Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 287: Lời Kể Qua Loa, Nỗi Lòng Buốt Giá
Buổi đêm se lạnh của Sài Gòn đã lùi lại sau ô cửa kính, nhường chỗ cho một buổi sáng tháng Tư dịu dàng, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa lụa trắng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, không còn ồn ào náo nhiệt như giữa ban ngày, mà chỉ là một âm thanh trầm đục, đều đặn, như nhịp thở của thành phố đang dần bừng tỉnh. Trong căn hộ nhỏ trên tầng cao, mùi cà phê mới pha thơm lừng, lan tỏa khắp không gian, quyện lẫn với hương hoa nhài dịu nhẹ từ chậu cây đặt ở ban công, tạo nên một bầu không khí ban đầu thật ấm áp và yên bình.
Linh, với mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn vẫn còn vương chút mơ màng của giấc ngủ, đang nhẹ nhàng đặt hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo lên bàn ăn. Cô thức dậy sớm hơn Khánh một chút, thói quen đã duy trì suốt bốn năm qua. Cô luôn muốn chuẩn bị mọi thứ tươm tất cho anh, dù đôi khi, những nỗ lực nhỏ nhoi ấy dường như chẳng mấy ý nghĩa. Hôm nay, cô đã dậy sớm hơn một chút, tự tay pha một bình cà phê đen sánh đặc, mùi hương lan tỏa khiến cô cảm thấy lòng mình dịu lại. Cô còn cẩn thận làm vài lát bánh mì nướng phết bơ đậu phộng, món ăn sáng đơn giản nhưng Khánh vẫn thường khen ngon.
Khi Khánh, với dáng người cao ráo nhưng có phần gầy guộc hơn trước, bước ra từ phòng ngủ, khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn còn hằn rõ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh lướt qua Linh, dừng lại ở bàn ăn một thoáng rồi lại dán vào chiếc đồng hồ treo tường. Anh vội vã cài từng chiếc cúc áo sơ mi, động tác dứt khoát nhưng thiếu đi sự khoan thai thường ngày. "Chào em," anh khẽ nói, giọng vẫn trầm đục, như thể hơi thở còn nặng trĩu những lo toan của đêm qua.
Linh mỉm cười nhẹ, nụ cười không chạm tới đáy mắt. Cô rót cà phê vào chiếc cốc sứ hình mèo đen của anh, rồi đặt lên bàn. "Anh dậy rồi à? Ngồi xuống ăn sáng đi anh. Em có pha cà phê nóng nè." Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một dấu hiệu cho thấy anh đã thật sự thoát khỏi những ám ảnh của công việc. "Hôm qua anh về muộn vậy, công việc có gì căng thẳng lắm hả anh? Em nghe anh nói chuyện điện thoại nghe có vẻ mệt mỏi." Giọng Linh dịu dàng, chất chứa sự quan tâm chân thành, cùng một chút gì đó gọi là hy vọng. Hy vọng anh sẽ mở lòng, sẽ chia sẻ.
Khánh ngồi xuống, nhưng động tác lại mang vẻ miễn cưỡng, như thể anh chỉ đang làm theo một lịch trình đã định sẵn chứ không phải tận hưởng bữa sáng bên người yêu. Anh cầm chiếc cốc cà phê lên, nhấp một ngụm, rồi lại đặt xuống. Đôi mắt anh vẫn lơ đãng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đang phản chiếu ánh nắng buổi sớm. "Ừm," anh đáp cụt lủn, "dự án mới hơi khó. Bà Trang khó tính như mọi khi." Anh không nhìn Linh, cũng không giải thích thêm, như thể những lời đó đã đủ để khái quát toàn bộ gánh nặng mà anh đang phải chịu đựng. "Bà Trang" là mẹ của Minh, cũng là một trong những thành viên hội đồng quản trị của công ty, nổi tiếng với sự khắt khe và yêu cầu cao. Cái tên ấy, một lần nữa, lại là bức tường vô hình ngăn cách anh và cô.
Linh nghe vậy, lòng chợt trùng xuống. Cô đã quá quen với câu trả lời này, với sự lảng tránh và cách anh thu mình lại mỗi khi công việc trở nên căng thẳng. Nhưng hôm nay, cô muốn cố gắng thêm một lần nữa. Cô không muốn mình trở thành một người ngoài cuộc hoàn toàn trong cuộc sống của anh. "Anh Hùng có gây áp lực gì không?" cô hỏi tiếp, nhắc đến người sếp trực tiếp của Khánh, một người đàn ông tài giỏi nhưng cũng cực kỳ tham vọng. "Anh có cần em giúp tìm tài liệu hay ý tưởng gì không? Em cũng có thể..." Cô ngập ngừng, thật tâm muốn được san sẻ gánh nặng ấy, dù chỉ là một phần nhỏ bé. Cô tin rằng, hai người yêu nhau thì nên cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn.
