Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 289: Áp Lực Bủa Vây: Cú Chỉ Trích Công Khai

Tiếng chuông điện thoại chói tai từ cuộc gọi của Anh Hùng đã cắt đứt mọi sợi tơ mong manh còn sót lại giữa Khánh và Linh vào buổi sáng. Với Linh, đó là dấu chấm hết cho một tia hy vọng vừa nhen nhóm, một lời khẳng định nghiệt ngã rằng cô không thể nào len lỏi vào thế giới của anh. Còn với Khánh, cuộc gọi ấy là tiếng còi hiệu, kéo anh trở về thực tại nghiệt ngã của những con số, những dự án và những áp lực vô hình đang chực chờ nuốt chửng. Anh vội vã rời khỏi căn hộ, mang theo mùi cà phê còn vương trong không khí và cả mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nơi Linh đã đứng, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh khuất dần.

Sáng sớm tại Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', không khí đã bắt đầu nóng lên như một nồi áp suất bị đun ngầm. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tấm kính lớn của tòa nhà hiện đại, đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu những tác phẩm nghệ thuật đương đại và màu xanh mướt của những chậu cây cảnh được sắp đặt tinh tế. Mùi cà phê đậm đặc từ máy pha tự động lẫn với mùi giấy in mới, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của môi trường công sở. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang liên tục, tiếng máy photocopy rù rì và những cuộc thảo luận nhóm nhỏ diễn ra ở các khu vực làm việc mở, tất cả tạo nên một nhịp điệu hối hả, năng động. Đâu đó, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh văn phòng cố gắng xoa dịu bầu không khí, nhưng dường như không đủ sức làm dịu đi sự căng thẳng đang âm ỉ lan tỏa.

Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi vai hơi chùng xuống. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông gầy hơn, như thể mọi năng lượng đều đã bị vắt kiệt sau một đêm trắng. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính vốn dĩ mạnh mẽ giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng và thâm quầng, như thể đã hàng thế kỷ không được chợp mắt. Anh đã thức trắng đêm, cố gắng rà soát lại từng con số, từng dòng chữ trong bản báo cáo tài chính và các slide thuyết trình cho cuộc họp sắp tới. Mặc dù đã kiểm tra đi kiểm tra lại không biết bao nhiêu lần, nhưng một nỗi lo lắng vô hình vẫn cứ bám riết lấy anh, gặm nhấm từng chút tự tin ít ỏi còn sót lại.

Tiếng gõ bàn phím từ các đồng nghiệp xung quanh, thay vì mang lại cảm giác đồng hành, giờ đây lại trở thành một âm thanh khó chịu, như những giọt nước tí tách rơi đều đặn lên tảng đá trong hang động tối tăm, nhắc nhở anh về sự cô độc và áp lực đang đè nặng lên ngực. Anh cảm nhận một sức nặng vô hình, không phải từ công việc hay trách nhiệm cụ thể, mà từ một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự không đủ, về những kỳ vọng khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng anh bất cứ lúc nào.

Anh với tay lấy cốc cà phê đen thứ ba trong buổi sáng, vị đắng ngắt của nó lướt qua cổ họng, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy tâm trí. Nhưng dường như caffein cũng đã trở nên vô hiệu. Anh xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ đã bắt đầu hành hạ từ lúc nào. Nó không dữ dội, nhưng dai dẳng, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự kiệt sức của cơ thể và tâm trí.

"Mình đã cố gắng hết sức rồi, nhưng... liệu có đủ không?" Anh thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua những con số khô khan trên màn hình. Mỗi con số đều là một gánh nặng, một câu hỏi lớn về hiệu suất, về lợi nhuận, về sự tồn vong của một dự án mà anh đã đổ vào đó không biết bao nhiêu tâm huyết và mồ hôi. Anh tự hỏi, giữa cái bộn bề, giữa những kỳ vọng không ngừng nghỉ, liệu có ai thực sự hiểu được anh đã phải đánh đổi những gì?

Một tin nhắn bất ngờ hiện lên trên màn hình điện thoại, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Khánh. Anh liếc nhìn, là Kiên, một đồng nghiệp thân thiết hơn cả bạn bè trong công ty. Dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy vẻ lo lắng: 'Anh Hùng có vẻ không vui lắm về dự án X. Cẩn thận nhé, Khánh.' Một cái nhíu mày nhẹ hiện trên khuôn mặt mệt mỏi của Khánh. Anh đã biết. Anh đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo ấy từ lúc Anh Hùng gọi điện sáng nay. Nhưng lời cảnh báo của Kiên càng làm tăng thêm sức nặng trong lòng anh. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và đầy sự bất lực.

