Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 296: Vết Sẹo Của Sự Thờ Ơ

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà gỗ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây xanh, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Tuy nhiên, trong căn hộ của Linh, bầu không khí vẫn còn nặng trĩu những giọt nước mắt chưa khô từ đêm qua, một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, nhuốm màu u hoài. Linh thức dậy từ rất sớm, đầu óc vẫn còn ong ong bởi những suy nghĩ miên man và nỗi tuyệt vọng bủa vây. Cô không nhớ mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết khi mở mắt ra, trời đã sáng, và vai áo vẫn còn ẩm ướt hơi nước mắt.

Cô lê bước vào bếp, cố gắng tạo ra một khởi đầu ngày mới bình yên, dù trong lòng vẫn còn đầy giông bão. Mùi cà phê mới pha thơm nồng, quyện với mùi bánh mì nướng giòn tan lan tỏa khắp gian bếp, một nỗ lực nhỏ nhoi để xua đi cái lạnh lẽo của đêm dài. Linh đặt đĩa bánh mì nướng và cốc cà phê xuống bàn, nơi Khánh đã ngồi sẵn, vẻ mặt anh vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, dường như anh cũng không ngủ được nhiều. Anh đang lướt điện thoại, có vẻ như kiểm tra tin tức công việc, hoặc những lịch hẹn dày đặc của ngày hôm nay.

Linh nhìn anh, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh giờ đây lại mang một vẻ nặng nề đến lạ. Cô khẽ thở dài, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Cô muốn nói chuyện, muốn phá vỡ bức tường im lặng vô hình đang ngày càng dày đặc giữa hai người. Cô muốn gợi lại những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc mà họ đã từng hạnh phúc, để nhắc nhở cả hai về lý do họ đã từng yêu nhau nhiều đến thế.

"Anh nhớ lần mình đi Đà Lạt không?" Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng giữ cho không gian không bị vỡ tan bởi sự căng thẳng. Cô nhớ về chuyến đi định mệnh ấy, nơi tình yêu của họ đã chớm nở, những nụ cười giòn tan và những lời thề hẹn vĩnh cửu. "Cái quán cà phê nhỏ trên đồi, có vườn hoa cẩm tú cầu xanh biếc ấy… Em muốn mình lại đi, cuối tuần này nhé? Em nghĩ mình nên..." Linh chưa kịp dứt lời, bàn tay cô khẽ vươn ra, đặt lên mu bàn tay anh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự dịu dàng và khao khát kết nối. Bàn tay anh vẫn lạnh, những ngón tay thon dài của anh dường như không có chút hơi ấm nào.

Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu, mệt mỏi lướt qua gương mặt Linh, nhưng không dừng lại quá lâu. Anh không rụt tay lại, nhưng cũng không đáp lại cử chỉ của cô. Anh chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại đủ sức khiến trái tim Linh thắt lại. "Anh bận lắm, Linh à," anh nói, giọng anh trầm đục, mang theo một sự mệt mỏi rõ rệt. Anh cầm lấy tách cà phê, vội vàng uống một ngụm lớn, như thể đang cố gắng nạp năng lượng cho một ngày dài sắp tới. "Công việc cuối năm nhiều, anh không thể đi đâu được." Anh nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn điện thoại, vẻ mặt căng thẳng. "Em ăn đi rồi anh đưa em đi làm."

Lời nói của Khánh ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề. Anh không có vẻ gì là đang từ chối một cách ác ý, mà chỉ đơn thuần là đang đối mặt với thực tại khắc nghiệt của riêng mình. Nhưng với Linh, mỗi từ anh nói ra, mỗi hành động anh thể hiện sự bận rộn, đều như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Cô cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường, một bức tường vô hình được xây bằng áp lực công việc, bằng những kỳ vọng vô hình, và bằng cả sự kiệt quệ tinh thần của Khánh. Cô đã cố gắng thắp lên một đốm lửa nhỏ, nhưng nó đã bị dập tắt ngay lập tức bởi sự thờ ơ không chủ đích của anh.

Linh lặng lẽ rút tay về, bàn tay cô đặt trên đùi, nắm chặt đến nỗi móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô cúi đầu, nhìn vào đĩa bánh mì nướng đã nguội lạnh. Mùi cà phê thơm nồng dường như cũng không thể xoa dịu được nỗi buồn đang dâng lên trong lòng cô. Cô biết Khánh không cố ý làm cô tổn thương, nhưng sự vô tâm, sự thiếu vắng những lời an ủi, những cái ôm ấm áp của anh lại chính là con dao sắc bén nhất. Cô cảm thấy mình ngày càng nhỏ bé, lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình, trong chính mối quan hệ mà cô đã từng đặt trọn vẹn niềm tin và tình yêu.