Khánh ngắt lời cô, giọng anh chợt trở nên hơi gắt, một sự cáu kỉnh nhỏ nhoi nhưng đủ để làm vỡ tan bầu không khí yên bình ban nãy. Anh cầm chiếc cặp da đặt dưới chân, đứng dậy một cách vội vã. "Không cần đâu em, việc của anh phức tạp lắm, em không hiểu đâu." Anh nói, những lời thốt ra vô thức, nhưng lại như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. "Anh phải đi đây, trễ rồi." Anh thậm chí không đợi cô kịp phản ứng, chỉ vội vã hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn hời hợt, lạnh lẽo, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức chứ không phải xuất phát từ cảm xúc.
Linh khẽ rùng mình trước cái chạm môi lạnh lẽo ấy. Cô nhìn theo bóng anh, dáng người cao ráo quen thuộc giờ đây lại mang vẻ vội vã, xa cách đến lạ lùng. Cô muốn đưa tay níu anh lại, muốn hỏi anh liệu có thật sự không cần cô, không cần sự sẻ chia nào từ cô hay không. Nhưng những lời nói đã kẹt lại nơi cổ họng, không thể thốt ra. Cảm giác hụt hẫng khi anh rụt tay lại lúc cô định chạm vào, cảm giác như mình là người thừa thãi trong thế giới của anh, càng khiến lòng cô nặng trĩu. Cô đứng đó, giữa căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi cà phê và hoa nhài, nhưng giờ đây lại trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ. Nụ cười trên môi cô đã tắt, nhường chỗ cho một nỗi thất vọng sâu sắc. Cô tự hỏi, liệu cô có đang tự huyễn hoặc bản thân về vị trí của mình trong cuộc đời anh? Những lời anh nói, tuy không hề tàn nhẫn, nhưng lại đủ sức kết thúc mọi nỗ lực của cô trong việc kết nối, nó giống như một tảng băng vô hình vừa được dựng lên, chia cắt hai người. Trong sự im lặng của buổi sáng, Linh cảm thấy mình đang dần bị bỏ lại phía sau, một mình đối diện với nỗi cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.
***
Buổi trưa, cái nắng gắt của Sài Gòn đổ lửa xuống những con phố đông đúc, khiến mọi thứ trở nên chói chang và ngột ngạt. Tại văn phòng của Công ty Tập đoàn X, ánh sáng đèn huỳnh quang trắng xóa hắt xuống những dãy bàn làm việc san sát. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, liên hồi, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả và áp lực. Tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục ở góc phòng, tạo nên một không khí năng động, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Mùi cà phê nồng nặc quyện với mùi giấy in, mùi mực, tạo thành một mùi đặc trưng của văn phòng, nơi mà thời gian dường như được đong đếm bằng deadline và hiệu suất.
Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, khuôn mặt anh hốc hác hơn hẳn so với buổi sáng. Đôi mắt sâu của anh dán chặt vào hàng tá email và tài liệu đang hiển thị, những con số và biểu đồ nhảy múa như muốn nuốt chửng anh vào vòng xoáy công việc. Anh không ngừng click chuột, gõ phím, xử lý từng vấn đề một cách nhanh chóng và dứt khoát. Xung quanh anh, các đồng nghiệp cũng đang tất bật không kém, mỗi người một việc, không ai có thời gian để ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.
Điện thoại của Khánh rung nhẹ trên bàn. Anh liếc nhìn, thấy tên Linh hiện lên cùng một tin nhắn dài. Anh thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài mệt mỏi đến tận cùng, như thể nó đã gom góp hết thảy những gánh nặng mà anh đang mang vác. Anh biết mình nên trả lời một cách tử tế, nhưng năng lượng trong anh đã cạn kiệt. Dù vậy, anh vẫn mở tin nhắn ra đọc, một thói quen, một sự ràng buộc vô hình.
"Anh ăn trưa chưa? Nhớ ăn uống đầy đủ nha. Mà cái dự án với Bà Trang anh nói, có phải là dự án 'Sunrise' không? Em có đọc qua một bài báo về xu hướng thị trường đó, nếu anh muốn em có thể tóm tắt qua cho anh."
