Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 295: Hy Vọng Tan Vỡ Trong Im Lặng
Bóng Linh in trên cửa sổ, nhỏ bé và cô độc, trong một căn phòng tràn ngập hương nến nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình yêu. Đêm đã khuya, và sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian, chỉ còn lại tiếng mưa tí tách ngoài hiên như đang khóc than cho một điều gì đó đã mất. Cô gục đầu xuống bàn ăn, nơi những món ăn đã nguội lạnh, mùi hương béo ngậy của thịt kho tàu và canh bí đao giờ đây chỉ còn là một nỗi ám ảnh của những nỗ lực vô vọng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào lớp vải áo, nhưng cô không phát ra bất kỳ tiếng nấc nào. Mệt mỏi. Trống rỗng. Đó là tất cả những gì Linh cảm thấy lúc này. Cố gắng hết mình, rồi lại đối mặt với sự im lặng đến đáng sợ. Giống như một diễn viên độc thoại trên sân khấu trống rỗng, cô đã nói, đã diễn, đã dốc cạn tâm can, nhưng khán giả duy nhất của cô lại chìm trong giấc ngủ mệt mỏi, hoặc có lẽ, đã rời khỏi rạp từ lâu. Tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô, mong manh như ngọn nến sắp tắt, giờ đây đã tắt ngúm hoàn toàn, để lại một khoảng tối sâu thẳm. Cô đã nhìn thấy sự chấp nhận trong ánh mắt mệt mỏi của Khánh, sự chấp nhận cho một cuộc chia ly đang đến rất gần, và điều đó khiến trái tim cô thắt lại. Cô không biết phải làm gì nữa, không biết phải đi đâu, và không biết phải làm sao để thoát khỏi cái lồng của sự cô đơn ngay trong chính mối quan hệ này.
***
Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, rải những tia nắng dịu nhẹ qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, cố gắng xua đi cái ẩm ướt còn vương lại từ cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công, một giai điệu vui tươi hoàn toàn đối lập với không khí nặng nề trong căn phòng. Linh thức dậy sớm hơn mọi ngày, dù đêm qua cô đã trằn trọc rất lâu mới có thể chợp mắt. Mí mắt cô sưng húp, nặng trĩu, nhưng cô vẫn cố gắng gượng dậy, bước vào bếp. Cô muốn thử một lần nữa, một khởi đầu mới, một cơ hội cuối cùng để hàn gắn những rạn nứt đang ngày càng sâu rộng. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức các giác quan còn đang ngủ mê. Tiếp theo là tiếng xèo xèo nhẹ nhàng của trứng ốp la trên chảo nóng, mùi bánh mì nướng thơm lừng, và cả mùi hương thanh mát của dưa chuột, cà chua được xếp gọn gàng trên đĩa salad.
Linh cẩn thận bày biện bữa sáng tươm tất trên bàn ăn, một bữa sáng đầy màu sắc và hương vị, như một bức tranh nhỏ vẽ bằng sự quan tâm và tình yêu. Cô đặt đĩa thức ăn trước mặt Khánh, ánh mắt cô chất chứa sự mong chờ, một tia hy vọng mong manh vẫn còn le lói đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn. Dáng người cô thanh mảnh, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn ánh lên vẻ ưu tư, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu những đám mây u ám. Bộ đồ ngủ lụa màu kem ôm lấy vóc dáng nhẹ nhàng của cô, khiến cô trông càng thêm mỏng manh và dễ vỡ.
“Anh ăn sáng đi, em làm món anh thích đấy,” Linh nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu đi sự mệt mỏi đã hằn sâu trong từng lời nói. “Hôm nay anh có cuộc họp nào quan trọng không?” Cô hỏi, cố gắng tìm một điểm tựa để bắt đầu cuộc trò chuyện, một cái cớ để kéo anh ra khỏi thế giới riêng của anh. Khánh, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn đang dán mắt vào màn hình điện thoại. Anh chỉ mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần đùi, nhưng vẻ mệt mỏi đã khắc sâu vào từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Đôi mắt sâu của anh nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể đang cố gắng giải mã một mật mã tối mật nào đó. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu một cách hờ hững.
“Ừm. Cảm ơn em,” anh đáp, giọng nói ngắn gọn, súc tích, gần như vô cảm. “Cũng mấy cái cũ thôi.” Anh không giải thích thêm, không đi sâu vào chi tiết, như thể những công việc của anh là một bí mật mà Linh không được phép biết, hoặc đơn giản là anh không còn đủ sức lực để chia sẻ. Tiếng gõ nhẹ của chiếc muỗng vào thành cốc sứ đôi hình mèo – vật phẩm từng chứng kiến bao lời thề hẹn, bao nụ cười hạnh phúc – vang lên, nhưng không đủ để phá vỡ bức tường vô hình giữa hai người. Chiếc cốc sứ vẫn nằm đó, một lời nhắc nhở đau đớn về một tình yêu đang dần mất đi hơi ấm.
