Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 294: Giữa Những Lời Hờ Hững
Những giọt mưa phùn đêm qua vẫn còn vương trên khung cửa sổ, tạo nên một tấm màn mờ ảo, ngăn cách căn phòng với thế giới bên ngoài. Ánh sáng sớm, yếu ớt và mang theo chút hơi lạnh, len lỏi qua tấm rèm mỏng, hắt lên chiếc giường trống một khoảng màu xám buồn. Linh trở mình, cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại từ đêm qua. Nỗi cô đơn mênh mông như một tấm chăn dày siết chặt lấy cô, ngay cả khi cô vẫn nằm trên chiếc giường mà mỗi tối đều có Khánh bên cạnh. Giấc ngủ chập chờn không xua đi được sự trống rỗng, mà ngược lại, còn làm nó thêm phần rõ nét khi thức giấc. Cô biết mình cần phải đứng dậy, cần phải bắt đầu một ngày mới như mọi khi, nhưng đôi chân cứ chùng lại, cả cơ thể dường như bị neo giữ bởi một sợi dây vô hình của sự tuyệt vọng.
Khánh đã thức dậy từ lúc nào, tiếng lạch cạch nhẹ từ bếp đã vọng đến tai cô. Anh luôn như vậy, dậy sớm hơn cô, lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Không phải anh không quan tâm đến cô, mà là cách anh quan tâm quá đỗi thầm lặng, đến mức đôi khi cô tự hỏi liệu anh có thực sự quan tâm không. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cô kéo chiếc váy ngủ lụa mỏng manh xuống, dáng người thanh mảnh của cô lọt thỏm trong không gian rộng lớn của căn phòng. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Cô đến bên tủ quần áo, chọn một bộ đồ công sở nhẹ nhàng, thanh lịch, màu sắc nhạt nhòa như chính tâm trạng của cô lúc này. Tóc dài, mềm mại, cô chỉ búi gọn gàng lên cao, không còn tâm trí để chăm chút cho vẻ ngoài như trước.
Khi Linh bước ra khỏi phòng ngủ, mùi cà phê phảng phất trong không khí. Khánh đang đứng bên quầy bếp, lưng quay về phía cô, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh càng lộ rõ trong chiếc áo sơ mi công sở quen thuộc. Anh đang kiểm tra điện thoại, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình, vẻ mặt căng thẳng và mệt mỏi. Đó là hình ảnh quá đỗi quen thuộc, một phần của cuộc sống mà cô đã chấp nhận, nhưng giờ đây, nó lại trở thành một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim cô mỗi ngày. Cô đặt đĩa thức ăn đã chuẩn bị sẵn lên bàn – một đĩa bánh mì nướng với trứng ốp la đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng – rồi rót hai cốc cà phê nóng. Một cho cô, một cho anh.
“Anh hôm nay có cuộc họp quan trọng không? Trông anh có vẻ mệt.” Linh cất tiếng hỏi, giọng nói dịu dàng, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Cô ngồi xuống đối diện anh, đôi mắt to tròn dõi theo từng cử chỉ của Khánh, hy vọng tìm thấy một chút tín hiệu, một chút kết nối. Cô biết anh không giỏi thể hiện cảm xúc, cô biết anh đang gánh vác nhiều áp lực, nhưng cô vẫn khao khát được anh chia sẻ, dù chỉ là một lời than vãn nhỏ nhoi. Cô không cần anh phải mạnh mẽ, cô chỉ cần anh cho phép mình yếu mềm một chút, để cô có thể ở bên cạnh và an ủi. Đó là tiếng lòng của một người con gái cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất.
Khánh không ngẩng đầu lên ngay. Anh vẫn lướt điện thoại, ánh mắt sâu thẳm chỉ tập trung vào màn hình sáng. Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, đủ để Linh cảm nhận rõ ràng sự chênh vênh trong lòng mình. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cuối cùng, anh cũng đặt điện thoại xuống, nhưng không nhìn cô. Ánh mắt anh lạc vào hư vô, như thể tâm trí anh vẫn còn đang mắc kẹt ở một nơi nào đó xa xôi, giữa những con số, những dự án, những áp lực vô hình. Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi buông ra một câu trả lời ngắn gọn, cụt lủn, như một câu trả lời tự động được lập trình sẵn.
