Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 282: Bữa Tối Bị Lãng Quên

Đêm Sài Gòn đã buông xuống từ lâu, bao trùm thành phố trong một tấm màn đen đặc quánh, điểm xuyết bởi ánh đèn vàng vọt từ những tòa nhà cao tầng và tiếng còi xe cộ vút qua từ xa. Khánh trở về căn hộ khi kim đồng hồ đã chỉ quá mười hai giờ. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua khe cửa, khiến anh rùng mình. Anh không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn ở góc phòng khách hắt lên một vệt sáng mờ ảo. Căn phòng chìm trong bóng tối, như một cái hang động an toàn, nơi anh có thể tạm thời thoát khỏi những ánh nhìn dò xét và những kỳ vọng không ngừng nghỉ.

Anh thả mình xuống ghế sofa, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế nhưng không hề có một chút thư thái nào. Sự mệt mỏi rã rời đã ăn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những con số nhảy múa, những biểu đồ phức tạp và khuôn mặt nghiêm nghị của Anh Hùng, của Bà Trang. Anh ngửi thấy mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí từ sáng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của một căn phòng ít được thông gió. Anh cứ ngồi đó, trong bóng tối, nghe tiếng thở dốc của chính mình, như một linh hồn lạc lõng giữa màn đêm.

Chiếc điện thoại trên bàn lại rung nhẹ. Một tin nhắn nữa từ Linh. Lần này, chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Anh vẫn ổn?” Một câu hỏi thăm đơn giản, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, đè lên lồng ngực Khánh. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ánh sáng xanh yếu ớt hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Anh muốn trả lời, muốn giải thích rằng anh ổn, hay ít nhất là anh đang cố gắng để ổn. Anh muốn nói rằng anh vẫn yêu cô, vẫn nhớ cô da diết, nhưng anh không thể. Anh không còn sức để nói chuyện, không còn sức để thốt ra bất kỳ lời nào, dù chỉ là một câu nói dối để trấn an cô.

Một cảm giác bất lực dâng trào, nuốt chửng lấy anh. Anh cảm thấy một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa mình và Linh, không phải do cô, mà do chính anh tạo ra. Anh đã tự giam mình trong cái pháo đài cô độc của công việc và áp lực, đến nỗi anh không còn nhìn thấy lối ra. Anh đã tự đẩy mình xa khỏi cô, xa khỏi vòng tay ấm áp và sự thấu hiểu mà cô vẫn luôn dành cho anh. Anh biết, sự rút lui và cô lập này sẽ khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi, và rồi cô sẽ tìm kiếm sự sẻ chia, an ủi từ những mối quan hệ khác, hoặc quay trở lại với niềm đam mê nghệ thuật đã bỏ quên của mình. Anh biết, khoảng cách cảm xúc ngày càng lớn này đang đẩy mối quan hệ của họ đến gần "câu hỏi định mệnh" của Linh.

“Anh phải làm gì đây Linh?” Khánh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh lặng. “Anh không còn sức để nói chuyện nữa... Anh xin lỗi.” Nhưng những lời đó chỉ vương trong cổ họng anh, không thể thoát ra khỏi môi. Anh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự giày vò.

Anh đặt điện thoại xuống, ánh sáng trên màn hình chợt tắt ngấm, để lại anh trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Anh lại mở laptop, ánh sáng từ màn hình một lần nữa trở thành nguồn sáng duy nhất trong căn phòng. Những con số, biểu đồ, những dòng code lại hiện ra, nhảy múa trước mắt anh. Anh vùi đầu vào công việc, coi đó như một cách để trốn tránh thực tại, trốn tránh cảm giác bất lực đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh vẫn yêu Linh, nhưng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh đã chìm quá sâu vào vòng xoáy của công việc và áp lực, đến mức anh không còn nhận ra rằng, điều anh đang cố gắng bảo vệ, cũng chính là điều anh đang dần đánh mất. Và có lẽ, đó chính là bi kịch lớn nhất của cuộc đời anh. Khi anh cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc cho tình yêu, anh lại vô tình phá hủy chính tình yêu đó bằng sự vắng mặt và sự kiệt sức của mình.