Linh nhìn anh, đôi môi cô khẽ mím lại. Cô cố gắng nuốt xuống nỗi thất vọng đang dâng lên trong cổ họng, và thử một cách tiếp cận khác. “Cuối tuần mình đi đâu đó không?” cô hỏi, giọng cô vẫn đầy hy vọng. “Em thấy có triển lãm tranh mới mở ở trung tâm, nghe nói có mấy tác phẩm của Anh Đạt nữa đấy. Anh có muốn đi cùng em không?” Cô nhắc đến Anh Đạt, một người nghệ sĩ mà cả hai từng có dịp gặp gỡ ở phòng trưng bày, hy vọng có thể khơi gợi chút hứng thú nào đó từ anh, hy vọng có thể tìm lại một phần của Khánh ngày xưa, người từng cùng cô say mê nghệ thuật.
Khánh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, không thực sự tập trung vào Linh. Nó lướt qua cô, như thể cô chỉ là một vật thể vô tri trong tầm nhìn của anh. “Anh xem đã,” anh nói, giọng anh có chút nặng nề, như thể việc nói ra từng lời cũng là một gánh nặng. “Dạo này nhiều việc quá.” Anh lại cúi đầu xuống, tiếp tục dán mắt vào điện thoại. Có lẽ đó là công việc, có lẽ là những áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội mà anh đang phải gánh vác một mình. Nhưng dù là gì đi nữa, nó cũng đang đẩy anh ra xa cô, từng chút một.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non, nhưng lòng cô lại chìm trong bóng tối. Sự thờ ơ của Khánh như một nhát dao cứa vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu một cách âm thầm. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết bao, như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ. Cô đã cố gắng hết sức, đã dốc cạn trái tim mình, nhưng tất cả đều vô ích. Bức tường im lặng của Khánh quá kiên cố, sự mệt mỏi của anh quá lớn, đến mức không một lời nói nào của cô có thể xuyên thủng được. Cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay. Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ đầu ngón tay, rồi lan ra khắp cơ thể. Bữa sáng cô chuẩn bị, giờ đây, không khác gì một lời mời bị từ chối thẳng thừng, một bằng chứng nữa cho thấy khoảng cách giữa họ đã trở nên không thể vượt qua.
***
Buổi chiều, tại văn phòng công ty Thiết kế 'DreamWeaver', không khí vẫn năng động và chuyên nghiệp như thường lệ. Tòa nhà kính hiện đại phản chiếu ánh nắng chói chang của Sài Gòn, nhưng bên trong, hệ thống điều hòa vẫn giữ cho không gian luôn mát mẻ. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng hòa lẫn với tiếng điện thoại reo, tiếng thảo luận nhóm vang lên từ các phòng họp kính, và tiếng máy pha cà phê rì rầm không ngừng nghỉ. Mùi cà phê thơm lừng quyện với mùi giấy in, mùi vật liệu mới và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở. Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản vẽ kiến trúc đang dang dở. Các đường nét, khối hình và màu sắc hiện lên sống động trên màn hình, nhưng tâm trí cô lại đang trôi dạt về một nơi rất xa, nơi có hình bóng của Khánh.
Cô không thể ngừng suy nghĩ về buổi sáng nay, về sự thờ ơ của anh, về những câu trả lời cụt lủn và ánh mắt xa xăm đó. Một nỗi cô đơn lạnh lẽo bao trùm lấy cô, ngay cả giữa một văn phòng đông đúc và nhộn nhịp. Linh cảm thấy mình như một hòn đảo nhỏ, bị ngăn cách bởi đại dương mênh mông của sự im lặng. Cô đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng vô ích. Cô nhớ lại những lời mình đã tự nhủ đêm qua, về việc tìm kiếm sự an ủi ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn không muốn từ bỏ. Cô muốn thử một lần nữa, tìm một cách khác để kéo anh ra khỏi vỏ bọc của mình.
Linh mở ứng dụng nhắn tin trên điện thoại, ngón tay cô khẽ lướt trên màn hình. Cô gõ một tin nhắn, cố gắng chọn lọc từng từ ngữ, để nó không quá trực tiếp, không quá áp lực, mà đủ để khơi gợi một cuộc trò chuyện thú vị hơn, một tia sáng nhỏ trong bức màn u ám. “Anh ơi, hôm nay em đọc được một bài viết về ứng dụng AI trong thiết kế rất hay, em nghĩ nó sẽ có ích cho dự án của anh đấy. Anh có muốn em gửi không?” Linh nhấn gửi, rồi đặt điện thoại lên bàn, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Từng phút trôi qua như cả một thế kỷ. Tiếng gõ bàn phím của đồng nghiệp xung quanh dường như càng làm nổi bật sự chờ đợi của cô. Cô cứ nhìn chằm chằm vào màn hình, hy vọng sẽ có một chấm xanh nhỏ hiện lên báo hiệu Khánh đang gõ tin nhắn, hy vọng anh sẽ hỏi han thêm, hy vọng anh sẽ chia sẻ một chút về công việc của mình.
