nằm chỏng chơ trên bàn trà, dính một vệt cà phê khô cứng. Chiếc cốc của Khánh, chú mèo đực với đôi mắt tinh nghịch, giờ đây trông thật lạc lõng. Nó như một biểu tượng cho tình yêu của họ, từng đầy đủ, trọn vẹn, nhưng giờ đây lại bị bỏ quên, lạnh lẽo và bám bụi.

Linh nhẹ nhàng nhấc tấm chăn mỏng từ lưng ghế, cẩn thận đắp lên người Khánh. Anh khẽ động đậy, rồi bất chợt giật mình tỉnh dậy. Đôi mắt anh mở ra, chớp chớp vài cái, ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi dừng lại ở khuôn mặt Linh. Trong khoảnh khắc ấy, Linh thấy một tia bối rối, một chút gì đó giống như sự hối lỗi thoáng qua trong mắt anh, trước khi nó lại chìm vào vẻ mệt mỏi và thờ ơ thường trực.

"Anh lại ngủ quên ở đây à? Sao không vào giường?", Linh hỏi, giọng nói dịu dàng, cố nén đi sự thất vọng. Cô biết, anh đã không vào giường nhiều đêm rồi, nhưng cô vẫn cố gắng hỏi, như một thói quen, như một nỗ lực cuối cùng để kéo anh về với thực tại, về với cô.

Khánh đưa tay lên vuốt mặt, một hành động quen thuộc khi anh cảm thấy mệt mỏi hoặc muốn né tránh. Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi, như vừa trải qua một đêm dài vật lộn: "Anh... anh không để ý. Có chút việc cần giải quyết." Anh không nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt lướt qua vai cô, hướng về phía cửa sổ nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa. Cái "có chút việc" ấy, Linh biết, là một bức tường vô hình, một lời bao biện cho mọi sự xa cách, mọi sự thờ ơ mà anh đang dành cho cô. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh không hề nhận ra mình đã ngủ quên, hay anh đã quá mệt mỏi để quan tâm đến việc đó?

Linh không bỏ cuộc. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh, cảm nhận hơi ấm phảng phất, nhưng không còn cái nóng bỏng của những ngày anh sốt, cũng không còn sự dịu mát của một người đang nghỉ ngơi bình yên. "Việc gì mà đến mức này? Anh có ổn không?" Cô hỏi, giọng nói chân thành và đầy lo lắng. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ của gánh nặng mà cô biết anh đang phải mang. Cô đã từng là người anh tin tưởng nhất, là nơi anh có thể dựa vào, nhưng giờ đây, cánh cửa ấy dường như đã khép lại.

Khánh khẽ rụt người lại, như một phản xạ tự nhiên, né tránh cái chạm của cô. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và đầy bất lực. "Anh không sao. Em đừng lo." Lời nói ấy, thay vì trấn an, lại khiến nỗi lo của Linh càng tăng thêm. Nó là một lời nói rỗng tuếch, một cách để kết thúc cuộc trò chuyện, một sự từ chối khéo léo nhưng tàn nhẫn. Anh không sao, nhưng cả người anh đang gào thét sự mệt mỏi. Anh không sao, nhưng đôi mắt anh trống rỗng đến vô hồn. Anh không sao, nhưng anh không còn là người đàn ông mà cô từng yêu, từng tin tưởng có thể chia sẻ mọi điều. Sự mệt mỏi của anh, đã trở thành một lớp vỏ bọc dày đặc, ngăn cách anh khỏi thế giới, và khỏi chính cô. Anh gượng gạo đứng dậy, tránh đi ánh mắt của Linh, khẽ lầm bầm điều gì đó về việc cần đi tắm, rồi lảo đảo bước vào phòng vệ sinh. Linh đứng đó, một mình giữa căn phòng, nhìn theo bóng lưng gầy gò của anh, cảm thấy sự cô đơn len lỏi vào từng tế bào. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn trà vẫn nằm đó, lạnh lẽo và vô tri, phản chiếu nỗi buồn man mác trong đôi mắt cô. Cô tự hỏi, liệu có phải cô đang dần chấp nhận rằng cô không thể thay đổi Khánh và cần phải tìm hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải xa Khánh, chuẩn bị cho "câu hỏi định mệnh" sau này?

***

Buổi tối buông xuống căn hộ, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua khung cửa sổ đang mở. Linh đã cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng nhất có thể. Cô thắp một cây nến thơm mùi Lavender, hương hoa nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian, xua đi mùi ẩm mốc và sự nặng nề của những ngày dài căng thẳng. Cô bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, tiếng kèn saxophone trầm ấm vang lên, như muốn xoa dịu những tâm hồn đang chông chênh. Trên bàn ăn, cô bày biện một bữa tối thịnh soạn, có món cá kho mà Khánh từng rất thích, có canh chua nóng hổi, và đĩa rau luộc xanh mướt. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần hắt xuống, làm cho những món ăn trông càng thêm hấp dẫn, và không gian trở nên lãng mạn hơn. Linh đã cố gắng hết sức, hy vọng rằng sự quan tâm chu đáo này có thể chạm đến anh, có thể khiến anh mở lòng.

Khánh ngồi đối diện cô, nhưng ánh mắt anh lại như đang nhìn xuyên qua cô, xa xăm và vô định. Anh gầy sút rõ rệt, những đường nét trên khuôn mặt càng thêm sắc lạnh. Dù đã tắm rửa, mái tóc gọn gàng, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên từng đường nét, từng cử chỉ của anh. Anh cầm đũa, gắp thức ăn một cách máy móc, không hề có vẻ thưởng thức. Tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau khi Linh rót nước, rồi lại chìm vào sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng nhạc jazz và tiếng xe cộ vọng từ xa làm nền.

