Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 284: Lời Xin Lỗi Và Hứa Hẹn Mong Manh

Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên trong căn hộ tĩnh mịch, khô khốc và lạc lõng như một nhát dao cứa vào không gian đặc quánh mùi hương hoa ly đã tàn phai và mùi thức ăn nguội lạnh còn vương vấn. Linh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi cô đã cuộn mình lại hàng giờ liền, đôi mắt vô hồn dõi theo cánh cửa. Khi cánh cửa bật mở, hé lộ hình bóng Khánh, vai anh trĩu nặng bởi chiếc cặp tài liệu và một vẻ mệt mỏi hằn sâu đến tận cùng xương tủy, cô không hề nhúc nhích. Không một lời trách móc, không một tiếng thở dài than vãn. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự im lìm còn nặng nề hơn vạn lời buộc tội, như thể tất cả năng lượng để phản ứng trong cô đã bị rút cạn.

Khánh bước vào, cơ thể anh dường như đang chống chọi với sức nặng vô hình của cả một ngày dài mệt mỏi và áp lực chồng chất. Ánh sáng vàng dịu từ đèn ngủ không đủ sức xua đi vẻ u ám trên gương mặt anh, càng làm nổi bật những quầng thâm dưới đôi mắt sâu, vốn đã ít khi biểu lộ cảm xúc. Anh nhìn thấy Linh, thấy dáng người thanh mảnh của cô thu mình trên sofa, thấy ánh mắt cô, trống rỗng và vô vọng, dõi theo mình như một kẻ lạ. Trong khoảnh khắc ấy, Khánh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi điều hòa phả ra, mà từ sự thất vọng cuộn trào trong ánh mắt cô, một sự thất vọng đã vượt qua ngưỡng của giận hờn để biến thành nỗi chai sạn khó lòng chữa lành.

“Anh về rồi…” Giọng Khánh khàn đặc, một âm thanh thô ráp và mệt mỏi, như thể anh vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ. Mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu sự kiệt sức và một chút gì đó của sự yếu đuối, bất lực. Anh đặt chiếc cặp xuống sàn nhà một cách nặng nề, tiếng "cộp" vang lên khô khốc trong căn phòng quá đỗi yên tĩnh. Rồi anh từ từ cởi chiếc cà vạt đang thắt chặt cổ, từng động tác đều chậm chạp, máy móc, như một cỗ máy đã cạn dầu. Anh không dám nhìn thẳng vào Linh, bởi anh biết, anh không thể đối diện với chính mình trong ánh mắt cô lúc này.

Linh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như vô thức, đầu cô vẫn hơi cúi, không nhìn thẳng vào anh. Cô không muốn nói gì cả, không muốn khơi gợi thêm bất cứ điều gì có thể làm tổn thương thêm cho cả hai. Cô chỉ muốn sự yên tĩnh, muốn mọi thứ kết thúc. Sự im lặng của cô, tựa như một bức tường vô hình, ngăn cách hai người trong cùng một không gian. Nó không phải là sự giận dỗi trẻ con, mà là sự rút lui của một tâm hồn đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu. Khánh, dù đang chìm trong sự uể oải, vẫn cảm nhận được bức tường ấy. Anh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua bàn ăn đã được dọn dẹp gọn gàng, nhưng mùi thức ăn nguội lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở đau đớn về buổi tối mà anh đã lỡ hẹn. Những ngọn nến đã tắt, những cánh hoa ly đã hơi úa tàn, tất cả đều nói lên một câu chuyện không thành.

“Anh xin lỗi…” Lời xin lỗi bật ra từ Khánh, mang theo một âm hưởng của sự hối lỗi thật lòng, nhưng cũng đầy sự bất lực. Anh biết lời xin lỗi này đã trở nên quá quen thuộc, quá cũ kỹ, gần như mất đi ý nghĩa của nó. Anh biết nó không đủ. Anh biết cô không cần lời xin lỗi, cô cần anh. Nhưng anh không thể ở đó. Anh không thể là người mà cô cần.

