Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 288: Tia Ấm Vụt Tắt
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Trong căn hộ quen thuộc, một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm. Linh ngồi một mình bên bàn ăn, không còn bận rộn với chiếc máy pha cà phê hay tiếng lách cách của những chiếc đĩa sứ. Cô chỉ lặng lẽ lật từng trang sách, cuốn tiểu thuyết cũ kỹ đã đọc đi đọc lại nhiều lần, như một cách để trốn tránh thực tại. Khuôn mặt cô mang vẻ ưu tư, đôi mắt to tròn trũng sâu, hằn lên dấu vết của một đêm dài trằn trọc, không giấc ngủ. Sự mệt mỏi thể hiện rõ ràng hơn cả những vết thâm quầng dưới mắt, đó là sự mệt mỏi từ tận sâu thẳm tâm hồn, một sự kiệt quệ cảm xúc mà không có giấc ngủ nào có thể xoa dịu.
Khánh xuất hiện từ phòng ngủ, cũng trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Anh đã thay bộ vest công sở phẳng phiu, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, nhưng vẻ ngoài bảnh bao ấy không che giấu được sự mệt mỏi vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt sâu của anh lướt qua Linh, một thoáng dừng lại trên bóng lưng cô, rồi lại tiếp tục đi về phía bếp. Anh không nói gì, Linh cũng không lên tiếng. Sự im lặng giữa họ không phải là sự bình yên mà là một khoảng trống mênh mông, mỗi người một thế giới, dù chỉ cách nhau vài bước chân. Khánh lấy một chiếc bánh mì kẹp nhanh từ tủ lạnh, rồi rót vội một ly nước lọc. Động tác của anh gấp gáp, như thể từng phút giây đều là vàng bạc. Anh không ngồi xuống, cũng không mời Linh dùng bữa. Anh đã quen với việc tự chuẩn bị bữa sáng cho mình, một thói quen hình thành từ khi công việc bắt đầu ngốn hết thời gian và năng lượng của anh. Anh biết Linh vẫn quan tâm, vẫn muốn chăm sóc anh, nhưng anh không muốn cô phải bận lòng thêm nữa. Hay đúng hơn, anh không còn đủ sức để đón nhận sự quan tâm ấy một cách trọn vẹn.
Linh vẫn giả vờ chăm chú vào cuốn sách, nhưng từng cử động của Khánh đều lọt vào tầm mắt cô. Cô cảm nhận được sự vội vã trong từng bước chân, sự hờ hững trong cách anh ăn uống. Cô không cố gắng pha cà phê, bởi cô biết, anh sẽ chỉ uống vội vàng rồi đi, không một lời cảm ơn, không một cái nhìn đủ sâu để cô cảm thấy sự cố gắng của mình được ghi nhận. Tối qua, cô đã dọn dẹp bữa ăn chưa được đụng đũa trong nỗi lặng lẽ đến xé lòng. Cô đã tự nhủ, cô sẽ không cố gắng nữa. Cô sẽ không tự đẩy mình vào cái hố sâu của sự thất vọng thêm một lần nào nữa. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nguội lạnh còn vương vấn trong không khí từ sáng sớm, mùi hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công nơi những chậu cây nhỏ xinh vẫn đang cố vươn mình đón nắng. Mùi hương ấy, thường ngày mang lại cảm giác dễ chịu, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn. Nó nhắc nhở cô về những buổi sáng trước đây, khi hai người cùng nhau nhâm nhi cà phê, cùng nhau đọc báo, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề và những khoảng trống vô hình.
Khánh nuốt vội miếng bánh mì, rồi nhìn đồng hồ. Anh thở dài nhẹ, tiếng thở dài quen thuộc mà Linh đã quá quen thuộc, tiếng thở dài của sự mệt mỏi và áp lực. Anh cầm lấy chiếc cặp tài liệu đặt cạnh cửa, một giây phút do dự. Ánh mắt anh lại lướt qua Linh, dừng lại lâu hơn một chút so với thường lệ. Anh nhận thấy sự khác lạ từ cô. Không phải là sự giận dỗi, cũng không phải là vẻ mệt mỏi thông thường. Đó là một sự rút lui, một bức tường vô hình cô tự dựng lên giữa mình và thế giới xung quanh, bao gồm cả anh. Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ, cũng không còn cố gắng tìm kiếm sự kết nối. Cô chỉ đơn giản là ở đó, tồn tại song song với anh, trong một không gian chung mà dường như đã không còn chung nữa. Một nỗi day dứt nhỏ nhoi trỗi dậy trong lòng Khánh. Anh biết mình đã làm cô tổn thương, nhưng anh không biết phải làm sao để sửa chữa. Anh quá mệt mỏi, quá bận rộn để có thể nghĩ đến việc hàn gắn. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, được trốn tránh khỏi mọi áp lực. Nhưng nhìn Linh như vậy, anh lại cảm thấy một vết cứa nhẹ nơi lồng ngực. Anh vẫn yêu cô, nhưng tình yêu đó giờ đây bị chôn vùi dưới lớp lớp áp lực và sự kiệt sức. Anh không biết phải thể hiện nó như thế nào, và anh cũng không còn đủ sức để làm điều đó. Linh vẫn không ngẩng đầu lên, tránh ánh mắt anh, như thể cô không muốn đối mặt với bất cứ sự thật nào nữa. Sự im lặng của cô, lại càng khiến không gian thêm phần ngột ngạt.