Khánh đứng dậy, kéo ghế tạo ra một tiếng động nhỏ, đủ để Linh giật mình. "Anh đi đây," anh nói, giọng anh vẫn đều đều. "Em tự lo bữa sáng nhé." Anh khoác áo vest, cầm lấy cặp tài liệu, rồi bước nhanh ra cửa. Anh không quay đầu lại, không một cái nhìn, không một cái chạm nhẹ. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại Linh một mình trong căn bếp nhỏ, giữa mùi cà phê đã nguội và những mảnh vỡ của hy vọng. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần, cảm thấy một nỗi cô đơn trống rỗng bao trùm. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy của Khánh, dù chưa từng được nói ra thành lời trong khoảnh khắc này, lại vang vọng trong tâm trí Linh, một cách đau đớn và chân thật hơn bao giờ hết. Cô nhận ra, có lẽ, anh đã thực sự không còn sức để giữ lấy tình yêu này nữa. Cô cảm thấy mình như đang đuổi theo một cái bóng, một cái bóng mệt mỏi và dần tan biến vào màn sương mờ của cuộc sống.

***

Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vào buổi trưa luôn ngập tràn trong tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm rộn ràng và cả tiếng máy pha cà phê hoạt động không ngừng nghỉ. Nơi đây là một tòa nhà kính hiện đại, với không gian mở được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh, tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng với những deadline chồng chất, nhưng cũng đầy cảm hứng. Mùi cà phê, mùi giấy in, và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng.

Linh ngồi giữa không gian ấy, nhưng tâm trí cô lại hoàn toàn không thuộc về nơi đây. Trong giờ nghỉ trưa hiếm hoi, khi các đồng nghiệp đang rôm rả trò chuyện, cười đùa hay tranh thủ ăn vội bữa trưa, Linh lại tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ văn phòng. Từ tầng cao này, cô có thể nhìn thấy một phần thành phố Sài Gòn sôi động, những dòng xe cộ hối hả như những con kiến miệt mài. Nhưng cô không thấy được niềm vui, chỉ thấy sự vội vã, sự mệt mỏi, và sự cô độc.

Cô mở điện thoại, lướt qua những tin nhắn cũ của mình và Khánh. Từng dòng chữ, từng biểu tượng cảm xúc, từng bức ảnh họ gửi cho nhau, đều là những mảnh ghép của một quá khứ hạnh phúc, một quá khứ mà giờ đây dường như đã trở nên xa vời vợi. Cô nhớ những ngày đầu yêu nhau, Khánh dù bận rộn đến mấy cũng sẽ dành thời gian trả lời tin nhắn của cô một cách tỉ mỉ, đầy quan tâm. Anh sẽ hỏi cô về một ngày của cô, về những điều cô thích, về những ước mơ nhỏ bé của cô. Giờ đây, những tin nhắn đó như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì họ đã mất.

Linh thở dài, rồi bắt đầu soạn một tin nhắn mới. Cô muốn chia sẻ với Khánh một câu chuyện vui mà cô vừa nghe được từ đồng nghiệp, hay một cảm xúc chợt đến khi cô nhìn thấy một bức tranh đẹp. Cô gõ từng chữ, từng dòng, cố gắng truyền tải tất cả sự quan tâm và mong muốn kết nối của mình vào đó. Cô miêu tả tỉ mỉ về một dự án thiết kế mới mà cô đang thực hiện, về những ý tưởng mà cô đang ấp ủ, hy vọng rằng anh sẽ tìm thấy một chút hứng thú để phản hồi. Tin nhắn dài dần, chứa đựng biết bao tâm tư, biết bao nỗi niềm.

Nhưng rồi, bàn tay cô khẽ run lên. Cô nhìn lại tin nhắn, nhìn thấy sự dài dòng, sự cố gắng đến tuyệt vọng của chính mình. Cô biết, Khánh sẽ không có thời gian để đọc hết, hoặc nếu có đọc, anh cũng sẽ chỉ lướt qua một cách hời hợt. Anh sẽ không hiểu được những cảm xúc ẩn chứa trong từng câu chữ của cô. Cô đã quá quen với việc những nỗ lực của mình bị phớt lờ, bị chìm vào sự im lặng. Một vết cứa nhẹ lại xuất hiện trong lòng cô.