Gần một giờ đồng hồ trôi qua, không có hồi âm. Linh bắt đầu cảm thấy nản lòng. Cô cố gắng quay lại với công việc, nhưng những đường nét trên bản vẽ trở nên nhạt nhòa, không còn ý nghĩa. Ngón tay cô di chuyển trên chuột máy tính một cách vô thức, không còn sự linh hoạt và sáng tạo thường ngày. Đúng lúc cô gần như muốn từ bỏ, thì điện thoại reo lên một tiếng báo hiệu tin nhắn mới. Cô vội vàng cầm điện thoại lên, tim đập thình thịch. Ánh mắt cô lướt nhanh qua màn hình.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ: “OK. Gửi đi.”
Không có câu hỏi thăm. Không có lời cảm ơn. Không có một chút biểu cảm hay dấu hiệu nào cho thấy sự hứng thú, hay thậm chí là sự quan tâm. Giọng điệu ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách của Khánh. Nhưng với Linh, nó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang khao khát được sưởi ấm của cô. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như mũi kim châm vào da thịt. “OK. Gửi đi.” Nó giống như một mệnh lệnh hơn là một lời hồi đáp giữa những người yêu nhau. Cô cảm thấy mình như một nhân viên cấp dưới đang trình báo công việc cho sếp, chứ không phải một người bạn đời đang cố gắng kết nối với người mình yêu. Mùi cà phê trong không khí bỗng trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Tiếng ồn ào xung quanh dường như cũng biến thành một tiếng ù ù vô nghĩa trong tai cô.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả buổi sáng. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô quay lại màn hình máy tính, cố gắng gõ phím, nhưng ngón tay cô dường như không còn sức lực. Chúng run rẩy, bất lực. Cô biết, cô đã thất bại. Một lần nữa. Sự thất bại này không phải là do cô không đủ cố gắng, mà là vì bức tường mà Khánh đã dựng lên quá cao, quá kiên cố. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn sâu thẳm, một nỗi tuyệt vọng đang dần nhấn chìm cô. Dù ngồi giữa hàng chục con người, Linh vẫn thấy mình lẻ loi, lạc lõng. Cô tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục cố gắng nữa không, hay đã đến lúc chấp nhận rằng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa.
***
Khi đêm buông xuống, căn hộ của Linh chìm trong một sự yên tĩnh đáng sợ. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ hắt lên những bức tường, tạo nên những cái bóng dài và mờ ảo, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Linh đã chuẩn bị bữa tối, nhưng không còn sự cầu kỳ như buổi sáng. Chỉ là một vài món ăn đơn giản, đặt trên bàn ăn. Cô ngồi đối diện Khánh, giữa hai người là một khoảng trống vô hình nhưng lại rộng lớn đến vô cùng. Tiếng xe cộ vọng từ xa, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao trùm trong căn hộ. Mùi thức ăn đã dần nguội lạnh, không còn sức hấp dẫn. Mùi nến thơm nhẹ nhàng mà Linh thắp lên, cũng không đủ để xua đi sự lạnh lẽo trong lòng cô.
Khánh vẫn vậy, dáng người cao ráo, hơi gầy, cúi đầu ăn trong im lặng. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây trông càng thêm mệt mỏi, và đôi mắt sâu của anh vẫn ánh lên vẻ xa xăm, như thể tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi rất xa. Anh ít khi cười lớn, nụ cười thường chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, nhưng giờ đây, thậm chí cả cái nhếch mép đó cũng biến mất. Trang phục công sở tối giản, màu sắc trầm của anh càng làm nổi bật vẻ nghiêm túc và thực dụng, như một người đàn ông hoàn toàn bị công việc và áp lực cuộc sống nuốt chửng.
Linh nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đã sưng húp vì khóc. Cô cảm thấy trái tim mình đang bị bóp nghẹt, và giọng nói cô khàn đặc, như thể đã phải gồng mình quá lâu. “Anh à...” Cô gọi, âm thanh yếu ớt lạc đi trong không gian. “Anh có ổn không? Anh có gì muốn nói với em không? Em ở đây để lắng nghe mà.” Cô đặt bàn tay mình lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên, như một lời mời gọi, một lời khẩn cầu. Cô muốn anh nắm lấy, muốn anh chia sẻ, muốn anh cho cô thấy rằng anh vẫn còn ở đây, vẫn còn quan tâm đến cô. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Lời thốt ra từ trái tim cô, nhưng có lẽ, anh đã không còn nghe thấy nữa.
