Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 285: Nỗi Lòng Chìm Trong Bận Rộn
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn ngần ngại len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, nhuộm một màu vàng nhạt lên nền tường xám lạnh, Linh đã thức giấc. Đêm qua, cô đã không ngủ được nhiều. Cái ôm hờ hững của Khánh, câu hỏi lửng lơ của cô và sự im lặng nặng nề của anh cứ vấn vít trong tâm trí. Cô khẽ trở mình, rút khỏi vòng tay đang buông lỏng của Khánh. Anh vẫn ngủ say, hơi thở đều đều, trên vầng trán vẫn hằn rõ những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo toan. Nhìn anh lúc này, Linh cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn, nhưng nỗi xót xa ấy lại hòa lẫn với sự tủi thân và cô đơn đang ngày một lớn dần trong lòng cô.
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh, cảm giác như bước đi trên một con đường vô định. Không gian căn hộ vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, chỉ có tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công vọng vào, nghe như một khúc ca buồn. Linh vào bếp, nhẹ nhàng pha một ấm trà hoa cúc cho riêng mình – cô biết Khánh không thích trà hoa cúc, anh thích cà phê đen đậm đặc để đánh thức cả một ngày dài mệt mỏi. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc lan tỏa, mang theo một chút bình yên giả tạo. Cô đặt ấm trà lên bàn ăn nhỏ, nơi có hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo đang đứng cạnh nhau, một con mèo trắng và một con mèo đen, với chiếc đuôi móc vào nhau như một lời hứa hẹn. Chiếc cốc này là món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau, Linh vẫn nhớ ngày đó Khánh đã ngượng nghịu tặng cô, nói rằng "em là mèo trắng, anh là mèo đen, mãi mãi bên nhau nhé." Giờ đây, chúng chỉ còn là một vật trang trí vô tri, một biểu tượng cho những gì đã từng rất đẹp đẽ nhưng đang dần phai tàn.
Linh quyết định làm một bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng. Cô biết Khánh sẽ lại vội vã với công việc, nhưng cô vẫn muốn thử. Có lẽ một bữa sáng ngon miệng, một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sẽ giúp anh thư giãn, và họ có thể tìm lại được chút kết nối nhỏ nhoi. Cô lấy trứng, thịt xông khói và một ít rau xanh, bắt đầu chuẩn bị. Tiếng dao thớt lạch cạch khe khẽ, tiếng dầu ăn xèo xèo trên chảo nhỏ, tất cả đều được cô thực hiện một cách cẩn trọng, như sợ làm vỡ đi lớp không khí mỏng manh đang bao trùm. Cô mong đợi anh thức giấc, mong đợi ánh mắt anh chạm vào mình, một nụ cười nhẹ, hay ít nhất là một câu hỏi han.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Khánh vẫn chưa dậy. Linh khẽ thở dài. Cô quay lại phòng ngủ, thấy anh đã mở mắt, nhưng ánh mắt anh vẫn còn mông lung, dán chặt vào màn hình điện thoại. Có lẽ là tin tức công việc, những email cấp bách đang chờ đợi. Anh thường bắt đầu ngày mới như thế, trước khi kịp nói một lời chào hay nhìn ngắm thế giới bên ngoài.
“Anh này, dậy ăn sáng đi,” Linh nói khẽ, giọng cô pha chút cố gắng để giữ sự tự nhiên, như thể cô không hề cảm thấy khoảng cách giữa họ. Cô bước đến bên giường, đặt tay lên vai anh, cảm nhận hơi ấm cơ thể anh.
Khánh khẽ giật mình, rồi nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đang chiếm lĩnh. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, nhìn cô. Chỉ một thoáng, ánh nhìn đó lại lướt qua, quay về phía màn hình điện thoại. “Ừm…” Anh đáp, một âm thanh cụt lủn, một thói quen đã trở nên quá quen thuộc. “Em ăn trước đi, anh xem chút việc này đã.”
Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Cô đã cố gắng, đã chuẩn bị, đã chờ đợi, nhưng những gì cô nhận được chỉ là một cái "ừm" và một lời từ chối khéo léo. Cô cố gắng không để lộ sự thất vọng trên khuôn mặt. “Anh có muốn ăn thử món này không? Em mới học làm đó,” cô tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, yếu ớt hơn. Cô đặt đĩa thức ăn lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, hy vọng mùi hương hấp dẫn sẽ níu giữ anh lại dù chỉ một chút.