Khánh nhìn Linh thêm một lúc, rồi khẽ lắc đầu. Anh biết mình không thể ở lại thêm, công việc đang chờ. Nhưng cái cảm giác bỏ mặc cô gái mình yêu trong một buổi sáng đầy ưu tư như thế này, khiến bước chân anh nặng trĩu. Anh mở cửa, rồi lại đóng lại, không một tiếng động lớn. Cả căn hộ lại chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng gió khẽ lay động rèm cửa. Linh nghe tiếng cửa khép lại, nhưng cô vẫn không ngẩng đầu lên. Cô biết anh đã đi rồi. Và cô cũng biết, một ngày mới lại bắt đầu, một ngày nữa cô sẽ phải đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình, trong một mối quan hệ mà dường như chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
Thời gian trôi đi chậm rãi trong căn hộ vắng lặng. Ánh nắng bên ngoài đã dần lên cao, mang theo hơi nóng của một ngày hè sắp đến. Linh vẫn ngồi trên ghế, cuốn sách đặt hờ trên đùi, ánh mắt cô vô hồn nhìn ra cửa sổ. Tâm trí cô trôi dạt về những ký ức xa xăm, về những ngày đầu của tình yêu, khi Khánh còn là người đàn ông tràn đầy năng lượng, và cô còn là cô gái luôn mỉm cười rạng rỡ. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều. Nụ cười của cô đã nhạt đi, và ánh mắt Khánh thì luôn chất chứa sự mệt mỏi. Cô tự hỏi, liệu có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều? Hay anh đã thay đổi quá nhiều? Mọi câu hỏi đều không có lời đáp, chỉ có nỗi buồn cứ lớn dần trong lòng.
Bất chợt, cánh cửa căn hộ lại mở ra. Linh giật mình, ngẩng đầu lên. Khánh đứng đó, vẻ mặt anh vẫn còn một chút do dự. Anh dường như đã đi rồi, nhưng lại quay trở lại. Trong tay anh là một ly trà nóng, tỏa ra làn khói mờ ảo, và một chiếc bánh ngọt nhỏ, loại bánh mà Linh thích ăn vào buổi sáng. Anh bước đến gần, không nói gì, chỉ đặt nhẹ ly trà và chiếc bánh xuống bàn cạnh cô, ngay bên cạnh cuốn sách. Cử chỉ của anh vẫn còn chút vụng về, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, ẩn chứa một nỗi quan tâm sâu sắc, một sự hối lỗi không lời. "Trà của em," anh khẽ nói, giọng trầm ấm hơn so với buổi sáng vội vã vừa rồi, như thể anh đang cố gắng bù đắp cho sự lạnh nhạt trước đó. "Anh đi vội quá, quên mất em thích uống trà nóng vào buổi sáng."
Linh ngước lên, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng yếu ớt, như ngọn nến sắp tàn được nhen nhóm lại bởi một cơn gió nhẹ. Một nụ cười mỏng manh, gần như vô hình, nở trên môi cô. Đó là nụ cười của sự bất ngờ, của một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên trong lòng. "Cảm ơn anh," cô thầm thì, giọng nói còn chút ngập ngừng. Cô đưa tay chạm nhẹ vào ly trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Cái ấm áp ấy không chỉ đến từ ly trà, mà còn đến từ cử chỉ quan tâm hiếm hoi của Khánh. Khoảnh khắc ấy, dường như thời gian ngừng lại. Giữa hai người, một sợi dây vô hình được kéo lại, tuy mỏng manh nhưng đủ để Linh cảm thấy được kết nối, được yêu thương, dù chỉ là trong chốc lát. Cô nhìn Khánh, muốn nói thêm điều gì đó, muốn níu giữ khoảnh khắc này lâu hơn, muốn hỏi anh liệu có phải anh đã suy nghĩ lại, liệu có phải anh vẫn còn quan tâm cô nhiều đến thế.
Khánh nhìn cô, đôi mắt anh cũng chìm trong một cảm xúc khó gọi tên – có thể là sự hối lỗi, sự mệt mỏi, và cả tình yêu vẫn còn đó nhưng đang bị đè nén. Anh định quay đi, lại một lần nữa, như thể anh sợ rằng nếu ở lại quá lâu, anh sẽ không thể rời đi. Anh không muốn cô nhìn thấy sự yếu đuối của anh, sự giằng xé nội tâm mà anh đang phải trải qua. Anh vẫn yêu Linh, yêu đến tận cùng, nhưng anh không còn đủ sức để thể hiện tình yêu ấy một cách trọn vẹn. Anh biết, cô cần nhiều hơn một ly trà nóng hay một cái bánh ngọt. Cô cần anh ở bên, cần anh lắng nghe, cần anh chia sẻ. Nhưng anh, một lần nữa, lại bất lực. Anh quay lưng lại, chuẩn bị bước ra khỏi cửa, để lại phía sau một tia hy vọng vừa được nhen nhóm.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Khánh reo vang, đột ngột và gấp gáp, cắt ngang khoảnh khắc mong manh ấy một cách tàn nhẫn. Âm thanh chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng, như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt sợi dây kết nối vừa được hàn gắn. Khánh lập tức thay đổi thái độ. Khuôn mặt anh trở nên căng thẳng, mọi dấu vết của sự dịu dàng vừa rồi tan biến, nhường chỗ cho vẻ nghiêm nghị và tập trung cao độ. Anh rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình. Tên Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, hiện rõ mồn một. Anh không chần chừ, nhấn nút nghe, giọng nói lập tức chuyển sang tông chuyên nghiệp, dứt khoát.
