Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 283: Lời Hứa Trên Đầu Ngón Tay

Ánh hoàng hôn đã bắt đầu tắt, nhuộm một vệt cam đỏ rực rỡ lên nền trời phía tây thành phố, hắt qua khung cửa sổ lớn của căn hộ Linh, trải một dải màu ấm áp lên sàn gỗ. Đó là một buổi chiều dịu dàng, với những cơn gió nhẹ lùa vào, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ góc phố. Linh đứng trước gương, ngắm nhìn chiếc váy lụa màu xanh ngọc lục bảo mà cô đã lựa chọn rất kỹ. Chiếc váy ôm nhẹ lấy đường cong cơ thể cô, không quá cầu kỳ nhưng đủ tinh tế để tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch. Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh một niềm hy vọng mong manh, nụ cười nhẹ nở trên môi, xua đi phần nào nét ưu tư thường trực. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài, mềm mại, để nó buông xõa tự nhiên, rồi điểm thêm một chút phấn má hồng đào và son môi màu đất.

“Hy vọng tối nay anh sẽ không bận…” Linh thì thầm, giọng nói như tan vào không khí, một lời cầu nguyện tự đáy lòng. Đã bao lâu rồi cô và Khánh không có một buổi tối thực sự dành cho nhau? Không có những tin nhắn qua lại đầy lo lắng về deadline, không có những cú điện thoại vội vã báo hủy hẹn vì công việc đột xuất. Cô khao khát một buổi tối đơn giản, chỉ có hai người, nơi họ có thể ngồi bên nhau, chia sẻ về một ngày đã qua, hay chỉ đơn thuần là tận hưởng sự hiện diện của đối phương. Cô biết Khánh đang rất áp lực, biết anh đang gánh vác trên vai cả núi công việc và kỳ vọng. Nhưng cô cũng mệt mỏi với sự chờ đợi, mệt mỏi với cảm giác mình luôn đứng sau những con số, những dự án.

Cô bước ra phòng khách, nơi ánh nến thơm mùi gỗ đàn hương đã được thắp sáng, tạo nên một không gian lãng mạn, ấm cúng. Bản nhạc jazz du dương mà cả hai cùng yêu thích được mở khe khẽ, tiếng saxophone réo rắt như lời tự tình của một tâm hồn đang khao khát được sẻ chia. Trên bàn ăn nhỏ gọn, Linh đã bày biện hai phần bít tết áp chảo, salad tươi xanh và một chai vang đỏ mà Khánh vẫn hay khen ngon. Mùi thơm của thức ăn quyện lẫn với hương nến, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự chờ đợi, của tình yêu được chăm chút. Cô đi ra ban công, ngắm nhìn những ánh đèn đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Một cảm giác bình yên nhưng cũng xen lẫn chút lo âu dâng lên trong lòng. Cô lại kiểm tra điện thoại, không có tin nhắn nào. Khánh thường sẽ báo trước nếu anh về muộn, hoặc ít nhất là gửi một icon nho nhỏ. Sự im lặng này khiến trái tim cô se lại. Có lẽ anh đang trên đường? Hay anh đang bận đến mức không thể nhấc máy? Linh thở dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cô sẽ tin tưởng, sẽ chờ đợi. Cô tin vào tình yêu của mình, tin vào tình yêu của anh. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây.

Cô quay vào trong, tự rót cho mình một ly nước lọc, rồi ngồi xuống ghế sofa, cố gắng tập trung vào giai điệu jazz đang nhẹ nhàng len lỏi khắp căn phòng. Mỗi nốt nhạc như một lời thủ thỉ, một sự vỗ về cho tâm hồn đang chênh vênh của cô. Linh nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh vẫn còn là một chàng trai đầy nhiệt huyết, dù công việc bận rộn nhưng luôn biết cách dành thời gian cho cô. Anh sẽ bất ngờ mang đến một bó hoa, hay chỉ đơn giản là một món ăn vặt mà cô yêu thích, chỉ để thấy nụ cười trên môi cô. Những khoảnh khắc ấy, dẫu nhỏ bé, nhưng lại là những viên gạch vững chắc xây nên tình yêu của họ. Giờ đây, những viên gạch ấy dường như đang bị thời gian và áp lực bào mòn, mục rữa. Cô nhớ Khánh thích trà nóng, nhớ anh hay đau dạ dày, nhưng cô không còn thấy anh nhớ những điều nhỏ nhặt về cô nữa. Hay là anh nhớ, nhưng anh không còn đủ sức để thể hiện?