***

Trong căn hộ nhỏ của Linh ở khu chung cư cũ kỹ nhưng ấm cúng thuộc Quận 3, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Chiều muộn, ánh hoàng hôn rải những vệt vàng cam lên những tán cây xanh mướt ngoài ban công, nhuộm một màu dịu dàng lên tấm rèm cửa voan trắng tinh. Linh đứng trong bếp, dáng người thanh mảnh uyển chuyển trong chiếc váy hoa nhí màu kem mà Khánh từng khen là “rất hợp với em”. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị bữa tối, với hy vọng nhỏ nhoi rằng những món ăn cô tự tay làm sẽ kéo Khánh ra khỏi guồng quay công việc đang nghiền nát anh. Mùi thịt bò hầm vang đỏ thơm lừng, quyện với hương thảo mộc và chút cay nồng của tiêu đen, lan tỏa khắp gian bếp, khiến không khí trở nên ấm áp và mời gọi.

Linh tỉ mỉ bày biện bàn ăn ở góc phòng khách, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra thành phố. Cô trải tấm khăn trải bàn ren trắng, đặt hai chiếc đĩa sứ trắng ngà, bên cạnh là bộ dao dĩa sáng loáng. Một lọ hoa ly trắng muốt cắm trong bình thủy tinh trong suốt, tỏa hương dịu nhẹ, e ấp vươn mình giữa hai cây nến thơm màu vanilla đang cháy leo lét, tạo nên những vệt sáng lung linh huyền ảo trên tường. Ánh nến nhảy múa, hắt lên những bóng hình mềm mại, gợi cảm giác bình yên và lãng mạn. Từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ sách, những giai điệu jazz nhẹ nhàng, du dương của Norah Jones vang lên, lấp đầy không gian tĩnh lặng, như một lời thì thầm êm ái xoa dịu tâm hồn.

Linh ngắm nhìn thành quả của mình, một nụ cười mỉm hiện trên đôi môi hồng phớt, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt to tròn, long lanh ấy vẫn là một chút ưu tư. Cô đã rất lâu rồi không được cùng Khánh dùng bữa tối đúng nghĩa, không phải vội vã, không phải trong im lặng bị lấp đầy bởi tiếng gõ phím hay tiếng điện thoại rung. Những tin nhắn của anh ngày càng thưa thớt, những cuộc gọi của cô thường chỉ nhận lại được một câu "Anh đang bận, lát anh gọi lại" mà rồi chẳng bao giờ anh gọi. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, khi Khánh vẫn còn kể cho cô nghe về mọi chuyện, cả những điều nhỏ nhặt nhất trong công việc. Còn bây giờ, anh gần như đã biến mất vào thế giới của riêng mình, nơi mà công việc và áp lực là những vị thần tối thượng.

Cô đi vào phòng ngủ, đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc dài mềm mại, khẽ chạm vào đường viền cổ áo của chiếc váy. Cô muốn mình thật đẹp, thật tươi tắn. Cô muốn Khánh nhìn thấy cô, thấy được vẻ rạng rỡ mà anh đã từng yêu, và nhớ lại những khoảnh khắc ngọt ngào mà họ đã từng có. Cô nhớ câu nói của anh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Cô hiểu, cô thật sự hiểu gánh nặng mà anh đang mang. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau. Cô khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, không phải chỉ là một hình bóng mệt mỏi lướt qua cuộc đời cô.

“Tối nay sẽ khác. Mình sẽ giúp anh ấy thư giãn,” Linh tự nhủ trong lòng, giọng nói nhỏ nhẹ như một lời cầu nguyện. Cô cầm điện thoại lên, kiểm tra lần cuối. Vẫn chưa có tin nhắn nào báo anh sắp về. Một chút lo lắng len lỏi qua sự hy vọng. Cô biết anh bận, nhưng cô cũng muốn anh biết rằng cô đang chờ đợi, rằng cô đang cố gắng kéo anh ra khỏi vực sâu của sự kiệt sức. Cô thở hắt ra, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cô sẽ kiên nhẫn. Tình yêu mà cô dành cho anh vẫn còn rất lớn, đủ lớn để cô tiếp tục hy vọng, đủ lớn để cô tiếp tục nỗ lực. Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh Sài Gòn lung linh, huyền ảo. Cô chỉ mong rằng ánh sáng ấy cũng sẽ dẫn lối Khánh trở về với cô, trở về với bữa tối ấm áp và tình yêu mà cô vẫn đang gìn giữ.