“Em ăn rồi.” Linh đáp, giọng cô lạnh nhạt, phẳng lặng, như một mặt hồ đóng băng, không một gợn sóng cảm xúc. Cô không nói "Em tự ăn", không nói "Em không chờ anh", chỉ là một câu khẳng định đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự cự tuyệt sâu sắc. Đó không phải là một lời trách móc, mà là một thông báo về sự thật phũ phàng: cô đã tiến lên mà không có anh, đã chấp nhận sự vắng mặt của anh như một điều hiển nhiên. Mỗi từ cô nói ra đều như một tảng băng nhỏ, trôi dạt vào khoảng trống giữa hai người, khiến khoảng cách vô hình càng thêm rộng lớn và lạnh lẽo. Cô không muốn anh cảm thấy tội lỗi thêm, bởi cô biết, tội lỗi của anh cũng chính là áp lực của cô. Cô quay mặt đi, đôi mắt dán chặt vào màn đêm bao phủ ngoài ban công, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, vô cảm.

Khánh đứng đó, bất động, cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo trong giọng nói và cử chỉ của Linh. Anh biết, cô không giận, mà là thất vọng. Và sự thất vọng đó, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào. Nó là dấu hiệu của sự buông xuôi, của sự chấp nhận một thực tại nghiệt ngã. Anh muốn lại gần cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng cơ thể anh nặng trĩu, tâm trí anh quay cuồng với những con số, những dự án, những kỳ vọng từ Anh Hùng, từ Bà Trang. Anh cảm thấy mình như một con robot, bị lập trình để làm việc, để gánh vác, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện tình yêu, trong việc kết nối cảm xúc.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi mùi mệt mỏi đang bám víu lấy mình, mùi của những đêm trắng, của những bữa ăn vội vã, của những cuộc họp căng thẳng. Anh biết mình trông thảm hại, và anh ghét điều đó. Anh ghét việc mình không thể là người đàn ông mà Linh cần, người đàn ông mà anh từng hứa sẽ trở thành. Nhưng anh phải làm gì đây? Bỏ công việc? Từ bỏ ước mơ về một tương lai ổn định? Anh không thể. Anh bị kẹt giữa hai dòng chảy, một bên là trách nhiệm, một bên là tình yêu, và anh đang dần chìm nghỉm trong cả hai. Anh bước về phía sofa, từng bước chân nặng nề, như thể anh đang kéo lê một tảng đá. Tiếng bước chân anh vang lên khô khốc trên sàn gỗ, tựa như tiếng vang của sự cô độc.

Khi Khánh ngồi xuống bên cạnh Linh, một khoảng cách vô hình vẫn tồn tại giữa hai người. Anh đưa tay ra, cố gắng chạm vào bàn tay cô, nhưng Linh khẽ rụt lại, một cử chỉ vô thức, nhẹ nhàng đến mức nếu không chú ý sẽ không ai nhận ra. Nhưng nó lại mang một sức nặng ngàn cân, một sự từ chối không lời, khẳng định rằng những bức tường vô hình đã được dựng lên kiên cố. Khánh cảm thấy một nhói đau nơi lồng ngực, nhưng anh quá mệt mỏi để thể hiện ra. Anh chỉ có thể thở dài, âm thanh nặng nề lọt thỏm vào không gian, hòa lẫn với tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng xe cộ xa xăm vọng từ đường phố Sài Gòn đêm.