Anh nhấp thêm ngụm cà phê, vị đắng chát vẫn không thể át đi cảm giác chua xót trong lòng. Anh biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh, chỉ cần một bước sẩy chân nhỏ cũng có thể khiến anh rơi xuống vực thẳm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đã bừng sáng rực rỡ dưới ánh nắng gay gắt, nhưng trong tâm trí anh, chỉ có một màu xám xịt của sự lo âu và kiệt quệ. Anh không còn nhớ nổi lần cuối cùng mình được ngủ một giấc trọn vẹn, không còn nhớ lần cuối cùng mình cười một cách thật lòng, không phải là nụ cười gượng gạo để che giấu sự mệt mỏi. Anh đã trở thành một cỗ máy, quay cuồng không ngừng nghỉ trong vòng xoáy của công việc và áp lực. Mỗi ngày trôi qua, anh cảm thấy mình càng lún sâu hơn vào một cái hố không đáy, nơi mà ánh sáng của sự bình yên và hạnh phúc ngày càng trở nên xa vời. Anh lại tự hỏi, liệu Linh có còn nhận ra anh, con người mà cô từng yêu, hay anh đã hoàn toàn biến mất sau lớp mặt nạ của sự mệt mỏi và trách nhiệm? Anh không biết, và có lẽ, anh cũng không còn đủ sức để tìm câu trả lời nữa.

***

Đến giữa buổi sáng, bầu không khí căng thẳng tại Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' đã đạt đến đỉnh điểm khi cuộc họp quan trọng bắt đầu. Trong phòng họp lớn được bao quanh bởi vách kính trong suốt, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn hình oval bóng loáng. Không gian vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội bởi sự hiện diện của những gương mặt nghiêm nghị và đầy âu lo của các thành viên trong đội. Tiếng máy chiếu vo ve đều đều, chiếu lên màn hình lớn những biểu đồ phức tạp và những con số đầy ám ảnh. Mùi điều hòa lạnh lẽo quyện lẫn với mùi cà phê đã nguội và mùi giấy in, tạo nên một cảm giác khô khốc, ngột ngạt.

Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, đứng phía trước màn hình chiếu, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu xám than. Khuôn mặt anh ta nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt các thành viên, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. Giọng nói của Anh Hùng trầm, dứt khoát và đanh thép, vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng vô hình đè nén lên từng người. Anh ta không ngần ngại chỉ trích những thiếu sót trong các dự án gần đây, đặc biệt là dự án Y – dự án mà Khánh là người chủ chốt, người đã đổ mồ hôi và nước mắt vào đó.

Khánh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da màu đen, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Khuôn mặt anh gần như không biểu cảm, nhưng bên trong anh là một trận bão tố đang gầm thét. Anh cảm thấy máu dồn lên não, từng mạch máu như muốn nổ tung. Anh Hùng tập trung vào anh, dùng từ ngữ sắc bén, những câu hỏi xoáy thẳng vào điểm yếu, khiến Khánh cảm thấy như đang bị phơi bày mọi yếu kém, mọi nỗ lực không ngừng nghỉ của mình đều bị phủ nhận một cách công khai trước mặt tất cả đồng nghiệp.

“Khánh, anh có thể giải thích tại sao tỷ lệ chuyển đổi của dự án Y lại thấp đến vậy?” Anh Hùng hỏi, giọng điệu không hề che giấu sự thất vọng và khó chịu. Tiếng gõ bút nhẹ của Anh Hùng trên mặt bàn nghe rõ mồn một trong sự im lặng đáng sợ của phòng họp. “Tôi cần một lý do thuyết phục, không phải những lời biện hộ.”

Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở đang dồn dập. “Thưa anh, chúng tôi đã gặp một số vấn đề về… về sự thay đổi đột ngột của thị trường và các đối thủ cạnh tranh đã tung ra sản phẩm tương tự với mức giá thấp hơn, điều này ảnh hưởng trực tiếp đến chiến lược ban đầu của chúng ta.” Anh cố gắng giải thích, giọng nói đều đều, chuyên nghiệp, nhưng trong sâu thẳm, anh cảm thấy mình đang lạc lõng giữa những con số và lý do.