"Anh nhớ món cá kho này không? Mẹ em dạy đó, anh thích ăn mà", Linh khẽ mở lời, giọng nói mang theo chút hy vọng mong manh. Cô muốn gợi lại những ký ức ngọt ngào, những ngày tháng họ còn hạnh phúc, khi anh vẫn còn những nụ cười và những câu chuyện để kể.

Khánh dừng đũa, ngước mắt nhìn cô một thoáng, rồi lại cúi xuống. "Ngon lắm", anh đáp gọn lỏn, chỉ vậy. Không một lời khen ngợi thêm, không một nụ cười, không một ánh mắt chia sẻ. Từ "ngon lắm" ấy, như một bức tường vô hình, ngăn cản mọi nỗ lực kết nối của Linh. Cô cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. Có lẽ, anh thực sự không còn cảm nhận được gì nữa, ngoài sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh. Linh nhìn sang chiếc cốc sứ đôi hình mèo nằm giữa bàn ăn. Chiếc cốc của Khánh, chú mèo đực, trông thật cô đơn, đối lập hoàn toàn với hình ảnh hai chú mèo quấn quýt bên nhau mà nó từng đại diện. Cô khẽ đặt tay lên chiếc cốc của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men sứ, như cảm nhận chính sự lạnh giá đang bao trùm lấy mối quan hệ của họ.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. "Hôm nay em đi làm thấy có triển lãm tranh đẹp lắm. Hay cuối tuần mình đi xem không? Thả lỏng chút." Cô đề nghị, muốn kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, muốn anh tìm lại chút bình yên, chút niềm vui trong cuộc sống. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, họ từng cùng nhau đi xem triển lãm, cùng nhau lang thang qua những con phố, cùng nhau mơ về một tương lai tươi sáng.

Khánh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi, đặt đũa xuống. Anh không nhìn cô, mà nhìn ra khoảng không vô định trước mặt. "Anh... anh e là không được. Có dự án mới sắp tới, rất gấp." Lời nói của anh như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. Cô biết, anh luôn bận rộn, luôn có những dự án gấp gáp. Nhưng liệu có bao giờ anh đặt cô lên trên những dự án ấy không? Hay cô chỉ là một phần phụ, một điều gì đó anh có thể gác lại, có thể trì hoãn? Linh cảm thấy sự thất vọng tràn ngập, nhưng cô vẫn cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng.

"Anh có thể chia sẻ với em mà. Áp lực thế nào, em có thể lắng nghe. Anh cứ giữ trong lòng mãi thế này, em lo lắm." Cô nói, giọng nói khẽ run lên. Cô vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh, muốn truyền cho anh sự ấm áp, sự thấu hiểu của mình. Cô khao khát được anh tin tưởng, được anh mở lòng, được anh cho phép cô gánh vác một phần gánh nặng của anh. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.

Nhưng Khánh lại khẽ rụt tay lại, như thể cái chạm của cô là một gánh nặng, một sự phiền nhiễu. Anh đứng dậy, đi về phía ban công, nơi ánh sáng từ màn hình laptop của anh đã lờ mờ chiếu sáng từ trước. Anh lấy điện thoại ra, bắt đầu lướt lướt, hoàn toàn phớt lờ câu nói của cô. "Không có gì đâu. Em đừng nghĩ nhiều." Giọng nói của anh mang vẻ bất cần và mệt mỏi, như muốn gạt bỏ mọi sự quan tâm của cô. Đó là một lời từ chối thẳng thừng, một cánh cửa đóng sầm trước mặt Linh.

Linh ngồi đó, một mình giữa bàn ăn thịnh soạn, giữa mùi nến thơm và tiếng nhạc jazz du dương. Nhưng tất cả những điều ấy, thay vì mang lại sự ấm áp, lại càng làm nổi bật sự cô đơn đến tột cùng của cô. Cô nhìn bóng lưng Khánh chìm trong ánh sáng màn hình laptop, đôi vai anh gầy gò và rũ xuống, như đang mang trên mình cả một thế giới nặng nề. Tiếng gõ phím lách cách rất khẽ từ ban công vọng vào, như tiếng gõ vào bức tường vô hình đang ngăn cách hai người.

Cô cảm thấy sự bất lực dâng lên đến đỉnh điểm. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã mở lòng, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, sự né tránh, và sự thờ ơ lạnh nhạt. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả, nhưng giờ đây cô nhận ra, có những thứ còn mạnh hơn cả tình yêu: đó là sự kiệt quệ, là áp lực, là sự vô cảm mà cuộc sống mang lại. Sự thất bại của Linh trong việc khiến Khánh mở lòng sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự thấu hiểu và an ủi từ những nguồn khác, từ bạn bè, từ niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã bỏ quên bấy lâu nay. Linh đang dần chấp nhận rằng cô không thể thay đổi Khánh và cần phải tìm hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải xa Khánh. Cô ôm chặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương từ men sứ, và một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Tình trạng suy sút và thu mình của Khánh cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn. Anh không còn sức để chủ động cứu vãn mối quan hệ này nữa, và có lẽ, anh đã quyết định buông xuôi. Giờ đây, chỉ còn một mình Linh, đối diện với những khoảng trống và những câu hỏi không lời đáp, trong một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free