***

Đêm Sài Gòn đã thực sự buông xuống, không còn những vệt vàng cam cuối cùng của hoàng hôn, mà thay vào đó là một tấm màn đen đặc quánh điểm xuyết bởi hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như sao trời. Gió đêm dịu mát, lùa qua khe cửa sổ khép hờ mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ góc phố, nhưng trong căn hộ của Linh, không khí vẫn ấm nóng bởi sự chờ đợi. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số chín, rồi mười, và cuối cùng là hơn mười một giờ đêm, khi cánh cửa căn hộ cuối cùng cũng mở ra, mang theo một làn gió lạnh và mùi khói bụi của thành phố.

Khánh bước vào, dáng người cao ráo nhưng hơi gầy của anh giờ đây trông càng thêm tiều tụy. Vẻ mặt anh phờ phạc, những đường nét nam tính vốn dĩ sắc sảo giờ chìm trong một sự mệt mỏi rã rời, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ và căng thẳng. Một quầng thâm nhợt nhạt dưới mắt càng làm nổi bật vẻ uể oải. Trên tay anh vẫn là chiếc laptop quen thuộc, túi tài liệu nặng trĩu kẹp dưới nách, như một phần không thể tách rời của cơ thể. Bước chân anh nặng nề, dường như mỗi bước đi đều tiêu hao một phần sức lực cuối cùng. Anh ngửi thấy mùi thịt bò hầm thơm lừng, mùi nến thơm vanilla dịu nhẹ và hương hoa ly thanh khiết lan tỏa, một sự kết hợp xa lạ với không khí đầy mùi giấy tờ và cà phê nguội mà anh đã quen thuộc suốt cả ngày.

Linh đang ngồi trên ghế sofa, đã thay bộ váy đẹp bằng chiếc áo sơ mi lụa và quần dài thoải mái hơn, nhưng vẫn giữ vẻ tinh tươm. Nghe tiếng động, cô nhanh chóng đứng dậy, nụ cười trên môi gượng gạo hơn là tươi tắn, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ rạng rỡ.

“Anh về rồi,” Linh nói, giọng cô dịu dàng, pha lẫn chút nhẹ nhõm và cả nỗi xót xa khi nhìn thấy dáng vẻ của anh. “Em đã chuẩn bị món anh thích.” Cô chỉ tay về phía bàn ăn được bày biện tươm tất, nơi những cây nến vẫn cháy leo lét, hắt lên một ánh sáng ấm áp, như một lời mời gọi.

Khánh chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhếch mép mệt mỏi thay cho lời đáp. Anh đặt chiếc laptop và túi tài liệu xuống góc bàn, cạnh bàn ăn, dường như không thể tách rời chúng dù chỉ trong giây lát. Mùi khói bụi vương trên người anh, lẫn với mùi nước hoa nam tính nhạt nhòa, gợi lên hình ảnh một ngày dài mệt mỏi và những cuộc gặp gỡ không ngừng nghỉ.

“Ừm… ngon quá,” anh nói, giọng khản đặc, như thể đã phải gắng gượng rất nhiều để nói. Anh bước đến bàn ăn, kéo ghế ra và ngồi xuống. Linh nhanh nhẹn gắp một phần thịt bò hầm nóng hổi vào đĩa cho anh, thêm chút khoai tây nghiền và vài cọng rau xanh. Cô ngồi đối diện anh, ánh mắt đầy mong chờ. “Anh xin lỗi, hôm nay có chút việc gấp. Bà Trang lại đổi ý một vài chi tiết.”