Anh Hùng nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. “Vấn đề? Trong môi trường kinh doanh này, không có chỗ cho ‘vấn đề’, chỉ có giải pháp và kết quả, Khánh. Anh hiểu ý tôi chứ?” Câu nói đó, không hề tăng âm lượng, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ tiếng quát tháo nào. Nó như một cái tát thẳng vào mặt Khánh, giáng một đòn chí mạng vào sự tự tôn cuối cùng của anh.

Anh Hùng tiếp tục: “Chúng ta đã đầu tư không ít vào dự án này, Khánh. Và kết quả hiện tại hoàn toàn không như kỳ vọng. Anh có chắc mình đã phân tích kỹ lưỡng các yếu tố rủi ro ngay từ đầu không? Hay là anh đã quá tự tin vào khả năng của mình mà bỏ qua những tín hiệu cảnh báo?”

Ngay lúc đó, Hoàng, người đồng nghiệp ngồi đối diện Khánh, khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình nhưng đầy vẻ mỉa mai. Anh ta cúi xuống thì thầm với Tùng, người ngồi bên cạnh, đủ để Khánh có thể nghe thấy rõ ràng trong sự im lặng căng như dây đàn: “Lại đổ lỗi cho ngoại cảnh.” Giọng điệu của Hoàng, dù nhỏ, nhưng lại mang một sức công phá khủng khiếp hơn cả những lời chỉ trích trực diện của Anh Hùng. Nó như một mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng của Khánh, khiến anh cảm thấy bị sỉ nhục đến tận xương tủy. Tùng, cậu đồng nghiệp trẻ tuổi, chỉ biết cúi đầu, tỏ vẻ bối rối và có chút lo lắng, không dám nhìn thẳng vào Khánh.

Khánh siết chặt tay dưới bàn, các khớp ngón tay trắng bệch. Một lớp mồ hôi lạnh túa ra trên lòng bàn tay anh, ướt đẫm. Anh cảm thấy mình như đang đứng trần trụi giữa một sân khấu lớn, bị hàng trăm ánh mắt soi mói và phán xét. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng anh đã cố gắng hết sức, rằng anh đã cống hiến tất cả những gì mình có. Nhưng anh không thể. Anh biết, trong môi trường này, lời nói chỉ là gió thoảng, kết quả mới là tất cả. Anh chỉ có thể cúi đầu, chấp nhận những lời chỉ trích cay nghiệt ấy, như một con thú bị dồn vào đường cùng, không còn sức lực để chống trả. Anh nuốt khan, vị đắng không chỉ ở trong miệng mà còn lan tỏa khắp tâm trí. Ánh mắt anh vô thức lướt qua màn hình chiếu, nơi những con số thất bại cứ nhảy múa, như đang chế giễu anh. Ánh sáng trắng lạnh lẽo của phòng họp, khuôn mặt nghiêm nghị của Anh Hùng, ánh mắt tính toán của Hoàng, tất cả tạo thành một bức tranh tăm tối, nhấn chìm anh vào một vực sâu của sự bất lực và tuyệt vọng. Anh cảm thấy một cơn đau đầu khác lại ập đến, dữ dội hơn, như muốn xé toạc đầu óc anh ra từng mảnh.

***

Sau khi Anh Hùng kết thúc cuộc họp một cách cụt ngủn, bằng một câu nói lạnh lùng về việc "cần cải thiện đáng kể trong quý tới", tất cả mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời đi. Tiếng ghế kéo ken két, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, những tiếng thở phào nhẹ nhõm của đồng nghiệp khi thoát ra khỏi bầu không khí ngột ngạt. Họ trao đổi với nhau vài câu xã giao, rồi nhanh chóng tan đi, để lại Khánh một mình trong căn phòng họp trống rỗng, lạnh lẽo.

Ánh sáng từ máy chiếu vẫn còn hắt lên tường, tạo thành một khung hình vuông trắng xóa, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những con số thất bại, về những lời chỉ trích đã đâm sâu vào tâm can anh. Tiếng máy chiếu vo ve đều đều trong sự im lặng đến đáng sợ, như một cỗ máy đang gặm nhấm sự bình yên cuối cùng còn sót lại. Mùi cà phê đen đậm đặc đã nguội lạnh, mùi giấy in mới trộn lẫn với mùi điều hòa lạnh lẽo và mùi mồ hôi lạnh của chính anh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quẩn quanh trong không gian tĩnh mịch.

