Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 286: Bữa Ăn Câm Lặng Dưới Ánh Nến

Tiếng nến cháy lách tách trong căn hộ quen thuộc của Linh đêm qua, cùng với tiếng thở dài nặng nề của Khánh, vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô khi ánh nắng chiều nhạt nhòa bắt đầu rọi vào căn bếp. Mâm cơm chưa kịp nấu, những nguyên liệu tươi ngon nằm im lìm trên kệ đá cẩm thạch, gợi nhắc một bữa tối ấm cúng mà giờ đây có lẽ sẽ không bao giờ diễn ra. Linh đứng đó, tay cầm một củ cà rốt, ánh mắt xa xăm nhìn ra ban công nơi những bông hoa nhài đang e ấp khoe sắc, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong làn gió mát. Mùi hương này, từng là biểu tượng của sự bình yên và hạnh phúc của cô, giờ đây lại mang một nỗi buồn man mác, như thể chính nó cũng đang cảm nhận được sự trống rỗng trong lòng Linh.

Cô đã trải qua một ngày làm việc khá bình thường, không có gì quá nổi bật, nhưng nỗi cô đơn cứ bám riết lấy cô, dai dẳng như một cái bóng. Mỗi khi muốn chia sẻ một câu chuyện vui, một bức ảnh đẹp, hay chỉ đơn giản là một suy nghĩ thoáng qua, đầu tiên cô sẽ nghĩ đến Khánh, rồi lại tự nhủ, anh sẽ bận, anh sẽ không có thời gian, hoặc anh sẽ chỉ đáp lại bằng vài chữ cụt lủn. Điều đó bào mòn cô hơn cả những lời cãi vã. Nó khiến cô cảm thấy mình trở nên vô hình, không còn là một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, hay đúng hơn là trong thế giới của anh, nơi công việc đã chiếm trọn mọi không gian.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Linh. Cô giật mình, nhìn vào màn hình. Tên Khánh hiện lên. Một cảm giác bất ngờ xen lẫn một tia hy vọng nhỏ nhoi loé lên trong lòng cô. Đã bao lâu rồi anh không chủ động gọi cho cô vào giờ này, trừ khi có việc gấp? Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh khi bắt máy.

"Alo, anh nghe đây," Linh nhẹ nhàng nói, tiếng cô hơi khẽ, như sợ làm vỡ tan cái khoảnh khắc hiếm hoi này.

Đầu dây bên kia, giọng Khánh trầm đục, mang theo sự mệt mỏi không che giấu. "Linh à? Tối nay anh về muộn, hay mình ra ngoài ăn tối nhé?"

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng Linh có thể cảm nhận được sự uể oải trong từng từ anh thốt ra. Nó không phải là một lời mời gọi lãng mạn, mà giống như một đề nghị mang tính đối phó, một cách để giải quyết bữa tối mà không cần phải suy nghĩ nhiều. Linh khẽ nhếch môi cười buồn. Cô đã từng khao khát những buổi hẹn hò bất ngờ như thế, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến cô cảm thấy thêm nặng lòng. Anh không hỏi cô muốn ăn gì, không hỏi cô có mệt không, hay có muốn ở nhà nghỉ ngơi không. Anh chỉ đơn thuần đưa ra một lựa chọn, như một giải pháp cho vấn đề "ăn tối".

"Cũng được," Linh đáp, cố gắng che giấu sự hụt hẫng trong giọng nói. "Anh muốn ăn gì?"

Một khoảng lặng ngắn. Khánh dường như đang suy nghĩ, hoặc đơn giản là anh đang quá mệt mỏi để nghĩ. "Anh cũng không rõ nữa. Em chọn đại một chỗ nào đó đi. Anh về tắm cái đã."

"À ừm... vậy... anh cứ về đi. Em sẽ tìm chỗ," Linh nói, rồi nhanh chóng ngắt máy. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào mâm cơm chưa kịp nấu, lòng chợt thấy trống rỗng. Mùi hoa nhài từ ban công vẫn thoảng vào, nhưng không gian dường như đặc quánh lại bởi một nỗi buồn không tên. Một tia hy vọng vừa nhen nhóm đã vội vàng tắt lịm. Cô nhận ra, đây không phải là một buổi hẹn hò để hàn gắn, mà chỉ là một bữa ăn để lấp đầy cái bụng, một cách để duy trì một vỏ bọc mỏng manh cho mối quan hệ của họ. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây cùng cô, nhưng anh dường như không thể.