"Vâng, em nghe đây Anh Hùng." Giọng anh vang lên khô khan, lạnh lùng, hoàn toàn khác với giọng nói vừa rồi khi anh đưa trà cho Linh. Anh bước ra ban công, quay lưng lại với cô, chìm vào cuộc gọi. Từ chỗ Linh, cô chỉ nghe loáng thoáng những từ ngữ chuyên ngành: "deadline," "dự án," "báo cáo tài chính," "áp lực thị trường." Tiếng Khánh nói chuyện điện thoại với Anh Hùng hoặc có thể là Bà Trang, những con số, những yêu cầu khắt khe dường như là cả thế giới của anh, một thế giới mà Linh không thể nào chạm tới. Anh đã hoàn toàn quên mất sự hiện diện của cô, quên mất ly trà nóng còn đang bốc hơi trên bàn, quên mất tia hy vọng vừa được nhen nhóm trong đôi mắt cô.
Tia hy vọng trong mắt Linh vụt tắt, nhanh chóng như cách nó vừa lóe lên. Nụ cười mỏng manh trên môi cô cứng lại, rồi tan biến. Cô nhìn theo bóng lưng anh, nhìn thấy bờ vai rộng đang gánh vác cả một núi áp lực vô hình. Cô nhìn xuống ly trà nóng đang nguội dần, rồi nhìn sang chiếc Cốc sứ đôi hình mèo đặt cạnh đó. Chiếc cốc sứ, một kỷ vật của những ngày tháng hạnh phúc, giờ đây lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, lạnh hơn cả đêm qua khi Khánh từ chối bữa ăn cô chuẩn bị. Cô biết, anh không cố ý làm tổn thương cô. Anh vẫn yêu cô, cô tin là vậy. Nhưng anh đã không còn đủ sức để ở lại bên cô, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh không còn đủ sức để chia sẻ, để lắng nghe, để thấu hiểu. Anh đã không còn là người khiến cô hạnh phúc nữa, đúng như lời anh đã từng nói, hoặc sẽ nói.
Linh nhẹ nhàng đưa tay chạm vào chiếc cốc sứ đôi, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp men. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công, nơi Khánh đang đứng, giọng nói đều đều và lạnh lùng. Mùi hương ấy, thường mang lại sự thư thái, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn. Cô nhận ra rằng, sự quan tâm vừa rồi của Khánh, chỉ là một tia ấm mong manh vụt qua, r���i lại bị nuốt chửng bởi vòng xoáy công việc nghiệt ngã của anh. Cô không thể mãi chờ đợi những tia hy vọng nhỏ nhoi như thế này. Cô không thể mãi sống trong sự thiếu vắng của anh, dù anh vẫn hiện diện ngay bên cạnh cô. Cô cần được sống, được cảm nhận, được yêu thương một cách trọn vẹn. Và nếu anh không thể cho cô điều đó, có lẽ cô phải tự tìm kiếm cho chính mình.
Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, chói chang và gay gắt. Một quyết định lặng lẽ hình thành trong tâm trí cô. Cô sẽ không cố gắng kéo anh ra khỏi thế giới của anh nữa. Cô sẽ bắt đầu tìm kiếm những niềm vui, những sự an ủi khác. Có thể là từ bạn bè, từ công việc, hay từ niềm đam mê nghệ thuật đã từng bị lãng quên. Dù còn yêu anh, nhưng cô không thể để bản thân mình héo mòn trong sự chờ đợi vô vọng này. Cô cần phải tự giải thoát mình. Khánh vẫn đang nói chuyện điện thoại, giọng anh ngày càng dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng lại càng đẩy cô ra xa. Anh không hay biết rằng, mỗi lời nói chuyên nghiệp của anh, mỗi hơi thở nặng nề của anh, mỗi khoảnh khắc anh chìm đắm trong công việc, đang vẽ nên những nét gạch cuối cùng cho bức tranh tình yêu của họ. Bức tường vô hình giữa Khánh và Linh ngày càng dày đặc, vững chắc, đẩy mối quan hệ gần hơn đến "câu hỏi định mệnh" của Linh, nhưng có lẽ, cô đã không còn cần câu trả lời cho câu hỏi đó nữa. Điều cô cần là một lối thoát, một con đường mới cho chính mình, nơi cô có thể tìm lại được sự bình yên và hạnh phúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.