Linh nhẹ nhàng lắc đầu, một cử chỉ thấu hiểu nhưng ánh mắt vẫn không giấu được vẻ thất vọng. “Anh có vẻ mệt. Công việc vẫn căng thẳng à?” cô hỏi, giọng cô chứa đầy sự lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một câu hỏi không lời: Liệu anh có còn dành chỗ cho cô trong sự căng thẳng đó không?

Khánh đưa tay lên xoa thái dương, một hành động quen thuộc mỗi khi anh chìm trong suy nghĩ. “Cũng vậy thôi. Dự án đang gấp rút, Anh Hùng thúc liên tục.” Anh cầm đũa lên, gắp một miếng thịt bò, nhai một cách chậm rãi, nhưng đôi mắt anh không nhìn vào Linh, mà lại vô thức liếc nhìn màn hình điện thoại đang nằm úp cạnh chiếc laptop. Ánh sáng mờ ảo từ màn hình đi��n thoại, dù chỉ là một vệt nhỏ, cũng đủ để kéo tâm trí anh về với công việc. Anh dường như chỉ đang cố gắng hoàn thành bữa ăn, để rồi có thể quay lại với núi công việc đang chờ đợi.

Linh cảm nhận được sự xa cách đó. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một sự hiện diện thực sự của Khánh. Nhưng thứ cô thấy chỉ là sự trống rỗng và mệt mỏi. Cô nhớ lại những lời anh đã nói, "Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng." Cô biết anh đang rất khó khăn, nhưng cô cũng không thể không cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng. Cô đã dành cả buổi chiều để vun đắp bữa tối này, để rồi nhận lại một sự hiện diện vật lý, chứ không phải sự hiện diện cảm xúc mà cô khao khát. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng giờ đây nó dường như chỉ làm tăng thêm sự tĩnh lặng nặng nề giữa hai người. Mùi hương của hoa, của nến, của món ăn ngon lành giờ đây lại như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự vô vọng.

***

Bữa tối tiếp diễn trong một bầu không khí càng lúc càng nặng nề. Linh cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng những câu chuyện nhỏ nhặt, những điều đã xảy ra trong ngày của cô, hy vọng tìm thấy một chút đồng điệu, một tia sáng kết nối lại giữa hai tâm hồn đang ngày càng xa cách.

“Hôm nay em gặp Trâm, tụi em đi xem một triển lãm nhỏ ở Quận Nhất,” Linh bắt đầu, giọng cô vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng, nhưng đã pha thêm chút gượng gạo. Cô cố gắng kể một cách sinh động, về những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc, về ý tưởng độc đáo của người nghệ sĩ. “Có những bức tranh rất ý nghĩa, đặc biệt là một bức về sự cô đơn trong thành phố lớn… Em đã nghĩ đến anh khi nhìn thấy nó, anh biết không? Nó giống như…”

Khánh vẫn đang ăn, anh gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại trượt về phía chiếc điện thoại, ngón tay cái vô thức lướt nhẹ trên màn hình. Anh gắp một miếng thức ăn khác, nhai chậm rãi, như thể đang tiêu hóa không chỉ món ăn mà còn cả những suy nghĩ nặng nề trong đầu. Anh không hề nhìn Linh, không hề có một phản ứng cảm xúc nào trước những gì cô đang chia sẻ. Sự vô tâm của anh không phải là cố ý, mà là kết quả của sự kiệt sức và tâm trí đã bị công việc chiếm trọn.

Linh cảm thấy giọng nói mình dần nhỏ lại, như một dòng suối chảy vào sa mạc, chỉ để biến mất không dấu vết. Cô ngừng lại một chút, chờ đợi. Nhưng Khánh vẫn không ngẩng đầu lên. Anh vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, thỉnh thoảng lại gõ một vài tin nhắn. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn của anh, giờ đây lại như một nhát dao cứa vào trái tim cô.

“Anh có nghe em nói không?” Linh hỏi, giọng cô gần như thì thầm, chứa đựng một sự tổn thương sâu sắc mà cô cố gắng che giấu. Cô nhìn anh chằm chằm, đôi mắt rưng rưng đã hơi đỏ hoe.