Chỉ ít phút sau, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, rồi cánh cửa mở ra. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc của anh giờ đây trông có vẻ gầy hơn, đôi vai hơi chùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh thường ngày mang vẻ nam tính lạnh lùng, nhưng giờ thì lộ rõ sự mệt mỏi, với những quầng thâm dưới mắt. Anh không nhìn thẳng vào Linh, chỉ lướt qua cô bằng một ánh mắt trống rỗng rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

"Anh tắm cái đã. Em xong chưa?" Khánh nói vọng ra từ trong phòng, giọng anh khàn khàn, dường như anh còn không để ý Linh đang đứng ngay giữa phòng khách.

Linh đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa. Một cảm giác tủi thân dâng lên trong lồng ngực. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc ra ngoài, cô đã dành chút thời gian chọn một chiếc váy đơn giản nhưng thanh lịch, mong muốn tạo ra một không khí khác biệt cho buổi tối nay. Nhưng anh thậm chí còn không nhận ra. Hay anh nhận ra, nhưng quá mệt mỏi để bận tâm? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, sự vô tâm đó, dù là vô tình hay hữu ý, đều khiến trái tim cô thêm lạnh giá.

Cô khẽ thở dài, bước đến bên bàn ăn, nơi những món ăn cô chuẩn bị đã nguội lạnh từ đêm qua. Ngọn nến thơm vẫn cháy, tỏa ra ánh sáng yếu ớt và mùi hương thoang thoảng, nhưng nó không thể sưởi ấm được không khí lạnh lẽo giữa hai người. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của một tình yêu đã từng rất đẹp đẽ. Giờ đây, chúng đứng đó, cô độc, như chính Linh. Tiếng thở dài của Khánh lại vang lên từ sofa, hòa cùng tiếng còi xe vọng lên từ xa, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và trống rỗng trong căn phòng. Linh khẽ chạm tay vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men sứ, như cảm nhận được sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn mình. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh. Cô cần tìm một lối thoát, một con đường riêng, để tìm lại chính mình, trước khi cô hoàn toàn biến mất trong cái bóng của anh, trong sự mệt mỏi và kiệt quệ của chính anh. Cô đã quá mệt mỏi để đấu tranh, quá mệt mỏi để níu kéo một thứ đang dần tuột khỏi tay. Và trong sự buông xuôi ấy, một cánh cửa mới đang dần hé mở, một cánh cửa dẫn cô đến một con đường mà Khánh sẽ không bao giờ biết đến, một con đường mà cô sẽ phải tự mình bước đi. Cô sẽ đi đâu, làm gì, cô chưa biết. Nhưng cô biết, cô không thể tiếp tục đứng yên ở đây, trong cái bóng của sự mệt mỏi và thờ ơ này nữa. Cô cảm thấy một sự chấp nhận rằng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa, và đó là lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.

***

Nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret' (Khu Vườn Bí Mật) tọa lạc trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh ở trung tâm thành phố, ẩn mình sau những tán cây cổ thụ rợp bóng. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ thẫm, cửa sổ vòm duyên dáng và những ban công sắt uốn lượn, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, hoài cổ. Bên trong, nội thất được bài trí sang trọng với những bộ bàn ghế gỗ tối màu, bọc nệm nhung êm ái. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh và hàng chục ngọn nến nhỏ đặt trên mỗi bàn, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy trang trọng. Khăn trải bàn trắng tinh tươm, những bình hoa hồng tươi thắm điểm xuyết màu sắc, và tiếng nhạc piano du dương len lỏi khắp không gian, vẽ nên một bức tranh hoàn hảo cho những buổi hẹn hò lãng mạn.