“Không có gì. Chỉ là mấy cái deadline thôi. Em ăn nhanh đi kẻo muộn.” Giọng Khánh trầm khẽ, không mang theo chút ngữ điệu nào, như một tiếng thở dài mệt mỏi được nén lại. Anh bắt đầu ăn, động tác chậm rãi và vô hồn. Anh không nhìn vào đĩa thức ăn, cũng không nhìn vào Linh. Anh chỉ ăn, như thể đang làm một việc cần phải làm, không chút cảm nhận về hương vị hay sự hiện diện của người đối diện.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn man mác. Cô thở dài nhẹ, một hơi thở mang theo tất cả sự hụt hẫng và bất lực. Cô đã cố gắng, nhưng bức tường vô hình giữa hai người vẫn kiên cố đến đáng sợ. Cô muốn nói thêm, muốn hỏi thêm, muốn chạm đến phần sâu thẳm trong tâm hồn anh, nhưng lại cảm thấy một sự ngăn cản vô hình. Những lời nói như mắc kẹt trong cổ họng, không thể thoát ra. Cô biết, nếu cô tiếp tục, anh sẽ lại lảng tránh, hoặc sẽ lại đáp lại bằng sự im lặng còn đáng sợ hơn. Cô không còn đủ sức để đối diện với sự thất vọng ấy vào sáng sớm nữa. Bữa sáng diễn ra trong một không khí nặng nề, chỉ có tiếng dao dĩa lạch cạch và tiếng thở dài khe khẽ của Linh. Mỗi miếng ăn đều trở nên vô vị, mỗi ngụm cà phê đều trở nên đắng ngắt. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết bao, như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ. Cô nhận ra rằng cô không thể mãi “đuổi theo một cái bóng”, không thể mãi cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực.
***
Tòa nhà kính hiện đại của công ty thiết kế DreamWeaver vươn mình sừng sững giữa bầu trời xanh ngắt của thành phố. Bên ngoài, nắng nóng tháng sáu đổ lửa, hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa. Nhưng bên trong, không gian mát lạnh của điều hòa, mùi cà phê thoang thoảng từ quầy pantry, mùi giấy in mới và mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng từ khu vực mở – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở. Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở. Dáng người thanh mảnh của cô gần như hòa lẫn vào chiếc ghế xoay, nhưng tâm trí cô thì không hề yên tĩnh. Hình ảnh Khánh mệt mỏi vào buổi sáng, cùng với những lời đáp cụt lủn của anh cứ lởn vởn trong đầu cô, khiến cô không thể nào toàn tâm toàn ý với công việc.
Cô miết ngón tay lên viền màn hình, mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ lớn, nơi những tòa nhà chọc trời khác đang phản chiếu ánh nắng chói chang. Cô biết Khánh cũng đang làm việc trong một tòa nhà kính tương tự, có lẽ cũng đang đối mặt với những áp lực tương tự. Nhưng tại sao anh lại không thể chia sẻ với cô? Tại sao anh lại cứ giữ khư khư mọi thứ một mình? Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can cô, tạo thành một lỗ hổng lớn trong lòng. Cô khao khát được thấu hiểu, được anh mở lòng, nhưng mọi nỗ lực của cô đều như hòn đá ném xuống biển sâu, không chút tiếng vọng.
Một thoáng chần chừ, Linh đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Cô mở ứng dụng nhắn tin, gõ một dòng chữ ngắn gọn nhưng chất chứa đầy sự quan tâm và lo lắng. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn nghĩ về anh, vẫn muốn san sẻ gánh nặng cùng anh, dù cho anh có khép kín đến đâu. Cô gửi đi, rồi lại đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình, như thể có thể nhìn xuyên qua nó để đọc được suy nghĩ của anh.
“Anh ăn trưa chưa? Ngoài kia nắng lắm, anh nhớ uống nước nhé.”
Tin nhắn vừa được gửi đi, Linh lại quay trở lại với công việc, nhưng thực chất chỉ là một sự cố gắng giả tạo. Cô liên tục liếc nhìn điện thoại, chờ đợi. Năm phút… mười phút… ba mươi phút… rồi một tiếng đồng hồ trôi qua. Sự chờ đợi kéo dài như một lưỡi dao cùn, từ từ cứa vào niềm hy vọng mong manh trong lòng cô. Đồng hồ điểm mười hai giờ rưỡi, giờ ăn trưa đã đến. Đồng nghiệp xung quanh bắt đầu rời bàn, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng nói chuyện rôm rả về những món ăn, những quán xá mới. Linh vẫn ngồi đó, một mình, giữa không gian dần trở nên vắng lặng.
Cuối cùng, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Linh giật mình, vội vàng cầm lấy, trái tim đập nhanh một nhịp. Là tin nhắn của Khánh. Cô mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua từng chữ.