Linh đã viết vậy. Từng câu chữ của cô đều thể hiện sự quan tâm và mong muốn được giúp đỡ. Cô thậm chí còn nhớ tên dự án, còn tìm hiểu về nó. Một tia ấm áp nhỏ nhoi lóe lên trong trái tim Khánh, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi bức tường áp lực vô hình đang bao vây anh. Anh nhìn vào đồng hồ, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính, nơi một cuộc họp khẩn cấp sắp bắt đầu. Anh không có thời gian để trò chuyện, không có thời gian để lắng nghe, càng không có thời gian để đón nhận sự giúp đỡ mà anh cho rằng mình không cần. Tâm trí anh lúc này chỉ có những con số, những hợp đồng, những kỳ vọng từ phía Anh Hùng và Bà Trang, những gánh nặng tài chính đang đè nặng lên vai.
Anh gõ nhanh vài chữ, ngón tay lướt trên bàn phím một cách vô thức, như một cái máy. "Anh ăn rồi. Ừm, anh biết rồi. Đang bận lắm, lát anh gọi lại." Dòng tin nhắn ngắn gọn, cụt lủn, lạnh lùng đến mức chính anh cũng cảm thấy có chút day dứt. Nhưng anh không thể làm khác. Anh biết, cái "lát" mà anh nói ra đó, sẽ không bao giờ đến. Nó chỉ là một lời hứa hão huyền, một cách để anh tạm thời thoát khỏi sự giằng xé giữa công việc và tình cảm. Anh cảm thấy có lỗi với Linh, một lỗi lầm âm ỉ mà anh không thể giải thích hay bù đắp. Nhưng anh cũng không có năng lượng để làm gì khác ngoài việc lao đầu vào công việc, vào cái vòng xoáy không lối thoát này.
Khánh đặt điện thoại úp xuống bàn, như thể muốn cắt đứt mọi kết nối với thế giới bên ngoài. Anh thở dài một hơi thật sâu, rồi lại vùi đầu vào công việc. Tiếng gõ bàn phím lại tiếp tục dồn dập, như tiếng mưa rơi không ngừng ngoài cửa sổ tâm hồn anh. Anh không hề nhận ra, hay không muốn nhận ra, rằng mỗi tin nhắn cụt lủn, mỗi lời hứa hão huyền, mỗi sự lảng tránh của anh đang dần dần khoét sâu thêm khoảng cách giữa anh và Linh, đang đẩy cô xa anh hơn một chút, mỗi ngày một chút. Sự kiệt sức và bất lực của anh trong việc bộc lộ cảm xúc đang khiến anh ngày càng thu mình, không nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự xa cách này, dẫn đến việc anh không thể thay đổi khi Linh dần rời đi. Bức tường vô hình giữa Khánh và Linh ngày càng dày đặc, vững chắc, đẩy mối quan hệ gần hơn đến "câu hỏi định mệnh" của Linh.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi se lạnh của gió cuối xuân, căn hộ của Linh lại chìm trong một sự tĩnh mịch đến nao lòng. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng ở góc phòng khách hắt xuống, tạo nên một không gian ấm cúng giả tạo. Tiếng tivi nhỏ, phát ra những chương trình tin tức buổi tối, chỉ càng làm nổi bật lên sự im lặng nặng nề bao trùm. Trong bếp, mùi thức ăn Linh nấu vẫn còn vương nhẹ, mùi nến thơm cô thắp từ chiều cũng chỉ còn thoang thoảng. Mọi thứ đều được chuẩn bị tươm tất, chỉ thiếu đi một thứ duy nhất: sự hiện diện trọn vẹn của Khánh.
Đã quá mười giờ tối, Khánh mới trở về nhà. Dáng người anh gục xuống, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt. Đôi mắt anh trũng sâu, khuôn mặt góc cạnh giờ đây trông hốc hác hơn bao giờ hết. Anh thả chiếc cặp xuống sàn, không còn chút sức lực nào để đặt nó vào đúng vị trí. Anh bước vào phòng khách, thấy Linh đang ngồi đọc sách trên sofa, cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên nhìn anh.