Linh và Khánh ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn tròn nhỏ, nơi ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt của cả hai. Ánh sáng vàng mềm mại không thể che giấu được vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt Khánh, những đường nét góc cạnh của anh càng thêm phần khắc khổ dưới ánh đèn. Đôi mắt anh vẫn sâu thẳm, nhưng thay vì sự tập trung thường thấy, chúng mang một vẻ lơ đãng, xa xăm, như thể tâm trí anh đang trôi dạt ở một nơi nào đó rất xa. Linh, với vẻ ngoài thanh mảnh và nữ tính, cũng không giấu được sự ưu tư trong đôi mắt to tròn của mình. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, ánh lên màu nâu hạt dẻ dưới ánh nến, nhưng nụ cười thường trực trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ trầm mặc.

Họ đã chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài với những khóm hoa hồng đang khoe sắc trong màn đêm. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng của bản "Clair de Lune" của Debussy vang lên, du dương và lãng mạn, nhưng nó không thể lấp đầy được khoảng trống mênh mông trong lời nói của họ. Thậm chí, nó còn khiến sự im lặng trở nên nặng nề hơn, tô đậm thêm sự xa cách vô hình đang lớn dần giữa hai người. Tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ, tiếng ly thủy tinh lanh canh khẽ khàng nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch ấy, như những dấu hiệu nhỏ bé của một sự gượng gạo không thể che giấu.

Sau khi gọi món một cách nhanh chóng, Khánh là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Giọng anh trầm khàn, mang vẻ xã giao đến lạ. "Hôm nay công việc của em thế nào?" Anh hỏi, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đang đung đưa nhẹ trong gió, chứ không hề nhìn vào Linh.

Linh khẽ siết chặt tay dưới gầm bàn. Câu hỏi đó, nghe có vẻ quan tâm, nhưng lại thiếu đi hơi ấm và sự chân thành mà cô hằng mong mỏi. Nó giống như một câu hỏi được đặt ra theo thói quen, một câu hỏi xã giao mà bất cứ ai cũng có thể hỏi nhau. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để chia sẻ, để kể cho anh nghe về một đồng nghiệp mới ở phòng trưng bày, về một dự án nghệ thuật cô đang ấp ủ, nhưng cái cách anh hỏi, cái ánh mắt xa xăm đó, đã dập tắt mọi ý định.

"Cũng như mọi khi thôi anh," Linh đáp, giọng cô trầm hơn bình thường, cố gắng tìm một điểm tựa để tiếp tục câu chuyện, để không gian không hoàn toàn chìm vào im lặng. "Anh có vẻ mệt lắm."

Khánh đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh căng thẳng hoặc kiệt sức. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể anh đang gánh cả thế giới trên vai. "Ừ, dự án với Bà Trang hơi căng. Anh Hùng cũng đang thúc. Nhiều đêm anh phải làm đến sáng." Anh giải thích nhanh, không chi tiết, rồi lại im lặng, tay cầm dao dĩa một cách máy móc, vô thức xoay qua xoay lại trên mặt bàn. Anh không hề nói về cảm xúc của mình, chỉ đơn thuần liệt kê những áp lực anh đang phải đối mặt, như một lời biện minh cho sự mệt mỏi và xa cách của mình.

Linh nhìn anh, nỗi thất vọng lại dâng lên trong lòng. Cô đã quá quen với những lời giải thích này. Dự án, Bà Trang, Anh Hùng, những cụm từ ấy đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong cuộc sống của họ, những bức tường vô hình ngăn cách họ lại. Cô không trách anh bận rộn, cô hiểu gánh nặng anh đang mang. Nhưng cô khao khát một điều gì đó hơn thế, một sự chia sẻ chân thành, một khoảnh khắc anh cho phép mình yếu lòng và dựa vào cô, dù chỉ là một chút. Cô muốn anh nói rằng anh nhớ cô, rằng anh muốn được ở bên cô, chứ không phải chỉ là những lời than vãn về công việc.

Một cách vô thức, Linh khẽ chạm tay vào chiếc nhẫn đính ước cũ trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bạc đơn giản, từng là biểu tượng của tình yêu và những lời hứa hẹn, giờ đây lại mang một cảm giác lạnh lẽo. Cô rụt tay về nhanh chóng, như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bỏng rát. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc nhẫn như thấm vào tận xương tủy, phản ánh sự lạnh giá trong tâm hồn cô.