“Anh biết em giận. Anh xin lỗi.” Khánh lặp lại, giọng anh đã trầm hơn, cố gắng tìm kiếm sự kết nối, dù chỉ là một chút thôi. “Dự án này… Anh Hùng và Bà Trang… áp lực lớn quá. Anh không còn cách nào khác.” Anh bắt đầu giải thích, những lời lẽ vụng về, lặp đi lặp lại những lý do anh đã nói không biết bao nhiêu lần. Anh nói về những cuộc họp kéo dài đến khuya, về những con số cần phải đạt được, về những email không hồi kết, về những kỳ vọng của gia đình, về tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng. Trong tâm trí anh, đó là những lời giải thích chính đáng, là những gánh nặng anh đang mang vác vì cả hai. Anh muốn cô hiểu, muốn cô thấy được sự cố gắng của anh, thấy được tình yêu anh dành cho cô qua những nỗ lực thầm lặng này. Nhưng lời nói của anh, dù xuất phát từ tận đáy lòng, lại thiếu đi sự mềm mại, thiếu đi sự thấu cảm mà Linh đang khao khát. Chúng chỉ là những lời bào chữa, những lý do, chứ không phải là sự sẻ chia.

Linh lắng nghe, đôi mắt vẫn dán ra ngoài ban công, như thể cô đang tìm kiếm một câu trả lời từ màn đêm vô tận. Cô gật đầu, “Em hiểu.” Giọng cô vẫn trầm, nhỏ, không một chút biểu cảm. Cô thực sự hiểu. Cô hiểu áp lực của anh, hiểu gánh nặng anh đang mang. Cô không phải là một cô gái nông nổi, không hiểu chuyện đời. Nhưng cái "hiểu" của cô giờ đây không còn là sự đồng cảm, mà là sự chấp nhận một thực tế phũ phàng: anh sẽ mãi mãi như thế này. Anh sẽ mãi mãi chọn công việc, chọn áp lực, và cô sẽ mãi mãi là người đứng sau, chờ đợi, và rồi thất vọng. Cô đã nghe những lời này quá nhiều lần rồi, đến mức chúng đã mất đi bất kỳ ý nghĩa nào, chỉ còn là những âm thanh vô hồn lướt qua tai. Trái tim cô, sau bao lần tổn thương, đã dần chai sạn, không còn đủ sức để cảm nhận thêm bất cứ điều gì.

Khánh cảm thấy sự lạnh lùng trong câu trả lời của cô. Anh biết cô đang rút lui. Anh sợ điều đó. Anh cố gắng níu kéo, bằng tất cả chút sức lực còn lại trong mình. Anh cố gắng chạm vào vai cô, một cái chạm hờ hững, thiếu đi sự mạnh mẽ và ấm áp của những cái ôm ngày xưa. “Anh sẽ cố gắng, Linh. Sẽ bù đắp cho em. Sẽ sắp xếp lại mọi thứ… Chỉ cần qua giai đoạn này thôi.” Những lời hứa hẹn mong manh, tựa như những sợi tơ nhện mỏng manh, có thể đứt bất cứ lúc nào. Anh nói ra, không phải vì anh không chân thành, mà vì anh thực sự tin rằng mọi thứ sẽ tốt hơn, rằng anh sẽ có thể cân bằng được. Nhưng anh không biết "giai đoạn này" là bao giờ, anh không biết mình có đủ sức để thực hiện những lời hứa đó hay không. Anh chỉ biết, lúc này, anh cần giữ cô lại.

Linh không quay đầu lại, cô chỉ khẽ dựa vào vai anh, một cử chỉ mang tính hình thức, một sự tiếp nhận thân thể mà không có sự giao hòa của tâm hồn. Cô cảm thấy mùi mệt mỏi từ cơ thể anh, mùi của sự căng thẳng và áp lực, hòa lẫn với mùi nước hoa nhạt nhòa của chính cô. Nó không còn là mùi hương quen thuộc của người yêu, mà là mùi của một gánh nặng, một sự mệt mỏi lây lan. Cô cảm thấy cái ôm của anh thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi sự vỗ về mà cô hằng khao khát. Nó chỉ là một cái ôm hờ hững, một cái chạm vật lý mà không có sự hiện diện cảm xúc.

“Bao giờ thì ‘giai đoạn này’ qua đi, Khánh?” Giọng Linh vang lên, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, như một câu hỏi định mệnh. Nó không phải là một câu chất vấn, mà là một tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, một lời cầu xin cho một điểm kết thúc cho sự chờ đợi không hồi kết này. Nó là tiếng lòng của một người con gái đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn mơ hồ, với những tương lai được vẽ ra nhưng không bao giờ đến. Cô cần một câu trả lời cụ thể, một tia hy vọng thật sự, chứ không phải là những lời an ủi sáo rỗng.