Khánh khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi của anh lướt qua cô, nhưng không dừng lại. Anh không nhìn sâu vào mắt cô, không tìm kiếm sự kết nối. “Anh ổn,” anh nói, giọng anh vẫn ngắn gọn, súc tích, như thể anh đang trả lời một câu hỏi xã giao. “Em đừng nghĩ nhiều quá. Anh chỉ hơi mệt thôi.” Anh lại cúi đầu xuống, tiếp tục ăn. Cứ như vậy, anh lại một lần nữa dựng lên bức tường vô hình giữa hai người, một bức tường mà Linh đã cố gắng phá vỡ bằng tất cả sức lực của mình, nhưng đều vô ích. Lời nói của anh như một mũi kim sắc nhọn, đâm vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu một cách âm thầm. Cô cảm thấy mình như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ, và thuyền trưởng của cô đã bỏ rơi cô.
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má Linh, nhưng cô không phát ra tiếng động nào. Cô cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cô vào một biển cảm xúc hỗn loạn. “Nhưng anh cứ như thế này...” cô nói, giọng cô nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt ra được từng chữ. “Em cảm thấy như mình đang ở một mình vậy. Em không biết phải làm gì nữa.” Cô cố gắng vươn tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay anh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và khao khát kết nối của cô. Bàn tay anh vẫn lạnh, những ngón tay thon dài của anh dường như không có chút hơi ấm nào.
Khánh khẽ rụt tay lại, động tác nhẹ nhàng đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra. Anh không nhìn Linh, không nói thêm lời nào. Anh chỉ đơn giản là đứng dậy, ghế kéo lê trên sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai, phá vỡ sự im lặng đáng sợ. “Anh đi tắm đây,” anh nói, giọng anh vẫn đều đều, không một chút cảm xúc. “Anh cần nghỉ ngơi một chút.” Anh quay lưng lại, bước về phía phòng ngủ. Bóng lưng anh cao ráo, hơi gầy, nhưng lại mang một vẻ nặng nề, như đang gánh vác cả một thế giới trên vai. Anh mở cửa phòng ngủ, bước vào, rồi đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng, nhưng âm thanh đó lại vang vọng trong tai Linh như một tiếng sấm sét, kết thúc tất cả.
Linh buông thõng tay, cảm giác như có thứ gì đó vừa vỡ tan trong lòng. Cô nhìn theo bóng Khánh khuất sau cánh cửa phòng ngủ, rồi gục đầu xuống bàn ăn, nơi những món ăn đã nguội lạnh. Nước mắt cô chảy thành dòng, thấm ướt cả bàn tay. Sự im lặng trong căn hộ giờ đây trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết, nó như một tiếng thét không lời, xé nát tâm hồn cô. Cô không thể cứ mãi “đuổi theo một cái bóng”, không thể mãi cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực. Cô nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa.
Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm từng chứng kiến bao lời thề hẹn, bao nụ cười hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, nguội lạnh trên chiếc bàn cà phê. Nó nằm đó, như một lời nhắc nhở đau đớn về một tình yêu đang dần mất đi hơi ấm. Linh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa. Cô tự hỏi, liệu cô có còn giá trị gì trong mối quan hệ này không, khi mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Câu hỏi "Anh còn yêu em không?" lấp lửng trong đầu cô, nhưng cô không thể thốt ra, bởi cô sợ cái im lặng hoặc câu trả lời mà cô sẽ nhận được.
Nỗi thất vọng sâu sắc này không chỉ là một cảm xúc thoáng qua; nó là một sự chấp nhận chậm rãi, đau đớn rằng có lẽ, mọi thứ đã đến hồi kết. Linh cảm thấy mình như một con chim non bị gãy cánh, không thể bay lên, không thể thoát khỏi cái lồng của sự cô đơn. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và niềm vui ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh. Cô nghĩ đến Trâm, cô bạn thân luôn sẵn sàng lắng nghe. Cô nghĩ đến Thanh, người bạn đã cùng cô chia sẻ niềm đam mê nghệ thuật thuở nào, hay Anh Đạt, người nghệ sĩ đầy nhiệt huyết mà cô từng gặp ở phòng trưng bày. Có lẽ, đã đến lúc cô quay trở lại với những gì thuộc về chính mình, những điều mà cô đã gác lại bấy lâu nay vì mối quan hệ này. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay. Bóng Linh in trên cửa sổ, nhỏ bé và cô độc, trong một căn phòng tràn ngập hương nến nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình yêu. Cô gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt lăn dài, thấm ướt tóc và vai áo, như một lời từ biệt không nói.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.