Và thế là, sau một hồi do dự, Linh nhấn nút xóa. Từng dòng chữ, từng tâm tư, từng nỗi niềm đều biến mất không dấu vết. Cô thay thế bằng một câu hỏi thăm ngắn gọn, vô cùng đơn giản, gần như là một thói quen: "Hôm nay anh thế nào?" Đôi khi, cô thậm chí còn không mong đợi một câu trả lời dài dòng. Cô chỉ mong một chút dấu hiệu, một chút sự hiện diện, dù là nhỏ nhất.

Cô gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống bàn, cố gắng tập trung vào công việc đang dang dở. Nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng nhìn về phía màn hình điện thoại, chờ đợi. Thời gian trôi qua thật chậm chạp. Năm phút, mười phút, rồi nửa tiếng. Không có tiếng chuông báo tin nhắn đến. Linh lại cầm điện thoại lên, kiểm tra. Vẫn không có gì. Cô cảm thấy một nỗi thất vọng trào dâng, nhưng cố gắng kìm nén.

Mãi đến hơn một tiếng sau, khi Linh đã gần như quên mất việc mình đã gửi tin nhắn, điện thoại cô mới khẽ rung lên. Là Khánh. Cô vội vàng mở ra, một tia hy vọng mong manh lại bùng lên trong lòng. Nhưng rồi, tia hy vọng ấy lại vụt tắt nhanh chóng. Tin nhắn của anh chỉ vỏn vẹn một chữ "Ừ" hoặc đôi khi là một icon "👍". Không một lời hỏi thăm lại, không một câu chuyện, không một chút cảm xúc.

Linh đọc đi đọc lại tin nhắn đó, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim cô. Một chữ "Ừ". Một biểu tượng. Nó không chỉ là sự ngắn gọn, mà là sự trống rỗng. Nó nói lên rằng anh không có thời gian, không có tâm trạng, hoặc thậm chí là không còn muốn chia sẻ với cô nữa. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, đã cố gắng gieo mầm vào một mảnh đất cằn cỗi, và kết quả nhận lại chỉ là sự khô cằn.

Cô đặt điện thoại xuống bàn một cách nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ tan thứ gì đó mong manh. Linh dựa lưng vào ghế, thở dài một hơi thật dài, cảm giác như không khí trong phổi đã bị rút cạn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn hối hả, nhộn nhịp. Nhưng trong lòng cô, một vết cứa sâu hơn đã xuất hiện, khiến cô cảm thấy đau đớn và trống rỗng đến cùng cực. Cô cất điện thoại vào túi, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí vẫn vương vấn. Cô biết, có lẽ, cô không thể mãi tìm kiếm sự an ủi từ Khánh nữa. Đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát khác, một nơi nào đó có thể xoa dịu nỗi cô đơn này.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo những hạt mưa phùn nhẹ rơi tí tách ngoài cửa sổ, căn hộ của Linh lại chìm trong một bầu không khí nặng nề, căng thẳng ngầm. Tiếng tivi nhỏ vang lên đều đều từ phòng khách, như một cố gắng yếu ớt để xua đi sự im lặng đáng sợ. Mùi thức ăn Linh nấu, một món cô biết Khánh thích, lan tỏa khắp gian bếp, mang theo một chút hơi ấm, một chút sự an ủi. Nhưng sự ấm áp ấy dường như không đủ để sưởi ấm trái tim đang dần nguội lạnh của Linh.

Cô đã cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng cho bữa tối. Một cây nến nhỏ được thắp trên bàn ăn, ánh sáng vàng dịu lay động, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên tường. Linh ngồi đối diện Khánh, nhìn anh ăn uống trong im lặng. Vẻ mặt anh vẫn mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, dường như đã cạn kiệt mọi năng lượng. Anh ăn một cách chậm rãi, như thể đang làm một việc gì đó bắt buộc, chứ không phải tận hưởng bữa ăn. Tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa nghe thật lạnh lẽo, đều đặn, như một điệu nhạc buồn không lời.

Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cách hai người, khiến mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô ích. Cô nhớ lại những lời cô đã tự nhủ vào đêm qua, về việc cô sẽ phải tìm kiếm sự an ủi ở những nơi khác, nhưng rồi, khi đối diện với Khánh, một tia hy vọng mong manh lại trỗi dậy. Cô muốn anh mở lòng, muốn anh chia sẻ những gánh nặng mà anh đang mang. Cô muốn trở thành nơi anh có thể dựa vào, nơi anh có thể trút bỏ mọi muộn phiền.