“Ăn rồi. Ok.” Kèm theo là một biểu tượng mặt cười lạnh nhạt, không chút cảm xúc.
Linh đọc đi đọc lại dòng tin nhắn cụt lủn ấy, một cảm giác thất vọng nặng nề dâng lên trong lòng. Chỉ hai chữ, và một biểu tượng vô hồn. Không một lời hỏi thăm lại, không một chút biểu hiện của sự quan tâm. Anh đã ăn rồi. Và anh ổn. Chỉ vậy thôi sao? Tất cả những lo lắng, những suy nghĩ của cô, những nỗ lực để kết nối của cô, chỉ đổi lại được hai chữ và một icon vô tri? Như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tim, dập tắt đi tia lửa hy vọng cuối cùng vừa nhen nhóm.
Cô siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại truyền vào lòng bàn tay. Khuôn mặt trái xoan của cô giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, như thể muốn xuyên thủng nó, muốn tìm thấy một điều gì đó ẩn giấu phía sau những lời hờ hững. Nhưng không có gì cả. Chỉ là sự hờ hững đến lạnh lùng. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, cứ mãi cố gắng tìm kiếm nước trong sa mạc khô cằn. Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng cô là một cơn bão tố của sự tuyệt vọng và bất lực. Cô không còn cảm thấy đói, cũng chẳng muốn ăn. Cả thế giới xung quanh cô dường như biến mất, chỉ còn lại sự cô đơn và tiếng vọng của hai chữ “Ăn rồi. Ok.” trong tâm trí cô.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo những cơn mưa nhẹ hạt, rả rích trên mái hiên và khung cửa sổ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng mưa, tạo nên một bản nhạc buồn bã, u hoài. Căn hộ của Linh được thắp sáng bằng những ánh đèn vàng dịu, cùng với ánh nến lung linh trên bàn ăn. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng, quyện với mùi thức ăn quen thuộc, lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, ít nhất là về mặt thị giác và khứu giác. Linh, trong chiếc váy liền màu xanh ngọc, dáng người thanh mảnh và nữ tính, tỉ mỉ đặt từng món ăn lên bàn. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn còn vương chút mệt mỏi từ ban ngày, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một tia hy vọng mong manh. Cô đã chuẩn bị một bữa tối tươm tất, hy vọng có thể hàn gắn lại một chút khoảng cách giữa hai người. Cô nghĩ, có lẽ sau một ngày làm việc mệt mỏi, Khánh sẽ mềm lòng hơn, sẽ chịu chia sẻ hơn.
Khi Khánh trở về, anh vẫn mang theo vẻ mặt mệt mỏi thường thấy. Anh khẽ gật đầu chào cô, không nói một lời nào, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách vọng ra, rồi sau đó là sự im lặng. Linh đứng đó, một mình trong căn bếp ấm cúng, cảm giác như một bức tượng. Cô tự hỏi, liệu anh có nhận ra những nỗ lực của cô không? Liệu anh có cảm nhận được sự khao khát được kết nối của cô không? Hay tất cả chỉ là những điều vô nghĩa trong mắt anh?
Bữa ăn tối bắt đầu trong sự im lặng kéo dài. Khánh ngồi đối diện Linh, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh tựa vào lưng ghế, vẻ mặt anh gần như không có biểu cảm. Đôi mắt sâu của anh nhìn vào đĩa thức ăn, như thể đang nhìn vào một bức tranh vô hình, không chút hứng thú. Linh cố gắng bắt đầu câu chuyện, cô không muốn bữa tối này lại kết thúc trong sự xa cách như bao bữa tối khác.
“Anh này... em cảm thấy dạo này mình ít nói chuyện với nhau quá. Anh có gì muốn chia sẻ không? Em luôn ở đây lắng nghe mà.” Giọng Linh dịu dàng, trầm khẽ, như một lời thì thầm trong đêm mưa. Cô nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô cầu khẩn, khao khát được thấu hiểu. Cô thật sự muốn anh mở lòng, muốn được gánh vác cùng anh. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, trọn vẹn, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi.
Khánh không phản ứng ngay. Anh đặt đôi đũa xuống bàn, một tiếng cạch nhỏ vang lên, phá vỡ sự im lặng. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự kiệt quệ và bất lực. Khuôn mặt góc cạnh, nam tính của anh giờ đây chỉ còn vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh lướt qua cô, rồi lại quay đi, tránh né ánh mắt tha thiết của cô.