Linh nhắm mắt lại, để âm nhạc dẫn lối tâm trí mình, cố gắng tìm lại sự bình yên. Cô tự hỏi liệu có phải cô đã quá đòi hỏi? Cô có nên thông cảm hơn cho Khánh, cho những gánh nặng mà anh đang mang? Nhưng rồi một giọng nói khác trong tâm trí cô lại cất lên, phản bác: *Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây*. Cô không cần anh phải là một siêu nhân, không cần anh phải mang về những món quà đắt tiền. Cô chỉ cần anh nhìn thấy cô, nghe thấy cô, cảm nhận được sự hiện diện của cô. Cô cần anh ở bên cạnh thực sự, không phải một cái bóng mệt mỏi, không phải một người lúc nào cũng dán mắt vào màn hình điện thoại hay laptop. Cô muốn được cảm thấy mình là ưu tiên, chứ không phải là một lựa chọn sau cùng, hay một gánh nặng thêm vào danh sách những điều anh phải lo toan. Tiếng chuông điện thoại chợt reo, phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh giật mình, vội vàng cầm lên, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô nhìn thấy tên Khánh trên màn hình, và một nụ cười rạng rỡ bất chợt xuất hiện trên môi. Cuối cùng anh cũng gọi.

***

Trong tòa nhà kính hiện đại của Công ty Thiết kế DreamWeaver, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh nhưng mệt mỏi của anh. Tối muộn, nhưng không khí ở văn phòng vẫn căng như dây đàn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng thảo luận nhóm nhỏ, tiếng điện thoại reo vang liên tục. Mùi cà phê mới pha từ máy tự động quyện với mùi giấy in, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của một môi trường làm việc chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực. Khánh ngồi đối diện với Anh Hùng, giám đốc dự án, trong một phòng họp kính. Ánh đèn tuýp trắng hắt xuống, phản chiếu lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của anh. Dáng người cao ráo của anh hơi gù xuống, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ, dán chặt vào những con số và biểu đồ phức tạp trên màn hình chiếu.

“Khánh, dự án này không thể sai sót,” Anh Hùng nói, giọng nói đầy kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. “Bà Trang muốn kết quả ngay tối nay. Chúng ta phải đảm bảo mọi thứ hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Ông ấy không chấp nhận bất kỳ lý do nào.”

Khánh gật đầu, cố gắng nuốt khan, cổ họng anh khô rát. “Vâng, em sẽ cố gắng hết sức, Anh Hùng.” Anh trả lời, giọng nói khản đặc, như thể đã nói quá nhiều trong ngày. Từ “cố gắng” nghe thật yếu ớt trong bối cảnh này, nhưng anh không biết phải nói gì hơn. Anh Hùng không chỉ là sếp, mà còn là người anh kính trọng, người đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh. Và Bà Trang, vị khách hàng khó tính bậc nhất, người có thể quyết định tương lai của cả công ty chỉ bằng một cái nhíu mày. Áp lực đó đè nặng lên vai Khánh, khiến anh cảm thấy mình như một con ốc vít đang bị siết chặt đến mức muốn vỡ vụn.

Điện thoại trong túi quần anh rung lên liên hồi, một sự nhắc nhở không ngừng về thế giới bên ngoài, về Linh đang chờ đợi anh. Anh nhìn lén đồng hồ trên tường, kim giờ đã chỉ gần chín giờ tối. Đáng lẽ ra giờ này anh đã ở bên Linh, cùng cô dùng bữa tối lãng mạn. Một cảm giác tội lỗi cồn cào dâng lên trong lòng, nhưng anh không dám bắt máy. Anh không thể bỏ đi, không thể để Linh thất vọng một lần nữa. Anh biết cô đang rất mong chờ. Anh đã hứa với cô từ tuần trước, rằng tối nay sẽ là một buổi tối đặc biệt. Nhưng lời hứa ấy giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một lưỡi dao vô hình đang cứa vào trái tim anh.