Khánh ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng nén lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí. Cả cơ thể anh rệu rã, như một sợi dây đàn vừa bị kéo căng hết mức và giờ đây đã đứt lìa. Tinh thần anh hoàn toàn suy sụp, như một tòa lâu đài cát vừa bị sóng biển cuốn trôi. Anh cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp bao trùm lấy mình, nặng nề hơn cả những lời chỉ trích vừa rồi. Nó không phải là nỗi cô đơn của việc ở một mình, mà là nỗi cô đơn của việc không thể chia sẻ gánh nặng, không thể tìm thấy một điểm tựa nào giữa biển đời mênh mông. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi, như muốn trút bỏ tất cả những gánh nặng đang đè lên đôi vai gầy của mình.

Trước khi rời đi, Kiên, người đồng nghiệp hiền lành, đã quay lại nhìn Khánh một cái đầy lo lắng. Ánh mắt của Kiên ẩn chứa sự thông cảm sâu sắc, như thể cậu ấy hiểu được phần nào nỗi đau và áp lực mà Khánh đang phải chịu đựng. Nhưng Kiên không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu một cách bất lực, rồi cũng lặng lẽ rời đi, để lại Khánh chìm sâu hơn vào sự cô độc của chính mình. Sự im lặng của Kiên, dù không có ác ý, lại càng khiến Khánh cảm thấy lẻ loi hơn. Anh biết, Kiên không thể làm gì cho anh, và có lẽ, không ai có thể làm gì cho anh lúc này.

Khánh gục mặt xuống bàn, cơ thể anh run lên bần bật, không phải vì khóc, mà vì sự kiệt quệ cùng cực và cảm giác bị sỉ nhục đang hành hạ anh. Anh cảm thấy mình như một con thuyền giữa biển lớn, đã mất đi cánh buồm, mất đi bánh lái, không một chút sức lực để chèo chống, mặc cho những con sóng dữ dội của áp lực và kỳ vọng cứ xô đẩy, nhấn chìm anh. “Mình đã làm gì sai… Hay mình thực sự vô dụng như lời anh ta nói?” Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí, như một tiếng vọng yếu ớt từ đáy vực sâu.

Anh Hùng đã đúng. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc. Và dường như, trong cuộc đời của anh lúc này, cũng không còn chỗ cho bất kỳ điều gì khác ngoài công việc và trách nhiệm. Từng lời nói của Anh Hùng, từng ánh mắt mỉa mai của Hoàng, từng con số đỏ chót trên màn hình, tất cả đều đang siết chặt lấy anh, bóp nghẹt anh, cho đến khi anh cảm thấy mình không còn là chính mình nữa. Anh đã mất đi khả năng kiểm soát cuộc sống của mình, mất đi khả năng tự định đoạt số phận. Anh đang trôi dạt vô định, và điều tồi tệ nhất là anh không còn đủ sức để nắm lấy bất kỳ thứ gì, kể cả sợi dây kết nối cuối cùng với Linh. Sự suy sụp tinh thần này, anh biết, sẽ càng đẩy anh thu mình lại, không còn chút sức lực hay ý chí nào để vun đắp mối quan hệ đã lung lay ấy. Anh chỉ còn muốn được chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, nơi anh có thể tạm thời thoát ly khỏi thế giới khắc nghiệt này.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động không ngừng, hối hả và vô cảm. Khánh vẫn ngồi đó, gục đầu trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc ghế da, từ không khí điều hòa, và từ chính nỗi cô đơn đang gặm nhấm trái tim anh. Anh biết, áp lực công việc ngày càng tăng sẽ đẩy anh đến một giới hạn nào đó, một quyết định lớn liên quan đến sự nghiệp hoặc sức khỏe. Và điều đó, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến Linh, đến mối quan hệ của họ, đến "câu hỏi định mệnh" mà cô ấy có thể sẽ hỏi anh trong một tương lai không xa. Nhưng lúc này, anh không còn nghĩ được gì nữa. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại. Anh không còn là người khiến cô hạnh phúc nữa. Và có lẽ, anh cũng không còn là người có thể tự mình hạnh phúc được nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free