Khánh liếc nhìn đĩa thức ăn, rồi lại quay về với màn hình điện thoại. “Để lát nữa anh xem. Giờ anh bận chút.” Anh nói, giọng điệu khô khan, không chút cảm xúc, như thể đang nói chuyện với một người xa lạ chứ không phải người con gái đã thức khuya chuẩn bị bữa sáng cho anh. Những ngón tay anh vẫn lướt nhanh trên màn hình, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt mệt mỏi.
Linh đứng đó, bất động. Lời nói của cô, những nỗ lực của cô, tất cả như tan vào không khí, biến mất không dấu vết. Cô cảm thấy mình như một bóng ma vô hình trong chính căn nhà của mình, trong chính cuộc đời của người đàn ông cô yêu. Cô nhìn cốc sứ đôi hình mèo trên bàn, con mèo trắng cô và con mèo đen anh, giờ đây chúng đứng cạnh nhau nhưng lại cách biệt một khoảng không vô hình. Mùi cà phê nguội dần trong cốc của anh, như chính tình cảm của họ. Ánh mắt ưu tư của Linh dõi theo từng cử chỉ vô thức của Khánh, nhưng cô biết, anh không hề nhận ra sự hiện diện của cô, hay ít nhất là sự hiện diện của nỗi thất vọng đang bao trùm lấy cô. Cô khẽ quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Khánh một mình với công việc và chiếc điện thoại. Bữa sáng nguội lạnh, và trái tim cô cũng vậy. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong, dù ngoài kia, nắng Sài Gòn đã bắt đầu rải những tia nắng ấm áp đầu tiên. Tiếng chim hót vẫn ríu rít, nhưng trong tai Linh, chúng nghe như những tiếng thở dài. Cô biết, "giai đoạn này" của Khánh không chỉ là áp lực công việc, mà nó còn là bức tường ngăn cách giữa hai người, một bức tường vô hình nhưng ngày càng kiên cố. Cô đã cố gắng phá vỡ nó, nhưng dường như, chỉ một mình cô đang chiến đấu.
***
Giữa trưa, Sài Gòn như một con quái vật khổng lồ đang cựa mình thức giấc sau giấc ngủ ngắn ngủi. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các quán cà phê vỉa hè, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của cuộc sống đô thị. Linh đang trên đường trở về văn phòng sau bữa trưa vội vã. Nắng nóng gay gắt đổ xuống đường phố, khiến không khí trở nên oi bức và khó chịu. Bụi bặm từ những công trình xây dựng, mùi khói xe và mùi thức ăn đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà cô đã quá quen thuộc. Cô bước đi giữa dòng người hối hả, cảm thấy mình như một chấm nhỏ vô định giữa đại dương mênh mông của thành phố.
Khoảng trống trong lòng Linh dường như càng lớn hơn khi cô đối diện với sự ồn ào và năng lượng của phố xá. Cô rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Một quán cà phê nhỏ xinh vừa lướt qua tầm mắt cô, với bức tường được vẽ graffiti đầy nghệ thuật, khiến cô chợt nhớ đến những ngày đầu yêu nhau, Khánh từng hứa sẽ đưa cô đi khám phá những góc phố nghệ thuật của Sài Gòn. Lời hứa ấy, cũng như bao lời hứa khác, cứ thế chìm vào quên lãng. Linh cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Cô muốn chia sẻ điều này với Khánh, dù biết rằng khả năng anh sẽ phản hồi một cách hờ hững là rất cao. Nhưng cô vẫn muốn thử, muốn níu kéo lấy chút sợi dây liên kết mong manh còn sót lại.
Cô dừng lại bên lề đường, tránh dòng người tấp nập, và bắt đầu gõ tin nhắn. Từng câu chữ được chọn lọc cẩn thận, như thể cô đang soạn thảo một bức thư quan trọng.
“Anh ơi,” cô viết, “em vừa đi ngang qua một quán cà phê nhỏ xinh lắm ở Quận 3, có một bức tranh rất hay, vẽ một cô gái đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt buồn man mác. Tự nhiên em lại nhớ anh. Anh có mệt không? Nhớ ăn trưa nha. Đừng làm việc quá sức. Em lo cho anh.”