“Khánh, tập trung vào đây!” Anh Hùng nhắc nhở, giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh. “Chúng ta cần phải xem xét lại từng con số. Dự báo doanh thu quý tới, chi phí vận hành, lợi nhuận dự kiến… mọi thứ phải khớp.”

Khánh quay lại với màn hình, cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc. Anh liên tục gõ phím, gửi email, gọi điện cho các thành viên trong nhóm, yêu cầu họ gửi báo cáo gấp. Đôi mắt anh dán chặt vào từng dòng chữ, từng con số, cố gắng tìm ra bất kỳ sai sót nào. Đầu anh đau như búa bổ, dạ dày quặn thắt vì đã bỏ bữa trưa và bữa tối. Anh không còn cảm nhận được mùi cà phê hay mùi giấy in nữa, chỉ có một mùi mệt mỏi và căng thẳng đang bủa vây lấy anh. Anh gồng mình lên, biến mình thành một cỗ máy, một người lính trên chiến trường mà anh không thể lùi bước. Anh không bỏ Linh, anh yêu cô, yêu cô bằng cả trái tim mình. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không còn đủ sức để vừa gánh vác tương lai, vừa chăm sóc hiện tại.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy cả thành phố. Những ánh đèn cao ốc lấp lánh như những vết cắt trên tấm màn nhung đen. Anh biết Linh đang ở đâu đó trong thành phố này, có lẽ đang ngồi một mình trong căn hộ của cô, chờ đợi anh. Nghĩ đến đó, một nỗi đau nhói lên trong lòng anh. Anh muốn gọi cho cô, muốn xin lỗi cô, muốn nói rằng anh yêu cô nhiều đến mức nào. Nhưng anh biết, những lời nói đó giờ đây trở nên vô nghĩa khi anh không thể chứng minh bằng hành động. Anh không muốn cô phải chịu đựng thêm nữa. Anh muốn cô hạnh phúc. Nhưng anh lại đang là người khiến cô đau khổ. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, lạc đi giữa những âm thanh xô bồ của văn phòng. Anh phải hoàn thành công việc này. Đây là trách nhiệm của anh, là con đường duy nhất để anh có thể xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh tin rằng Linh sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho anh. Nhưng liệu sự thông cảm đó có kéo dài mãi được không? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, ngay lúc này, anh không có lựa chọn nào khác.

***

Tiếng điện thoại reo lên lần nữa, nhưng lần này là một cuộc gọi. Linh vội vàng bắt máy, giọng nói rạng rỡ, cố gắng che giấu sự lo lắng.

“Anh hả?”

Đầu dây bên kia, giọng Khánh nghe thật mệt mỏi, vội vã, như thể anh đang chạy đua với thời gian. “Linh à, anh xin lỗi. Anh có việc đột xuất ở công ty… không thể rời đi được. Anh Hùng và Bà Trang yêu cầu phải hoàn thành báo cáo ngay tối nay. Em ăn tối trước đi nhé.”

Nụ cười trên môi Linh vụt tắt. Cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, khiến cô khó thở. “À… vâng. Anh cứ lo công việc đi.” Cô cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, không để lộ sự thất vọng đang trào dâng. Nhưng trái tim cô thắt lại, như thể vừa bị bóp nghẹt. Cô nghe thấy tiếng Anh Hùng gọi tên Khánh ở đầu dây bên kia, những tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng máy in rè rè. Anh đang thực sự rất bận. Cô biết điều đó. Nhưng tại sao cô vẫn cảm thấy đau lòng đến vậy?

“Anh xin lỗi em nhiều lắm, Linh. Anh sẽ bù lại cho em sau nhé.” Khánh nói nhanh, giọng đầy áy náy, nhưng nghe như một lời hứa hão huyền đã được nói đi nói lại quá nhiều lần.