Khánh dường như không để ý đến cử chỉ nhỏ nhặt đó của Linh. Anh vẫn tiếp tục ăn một cách vội vã, đôi khi nhăn mặt vì suy nghĩ, mắt vẫn không rời khỏi khoảng không vô định. Mùi thức ăn Pháp sang trọng, mùi hoa hồng từ bình hoa trên bàn, tất cả đều trở nên vô nghĩa trong bầu không khí ngột ngạt này. Linh cảm thấy như có một bức tường thủy tinh vô hình đang dựng lên giữa họ, trong suốt nhưng không thể xuyên qua, khiến cô không thể chạm tới anh, không thể lắng nghe được những suy nghĩ thực sự trong tâm trí anh. Tiếng nhạc piano vẫn tiếp tục vang lên, nhưng giờ đây nó không còn lãng mạn nữa, mà giống như một bản nhạc nền buồn thảm, ngân nga cho một mối tình đang dần lụi tàn. Cô cảm thấy anh ở rất gần, nhưng lại vô cùng xa cách, một sự xa cách không thể đo đếm bằng khoảng cách vật lý.

***

Bữa ăn tiếp tục trong sự im lặng kéo dài và nặng nề hơn. Khánh ăn hết phần của mình một cách nhanh chóng, gần như không thưởng thức hương vị của món ăn Pháp tinh tế. Anh dường như chỉ muốn kết thúc bữa tối này càng sớm càng tốt để có thể quay về với thế giới của riêng mình – thế giới của công việc, của những áp lực và mệt mỏi. Linh thì ngược lại, cô chỉ gắp vài miếng một cách miễn cưỡng, cảm giác ngon miệng hoàn toàn biến mất. Những món ăn được bày trí đẹp mắt, từng là niềm yêu thích của cô, giờ đây trở nên vô vị. Cô lặng lẽ đẩy đĩa thức ăn sang một bên, không muốn ăn thêm một chút nào nữa.

Linh nhìn Khánh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối nào đó trong đôi mắt mệt mỏi của anh. Cô khao khát được nghe anh nói một điều gì đó, bất cứ điều gì, để phá vỡ bức tường im lặng đang bao trùm. Cô đã nghĩ đến việc chia sẻ một câu chuyện vui ở chỗ làm, một chi tiết nhỏ nhặt về một đồng nghiệp mới, hoặc một ý tưởng cho triển lãm sắp tới. Nhưng rồi cô lại do dự. Cô sợ anh sẽ chỉ cười nhạt, hay đáp lại bằng những câu vô thưởng vô phạt như mọi khi, hoặc tệ hơn là không phản ứng gì cả. Nỗi sợ hãi đó lớn đến mức khiến cô không thể mở lời.

Tuy nhiên, Linh biết rằng nếu cô không cố gắng, thì mối quan hệ này sẽ hoàn toàn chìm vào im lặng. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. "Anh nhớ đợt mình đi Đà Lạt không, Khánh?" Giọng cô khẽ khàng, như một tiếng gió thoảng qua, cố gắng gợi lại một kỷ niệm đẹp đẽ, một thời điểm mà tình yêu của họ còn nồng nàn và trọn vẹn. "Anh đã hứa sẽ đưa em đi lại đó, để ngắm hoa dã quỳ vào mùa đông."

Khánh đang cầm ly rượu vang lên, khẽ nhấp một ngụm. Nghe Linh nói, anh đặt ly xuống, ánh mắt vẫn lơ đãng. Một nụ cười nhạt nhẽo, không hề chạm đến đáy mắt, xuất hiện trên môi anh. "À... ừm... có lẽ đợi dự án này xong đã, Linh à." Giọng anh vẫn trầm đục, mang đầy vẻ mệt mỏi, không hề có sự hào hứng hay tiếc nuối nào. "Dạo này anh bận quá. Anh không có thời gian sắp xếp được."