Cô ngần ngừ một lúc, rồi nhấn gửi. Tin nhắn đi. Trái tim Linh đập nhanh hơn một chút, một tia hy vọng mong manh lóe lên. Cô cất điện thoại vào túi xách, tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí cô không thể rời khỏi chiếc điện thoại. Cứ vài phút, cô lại lén lút kiểm tra, hy vọng có một thông báo tin nhắn mới. Từng nhịp tim của cô dường như được đồng bộ với mỗi lần cô kiểm tra màn hình.
Mười phút trôi qua. Hai mươi phút. Nửa tiếng. Không có gì. Linh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Cô cố gắng tự an ủi mình rằng có lẽ anh đang bận họp, hoặc đang lái xe. Anh sẽ trả lời thôi. Cô biết Khánh luôn bận rộn, nhưng một tin nhắn ngắn ngủi, một biểu tượng cảm xúc cũng đủ để cô cảm thấy được quan tâm, được nhớ đến. Nhưng sự im lặng kéo dài hơn một giờ đồng hồ, rồi hai giờ.
Đến khi cô đã ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu xử lý những chồng tài liệu, điện thoại của cô mới rung nhẹ. Linh vội vàng cầm lấy, ánh mắt sáng lên đầy mong đợi. Nhưng khi nhìn thấy nội dung tin nhắn, nụ cười trên môi cô chợt tắt ngấm.
Chỉ là hai câu cụt lủn, không đầu không cuối, không một chút hơi ấm:
“Ừ. Anh ăn rồi. Em cũng vậy.”
Chỉ vậy thôi. Không một lời hỏi thăm lại, không một biểu cảm, không một chút gì cho thấy anh đã đọc và thực sự quan tâm đến những gì cô chia sẻ. Bức tranh cô miêu tả, cảm xúc cô gửi gắm, tất cả đều bị bỏ qua một cách phũ phàng. Linh cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc dâng trào, như một cơn sóng lạnh lẽo cuốn phăng đi chút hy vọng cuối cùng. Cô nhìn dòng chữ ngắn gọn trên màn hình, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng. Sài Gòn vẫn náo nhiệt, nhưng trong mắt cô, nó bỗng trở nên vô cùng cô đơn và xa lạ. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác trống rỗng và hụt hẫng bao trùm. Tiếng còi xe từ xa vọng đến, nghe như một lời chế giễu cho những nỗ lực vô vọng của cô. Cô biết, cô đang dần rút lui về mặt cảm xúc, nhưng mỗi lần cố gắng níu kéo, cô lại bị đẩy lùi xa hơn, bởi chính sự vô tâm không chủ ý của Khánh.
***
Buổi tối buông xuống, mang theo một làn gió mát lành hiếm hoi xua đi cái nóng oi ả của ban ngày. Đèn đường bắt đầu thắp sáng, biến những con phố thành dòng sông ánh sáng lấp lánh. Linh đã cố gắng tạo ra một không gian thật dễ chịu trong căn hộ. Cô nấu một vài món ăn mà Khánh thích, bày biện bàn ăn gọn gàng, và thậm chí còn đốt một ngọn nến thơm mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, hy vọng sẽ xua đi cái không khí căng thẳng và mệt mỏi thường trực. Cô muốn có một cuộc nói chuyện nghiêm túc, một cuộc đối thoại chân thành để phá vỡ bức tường im lặng đang ngày càng kiên cố giữa họ.
Khánh về nhà muộn, như thường lệ. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như một tiếng động lạ lẫm. Anh bước vào, dáng người cao ráo nhưng giờ đây lại gầy gò và nặng trĩu. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn lên sự mệt mỏi tột độ, đôi mắt sâu trũng, và một vẻ trầm tư, ít biểu cảm. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào cô, rồi buông cặp xuống ghế sofa, thả mình xuống đó như một cái xác không hồn. Mùi áp lực công việc, mùi của sự căng thẳng dường như tỏa ra từ khắp cơ thể anh.
Linh bước đến gần, khẽ đặt tay lên vai anh. “Anh về rồi. Anh có mệt không? Em có nấu vài món anh thích, mình ăn tối nhé?” Giọng cô dịu dàng, cố gắng truyền tải sự quan tâm và mong muốn được kết nối.
Khánh khẽ nhắm mắt, thở dài. Một tiếng thở dài nặng nề, mệt mỏi, như thể anh đang gánh cả thế giới trên vai. Anh lắc đầu nhẹ. “Anh không đói lắm. Em ăn trước đi.”