Linh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Cô đặt đũa xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh, cố gắng tìm kiếm một chút kết nối, một chút dấu hiệu của sự sẻ chia. "Khánh, anh có chuyện gì à?" cô hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng chất chứa đầy nỗi lo lắng. "Anh cứ nói với em đi, em luôn ở đây mà. Em biết anh đang mệt mỏi, nhưng anh cứ giữ trong lòng như vậy, em cũng không biết phải làm gì để giúp anh." Cô cố gắng chạm vào tay anh, nhưng lần này anh đã rụt tay lại trước khi cô kịp chạm tới.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lướt qua cô, rồi lại nhìn xuống đĩa thức ăn. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi bao nhiêu áp lực. "Anh mệt rồi Linh," anh nói, giọng anh trầm đục, vô cảm. "Em đừng nghĩ nhiều quá. Anh chỉ muốn yên tĩnh một chút." Anh không nói rằng anh có chuyện gì, không chia sẻ bất cứ điều gì về công việc, về áp lực hay những kỳ vọng đang đè nặng lên vai anh. Anh chỉ đơn giản là đẩy cô ra, bằng một lời nói vô tình, nhưng lại sắc bén như một nhát dao. "Anh có sao đâu," anh khẽ nói thêm, như muốn khẳng định rằng mọi thứ đều ổn, và cô không cần phải lo lắng.

Lời nói của Khánh như một gáo nước lạnh tạt vào Linh. "Em đừng nghĩ nhiều quá." Câu nói ấy, không tàn nhẫn, nhưng lại vô tình phủ nhận mọi cảm xúc, mọi nỗi lo lắng và cả những nỗ lực thấu hiểu của cô. Nó khiến cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, không có quyền được bước vào thế giới của anh, không có quyền được chia sẻ gánh nặng cùng anh. Cô cảm thấy mình như đang cố gắng chạy theo một người đang cố tình chạy trốn, và mỗi bước chạy của cô chỉ càng khiến khoảng cách giữa hai người thêm xa.

Linh lặng lẽ cúi đầu, bàn tay cô đặt trên đùi, siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô, không thành tiếng, nhưng lại đau đớn hơn bất kỳ tiếng khóc nào. Cô cảm thấy sự tổn thương lan tỏa khắp cơ thể, từ trái tim đến từng đầu ngón tay. Cô không thể cứ mãi "đuổi theo một cái bóng", không thể mãi cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực. Cô nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa.

Cô lặng lẽ đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bữa ăn trong im lặng. Tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa giờ đây nghe càng thêm chói tai, càng thêm lạnh lẽo. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm từng chứng kiến bao lời thề hẹn, bao nụ cười hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, nguội lạnh trên chiếc bàn cà phê. Nó nằm đó, như một lời nhắc nhở đau đớn về một tình yêu đang dần mất đi hơi ấm. Mùi nến thơm quyện với không khí nặng nề, tạo nên một không gian vừa u ám, vừa giả tạo.

Linh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa. Cô tự hỏi, liệu cô có còn giá trị gì trong mối quan hệ này không, khi mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô nghĩa. Câu hỏi "Anh còn yêu em không?" lấp lửng trong đầu cô, nhưng cô không thể thốt ra, bởi cô sợ cái im lặng hoặc câu trả lời mà cô sẽ nhận được.

Nỗi thất vọng sâu sắc này không chỉ là một cảm xúc thoáng qua; nó là một sự chấp nhận chậm rãi, đau đớn rằng có lẽ, mọi thứ đã đến hồi kết. Linh cảm thấy mình như một con chim non bị gãy cánh, không thể bay lên, không thể thoát khỏi cái lồng của sự cô đơn. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và niềm vui ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh. Cô nghĩ đến Trâm, cô bạn thân luôn sẵn sàng lắng nghe. Cô nghĩ đến Thanh, người bạn đã cùng cô chia sẻ niềm đam mê nghệ thuật thuở nào, hay Anh Đạt, người nghệ sĩ đầy nhiệt huyết mà cô từng gặp ở phòng trưng bày. Có lẽ, đã đến lúc cô quay trở lại với những gì thuộc về chính mình, những điều mà cô đã gác lại bấy lâu nay vì mối quan hệ này. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay. Bóng Linh in trên cửa sổ, nhỏ bé và cô độc, trong một căn phòng tràn ngập hương nến nhưng lại thiếu đi hơi ấm của tình yêu. Cô gục đầu xuống bàn, những giọt nước mắt lăn dài, thấm ướt tóc và vai áo, như một lời từ biệt không nói. Cô cảm thấy sự trống rỗng bao trùm, và trong sâu thẳm, cô biết, đã đến lúc phải chấp nhận một tương lai không có Khánh, một tương lai mà cô phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free