“Anh biết. Nhưng anh thật sự quá mệt mỏi. Công việc ở công ty... Bà Trang lại gây khó dễ cho dự án mới. Anh không còn đầu óc để nghĩ gì khác nữa.” Giọng Khánh nhỏ đến mức Linh phải cố gắng lắm mới nghe rõ, chất chứa sự mệt mỏi tột độ, như thể anh đang cố gắng nhấc lên một tảng đá vô hình. Anh không nhìn cô khi nói, như thể sợ rằng ánh mắt cô sẽ làm anh yếu mềm đi, làm anh không còn đủ sức để duy trì bức tường mà anh đã dựng lên bấy lâu nay. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy không thoát ra khỏi môi anh, nhưng Linh dường như cảm nhận được nó, một nỗi đau âm ỉ dội về.
Linh cảm thấy một nhát dao nữa cứa vào tim mình. Cô cố gắng nắm lấy bàn tay anh qua bàn ăn, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và khao khát kết nối của cô. Bàn tay anh vẫn lạnh, những ngón tay thon dài của anh dường như không có chút hơi ấm nào. Cô siết nhẹ, hy vọng có thể truyền một chút hơi ấm từ lòng bàn tay cô sang anh, hy vọng có thể chạm đến trái tim đang dần hóa đá của anh.
“Nhưng đó cũng là lúc mình cần nhau nhất chứ? Em muốn chia sẻ gánh nặng với anh, không phải là gánh nặng đó đẩy anh ra xa em.” Linh nói, giọng cô nghẹn lại, ánh mắt rưng rưng. Cô cần anh, cần sự hiện diện của anh, không phải một cái bóng vô hồn đang ngồi cạnh cô.
Khánh khẽ rụt tay lại, động tác nhẹ nhàng đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra. Anh chỉ siết nhẹ bàn tay cô một thoáng, như một phản xạ vô thức, rồi rút tay về, tiếp tục ăn. Anh không nói thêm lời nào, chỉ có tiếng nhai thức ăn chậm rãi và tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài. Ánh mắt anh vẫn nhìn vào khoảng không vô định, như thể tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi rất xa.
Linh buông thõng tay, cảm giác như có thứ gì đó vừa vỡ tan trong lòng. Cô nhìn anh, ánh mắt cầu khẩn giờ đây dần trở nên trống rỗng và đầy thất vọng. Cô buông đũa, không còn cảm giác ngon miệng. Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cô vào một biển cảm xúc hỗn loạn. Cô đã cố gắng hết sức, đã dốc cạn trái tim mình, nhưng tất cả đều vô ích. Bức tường im lặng của Khánh quá kiên cố, sự mệt mỏi của anh quá lớn, đến mức không một lời nói nào của cô có thể xuyên thủng được. Linh cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết bao, như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ.
Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm từng chứng kiến bao lời thề hẹn, bao nụ cười hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, nguội lạnh trên chiếc bàn cà phê. Nó nằm đó, như một lời nhắc nhở đau đớn về một tình yêu đang dần mất đi hơi ấm. Linh nhìn Khánh, người đàn ông vẫn ở ngay cạnh cô, nhưng tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi rất xa. Cô nhận ra rằng cô không thể mãi “đuổi theo một cái bóng”, không thể mãi cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực.
Sự thất bại trong việc kết nối với Khánh trong đêm nay đã làm cho tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô tắt ngúm. Một sự mất mát hy vọng lớn dần, từng chút một, qua từng lời hờ hững, qua từng cái thở dài, qua từng ánh mắt né tránh. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và niềm vui ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh. Linh nghĩ đến Trâm, cô bạn thân luôn sẵn sàng lắng nghe. Cô nghĩ đến Thanh, người bạn đã cùng cô chia sẻ niềm đam mê nghệ thuật thuở nào, hay Anh Đạt, người nghệ sĩ đầy nhiệt huyết mà cô từng gặp ở phòng trưng bày. Có lẽ, đã đến lúc cô quay trở lại với những gì thuộc về chính mình, những điều mà cô đã gác lại bấy lâu nay vì mối quan hệ này. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay. Thái độ trầm mặc, khép kín của Khánh đã cho thấy anh đang dần chấp nhận sự tan vỡ của mối quan hệ, không còn đủ sức để chiến đấu vì nó. Linh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa. Cô tự hỏi, liệu cô có còn giá trị gì trong mối quan hệ này không, khi mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Câu hỏi "Anh còn yêu em không?" lấp lửng trong đầu cô, nhưng cô không thể thốt ra, bởi cô sợ cái im lặng hoặc câu trả lời mà cô sẽ nhận được. Bóng Linh in trên cửa sổ, nhỏ bé và cô độc, trong một căn phòng tràn ngập hương nến nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình yêu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.