Linh cảm thấy trái tim mình lại thắt lại. Đây không phải lần đầu, nhưng mỗi lần như thế, nỗi thất vọng lại càng thêm sâu sắc. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, nhìn thẳng vào đôi mắt mỏi mệt của anh. “Khánh,” cô bắt đầu, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm, “dạo này anh và em có vẻ xa cách quá. Anh có thấy vậy không? Anh có chuyện gì muốn chia sẻ với em không?” Cô nhìn anh đầy mong đợi, khao khát được nghe một lời thật lòng, một sự chia sẻ, dù chỉ là về những áp lực công việc của anh. Cô không cần anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây cùng cô.
Khánh mở mắt, nhưng ánh mắt anh lại tránh né ánh nhìn của cô. Anh quay đầu đi, nhìn vào khoảng không vô định trên tường. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng nến cháy lách tách khe khẽ và tiếng còi xe từ xa vọng vào, càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt. Anh không trả lời ngay. Sự im lặng kéo dài, kéo dài đến mức Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa hai người, mỗi giây trôi qua lại thêm một viên gạch, một lớp vữa. Cô chờ đợi, nín thở chờ đợi một phản ứng, một lời giải thích.
Cuối cùng, Khánh cũng lên tiếng, giọng anh trầm đục, mang đầy vẻ bất lực. “Em đừng nghĩ nhiều nữa, Linh.” Anh nói, rồi lại thở dài. “Anh mệt lắm rồi. Cả ngày anh đã phải đối phó với Anh Hùng, với Bà Trang. Họ cứ liên tục gây áp lực, bắt anh phải hoàn thành dự án này, dự án kia. Anh chỉ muốn yên tĩnh thôi.” Anh đưa tay lên xoa thái dương, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu âm ỉ. Anh không nhìn cô, không chạm vào cô, chỉ vùi mặt vào gối sofa, hoàn toàn thu mình lại.
Linh nhìn anh, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm nén. Nỗi tủi thân dâng trào trong lồng ngực. Cô đã cố gắng thấu hiểu, đã cố gắng chia sẻ, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự mệt mỏi của anh, sự từ chối giao tiếp của anh. Anh không hề nhận ra rằng, cô cũng đang mệt mỏi, mệt mỏi vì phải gồng mình chịu đựng sự cô đơn ngay cả khi có anh ở bên. Cô muốn nói rằng cô không cần anh phải giải quyết mọi vấn đề của cô, cô chỉ cần anh lắng nghe, chỉ cần anh cho cô thấy anh vẫn còn quan tâm đến cảm xúc của cô. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt trong cổ họng, không thể thốt ra.
Cô vẫn còn yêu anh, cô biết điều đó. Nhưng tình yêu ấy, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chấp nhận nỗi cô đơn này. Anh vẫn yêu cô, cô tin là vậy, nhưng anh lại không còn đủ sức để yêu cô đúng cách, để cho cô cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng. Khoảng cách cảm xúc giữa họ đã trở thành một vực sâu không đáy, kéo cả hai ra xa nhau một cách không thể cứu vãn. Linh cảm thấy một sự buông xuôi, một sự chấp nhận rằng mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa.
Cô khẽ đứng dậy, bước đến bên bàn ăn, nơi những món ăn cô chuẩn bị đã nguội lạnh. Ngọn nến thơm vẫn cháy, tỏa ra ánh sáng yếu ớt và mùi hương thoang thoảng, nhưng nó không thể sưởi ấm được không khí lạnh lẽo giữa hai người. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng của một tình yêu đã từng rất đẹp đẽ. Giờ đây, chúng đứng đó, cô độc, như chính Linh. Tiếng thở dài của Khánh lại vang lên từ sofa, hòa cùng tiếng còi xe vọng lên từ xa, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và trống rỗng trong căn phòng. Linh khẽ chạm tay vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men sứ, như cảm nhận được sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn mình. Cô biết, cô không thể cứ mãi chờ đợi anh. Cô cần tìm một lối thoát, một con đường riêng, để tìm lại chính mình, trước khi cô hoàn toàn biến mất trong cái bóng của anh, trong sự mệt mỏi và kiệt quệ của chính anh. Cô đã quá mệt mỏi để đấu tranh, quá mệt mỏi để níu kéo một thứ đang dần tuột khỏi tay. Và trong sự buông xuôi ấy, một cánh cửa mới đang dần hé mở, một cánh cửa dẫn cô đến một con đường mà Khánh sẽ không bao giờ biết đến, một con đường mà cô sẽ phải tự mình bước đi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.