"Lại là 'dự án', 'bận quá'," Linh thầm nghĩ trong đầu, những lời đó cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc chua chát. Bao giờ mới là 'chúng ta'? Bao giờ mới là những lời hứa hẹn được thực hiện? Bao giờ anh mới dành thời gian cho cô, cho những khoảnh khắc chỉ có hai người, không bị công việc và áp lực đè nặng? Cô không nói ra lời, nhưng đôi mắt cô ánh lên một nỗi thất vọng sâu sắc. Những lời anh nói không hề tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Chúng không có sự gay gắt của một cuộc cãi vã, mà chỉ có sự thờ ơ của một trái tim đã quá mệt mỏi.

Sự im lặng lại bao trùm, lần này nặng nề hơn rất nhiều. Linh cảm thấy một sự buông xuôi hoàn toàn. Cô đã cố gắng, thực sự đã cố gắng, nhưng tất cả những nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa trước bức tường vô hình mang tên "áp lực công việc" của anh. Anh vẫn yêu cô, cô tin là vậy, nhưng anh lại không còn đủ sức để yêu cô đúng cách, để cho cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng. Khoảng cách cảm xúc giữa họ đã trở thành một vực sâu không đáy, kéo cả hai ra xa nhau một cách không thể cứu vãn.

Khánh nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể anh đang chờ đợi một tín hiệu nào đó để kết thúc bữa ăn này. Anh gọi tính tiền nhanh chóng, gần như không để Linh kịp nói lời nào. Khi nhân viên mang hóa đơn đến, anh đặt thẻ xuống, ánh mắt vẫn mệt mỏi và trống rỗng. Anh không hề nhìn Linh, không hề có một cử chỉ nhỏ nào thể hiện sự kết nối hay quan tâm. Mùi cà phê espresso thoang thoảng từ quầy bar xa xa, mùi hoa hồng từ bình hoa trên bàn, và tiếng nhạc piano du dương vẫn tiếp tục vang lên, tạo nên một sự tương phản nghiệt ngã với không khí lạnh lẽo giữa họ.

Linh nhìn bàn tay anh đặt trên thẻ, cảm nhận sự lạnh lẽo trong không gian. Cô biết, đây không phải là một buổi tối hẹn hò lãng mạn, mà là một màn kịch được diễn ra một cách máy móc, để duy trì một vẻ bề ngoài nào đó. Cô cảm thấy mình như một con búp bê vô hồn, được kéo đi theo những động tác đã lập trình sẵn. Cô không còn cảm thấy buồn hay tức giận nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi cô đơn dâng lên, cô không còn muốn nói thêm điều gì. Cô không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chấp nhận nỗi cô đơn này.

Khi họ rời khỏi nhà hàng, bước ra con hẻm nhỏ, gió đêm mát lạnh thổi qua, mang theo mùi khói xe và bụi đường từ xa. Những đôi tình nhân khác trên phố đang nắm tay nhau đi dạo, trò chuyện ríu rít, tạo nên một bức tranh đối lập hoàn toàn với sự im lặng đến đáng sợ của Khánh và Linh. Họ bước đi cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa họ rộng hơn cả con đường. Linh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh, tự hỏi liệu có một con đường nào khác dành cho cô, một con đường mà cô có thể tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc cho riêng mình. Cô đã quá mệt mỏi để đấu tranh, quá mệt mỏi để níu kéo một thứ đang dần tuột khỏi tay. Trong sự buông xuôi ấy, một cánh cửa mới đang dần hé mở, một cánh cửa dẫn cô đến một con đường mà Khánh sẽ không bao giờ biết đến, một con đường mà cô sẽ phải tự mình bước đi. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh, người mà cô vẫn còn yêu, nhưng đã không còn đủ sức để yêu cô đúng cách nữa. Linh cảm thấy một sự chấp nhận rằng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa, và đó là lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô sẽ tìm kiếm những niềm vui và sự an ủi khác bên ngoài mối quan hệ này, để tìm lại chính mình, trước khi cô hoàn toàn biến mất trong cái bóng của anh, trong sự mệt mỏi và kiệt quệ của chính anh. Và trong đêm đó, một câu hỏi định mệnh đã bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí Linh, một câu hỏi mà cô biết, mình sẽ phải hỏi Khánh trong một tương lai không xa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free