Khánh giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi, lộ rõ vẻ bối rối. Anh chớp mắt vài cái, như thể vừa thoát ra khỏi một giấc mơ xa xăm. “À, em nói gì cơ?” Anh hỏi, giọng nói vẫn khản đặc, pha chút ngập ngừng. “Anh xin lỗi, sếp vừa gửi email quan trọng, cần phản hồi ngay.” Anh đưa điện thoại lên, như một bằng chứng cho sự bận rộn không thể chối cãi của mình.

Nụ cười trên môi Linh tắt hẳn. Cô cảm thấy một nỗi đau thấu tim, một sự thất vọng tràn ngập đến mức nghẹt thở. Cả buổi chiều cô đã chuẩn bị, cả buổi tối cô đã chờ đợi, chỉ để nhận lại câu nói đó. Cô biết anh không cố ý, nhưng điều đó không làm vơi đi sự tổn thương. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình hoàn toàn vô hình, như một bóng ma đang cố gắng chạm vào một người sống. Sự hiện diện của cô, những lời cô nói, những cảm xúc cô chia sẻ, tất cả đều tan biến vào không khí, không để lại bất kỳ dấu vết nào trong tâm trí anh.

“Không có gì…” Linh nói, giọng cô nhỏ dần, chứa đầy sự chua xót và bất lực. Cô buông đũa xuống, tiếng động nhẹ nhàng nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai trong sự tĩnh lặng đột ngột. Cô nhìn chằm chằm vào Khánh, đôi mắt cô ngấn nước, nhưng cô cố gắng không để chúng trào ra. Sau đó, cô cúi mặt xuống, che giấu cảm xúc đang dâng trào. “Anh cứ làm việc của anh đi.”

Khánh, với sự mệt mỏi đã bào mòn khả năng cảm nhận cảm xúc tinh tế của mình, không nhận ra sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của Linh, cũng không thấy được đôi mắt đỏ hoe của cô. Anh chỉ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng cô đã hiểu. Anh lại cúi xuống với chiếc điện thoại, tiếp tục gõ tin nhắn, gương mặt tập trung cao độ. Tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn, như một điệu nhạc tang lễ cho những hy vọng vừa lụi tàn của Linh.

Linh ngồi đó, bất động, cảm thấy như một tảng băng lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim mình. Mùi thức ăn thơm ngon giờ đây chỉ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Tiếng nhạc jazz du dương giờ nghe như những tiếng khóc ai oán. Cô cảm nhận một bức tường vô hình, vững chắc hơn bất cứ bức tường gạch nào, đã hoàn toàn được dựng lên giữa cô và Khánh. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã đưa tay ra, nhưng anh đã không nắm lấy. Hay đúng hơn, anh đã không nhìn thấy cánh tay cô. Cô đã trở thành một phần không quan trọng trong cuộc sống bận rộn của anh, một chi tiết nhỏ nhặt có thể bỏ qua. Nỗi đau này, cô biết, sẽ còn gặm nhấm cô rất lâu. Và có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một sự tìm kiếm khác, một sự an ủi khác cho tâm hồn đang dần khô cạn của cô.

***

Khánh, sau khi ăn xong một cách vội vã, gần như không cảm nhận được hương vị của món ăn, nhanh chóng quay lại với công việc trên chiếc laptop của mình. Anh đẩy đĩa sang một bên, tay thoăn thoắt gõ phím, mắt dán chặt vào màn hình phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Những con số, biểu đồ phức tạp và dòng code lại hiện ra, nhảy múa trước mắt anh, kéo anh trở về với thế giới khô khan, đầy áp lực mà anh đang cố gắng gồng mình gánh vác. Đối với anh lúc này, đó là thực tại duy nhất, là nơi duy nhất anh cảm thấy mình có thể kiểm soát.