"Anh về rồi à?" Linh hỏi, giọng cô dịu dàng, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn không thể che giấu. Cô đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, bước đến gần anh. "Anh mệt lắm hả? Em có nấu món anh thích nè. Anh ăn chút rồi mình nói chuyện nha?" Cô chỉ vào bàn ăn, nơi món thịt bò xào lúc lắc mà anh yêu thích vẫn còn nghi ngút khói, cùng với một bát canh nóng hổi. Cô muốn dùng thức ăn để kéo anh ra khỏi vòng xoáy mệt mỏi, muốn dùng sự quan tâm để xoa dịu những áp lực anh đang phải chịu đựng.
Khánh nhìn bàn ăn một thoáng, rồi lại nhìn Linh, đôi mắt anh trống rỗng, không biểu cảm. Anh lắc đầu nhẹ, kéo cà vạt xuống một cách uể oải. "Anh no rồi. Em cứ ăn đi. Anh chỉ muốn tắm rồi đi ngủ thôi." Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi đến mức không muốn thốt ra thêm bất cứ lời nào. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, được chìm vào giấc ngủ sâu để quên đi mọi gánh nặng.
Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Nỗi thất vọng dâng lên, lấp đầy lồng ngực. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị bữa ăn này, đã cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực từ sáng, hy vọng buổi tối sẽ khác. Nhưng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Cô tiến lại gần hơn, đặt tay lên cánh tay anh, cảm nhận sự lạnh lẽo qua lớp áo sơ mi. "Em chỉ muốn anh chia sẻ với em thôi mà," cô nói, giọng cô khẽ run lên. "Em thấy anh cứ giữ hết mọi thứ trong lòng... Em không hiểu anh đang đối mặt với những gì, nên em không biết phải làm sao để giúp anh cả." Đây là lời cầu xin cuối cùng của cô, một lời cầu xin xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, khao khát được thấu hiểu, được trở thành một phần trong cuộc chiến của anh.
Khánh, không đáp lời, chỉ buông mình xuống sofa, nằm vật ra đó. Anh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. "Anh xin lỗi. Anh chỉ mệt quá thôi. Không có gì đâu. Em đừng nghĩ nhiều." Giọng nói anh nhỏ dần, rồi chìm hẳn vào sự im lặng. Anh không hề nhận ra, hay không muốn nhận ra, rằng lời xin lỗi của anh không hề xoa dịu được nỗi đau của Linh, mà chỉ càng khiến cô cảm thấy bất lực hơn. Anh vẫn nghĩ rằng việc giữ gánh nặng cho riêng mình là cách bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng, chính sự im lặng và lảng tránh ấy mới là thứ đang làm tổn thương cô sâu sắc nhất. Anh vẫn yêu cô, cô tin là vậy, nhưng anh không còn đủ sức để yêu cô đúng cách, để cho cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng.
Linh nhìn Khánh đang nằm đó, đôi mắt anh nhắm nghiền, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt. Cô cảm thấy một sự bất lực lớn lao. Tất cả những nỗ lực của cô, từ buổi sáng cho đến tận bây giờ, đều đã trở nên vô nghĩa. Cô không còn cảm thấy buồn hay tức giận nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi cô đơn dâng lên, nuốt chửng cô. Cô nhẹ nhàng đến bên anh, đặt chiếc chăn mỏng đã chuẩn bị sẵn đắp cho anh, động tác dịu dàng nhưng chất chứa sự buông xuôi. Rồi cô lẳng lặng đi vào bếp, bắt đầu dọn dẹp bữa tối chưa được đụng đũa, mỗi chiếc đĩa, chiếc bát đều nặng trĩu những suy nghĩ không tên.
Sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi của Linh trong đêm này sẽ là động lực mạnh mẽ thúc đẩy cô tìm kiếm sự an ủi và niềm vui từ những nguồn khác trong các chương tiếp theo, không phải vì hết yêu, mà vì cô cần được sống, được cảm nhận. Khánh vẫn nằm đó, chìm sâu trong sự mệt mỏi của riêng mình, không hề hay biết rằng, mỗi hơi thở dài của anh, mỗi lời nói lảng tránh của anh, đang đẩy cô gái anh yêu ra xa khỏi cuộc đời anh, một cách không thể cứu vãn. Bức tường vô hình giữa Khánh và Linh ngày càng dày đặc, vững chắc, đẩy mối quan hệ gần hơn đến "câu hỏi định mệnh" của Linh: "Anh còn yêu em không?". Nhưng có lẽ, điều Linh cần biết lúc này không phải là câu trả lời cho câu hỏi ấy, mà là liệu cô có còn đủ sức để chờ đợi anh, người mà cô vẫn còn yêu, nhưng đã không còn đủ sức để yêu cô đúng cách nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.