Khánh im lặng. Anh không có câu trả lời. Anh cũng không biết. Anh cũng đang lạc lối trong "giai đoạn này" của chính mình. Anh cũng khao khát được thoát ra, được nghỉ ngơi, được ở bên cô. Nhưng anh không thể. Anh không thể nói dối cô, nhưng anh cũng không thể nói ra sự thật nghiệt ngã rằng anh không biết khi nào điều đó sẽ xảy ra, hoặc liệu nó có bao giờ xảy ra hay không. Anh chỉ có thể ôm cô chặt hơn một chút, một cái ôm yếu ớt, bất lực, như thể anh đang cố gắng giữ lấy một thứ gì đó đang dần tuột khỏi tay mình. Cảm giác vỏ chăn mềm mại dưới tay Linh không mang lại sự an ủi, bởi tâm hồn cô đã ở một nơi rất xa, rất lạnh lẽo.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Linh cảm thấy một sự thật đau lòng đang dần hiện rõ. Những lời xin lỗi hời hợt, những hứa hẹn không chắc chắn của Khánh cho thấy anh không thể thay đổi. Anh đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc, vào áp lực và kỳ vọng, đến mức anh không còn nhìn thấy cô, không còn cảm nhận được nỗi đau của cô. Anh vẫn yêu cô, cô biết điều đó, nhưng tình yêu ấy giờ đây chỉ là một gánh nặng, một lý do để bào chữa cho sự vắng mặt của anh. Khoảng cách cảm xúc giữa họ ngày càng lớn, như một vực sâu không đáy, kéo cả hai ra xa nhau một cách không thể cứu vãn. Linh khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, hòa vào mái tóc. Cô không còn khóc nức nở, chỉ là những dòng lệ mặn chát, chảy vào trong, gột rửa đi những hy vọng cuối cùng.

Cô không thể cứ mãi chờ đợi "giai đoạn này" kết thúc. Cô không thể cứ mãi chấp nhận sự vô hình của bản thân trong cuộc đời anh. Nỗi thất vọng đêm nay là một giọt nước làm tràn ly, khiến Linh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một sự buông xuôi không thể cưỡng lại. Cô cần tìm kiếm sự an ủi, sự thấu hiểu ở một nơi khác, một nguồn khác, không phải từ người đàn ông đang ôm cô một cách hờ hững này. Cô cần tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của mình, trước khi cô hoàn toàn biến mất trong cái bóng của anh. Cô vẫn còn yêu anh, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chấp nhận nỗi cô đơn này.

Khánh cảm nhận được sự thờ ơ của Linh, cảm nhận được sự rời rạc trong vòng tay cô. Anh biết có điều gì đó đang thay đổi, một sự dịch chuyển không thể đảo ngược. Nhưng anh quá mệt mỏi, quá kiệt sức để phân tích, để đối mặt. Anh chỉ muốn ngủ, muốn thoát khỏi tất cả những áp lực này, dù chỉ trong vài giờ. Anh khẽ đặt một nụ hôn lên tóc cô, một nụ hôn mang đầy sự tiếc nuối và bất lực, rồi anh cũng dần chìm vào giấc ngủ, mang theo những gánh nặng và những lời hứa hẹn mong manh vào cõi mơ. Bên cạnh anh, Linh vẫn thức, đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm Sài Gòn vẫn vô tình và lạnh lẽo. Cô đã không còn hy vọng vào những lời hứa của anh, cũng không còn muốn đấu tranh để giữ lấy anh. Cô đã bắt đầu buông xuôi. Và trong sự buông xuôi ấy, một cánh cửa mới đang dần hé mở, một cánh cửa dẫn cô đến một con đường mà Khánh sẽ không bao giờ biết đến.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free