Linh dọn dẹp bàn ăn trong im lặng. Mỗi hành động của cô đều chậm rãi, nặng trĩu nỗi buồn. Tiếng chén đĩa va vào nhau khe khẽ, tiếng nước chảy từ vòi nước, tất cả đều trở thành những âm thanh đơn độc trong căn phòng vốn dĩ nên ấm cúng. Mùi hương nến thơm đã tắt hẳn, chỉ còn lại mùi thức ăn nguội lạnh và một chút hương hoa ly phảng phất, gợi nhớ về một bữa tối đã không thành. Cô không nói một lời nào, và Khánh cũng không hề nhận ra sự im lặng bất thường đó. Anh đã chìm quá sâu vào thế giới của riêng mình, nơi mà mọi âm thanh bên ngoài, mọi cảm xúc không liên quan đến công việc đều bị gạt sang một bên.

Cô rửa sạch từng chiếc đĩa, từng chiếc ly, nhìn dòng nước cuốn trôi đi những vết bẩn, cũng như những hy vọng mong manh vừa tan biến. Khi mọi thứ đã sạch sẽ và ngăn nắp trở lại, cô đi vào phòng ngủ, tháo bỏ chiếc áo sơ mi lụa, nhìn vào gương. Hình ảnh cô trong gương mờ nhạt, đôi mắt sưng húp và khuôn mặt tiều tụy, như thể cô vừa trải qua một trận bão lòng. Cô cảm thấy mình đang dần trở nên vô hình, không chỉ trong mắt Khánh, mà còn trong mắt chính mình. Sự hiện diện của cô, những nỗ lực của cô, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận một sự trống rỗng lạnh lẽo đang gặm nhấm. Một nỗi cô đơn tột cùng bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy như đang lơ lửng giữa một khoảng không vô định.

Linh bước ra phòng khách, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình laptop của Khánh hắt lên một vệt sáng mờ ảo, tạo nên một đường biên rõ rệt giữa thế giới của anh và thế giới của cô. Cô ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, cuộn mình lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm đã bắt đầu xuống, không khí trở nên se lạnh. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má cô, không thành tiếng, không một lời than vãn. Chúng chỉ đơn giản là rơi, mang theo tất cả những nỗi đau, sự thất vọng và cảm giác bị bỏ rơi.

“Mình đang làm gì ở đây?” Linh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh lặng. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với chính cái bóng của mình trong đêm tối. “Anh ấy còn cần mình không? Hay mình chỉ là một phần không quan trọng trong cuộc sống quá bận rộn của anh ấy?”

Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí cô, gặm nhấm từng chút niềm tin còn sót lại. Cô yêu Khánh, yêu anh bằng tất cả trái tim mình. Cô biết anh đang rất mệt mỏi, rất áp lực. Nhưng cô cũng cần được yêu, được thấu hiểu, được cảm thấy mình có giá trị. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn. Cô cần anh nhìn thấy cô, nghe thấy cô, cảm nhận được sự hiện diện của cô. Nhưng tối nay, anh đã không làm được điều đó.

Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Linh, một ý nghĩ vừa đáng sợ vừa giải thoát. Có lẽ, cô cần tìm kiếm sự an ủi, sự thấu hiểu ở một nơi khác, một người khác, hoặc một niềm đam mê đã ngủ quên bấy lâu nay. Nỗi cô đơn này quá lớn, quá lạnh lẽo, không thể cứ mãi gánh chịu một mình. Khánh đang tự xây một bức tường xung quanh mình, và bức tường đó đang dần đẩy Linh ra xa. Cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa trước khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt anh.

Khánh vẫn ngồi đó, lưng quay về phía cô, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên gương mặt anh, tạo nên một vẻ lạnh lùng, xa cách. Anh không hay biết những giọt nước mắt đang lăn dài trên má Linh, không hay biết trái tim cô đang tan vỡ trong im lặng. Anh vẫn đang cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng anh lại vô tình phá hủy chính hiện tại, phá hủy chính tình yêu mà anh đang cố gắng bảo vệ. Và Linh, trong cái bóng tối lạnh lẽo của căn phòng, cảm thấy một sự thật đau lòng đang dần hiện rõ: cô đang ngày càng trở nên vô hình trong cuộc đời anh. Đây là một bước ngoặt, một sự chấp nhận rằng khoảng cách này sẽ chỉ ngày càng lớn, và câu hỏi định mệnh kia, có lẽ, sẽ không còn xa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free