“Vâng. Anh cứ lo công việc đi.” Linh lặp lại, như một cái máy, không còn chút sức sống nào trong giọng nói. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi anh có mệt không, có ăn gì chưa, muốn trách anh tại sao lại quên mất buổi hẹn quan trọng này. Nhưng tất cả những lời đó đều nghẹn lại ở cổ họng. Cô không muốn làm gánh nặng thêm cho anh.

Khánh cúp máy. Linh vẫn giữ điện thoại áp vào tai một lúc lâu, lắng nghe tiếng "tút... tút..." kéo dài, lạnh lẽo, như tiếng vọng của chính nỗi cô đơn trong lòng cô. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình đen, mọi ánh sáng và hy vọng trong mắt cô dường như đã vụt tắt. Bữa ăn tối được chuẩn bị tỉ mỉ giờ đây nguội lạnh, những ngọn nến thơm vẫn cháy dở, lung linh một cách vô nghĩa trong không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, không bật nhạc, không nói một lời. Bàn tay run rẩy, cô tắt từng ngọn nến, ánh lửa leo lét lụi tàn, mang theo cả chút ấm áp còn sót lại.

Cô dọn dẹp bàn ăn trong im lặng, mỗi hành động đều chậm rãi, nặng nề. Từng chiếc đĩa, từng chiếc ly, từng món ăn được cất vào tủ lạnh, như cất đi những mảnh vỡ của hy vọng. Mùi hương nến đã bay đi, chỉ còn lại mùi thức ăn nguội lạnh và một chút hương hoa ly phảng phất, gợi nhớ về một buổi tối đáng lẽ đã rất đẹp. Linh ngồi sụp xuống ghế sofa, cuộn mình lại, ôm lấy đầu gối. Căn phòng bỗng chốc trở nên rộng lớn và trống rỗng lạ thường. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má cô, không thành tiếng khóc nức nở, chỉ là những dòng lệ lặng lẽ chảy, mang theo tất cả nỗi thất vọng, sự cô đơn và cảm giác bị bỏ rơi.

“Anh còn yêu em không?” Linh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã khóc quá nhiều. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với chính cái bóng của mình trong đêm tối, một câu hỏi không có lời đáp. “Hay công việc mới là tình yêu của anh?” Những câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí cô, gặm nhấm từng chút niềm tin còn sót lại. Cô biết anh đang rất mệt mỏi, rất áp lực. Nhưng cô cũng cần được yêu, được thấu hiểu, được cảm thấy mình có giá trị. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn. Cô cần anh nhìn thấy cô, nghe thấy cô, cảm nhận được sự hiện diện của cô. Nhưng tối nay, anh đã không làm được điều đó. Lần nữa.

Cảm giác lạnh lẽo của ghế sofa thấm vào da thịt cô, nhưng không lạnh bằng nỗi trống rỗng trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ toàn bộ thành phố, những ánh đèn đường mờ ảo như những đốm sáng cô đơn. Linh cảm thấy mình đang lơ lửng giữa một khoảng không vô định, một mình chống chọi với nỗi đau này. Cô tự hỏi, liệu cô có thực sự quan trọng với Khánh không, hay công việc luôn là ưu tiên hàng đầu của anh? Cô đã từng cố gắng tìm cách xoa dịu những áp lực của anh, nhưng dường như tất cả những nỗ lực ấy đều trở nên vô nghĩa. Anh không còn thấy cô, không còn nghe thấy cô. Cô đang dần trở nên vô hình trong cuộc đời anh.

Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Linh, một ý nghĩ vừa đáng sợ vừa giải thoát. Cô không thể cứ mãi chờ đợi, không thể cứ mãi gánh chịu nỗi cô đơn này một mình. Có lẽ, cô cần tìm kiếm sự an ủi, sự thấu hiểu ở một nơi khác, một người khác, hoặc một niềm đam mê đã ngủ quên bấy lâu nay. Cô không thể cứ mãi đứng đây, nhìn Khánh tự xây một bức tường xung quanh mình, và bức tường đó đang dần đẩy cô ra xa. Cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt anh. Nỗi thất vọng đêm nay là một giọt nước làm tràn ly, khiến Linh ngày càng xa rời Khánh về mặt tinh thần. Cô cảm thấy một sự thật đau lòng đang dần hiện rõ: yêu không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chấp nhận sự vô hình này.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free